Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 126: Sức mạnh của Root Admin**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:45:00 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 126: SỨC MẠNH CỦA ROOT ADMIN**

Phù Văn Thành sau cơn biến động, bầu trời vốn bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp mây đen áp chế từ thần thông của Minh Sát Tôn Giả nay đã tan biến, để lộ ra những tia nắng chiều nhạt nhòa xiên khoai qua các khe nứt của tòa thành. Không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những phế tích gạch đá đổ nát.

Lục Diệp đứng ở trung tâm của sự hủy diệt, vạt áo bào xám hơi rách nhẹ vì dư chấn nhưng khí thế lại khác hoàn toàn lúc trước. Trong mắt hắn lúc này, thế giới không còn là những mảng màu thực tại. Một giao diện mờ ảo, dày đặc các dòng lệnh và bảng thông số đang cuộn chảy như thác đổ.

"Thì ra đây là cảm giác của kẻ nắm quyền kiểm soát máy chủ…" Lục Diệp khẽ búng tay một cái.

Một tiếng *tách* vang lên nhỏ xíu, nhưng dưới chân hắn, một viên đá vỡ nát bỗng nhiên rung chuyển. Những dòng mã màu xanh lam quấn lấy nó, trong tích tắc, viên đá xám xịt chuyển thành màu vàng ròng chói mắt. Hắn cúi xuống nhặt nó lên, cảm nhận trọng lượng và độ cứng.

"Vật chất: Đá vôi. Thuộc tính gốc: Độ cứng 3, tính giòn. Trình sửa đổi: Cấu trúc phân tử Carbon-Sắt, Độ cứng 100, Trọng lượng tăng 200%." Lục Diệp lẩm bẩm. "Không chỉ là biến đá thành vàng theo kiểu giả kim thông thường, mà là ghi đè lên thuộc tính gốc. Đây là quyền Root."

Lão Quy từ trong nhẫn linh hồn run lẩy bẩy, thò hẳn cái đầu rùa nhỏ xíu ra, giọng run lạc đi: "Nhãi con… ngươi vừa làm cái gì? Ngươi vừa nghịch chuyển 'Thiên Quy'? Đó là vật chất chuyển đổi! Chỉ có những vị Đại năng ở cảnh giới Đạo Tổ, nắm giữ được mảnh vỡ quy luật mới làm được điều này. Ngươi… ngươi chỉ vừa mới chạm vào ngưỡng cửa này mà?"

Lục Diệp hừ một tiếng, không thèm giải thích về khái niệm "quản trị viên hệ thống" cho lão rùa lỗi thời này. Hắn quay sang nhìn Minh Sát Tôn Giả — giờ đây chỉ là một lão già rách rưới, mất hết tu vi, đang ngồi thẫn thờ nhìn đôi bàn tay mình như nhìn thấy quỷ.

"Minh Sát, ngươi có biết tại sao ngươi thua không?"

Minh Sát Tôn Giả ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự oán hận lẫn kinh hoàng: "Yêu thuật… đây là yêu thuật! Ngươi dám bôi nhọ Thiên Đạo, ngươi sẽ bị trừng phạt!"

"Thiên Đạo?" Lục Diệp nhếch môi, "Trong mắt ngươi, nó là thần linh, là quy tắc bất biến. Trong mắt ta, nó chỉ là một hệ điều hành đã quá lỗi thời, đầy rẫy các lỗ hổng bảo mật và những dòng code rác tích tụ vạn năm. Ngươi dựa vào nó để tu hành, cũng giống như việc ngươi cố gắng chạy một ứng dụng nặng nề trên một cái máy tính từ thời đồ đá vậy. Ta không đánh bại ngươi bằng sức mạnh, ta đánh bại ngươi bằng cách thu hồi quyền truy cập."

Nói đoạn, Lục Diệp bước về phía Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt.

