Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 65: Bí cảnh Vạn Kiếm Nhai**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:02:56 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 65: NGHĨA ĐỊA SẮT VỤN VÀ BẢN VẼ TỐI ƯU HÓA**

Vạn Kiếm Nhai.

Nếu có một nơi nào đó trên Vạn Vật Nguyên Giới có thể khiến mọi kiếm tu phải quỳ xuống mà bái lạy với sự thành kính tột độ, thì đó chính là nơi này. Đứng từ xa nhìn lại, Vạn Kiếm Nhai giống như một vết chém khổng lồ của một vị thần nào đó để lại trên mặt đất. Hai bên vách đá dựng đứng cao vút tầng mây, sương mù xám xịt lượn lờ bao phủ, che giấu đi hàng triệu thanh kiếm gãy cắm chi chít trên đá tảng, dưới thung lũng, và cả treo lơ lửng trên những dây leo khô héo.

Gió rít qua các khe núi, va đập vào những phiến kim loại rỉ sét, tạo nên những âm thanh u uẩn, lúc thì giống tiếng khóc của những linh hồn bại trận, lúc lại như tiếng gào thét của những binh khí chưa cam lòng chết đi.

Đối với các kiếm tu truyền thống, đây là thánh địa để cảm ngộ "Kiếm Ý", là nơi để lắng nghe hơi thở của tiền nhân. Nhưng trong mắt Lục Diệp, cảnh tượng này chỉ gói gọn trong vài từ chuyên môn.

"Về cơ bản, đây là một bãi rác thải cơ khí có nồng độ Entropy cực cao."

Lục Diệp đứng ở lối vào thung lũng, đôi mắt của hắn đã chuyển sang chế độ "Nhãn Thần Phân Tích". Trong tầm nhìn của hắn, thế giới không còn là sương mù và kiếm gãy, mà là những dòng thông báo đỏ lòm chạy dọc theo võng mạc.

*[Cảnh báo: Phát hiện mật độ hạt linh khí hỗn loạn (Chaotic Data). Độ ổn định không gian: 72%. Tỷ lệ oxi hóa của các cấu trúc kim loại xung quanh: 85%.]*

"Đại ca, huynh nói gì mà 'En-trô-pi' nghe như tên một loại yêu thú thế?" Mạnh Hùng vác trên vai cây đại đao to bản, thở phò phò vì áp lực kiếm ý đang đè nặng lên ngực. Hắn nhìn quanh với vẻ cung kính, giọng thấp xuống: "Ta nghe nói, mỗi thanh kiếm gãy ở đây đều chứa đựng một phần tàn hồn của cao thủ quá cố. Nếu không cẩn thận, kiếm ý sẽ xuyên tâm mà chết."

Nói xong, Mạnh Hùng lại hắng giọng, cảm hứng dâng trào, tay vuốt chòm râu ngắn lún phún:
"Kiếm xưa gãy vụn dưới trời cao,
Sắt rỉ nằm đây dạ nghẹn ngào.
Ta đến nơi này mang theo rượu,
Để xem thằng nào… dám lao đao?"

Lục Diệp xoa thái dương, lật cuốn Đạo Điển trên tay ra, dùng đầu bút lông gõ nhẹ vào trang giấy: "Sửa lại hai câu cuối. 'Rác thải chồng chất khắp núi cao, nồng độ linh năng loạn tào lao. Chủ cũ đã chết từ tám kiếp, để lại đống sắt rỉ hư hao.' Nghe thuận tai hơn đấy."

"Mất chất thơ quá đại ca!" Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì, nhưng đột nhiên hắn rùng mình.

Lúc này, một luồng khí lạnh thấu xương tràn tới. Tuyết Thanh Nguyệt với bộ váy trắng như sương tuyết đang bước chậm rãi phía trước. Kiếm khí của nàng vốn dĩ đã lạnh, nhưng khi đứng giữa vạn thanh kiếm gãy này, nàng cảm thấy tâm thần run rẩy.

"Lục Diệp, huynh không thấy sao? Những thanh kiếm này đang thở." Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm của mình, ánh mắt nhìn sâu vào màn sương xám. "Ta cảm nhận được sự oán hận và cả khát vọng phục sinh của chúng."

