Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 137: Mạnh Hùng vs Hộ vệ Sức mạnh**
**CHƯƠNG 137: MẠNH HÙNG VS HỘ VỆ SỨC MẠNH – TRẬN ĐẤU CỦA NHỮNG CON SỐ**
Sau khi cánh cửa của Master Key khép lại, thế giới bên ngoài biến mất, thay thế bằng một không gian kỳ dị mà Lục Diệp gọi là “Lõi Kiến Trúc”. Nơi này không có mây trời, cũng chẳng có đất đá, chỉ có những khối đa diện khổng lồ trôi nổi, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt. Trên vách không gian, những dòng phù văn nguyên thủy chạy dọc ngang như những bảng mạch điện tử của một siêu máy tính cấp vũ trụ.
Lục Diệp cầm cuốn Đạo Điển, ngón tay lướt nhanh trên mặt trang sách đang phát sáng. Hắn lẩm bẩm:
– Hệ thống đang quét lại toàn bộ dữ liệu. Chúng ta đang ở vùng đệm của quyền Root. Để đi vào trung tâm, chúng ta phải vượt qua ba lớp bảo mật vật lý.
Hắn vừa dứt lời, không gian trước mặt đột ngột vặn xoắn. Những khối đá vuông vức bay đến, lắp ghép lại với nhau tạo thành một hình nhân khổng lồ cao tới ba trượng. Toàn thân gã khổng lồ này được cấu tạo từ một loại vật liệu giống như đồng thau nhưng lại có độ bóng của kim cương. Trên ngực nó không có tim, mà là một mặt đồng hồ lớn với chiếc kim duy nhất đang quay điên cuồng.
**[Cảnh báo: Phát hiện Firewall Sức Mạnh – Số hiệu: 01 (Cương Thiết Lực Lượng)]**
**[Mô tả: Thực thể bảo vệ hằng số vật lý. Tổng lực tấn công: Vô hạn (tùy thuộc vào áp lực hệ thống). Điểm yếu: Chưa xác định.]**
Gã khổng lồ đồng thau bước một bước, cả không gian lõi rung chuyển. Nó không nói gì, chỉ đơn giản là giơ nắm đấm to như cái chum ra, một luồng áp lực vô hình bóp nghẹt không khí khiến Tuyết Thanh Nguyệt phải vô thức nắm chặt chuôi kiếm.
– Để ta! – Mạnh Hùng bước lên phía trước, hai tay đan vào nhau bẻ khớp răng rắc. Gương mặt to oai phong của hắn lộ rõ vẻ phấn khích. – Từ lúc vào đây tới giờ, toàn là đệ diễn thuyết. Lão Hùng ta tay chân đã ngứa ngáy đến mức sắp mọc rêu rồi.
Lục Diệp gật đầu, hắn lùi lại một bước, tay vẫn lướt trên Đạo Điển:
– Hùng huynh, gã này không giống với bất kỳ tu sĩ rèn thân nào huynh từng gặp đâu. Nó chính là hiện thân của khái niệm "Lực lượng". Đừng dùng linh lực, hãy dùng khối lượng và vận tốc.
Mạnh Hùng cười hăng hắc:
– Đệ lại nói mấy từ khó hiểu rồi. Cứ nhìn lão Hùng ta "làm thơ" bằng nắm đấm đây!
Hắn gầm lên một tiếng, chân dậm mạnh xuống không gian ảo, lao vút đi như một quả pháo đại. Nắm đấm của Mạnh Hùng tụ tụ kim quang, trực diện va chạm với nắm đấm của gã khổng lồ.
"OÀNG!"
Một làn sóng xung kích hình tròn bùng nổ, hất văng những khối lập phương nhỏ xung quanh. Kết quả khiến Lục Diệp nheo mắt: Mạnh Hùng bị đẩy lùi lại mười trượng, gót chân cày nát sàn không gian, trong khi gã khổng lồ kia… không xê dịch dù chỉ một milimet.
Mạnh Hùng nhìn bàn tay đang run rẩy của mình, trợn mắt:
– Cái gì? Lực tay của ta hiện tại đủ để đấm nát một ngọn núi nhỏ, vậy mà nó không nhúc nhích?
Lục Diệp nhìn vào những con số đang nhảy múa trên cuốn sổ, hắn nhanh chóng phân tích:
– Vô ích thôi Hùng huynh. Chỉ số mật độ cơ thể của nó là hằng số tuyệt đối. Trong toán học, huynh dùng một con số biến thiên để đấu với hằng số là hành động tự sát. Nè, đeo cái này vào!