Mạnh Hùng vẫn còn đang trong trạng thái "phiêu" sau bài thơ vần "ra" vừa rồi. Hắn cầm thanh đại đao đã bị sứt mẻ sau trận chiến, ngây ngô hỏi: "Diệp huynh, giờ chúng ta làm gì? Lão già này xử sao?"

Lục Diệp liếc nhìn thanh đại đao của Mạnh Hùng. Trên giao diện phân tích, thanh đao hiện lên một bảng cảnh báo đỏ rực: *[Cảnh báo: Độ bền 12/1000. Cấu trúc kim loại bị mỏi. Nguy cơ gãy vỡ trong 3 lần va chạm tiếp theo].*

"Thanh đao này rác quá rồi." Lục Diệp đưa tay chạm vào sống đao.

"Ấy, Diệp huynh nhẹ tay, đao này là thép trăm năm…"

Lục Diệp không nói lời nào, nhắm mắt lại. Trong thâm thức, hắn gõ một dòng lệnh: *`sudo set attribute.material –durability=MAX –weight=0.5x –sharpness=unlimited`*.

Một luồng sáng đen nhạt chảy dọc lưỡi đao. Trong giây lát, thanh đại đao xù xì, sứt mẻ bỗng co rút lại, trở nên thanh mảnh hơn nhưng lại tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương. Bề mặt nó không còn là sắt thép thông thường mà trở nên trong suốt như pha lậm, ẩn hiện bên trong là những ký tự phù văn đang tự động vận hành.

"Cái này…" Mạnh Hùng trợn mắt, hắn thử vung đao một cái.

*Xoẹt!*

Không cần một chút linh lực nào, chỉ một cái phẩy tay nhẹ, một tòa tháp canh cách đó trăm mét bỗng nhiên bị cắt đôi ngọt xới, phần trên trượt xuống theo đường cắt hoàn hảo như gương.

"Mẹ ơi! Đao của ta biến thành Thần binh rồi?" Mạnh Hùng hét lên, suýt chút nữa đánh rơi vũ khí.

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, ánh mắt nàng phức tạp vô cùng. Nàng là thiên tài kiếm đạo, hiểu rõ sự thay đổi này đáng sợ đến mức nào. "Lục Diệp, huynh không phải là 'sửa chữa'… huynh đang tái tạo lại bản chất. Huynh có biết nếu chuyện này lọt ra ngoài, cả giới tu tiên sẽ phát điên vì huynh không?"

Lục Diệp chỉnh lại gọng kính (vật phẩm hắn tự phân tích và tạo ra để giúp bộ não lọc dữ liệu tốt hơn), bình thản nói: "Bọn hắn phát điên hay không không quan trọng, quan trọng là hệ thống này cần được bảo trì. Thanh Nguyệt, kinh mạch của cô vẫn còn một chút 'rác dữ liệu' do Băng Tâm Quyết để lại. Lại đây, để ta 'Optimization' một chút."

Tuyết Thanh Nguyệt hơi khựng lại, đôi má trắng nõn của nàng bỗng hiện lên một vệt hồng nhạt. "Optimization? Là… là làm thế nào?"

"Đừng nghĩ bậy. Chỉ là gỡ bỏ các ràng buộc thuộc tính không cần thiết thôi."

Lục Diệp đưa tay đặt lên vai nàng. Cảm giác mát lạnh từ bàn tay hắn truyền vào khiến nàng khẽ run lên. Trong mắt Lục Diệp, sơ đồ kinh mạch của Tuyết Thanh Nguyệt hiện ra như một bảng mạch tích hợp phức tạp. Có những đoạn linh khí bị nghẽn lại, tạo thành những điểm nút màu đỏ – đó là kết quả của việc luyện công sai phương pháp vạn năm qua mà giới tu tiên vẫn coi là "chuẩn mực".