Lục Diệp thở dài, thản nhiên bước qua một thanh kiếm gãy rỉ sét đen kịt: "Đó không phải là 'thở', Thanh Nguyệt à. Đó là hiệu ứng 'cộng hưởng dao động'. Kim loại ở đây có chứa linh tính, khi gió thổi qua với tần số nhất định, chúng rung động theo chu kỳ, tạo ra sóng âm tác động thẳng vào hệ thần kinh của ngươi. Kết hợp với việc nồng độ linh khí ở đây quá đặc, khiến não bộ của ngươi sinh ra ảo giác hình ảnh hóa cảm xúc. Nói cách khác, ngươi đang bị 'nhiễm virus tâm linh' ở cấp độ nhẹ."

Hắn dừng lại trước một thanh trọng kiếm bị gãy mất một nửa lưỡi. Cuốn Đạo Điển trên tay Lục Diệp bỗng chốc tỏa ra ánh sáng xanh mờ, bắt đầu quét toàn bộ cấu trúc của thanh kiếm.

*[Tên vật phẩm: Phế Liệu Cấp 4 (Cấu trúc gốc: Hắc Thiết Kiếm).]*
*[Tình trạng: Lõi năng lượng đã vỡ. Tỉ lệ rỉ sét: 92%.]*
*[Lỗi hệ thống: Chứa đựng 3% mảnh vỡ ký ức (Lỗi logic dữ liệu).]*
*[Khả năng tái chế: Cao. Có thể dùng để chiết xuất 'Mã Nguồn Cứng' (Hardcode).]*

Lục Diệp nhếch mép: "Rác ư? Trong tay kẻ khác là rác, nhưng trong tay kỹ sư phân tích, đây là mỏ vàng mã nguồn mở!"

Hắn bỗng dưng đưa tay ra, nhưng không phải để cầm thanh kiếm theo kiểu cung kính, mà là để… bẻ một miếng sắt rỉ trên lưỡi kiếm.

"Dừng tay!"

Một tiếng quát vang dội từ phía sau màn sương. Tiếp đó, mười mấy luồng ánh kiếm xé rách không gian, đáp xuống ngay trước mặt nhóm Lục Diệp.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, diện mạo khôi ngô nhưng đôi lông mày sắc lẹm như kiếm, vận thanh y của Vạn Kiếm Tông – đệ nhất tông môn về kiếm đạo của khu vực này. Hắn nhìn Lục Diệp với ánh mắt kinh tởm như nhìn một kẻ bẩn thỉu đang dám làm uế tạp thánh địa.

"Kẻ phàm phu tục tử kia, ngươi dám mạo phạm linh khí của tiền nhân?" Nam tử kia tên là Trần Kiếm Phong, thiên tài ngoại môn của Vạn Kiếm Tông, đang dẫn đệ tử đi tìm "Kiếm Linh" để đột phá tu vi.

Lục Diệp nhìn cái miếng sắt rỉ trên tay, rồi nhìn Trần Kiếm Phong, hỏi ngược lại: "Ta mạo phạm cái gì cơ?"

"Đây là Vạn Kiếm Nhai! Mỗi thanh kiếm ở đây đều là một đời trung nghĩa, một đoạn sử thi!" Trần Kiếm Phong rút trường kiếm ra, kiếm quang lấp lánh chỉ thẳng vào mũi Lục Diệp. "Ngươi coi nơi này là bãi sắt vụn sao? Ngươi dùng tay trần thô kệch chạm vào chúng, chính là làm nhục Kiếm Đạo!"

Mạnh Hùng bước lên một bước, thân hình như ngọn núi nhỏ chắn trước mặt Lục Diệp, cười gằn: "Kiếm Đạo cái gì? Đại ca ta thích thì chạm, không thích thì đạp. Ngươi là ai mà quản?"

"To gan! Một gã to xác và một kẻ không có chút kiếm ý nào, dám đến đây tìm chết?" Một đệ tử phía sau Trần Kiếm Phong lên tiếng. "Chỉ có kiếm tu tâm trong sáng như sư huynh ta mới cảm nhận được tiếng gọi của kiếm gãy. Các ngươi biến đi ngay trước khi kiếm ý nơi này băm các ngươi thành thịt băm!"