Lục Diệp ném ra một dải lụa mỏng có đính một mảnh thạch nhỏ màu tím. Mạnh Hùng bắt lấy, quấn quanh đầu như một cái khăn tang. Ngay lập tức, thế giới trong mắt hắn thay đổi.
Hắn không còn thấy gã khổng lồ đồng thau đơn thuần nữa. Lúc này, xung quanh gã khổng lồ hiện lên một mảng lưới dày đặc những con số. Trên nắm đấm của nó có con số "99,999", trên đôi chân là "Vô tận", và ở ngay hõm vai trái, có một vùng pixel bị nhiễu động kèm dòng chữ màu đỏ rực: **[Frame Drop: 0.002s]**.
– Cái… cái gì thế này? – Mạnh Hùng lắp bắp. – Ta thấy cả thế giới đều là số? Đệ làm phép gì thế Diệp đệ?
– Đó là Giao diện Thực tế ảo tăng cường (AR) – Lục Diệp đáp, mồ hôi chảy ròng ròng vì phải duy trì quyền truy cập dữ liệu. – Huynh đừng quan tâm nó là gì. Nhìn vào cái ô màu đỏ đó! Đó là điểm duy nhất mà logic sức mạnh của nó bị lỗi trong khi vận hành. Huynh phải đấm vào đó ngay lúc con số đếm ngược về 0!
Gã khổng lồ đồng thau lại ra chiêu. Lần này nó không đấm, mà là một cú quét ngang chân. Tốc độ cực nhanh, xé rách không gian tạo ra những tia lửa đen của hố đen nhỏ.
Mạnh Hùng nhìn thấy dưới chân mình xuất hiện một vũng màu đỏ (Hitbox) và dòng chữ: **[Cảnh báo va chạm: 1.5 giây nữa. Phương án: Nhảy cao 3.2 mét, góc nghiêng 45 độ]**.
Mạnh Hùng vốn là kẻ cục súc, nhưng được cái cực kỳ tin tưởng Lục Diệp. Hắn không nghĩ ngợi, chân đạp mạnh đúng theo góc độ mà "hệ thống" chỉ dẫn.
"VÚT!"
Cú quét của gã khổng lồ sạt qua gót chân Mạnh Hùng đúng vài ly. Mạnh Hùng trên không trung nhìn thấy thời cơ đến, ô màu đỏ ở vai đối thủ đang nhấp nháy dữ dội: **[0.002… 0.001… HIT!]**
– Ăn thơ của ta này! – Mạnh Hùng gầm lên, lần này hắn không dùng toàn lực, mà là dồn toàn bộ sức mạnh vào một điểm cực nhỏ ở đốt ngón tay giữa. – "Bóng hạc đi ngang trời vắng / Đấm một phát… rụng luôn bả vai!"
"RẮC!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Gã khổng lồ vốn cứng nhắc bỗng nhiên khựng lại, khớp vai trái của nó sụp xuống, hàng ngàn tia lửa điện từ phù văn bắn ra tứ tung.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng ngoài quan sát, kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Nàng biết Mạnh Hùng mạnh, nhưng việc một kẻ rèn thân có thể khiến thực thể thiên đạo bị thương chỉ bằng một cú đấm "nhẹ nhàng" như vậy là chuyện phản khoa học tu tiên.
– Có hiệu quả! – Lục Diệp hét lên. – Hùng huynh, tiếp tục! Thuật toán của nó đang cố gắng tự sửa chữa (Auto-repair). Đừng để nó đồng bộ lại dữ liệu!
Nhưng gã khổng lồ không phải là kẻ tầm thường. Mặt đồng hồ trên ngực nó bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực. Một giọng nói cơ khí vang lên khắp không gian:
– [Tăng cường mật độ hằng số. Kích hoạt chế độ: Phản vật chất.]
Toàn thân gã khổng lồ đồng thau bắt đầu mờ ảo, dường như nó đang tồn tại giữa ranh giới giữa có và không. Mạnh Hùng lao tới định bồi thêm một cú, nhưng lần này nắm đấm của hắn xuyên qua người đối thủ như xuyên qua không khí.
Ngay sau đó, gã khổng lồ bỗng nhiên hữu hình hóa trong tích tắc, tung một cú húc đầu trực diện.