"Băng Tâm Quyết thực chất là một loại thuật toán làm giảm nhiệt độ để tăng khả năng xử lý thông tin, nhưng nó lại quên mất việc tản nhiệt cho phần cứng cơ thể." Lục Diệp vừa giải thích vừa thao tác trên giao diện ảo. "Ta sẽ thiết lập lại một chế độ 'Tản nhiệt chất lỏng' tự động cho cô."

Tuyết Thanh Nguyệt chỉ cảm thấy một dòng khí ấm áp chảy vào, len lỏi qua những ngóc ngách đau đớn nhất trong cơ thể mà nàng đã phải chịu đựng từ khi bắt đầu tu luyện. Những khối băng lạnh lẽo, vĩnh hằng trong tâm khảm dường như tan chảy, hóa thành linh khí thuần khiết nhất tràn về đan điền.

*Ầm!*

Một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát từ người Tuyết Thanh Nguyệt. Tu vi của nàng vốn đã đứng yên ở Kim Đan đỉnh phong từ lâu, nay bỗng nhiên phá vỡ xiềng xích, thẳng tiến vào Nguyên Anh cảnh mà không gặp bất kỳ thiên kiếp nào.

"Đột phá rồi?" Lão Quy hét lên đầy kinh hãi, "Không có thiên lôi? Ngươi hack luôn cả cơ chế xét duyệt thiên kiếp à?"

Lục Diệp nhún vai: "Thiên kiếp chẳng qua là một chương trình kiểm tra hệ thống để lọc ra những thành phần không đạt chuẩn. Ta đã sửa lại 'Version' của Thanh Nguyệt lên mức hoàn hảo, hệ thống đương nhiên coi nàng là 'hợp lệ' và bỏ qua bước kiểm tra lôi thôi đó."

Giữa lúc cả nhóm đang bàng hoàng trước sức mạnh mới của Lục Diệp, từ phía xa, hàng loạt luồng ánh sáng mạnh mẽ đang bay tới. Đó là người của Thiên Cơ Các và chấp pháp giả của Phù Văn Thành.

"Kẻ nào gan to tày trời, dám ở trong thành phá hủy quy tắc không gian, mưu hại Tôn giả?" Một tiếng quát như sấm rền vang vọng.

Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào vẽ đầy những quẻ bói, tay cầm một tấm lệnh bài vàng kim tỏa ra uy áp nặng nề. Đó là Thiên Cơ Các trưởng lão — Trần Thiên Toán.

Lục Diệp nhìn lên, bảng phân tích hiện dòng chữ: *[Đối tượng: Trần Thiên Toán. Tu vi: Hóa Thần sơ kỳ. Trình trạng: Hệ điều hành lỗi thời, nhiều lỗ hổng ở huyệt Thiên Đột và Thái Dương].*

"Lại thêm một kẻ cầm sách hướng dẫn sử dụng sai cách đến tìm ta sao?" Lục Diệp lẩm bẩm.

Trần Thiên Toán đáp xuống, nhìn thấy cảnh tượng tan hoang và Minh Sát Tôn Giả đang ngồi bệt dưới đất, lão ta biến sắc: "Minh Sát? Ngươi… tu vi của ngươi đâu?"

Minh Sát run rẩy chỉ tay vào Lục Diệp: "Hắn… hắn gỡ bỏ… hắn gỡ bỏ đạo quả của ta! Trần huynh, mau dùng 'Luật Lệnh Bài' trấn áp hắn! Hắn không phải người, hắn là ma quỷ!"

Trần Thiên Toán không chút chần chừ, lập tức ném tấm lệnh bài vàng kim lên không trung. Tấm lệnh bài phình to ra như một ngọn núi nhỏ, mặt trên khắc chữ "Cấm" lấp lánh ánh vàng. "Luật pháp Cửu Châu, trấn áp vạn tà! Khóa linh!"

Một luồng ánh sáng vàng từ trên cao dội xuống, phong tỏa toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm. Trong khu vực này, bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ mất đi khả năng cảm ứng linh khí, trở thành người thường.