Lục Diệp thản nhiên vẫy vẫy cuốn sổ, nói bằng giọng buồn ngủ: "Đợi chút, để ta phân tích ngươi một chút. Trần Kiếm Phong đúng không? Ngươi đứng đó ba phút, chân trái run 5 lần, linh khí trong đan điền đang xoay chuyển theo hình trôn ốc ngược chiều. Ngươi đang cố ép mình 'cảm nhận tiếng gọi' nhưng thực tế là kinh mạch đang bị Kiếm khí tạp loạn xâm nhập. Nếu ta đoán không nhầm, sau 30 giây nữa, ngươi sẽ bắt đầu nấc cụt."

"Hàm hồ! Ta đang nhập định cảm thụ…"

*Hự!* – Trần Kiếm Phong đột ngột co rúm người lại. *Ức!* Một tiếng nấc cụt rõ to vang lên, cắt ngang lời tuyên bố hùng hồn của hắn.

Cả đám đệ tử Vạn Kiếm Tông ngây người.

"Ức! Ngươi… ức… ngươi làm gì ta?" Trần Kiếm Phong mặt đỏ bừng như mông khỉ.

Lục Diệp nhún vai: "Ta chẳng làm gì cả. Ta chỉ phân tích ra rằng vị trí ngươi đang đứng có mật độ từ trường kiếm khí cao gấp 1,5 lần chỗ khác. Ngươi lại còn hít thở theo kiểu 'Thiên Kiếm Quyết' lỗi thời, dẫn đến việc cơ hoành bị linh khí kích thích gây co thắt. Gọi là 'nấc cụt linh lực'. Nếu không lùi lại mười bước, tí nữa ngươi còn… xì hơi ra khói đấy."

"Ngươi… láo xược!" Trần Kiếm Phong giận đến mức quên cả nấc (thực ra là nấc mạnh hơn), hắn vung kiếm chém tới: "Thiên Kiếm Trảm!"

Một luồng kiếm quang dài ba trượng phóng tới, uy thế bức người.

Lục Diệp không hề nao núng, đôi mắt hắn chớp liên tục, Đạo Điển tự động lật đến trang "Phân tích chuyển động động lực học".

*[Đối tượng: Thiên Kiếm Trảm (Bản Lite).]*
*[Tốc độ: 40m/s. Quỹ đạo: Đường thẳng hướng 11 giờ.]*
*[Lỗ hổng: 0.12 giây chậm trễ tại nút thắt linh lực ở khuỷu tay.]*
*[Giải pháp: Tác động vào điểm Vector trọng lực phía bên phải 2 cm.]*

Lục Diệp chẳng thèm rút vũ khí, hắn nhặt một mẩu sắt vụn dưới đất, búng tay một cái.

"Choang!"

Mẩu sắt nhỏ bé bay đi với một quỹ đạo cực kỳ kỳ quặc, nó không va chạm trực diện với kiếm quang, mà găm đúng vào một "điểm mù" linh khí của chiêu thức đó. Ngay lập tức, luồng kiếm quang ba trượng như bị đâm thủng bong bóng, tan rã thành từng đốm sáng li ti ngay trước mặt Lục Diệp.

Không gian im lặng đến đáng sợ.

Tiếng gió rít qua khe núi bỗng dưng nghe như tiếng cười nhạo.

"Làm… làm sao có thể?" Trần Kiếm Phong nhìn thanh kiếm trên tay mình, rồi nhìn Lục Diệp. Hắn đã tu luyện mười năm, chưa bao giờ thấy ai phá chiêu của Vạn Kiếm Tông nhẹ nhàng như vứt một miếng rác như vậy.

"Chiêu thức của ngươi có quá nhiều Frame (khung hình) thừa." Lục Diệp tiến lên một bước, bắt đầu chế độ 'giảng dạy chuyên nghiệp'. "Ngươi vung kiếm quá rộng, tạo ra một vùng áp suất linh khí rỗng ở cánh tay phải. Chỉ cần một lực tác động cực nhỏ vào điểm trung hòa đó, toàn bộ cấu trúc linh lực sẽ tự suy sụp vì mất cân bằng áp suất. Hiểu chưa, thằng nhóc dùng kiếm mã nguồn đóng?"

Mạnh Hùng khoanh tay trước ngực, đắc ý bồi thêm một câu thơ:
"Kiếm bay rực rỡ hào quang,
Bị anh tao búng, tan hàng ngay luôn.
Mặt mày sao lại buồn buồn?
Về nhà tập luyện, đừng tuôn lời thừa!"

