Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 94: Toàn dân học toán**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:21:58 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 94: TOÀN DÂN HỌC TOÁN**

Bầu trời vốn dĩ mang màu xanh thẳm của Vạn Vật Nguyên Giới lúc này đang bị xé toạc bởi một dải sáng trắng xóa, thẳng tắp như thể có ai đó vừa dùng một cục tẩy khổng lồ xóa sạch một phần thực tại. Đó là "Bản cập nhật nóng" (Hotfix) của Thiên Đạo – một loại quy tắc tối cao được tung ra để chỉnh sửa lại những vùng không gian đang bị "lỗi".

Và trong mắt Thiên Đạo, sự hiện diện của Lục Diệp cùng cái cách hắn dạy tu sĩ "làm loạn" chính là cái lỗi cần phải xóa bỏ đầu tiên.

"Tiền bối! Nó tới rồi! Chúng ta tan biến mất thôi!"

Trần Hải, gã tán tu vốn đã sợ chết đến mức tận cùng, nay nhìn thấy dải sáng trắng đang dần nuốt chửng một ngọn núi ở phía xa, khiến ngọn núi hùng vĩ trong chớp mắt biến thành những khối lập phương rời rạc rồi biến mất, hắn lập tức quỳ sụp xuống.

Lục Diệp không nhìn hắn, tay hắn múa liên tục trên không trung, tạo ra hàng loạt các cửa sổ giao diện ảo mà chỉ hắn mới thấy.

"Hoảng cái gì? Chỉ là một đợt tái cấu trúc dữ liệu thô thôi." Lục Diệp thản nhiên nói, giọng hắn bình tĩnh đến mức đáng ghét. "Mạnh Hùng! Đừng có ngâm thơ nữa, lôi cái 'Thăng Long Búa' của ngươi ra đây. Tuyết Thanh Nguyệt, chuẩn bị vận hành Băng Tâm Quyết, nhưng lần này phải nghe theo tọa độ ta chỉ định."

Hắn quay phắt lại phía đám tu sĩ đang run cầm cập phía dưới, ánh mắt lóe lên những tia sáng màu vàng kim:

"Tất cả nghe đây! Muốn sống thì lập tức tiến vào trạng thái 'Tập trung tính toán'. Từ giờ phút này, tu vi của các ngươi không quan trọng bằng khả năng đại số. Nếu không tính ra được quỹ đạo linh khí trong vòng mười nhịp thở, dải sáng kia sẽ coi các ngươi là 'dữ liệu rác' và nhấn phím Delete!"

Đám tu sĩ ngơ ngác nhìn nhau. "Tính toán"? "Dữ liệu rác"? "Delete"? Những từ ngữ này đối với họ chẳng khác gì tiếng của bộ tộc hoang dã.

Lục Diệp thở dài, lầm bầm: "Quên mất, lũ này vốn quen tu luyện kiểu cảm tính 'trời cho sao hưởng vậy'. Được rồi, dùng phương thức thô bạo nhất!"

Hắn đập mạnh cuốn Đạo Điển xuống đất. Một vòng tròn ma thuật khổng lồ, trông giống như một chiếc thước kẻ tầm cỡ thế giới, tỏa ra bao trùm toàn bộ thung lũng. Trong tầm mắt của mỗi tu sĩ, bỗng nhiên hiện lên những dòng chữ lơ lửng giữa không trung.

"Bên trái các ngươi là trục X, bên phải là trục Y, trên đầu là trục Z!" Lục Diệp hét lớn, tiếng nói được linh lực khuếch đại, vang rền như sấm động. "Linh lực trong người các ngươi không phải là một dòng sông, nó là một chuỗi các ẩn số. Bây giờ, nhìn vào dải sáng kia! Nó đang di chuyển theo vận tốc V = 100 mét/giây. Nếu các ngươi muốn tạo ra một lớp chắn không bị nó xóa sổ, các ngươi phải tạo ra một ma trận linh khí có tần số dao động nghịch đảo hoàn toàn với nó!"