Mạnh Hùng cảm thấy đại đao trong tay mình nặng trĩu, kinh hãi nói: "Hỏng rồi! Đây là quy tắc áp chế của Phù Văn Thành! Linh lực của ta không vận hành được!"

Tuyết Thanh Nguyệt cũng tái mặt, kiếm ý trong người nàng bị dập tắt ngay tức khắc.

Duy chỉ có Lục Diệp vẫn đứng đó, thản nhiên như không. Hắn ngước nhìn tấm lệnh bài khổng lồ trên đầu, khóe môi khẽ nhếch.

"Quy tắc trấn áp linh khí? Ý tưởng không tồi, nhưng cách triển khai thì quá nghiệp dư." Lục Diệp đưa một ngón tay lên, vẽ vào không trung những ký hiệu kỳ quái.

"Ngươi định làm gì? Trong phạm vi 'Luật Lệnh', không ai có thể dùng tiên thuật!" Trần Thiên Toán cười lạnh.

"Ta không dùng tiên thuật. Ta đang viết lại Script cho khu vực này."

Lục Diệp trầm giọng nói: "Lệnh: Override Area Policy. Chế độ áp chế linh khí: Tắt. Thay thế bằng Chế độ: 'Trọng lực trái chiều' dành riêng cho đối tượng được định danh: Kẻ thù."

*Tách!*

Ngay khi tiếng búng tay vang lên, tấm lệnh bài "Cấm" bỗng nhiên chuyển sang màu hồng tím lòe loẹt. Luồng sáng vàng kim áp chế bỗng biến mất, thay vào đó là một loại năng lượng kỳ dị.

Trần Thiên Toán còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên lão cảm thấy mặt đất dưới chân mình không còn sức hút. Toàn thân lão và đám cao thủ Thiên Cơ Các vừa đáp xuống liền bay ngược lên trời như những quả bóng bay bị tuột dây.

"Cái gì thế này? Trọng lực bị đảo ngược?"

"Cứu tôi với! Tôi không điều khiển được cơ thể!"

Một đám cao thủ Hóa Thần, Nguyên Anh đang bay lơ lửng, chao đảo trên không trung, cố gắng vùng vẫy nhưng càng vùng vẫy lại càng bay cao hơn. Trong khi đó, nhóm của Lục Diệp vẫn đứng vững trên mặt đất, như thể họ sống trong một không gian vật lý hoàn toàn khác.

Lục Diệp nhìn đám người đang bay lung tung như chim không cánh, rồi quay sang Mạnh Hùng: "Huynh thấy bài thơ lúc nãy của mình chưa đủ sức nặng đúng không? Thử dùng đại đao mới, tát mỗi tên một cái xem."

Mạnh Hùng khoái chí cười vang: "Được luôn! Để ta làm bài thơ mới mừng lũ 'chim người' này!"

Hắn nhảy lên, nhờ sự điều chỉnh thuộc tính của Lục Diệp, Mạnh Hùng giống như có một đôi cánh tàng hình, lướt đi trong không trung với tốc độ cực nhanh. Thanh đại đao của hắn giờ đây không dùng để chém mà dùng mặt phẳng để… tát.

*Bộp! Bộp! Bộp!*

"Thanh xuân như một tách trà,
Đứa nào lơ lửng… ta vả vỡ mồm!"

Mỗi một cú tát của Mạnh Hùng đều mang theo sức mạnh nghìn cân đã được Lục Diệp "tối ưu hóa", khiến các cao thủ Thiên Cơ Các dù có hộ thể linh lực cũng bị đánh cho đầu váng mắt hoa, răng môi lẫn lộn, bay thẳng vào những tòa kiến trúc còn sót lại.

Trần Thiên Toán vừa sợ vừa giận, lão cố gắng kích hoạt một cuộn giấy thần thông trong tay: "Ma đầu! Ngươi dám nhục mạ Thiên Cơ Các! Xem 'Thái Cực Bát Quái Đồ' của ta đây!"