"Ngươi… các ngươi dám nhục mạ Vạn Kiếm Tông!" Một đệ tử định lao lên, nhưng Trần Kiếm Phong đã giơ tay ngăn lại. Hắn cảm nhận được, kẻ trước mặt này không hề đơn giản. Hắn không dùng tu vi để áp đảo, mà là dùng một loại tri thức đáng sợ để hóa giải mọi thứ.

"Được, xem như ngươi có chút bản lĩnh." Trần Kiếm Phong cố giữ vẻ lạnh lùng, dù thi thoảng vẫn nấc một cái. "Nhưng Vạn Kiếm Nhai không chỉ có vậy. Phía trước chính là 'Kiếm Trủng' trọng tâm, nơi có những thanh kiếm cổ có thể tự động tấn công kẻ lạ. Để xem các ngươi trụ được bao lâu bằng đống lý thuyết nhảm nhí đó."

Dứt lời, đám đệ tử Vạn Kiếm Tông vội vã lùi đi, đi đường vòng để tiến sâu vào bên trong, hiển nhiên là không muốn đứng gần gã "quái vật logic" kia nữa.

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới bên cạnh Lục Diệp, vẻ mặt lo lắng: "Lục Diệp, lời hắn nói không sai đâu. Phía trước áp lực kiếm khí rất nặng, ta cũng bắt đầu thấy khó thở rồi."

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn đang nhìn chằm chằm vào trang sách Đạo Điển, nơi một dòng lệnh mới vừa xuất hiện:

*[Phát hiện mã nguồn ẩn trong khu vực Kiếm Trủng. Có thể kích hoạt kỹ năng đặc biệt: "Tối ưu hóa phế liệu thành bảo vật".]*

"Thanh Nguyệt, đưa kiếm của ngươi đây." Lục Diệp đột nhiên nói.

Tuyết Thanh Nguyệt hơi khựng lại, nhưng vẫn đưa thanh 'Hàn Băng Kiếm' quý giá của mình cho hắn.

Lục Diệp cầm thanh kiếm, nhìn quanh đống sắt vụn dưới đất rồi bắt đầu nhặt nhạnh. Hắn nhặt một miếng chuôi kiếm đồng xanh, một đoạn dây xích rỉ, và cả một hòn đá chứa tinh thể linh thạch đã cạn kiệt.

"Huynh đang làm gì thế?" Nàng kinh ngạc nhìn Lục Diệp đang hì hục lắp ráp đống rác đó lên thanh bảo kiếm của mình.

"Nâng cấp phần cứng." Lục Diệp đáp bằng giọng tập trung cao độ. "Thanh kiếm này của ngươi được rèn theo lối cũ, tính dẫn truyền linh khí cực kỳ kém khi gặp nhiệt độ thấp. Ta sẽ gắn cho nó một bộ 'tản nhiệt ngược' và một thiết bị 'gia tốc hạt linh khí' thủ công bằng số sắt vụn ở đây."

Dưới con mắt của người khác, Lục Diệp đang làm một hành động điên cuồng: dùng dây xích rỉ buộc đống đá cuội và sắt vụn vào một thanh danh kiếm.

"Xong rồi."

Sau mười phút, Lục Diệp trả lại thanh kiếm cho nàng. Giờ đây, thanh Hàn Băng Kiếm trông chẳng khác gì một sản phẩm của thời đại hậu tận thế (steampunk), với các bánh răng rỉ sét bám dọc lưỡi kiếm và một cục đá kỳ dị đính ở chuôi.

"Nào, dùng thử đi. Nhắm vào tảng đá to nhất đằng kia, vận hành linh khí theo kiểu 5-3-2 mà ta đã dạy."

Tuyết Thanh Nguyệt hoài nghi, nhưng nàng vẫn vung kiếm.

*Vù!*

Không có tiếng nổ lớn, không có kiếm khí hào nhoáng. Nhưng khi mũi kiếm vừa chạm vào tảng đá xanh, một luồng sóng siêu âm cực mạnh từ những "phế liệu" rung lên. Tảng đá không bị chém làm đôi, mà là bị "tan chảy" theo nghĩa đen, nó sụp đổ thành những hạt bụi mịn chỉ trong nháy mắt.

Mạnh Hùng trố mắt: "Cái gì… cái gì vậy? Máy xay sinh tố linh khí à?"