"Ma… ma trận là cái gì ạ?" Một tên đệ tử Thanh Vân Tông lắp bắp hỏi.

Lục Diệp tức đến mức suýt chút nữa là ném cuốn sổ tay vào đầu hắn: "Là một cái bàn tính nhiều tầng! Hiểu chưa? Đồ đần! Mạnh Hùng, hướng 2 giờ, góc 45 độ, bộc phát 30% linh lực, sau đó dùng hàm sin quét qua một vòng tròn bán kính 5 mét!"

Mạnh Hùng ngẩn người: "Hàm… hàm gì cơ? Diệp ca, huynh nói tiếng người đi, ta chỉ biết làm thơ thôi!"

"Làm thơ cái đầu ngươi! Hàm sin là hình sóng lượn ấy! Như cách ngươi lắc mông khi khoe cơ bắp ấy, nhưng làm bằng linh lực!" Lục Diệp gào lên.

Đến lúc này, Mạnh Hùng mới "ồ" lên một tiếng, khuôn mặt bặm trợn bỗng nhiên sáng lòa: "Cái này thì ta hiểu! Đạo pháp của Diệp ca thật… gợi cảm!"

Nói đoạn, Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, cây búa lớn trong tay hắn vung ra. Thay vì một nhát búa thẳng tuột như mọi khi, lần này theo chỉ dẫn của Lục Diệp, linh lực từ búa tỏa ra theo những đường cong uốn lượn nhịp nhàng.

*Oanh!*

Linh lực sóng lượn của Mạnh Hùng va chạm với dải sáng trắng rực của Thiên Đạo. Một âm thanh chói tai vang lên, dải sáng vốn đang "tẩy xóa" vạn vật bỗng nhiên bị khựng lại, dường như nó gặp phải một đoạn mã bị xung đột (conflict) nên không thể thực thi tiếp câu lệnh xóa sổ.

"Có hiệu quả!" Đám tu sĩ ồ lên kinh ngạc.

"Kinh ngạc cái gì? Đó chỉ là giải quyết phần ngọn!" Lục Diệp tay bấm liên tục, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. "Toàn bộ tán tu ở đây, ngồi xuống! Theo sự chỉ dẫn của linh hồn truyền cảm của ta, bắt đầu nhẩm theo: Một cộng một bằng hai, hai bình phương bằng bốn… Ta cần năng lực tính toán của các ngươi để làm một bộ vi xử lý trung tâm (CPU) sống!"

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt phức tạp. Nàng chưa bao giờ thấy ai đối diện với Thiên Phạt mà lại mang thái độ "coi thường kiến thức của đối thủ" đến thế. Nàng hít sâu một hơi, thanh kiếm lạnh lẽo tra vào vỏ, nhưng băng khí xung quanh nàng bắt đầu kết tinh thành những hình tháp đồng tâm tuyệt mỹ.

"Lục Diệp, ta phải làm gì?" Nàng lạnh lùng hỏi, nhưng trong ánh mắt đã mang theo sự tin tưởng tuyệt đối.

"Cô là thanh Ram mạnh nhất ở đây." Lục Diệp liếc nàng một cái. "Tuyết Thanh Nguyệt, cô cần tính toán điểm rơi của các hạt proton linh khí trong dải sáng kia. Mỗi hạt có quỹ đạo khác nhau, cô phải dùng kiếm ý của mình 'gõ' vào đúng những tọa độ lẻ mà ta truyền cho cô. Chỉ cần sai một milimét, chúng ta sẽ bị định dạng (format) sạch sẽ thành phân tử hữu cơ."

Dứt lời, Lục Diệp truyền một luồng dữ liệu khổng lồ vào thức hải của Tuyết Thanh Nguyệt. Đầu nàng đau như búa bổ, hàng vạn con số và những hình vẽ tam giác, hình nón xoay mòng mòng.

"Toán học… là đạo sao?" Nàng lẩm bẩm, rồi đôi mắt bỗng trở nên sắc lẹm.