Cuộn giấy mở ra, hóa thành một trận đồ âm dương bao phủ bầu trời, định thần khóa phách.

Lục Diệp nhíu mày: "Cái đồ họa này xấu quá, tiêu tốn quá nhiều tài nguyên hệ thống mà hiệu quả lại thấp. Để ta sửa lại UI cho ngươi."

Hắn vươn tay về phía Bát Quái Đồ, các ngón tay gõ liên hồi vào không trung như thể đang gõ trên một bàn phím vô hình: "Properties -> Colors -> Neon Pink. Shape -> Circle. Effect -> Disco Lights."

Trong nháy mắt, Bát Quái Đồ uy nghiêm bỗng biến thành một cái đĩa tròn màu hồng rực rỡ, phát ra ánh sáng nhấp nháy liên hồi và… âm nhạc xập xình vang lên khắp Phù Văn Thành.

Toàn bộ tu sĩ đang có mặt tại thành phố đều ngây dại. Đây là cái gì? Tiên thuật ư? Đây là một sự sỉ nhục đối với sự huyền bí của đạo pháp!

"Nhạc… nhạc gì thế này?" Trần Thiên Toán lơ lửng trên không, dưới ánh đèn disco màu hồng tím, nhìn lão không khác gì một gã hề già đang biểu diễn tạp kỹ.

Lục Diệp thở dài: "Nhạc nền chiến đấu của ta đấy. Hay không?"

Nói xong, hắn không để đối phương kịp phản ứng, trực tiếp truy cập vào "thư mục gốc" của Luật Lệnh Bài đang bay lơ lửng.

"Nào, xem tấm lệnh bài này cấu tạo từ đâu… À, gỗ linh thông vạn năm, phối hợp với ý chí của một vị cường giả cảnh giới Luyện Hư. Bảo vật cấp độ cao nhất sao? Tiếc là, mã nguồn của nó đã bị lộ rồi."

Lục Diệp thì thầm: *`delete item.LawTablet`*.

"Không!" Trần Thiên Toán hét lên thảm thiết.

Tấm lệnh bài vàng kim – biểu tượng quyền lực của Phù Văn Thành, vật trấn tông của Thiên Cơ Các – bỗng nhiên mờ dần đi. Nó không vỡ, không nổ, mà đơn giản là… tan biến như chưa từng tồn tại. Các điểm ảnh cấu thành nên nó bị xóa bỏ khỏi thực tại một cách tàn nhẫn.

"Lỗi 404: Object not found." Lục Diệp thản nhiên tuyên bố.

Mất đi sự hỗ trợ của vật trấn áp, trọng lực đảo ngược bỗng nhiên dừng lại. Đám cao thủ Thiên Cơ Các đang ở độ cao nghìn mét đột ngột rơi tự do xuống đất.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Tiếng va chạm liên hoàn nghe đến ghê răng. Nếu không phải là tu sĩ có thân thể mạnh mẽ, có lẽ bọn họ đã thành những vũng máu rồi. Dù vậy, kẻ gãy chân, người gãy xương sườn, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

Trần Thiên Toán nằm bẹp trong một cái hố, đầu tóc rối bù, nhìn Lục Diệp với ánh mắt tràn đầy sự sụp đổ. Lão là người nắm giữ thiên cơ, bói toán vạn vật, nhưng lão không thể hiểu nổi làm sao một người lại có thể điều khiển thế giới như trẻ con nghịch đất nặn như thế.

Lục Diệp bước đến trước mặt lão, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt lấp lánh ánh sáng xanh của dữ liệu: "Thiên Cơ Các các người luôn miệng nói về vận mệnh. Hôm nay ta dạy cho ngươi một bài học: Vận mệnh thực chất chỉ là một chuỗi các sự kiện được lập trình sẵn. Nếu ngươi không có quyền sửa code, ngươi chỉ có thể tuân theo. Còn nếu ngươi có quyền Root… thì vận mệnh chỉ là một biến số mà ta có thể xóa đi và gán cho nó giá trị mới bất cứ lúc nào."