"Không, đó là hiện tượng 'phá hủy cấu trúc phân tử bằng rung động đồng tần'." Lục Diệp bình thản giải thích. "Ta đã lợi dụng những mảnh sắt vụn có tần số rung đặc biệt ở đây để chế tạo một bộ 'dao động cộng hưởng'. Thanh kiếm này giờ không cần chém, nó chỉ cần chạm vào là mọi vật chất có độ cứng thấp hơn nó đều sẽ bị rã ra."

Tuyết Thanh Nguyệt cầm thanh kiếm "xấu xí" trong tay, cảm nhận một luồng sức mạnh mới mẻ, lạnh lùng nhưng vô cùng hiệu quả. Nàng bắt đầu hiểu ra, cái gọi là Kiếm Đạo truyền thống, trong mắt Lục Diệp chẳng qua là một phép tính chưa được tối ưu hóa.

Cả nhóm tiến sâu hơn vào Vạn Kiếm Nhai. Áp lực linh khí bắt đầu trở nên đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu bạc. Ở giữa thung lũng, một bãi kiếm lớn xuất hiện, trung tâm là một thanh kiếm gãy khổng lồ cao tới ba mươi trượng, cắm thẳng xuống đất như một cột mốc.

Đám người Trần Kiếm Phong lúc này đang đứng trước thanh kiếm khổng lồ đó, mồ hôi đầm đìa, đang cố gắng dùng "Kiếm Ý" để giao tiếp với nó.

"Sư huynh, không được! Thanh kiếm này phản phệ mạnh quá!" Một đệ tử hét lên.

"Cố lên! Đây chắc chắn là 'Thiên Ma Kiếm' huyền thoại đã mất tích!" Trần Kiếm Phong nghiến răng, mặt mũi xanh mét. "Chỉ cần lấy được nó, ta sẽ trở thành đệ tử nòng cốt!"

Đột nhiên, thanh kiếm khổng lồ rung chuyển. Một làn sóng kiếm khí màu đen từ thân kiếm phát ra, cuốn phăng tất cả những người đang đứng xung quanh như những chiếc lá khô. Trần Kiếm Phong bị đánh văng ra xa, hộc máu mồm.

"Cảnh báo! Cảnh báo!" – Cuốn Đạo Điển trên tay Lục Diệp phát sáng rực rỡ, hiện ra những dòng chữ đỏ thẫm che khuất cả tầm nhìn.

*[Phát hiện sự cố: Lỗi rò rỉ dữ liệu cổ đại (Legacy Data Leak).]*
*[Bản chất: Thanh kiếm này là một 'Antenna' (ăng-ten) phát sóng từ một thời đại đã bị xóa sổ.]*
*[Nguy cơ: Đang khởi động tiến trình 'Format' (Định dạng lại) toàn bộ sinh vật trong bán kính 1 km.]*

"Mọi người lùi lại!" Lục Diệp quát to, gương mặt lần đầu tiên lộ vẻ nghiêm trọng.

"Đại ca, làm sao vậy? Thanh kiếm đó sắp sống lại à?" Mạnh Hùng hớt hải chạy lại.

"Nó không sống lại, nó đang cố 'Download' lại thực tại cũ của nó vào thế giới này!" Lục Diệp lật nhanh cuốn Đạo Điển. "Dòng mã này quá phức tạp, đây không phải là công pháp, đây là một đoạn 'Script' hủy diệt của Thiên Đạo đời trước!"

Thanh kiếm khổng lồ rít lên, không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Đám đệ tử Vạn Kiếm Tông lúc này chỉ biết kêu khóc thảm thiết, bò lê lết để thoát thân.

Trần Kiếm Phong run rẩy nhìn Lục Diệp: "Ngươi… ngươi nói nhiều lý lẽ như vậy, ngươi có cách gì không? Ức! Cứu chúng ta với!"

Lục Diệp nhìn thanh kiếm khổng lồ, trong đầu hắn là hàng tỷ bảng mã đang chạy ngược xuôi. Hắn nhận ra một điều: thanh kiếm này không phải vũ khí, nó là một cái "USB" chứa dữ liệu khổng lồ, và nó đang bị quá tải nhiệt linh lực.

"Chết tiệt, thế giới này sao không có lấy một cái bình chữa cháy cơ chứ?" Hắn lẩm bẩm.