Kiếm của nàng xuất chiêu. Không phải một đường kiếm hoa mỹ, mà là hàng vạn điểm chạm li ti. Mỗi điểm chạm đều trúng vào một "nốt ruồi đen" trong cấu trúc dải sáng của Thiên Đạo mà Lục Diệp đã phân tích ra.

Dải sáng trắng bắt đầu rung động kịch liệt, nó không còn xóa sổ nữa mà bắt đầu phát ra những âm thanh nhiễu điện *xẹt… xẹt…* kinh hoàng.

Trong lúc đó, ở phía sau, đám tu sĩ dưới sự ép buộc của Đạo Điển bắt đầu đồng thanh hô vang như tụng kinh:

"Bình phương của cạnh huyền bằng tổng bình phương hai cạnh góc vuông! Đạo là tam giác vuông! Thiên là tích phân đường!"

Hàng trăm tu sĩ đang bị ép "học toán cấp tốc". Linh khí của họ dưới sự điều phối của thuật toán từ Lục Diệp bắt đầu liên kết lại, tạo thành một mạng lưới tính toán khổng lồ.

Đây chính là kỹ năng lạ nhất mà Lục Diệp vừa khai phá: **"Mạng lưới xử lý đa nhân tán tu"**.

Mỗi tu sĩ đóng vai trò như một đơn vị xử lý nhỏ (node). Khi hàng trăm người cùng đồng bộ hóa tư duy toán học, một áp lực logic khủng khiếp bắt đầu lan tỏa, chống lại sự áp đặt vô lý của Thiên Đạo.

Lão Quy từ trong nhẫn chui ra, nhìn thấy cảnh này thì hai chân rùa run lẩy bẩy:
"Lục… Lục tiểu tử… Ngươi điên rồi! Ngươi đang ép chúng sinh phải 'hiểu' thiên đạo bằng con số sao? Xưa nay người ta cảm ngộ bằng tâm, ngươi lại dùng não để giải hệ phương trình?"

Lục Diệp nhếch mép, đôi bàn tay gõ vào không trung nhanh đến mức để lại tàn ảnh:
"Lão già, lỗi thời rồi! Cảm ngộ bằng tâm thì vạn năm mới ra được một vị tiên. Dùng toán học thì ngay cả một tên phế vật cũng có thể nắm lấy quy luật vật chất. Thiên Đạo chẳng qua là một bộ quy tắc được viết bằng ngôn ngữ cao cấp hơn thôi. Hôm nay ta sẽ bẻ khóa (crack) nó cho lão xem!"

Dải sáng trắng của Thiên Đạo dường như bị kích động bởi sự kiêu ngạo này. Nó bỗng nhiên co rụt lại, sau đó bùng nổ thành một cột sáng hình lăng trụ, mang theo sức mạnh có thể định nghĩa lại toàn bộ khu vực này.

[Cảnh báo: Admin đã phát hiện sự kháng cự từ phần mềm trái phép. Đang thực hiện lệnh 'Hard Reset'. Thời gian còn lại: 60 giây.]

Dòng chữ đỏ chói hiện lên trong tầm mắt Lục Diệp.

"Mạnh Hùng! Vào vị trí tâm đường tròn! Tuyết Thanh Nguyệt, đóng vai trò tiếp tuyến! Đám tán tu kia, không được ngừng đọc bảng cửu chương!" Lục Diệp gầm lên. "Toàn dân học toán, chuẩn bị… Debug Thiên Đạo!"

Toàn bộ thung lũng bùng lên một thứ ánh sáng xanh của logic, va chạm trực diện với thứ ánh sáng trắng của quy luật rập khuôn. Giữa tâm bão, Lục Diệp đứng đó, tay cầm cây bút phù văn vẽ lên không trung một dấu gạch chéo khổng lồ – biểu tượng của sự bác bỏ.

Hắn không chỉ đang chiến đấu. Hắn đang chứng minh cho thế giới này thấy: Đại số còn đáng sợ hơn cả thần thông!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8