Hắn cúi xuống, nhặt lấy chiếc nhẫn trữ vật của Trần Thiên Toán, dễ dàng phá vỡ lớp cấm chế mà lão ta tự hào là "không thể bẻ khóa" chỉ trong 0.1 giây.

"Nộp thuế tài nguyên vì tội làm phiền quản trị viên." Lục Diệp thản nhiên thu chiến lợi phẩm.

Lão Quy bên trong nhẫn đã hoàn toàn lặng đi. Nó run rẩy hỏi: "Lục… Lục Diệp, có phải sau này nếu ngươi muốn, ngươi có thể biến nước biển thành rượu, biến cát bụi thành linh thạch, thậm chí là biến một con lợn thành Phượng Hoàng không?"

Lục Diệp điềm tĩnh đáp: "Về mặt lý thuyết, đúng là như vậy. Nhưng biến lợn thành Phượng Hoàng cần một lượng lớn linh lực để duy trì cấu trúc dữ liệu mới. Hiện tại, 'phần cứng' của ta là cơ thể này mới chỉ đạt tới mức trung cấp, chưa đủ dung lượng để chạy những chương trình quy mô lớn như vậy."

Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi sâu thẳm của Cửu Châu, nơi mà ý chí thực sự của thế giới – Thiên Đạo – có lẽ đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của một "siêu virus" vừa đạt được quyền truy cập tối cao.

"Nhưng không sao." Lục Diệp cười, nụ cười mang theo vẻ tự tin của một kẻ nắm giữ mã nguồn thế giới. "Ta sẽ từ từ nâng cấp. Trước hết, cần phải refactor (tái cấu trúc) lại cái tông môn Thanh Vân rách nát kia đã. Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt, chúng ta về nhà!"

Mạnh Hùng hăng hái vác đao lên vai, vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Về nhà ăn cá, ăn rau,
Sửa sang tông môn, làm giàu cho nhanh.
Thanh Vân nay sắp chuyển mình,
Vì có Diệp huynh… nhìn cái là xong!"

Tuyết Thanh Nguyệt đi bên cạnh Lục Diệp, cảm nhận luồng linh lực vận hành mượt mà chưa từng thấy trong người, nàng khẽ hỏi: "Lục Diệp, sau khi sửa hết các 'lỗi' của thế giới này, huynh định sẽ làm gì?"

Lục Diệp ngẩng đầu nhìn trời, ánh sáng trong mắt thu lại, biến về vẻ bình thường của một kẻ hơi "mọt sách". Hắn trầm ngâm một lát rồi đáp:

"Có lẽ ta sẽ viết một cái thông báo 'Server bảo trì định kỳ', sau đó nằm ngủ một giấc thật dài mà không lo có tên ngu ngốc nào đó đến nói đạo lý làm phiền."

Bóng lưng của ba người dần khuất xa trong ánh hoàng hôn, để lại một Phù Văn Thành tan hoang và một lũ cao thủ đang hoài nghi nhân sinh. Một thời đại mới của tu tiên giới đã chính thức bắt đầu — thời đại mà sức mạnh không đến từ việc khổ luyện, mà đến từ việc hiểu rõ "code" của trời đất.

Sức mạnh của Root Admin, đây mới chỉ là bắt đầu.


**Ghi chú của tác giả:**
*Trong chương này, Lục Diệp đã lần đầu tiên khai mở quyền hạn cấp Root (Quản trị viên tối cao) đối với các quy luật vật lý cơ bản. Đây là bước ngoặt khiến truyện chuyển từ 'Tu tiên thông thường' sang 'Hack hệ thống'. Các thuộc tính vật chất bị thay đổi dựa trên logic mã nguồn, tạo nên những tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng vô cùng bá đạo.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8