Hắn bỗng quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: "Thanh Nguyệt, ta cần ngươi dùng kiếm của ngươi, phóng toàn bộ khí lạnh vào đúng vị trí này cho ta. Mạnh Hùng, chú mày có thơ gì hào hùng nhất, gào to lên bằng linh lực, dùng sóng âm để làm rối loạn tần số của nó!"

Mạnh Hùng ngẩn ra một giây, rồi gồng người, cơ bắp cuồn cuộn, há miệng hét lớn như sấm truyền:
"Vạn Kiếm Nhai, hỡi Vạn Kiếm Nhai!
Hôm nay gặp anh, chú mày xong đời!
Không cần đạo lý xa vời,
Anh gào một phát, rụng rời trời mây!!!"

Sóng âm từ giọng của Mạnh Hùng phối hợp với kiếm khí siêu thanh từ thanh kiếm "độ" của Tuyết Thanh Nguyệt lao vút về phía thanh kiếm khổng lồ.

Lục Diệp thì không gào, hắn cũng không chém. Hắn chỉ lặng lẽ ném cuốn Đạo Điển lên không trung. Cuốn sách mở ra một trang trắng tinh, phát ra một luồng sáng bao trùm lấy thanh kiếm gãy khổng lồ.

"Hệ thống phân tích, bắt đầu quy trình 'End Task' (Kết thúc tác vụ)!"

*Oành!*

Một tiếng nổ câm lặng xảy ra. Toàn bộ áp lực đen tối bị hút vào trong cuốn Đạo Điển của Lục Diệp. Những vết nứt không gian biến mất, thanh kiếm khổng lồ bỗng nhiên vỡ tan thành tro bụi, để lại một mảnh nhỏ bằng lòng bàn tay đang phát ra ánh sáng vàng nhạt.

Bình yên trở lại với Vạn Kiếm Nhai.

Trần Kiếm Phong và đám đệ tử ngã ngửa ra đất, thở hổn hển như cá mắc cạn. Họ nhìn Lục Diệp như nhìn một vị thần, hoặc đúng hơn là nhìn một con quái vật không thể hiểu nổi.

Lục Diệp bước tới nhặt mảnh vỡ ánh sáng đó lên.

*[Thông báo: Đã thu thập 'Nhân dữ liệu lõi' (Core Data Chip). Độ tương thích với Đạo Điển: 100%. Kỹ năng mới mở khóa: Phân tích kết cấu không gian.]*

"Ồ, cái này dùng để làm 'bản vẽ' thì tuyệt vời." Lục Diệp mỉm cười hài lòng, bỏ mảnh vỡ vào túi áo.

Lão Quy trong chiếc nhẫn của Lục Diệp nãy giờ im lặng mới dám ló đầu ra, giọng run rẩy: "Tiểu tử… ngươi vừa làm cái gì thế? Đó là tàn niệm của một vị Kiếm Tiên thượng cổ… ngươi thế mà cứ thế nhấn nút 'Tắt nguồn' người ta sao?"

Lục Diệp tỉnh bơ phủi bụi trên áo: "Tàn niệm cái gì chứ? Đó là một chương trình treo máy lâu ngày sinh ra lỗi vòng lặp thôi. Ta giúp hắn đóng cửa sổ nhiệm vụ lại, hắn nên cảm ơn ta mới đúng."

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn thanh kiếm đã mất đi vẻ hào nhoáng nhưng tràn đầy sức mạnh kỳ lạ của mình, rồi nhìn Lục Diệp với ánh mắt phức tạp: "Huynh… rốt cuộc huynh coi thế giới này là cái gì?"

Lục Diệp nhìn bầu trời xám xịt của Vạn Kiếm Nhai, mỉm cười bí hiểm:

"Một hệ điều hành lỗi thời cần được nâng cấp toàn diện, Thanh Nguyệt à."

Phía sau, Mạnh Hùng vẫn đang còn say sưa với thành quả của mình:
"Vạn kiếm quy tông là trò trẻ,
Đại ca rút điện, thế là xong.
Thế gian kiếm khách lòng ròng lệ,
Thấy bóng Lục Diệp, chạy tong tong!"

Đám đệ tử Vạn Kiếm Tông nhìn bóng lưng ba người rời đi, trong lòng họ, "Kiếm Đạo" vững chắc suốt ngàn năm dường như vừa nứt ra một vết thương logic không bao giờ có thể chữa lành.

Hết chương 65.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8