"BÙM!"
Mạnh Hùng bị đánh bay như một viên đạn, đập sầm vào một khối đa diện lớn, ho ra một ngụm máu lớn. Cái dải lụa AR trên đầu hắn suýt chút nữa thì rơi ra.
– Khốn kiếp! – Mạnh Hùng bò dậy, lau máu khóe miệng. – Nó chơi gian! Lúc ta đấm thì nó là không khí, lúc nó húc thì nó cứng hơn thép vạn năm!
Lục Diệp cau mày nhìn Đạo Điển:
– Nó đang sử dụng kỹ thuật "Chuyển đổi trạng thái hạt". Hùng huynh, nắm đấm của huynh dù mạnh đến đâu cũng chỉ mang năng lượng vật chất thông thường. Để đánh trúng nó lúc này, huynh cần một loại năng lượng có tính "Logic nghịch đảo".
– Ta tìm đâu ra thứ đó bây giờ? – Mạnh Hùng thở dốc.
Lục Diệp đảo mắt một vòng, bỗng nhiên nảy ra ý định táo bạo. Hắn hét lớn:
– Có! Đó là thơ của huynh!
Mạnh Hùng ngẩn ra:
– Hả? Đệ nói gì? Thơ của ta?
– Đúng! – Lục Diệp giải thích nhanh như chớp. – Thơ của huynh vốn chẳng theo luật bằng trắc, chẳng có logic ngữ nghĩa, nó chính là "Dữ liệu rác" (Junk Data) tuyệt đối đối với một hệ thống vận hành bằng toán học. Nếu huynh có thể lồng ghép ý chí vào những câu thơ vô lý đó khi tấn công, huynh sẽ tạo ra một loại sát thương "Lỗi hệ thống" (Logic Error). Nó sẽ không thể chuyển đổi trạng thái để né tránh được dữ liệu rác!
Mạnh Hùng gãi đầu, mặc dù chẳng hiểu "Logic nghịch đảo" hay "Dữ liệu rác" là cái quái gì, nhưng hắn hiểu câu trọng tâm: Thơ của hắn chính là vũ khí tối thượng.
– Được! Diệp đệ đã nói vậy, lão Hùng ta hôm nay sẽ xuất bản cả tập thơ tại đây!
Mạnh Hùng đứng thẳng dậy, khí thế bỗng chốc thay đổi. Hắn không còn là một võ phu cục mịch, mà giống như một vị trích tiên… điên loạn. Hắn bước đi lảo đảo theo bộ pháp kỳ quái, mồm lẩm bẩm:
– "Hoa rơi hữu ý nước vô tình…"
Gã khổng lồ lại tung đấm. Nắm đấm mang theo áp lực nghìn tấn ép xuống.
– "…Nhà ta có một chú chó xinh!" – Mạnh Hùng hét câu thứ hai, một câu thơ hoàn toàn không liên quan gì đến câu đầu, cũng chẳng có chút vần điệu nào.
Ngay lập tức, trên màn hình AR của Lục Diệp hiện lên một dòng thông báo vàng rực: **[Cảnh báo: Logic sụp đổ! Phát hiện dòng lệnh không xác định! Tỉ lệ xuyên thấu tăng 500%!]**
Nắm đấm của Mạnh Hùng lúc này không tỏa kim quang nữa, mà tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt – màu của những lỗi hệ thống (Bug).
"BÙM!"
Lần này, gã khổng lồ không kịp chuyển trạng thái hạt. Cú đấm của Mạnh Hùng ghim chặt vào giữa mặt đồng hồ trên ngực nó. Kính cường lực nứt vỡ, chiếc kim đồng hồ duy nhất bị bẻ cong vẹo.
Gã khổng lồ gầm lên, âm thanh nghe như tiếng kim loại bị nghiền nát. Nó cuồng loạn tấn công, hàng chục nắm đấm ảo ảnh hiện ra, che kín bầu trời.
– [Xóa bỏ vật thể rác! Xóa bỏ! Xóa bỏ!]
Mạnh Hùng lúc này đã hoàn toàn nhập tâm vào "Thơ đạo". Hắn nhảy múa giữa làn đạn nắm đấm, miệng thao thao bất tuyệt:
– "Trời cao lồng lộng gió đưa mây / Ta thấy trong bụng hơi bị đầy! Ăn thêm một bát cơm chiên mắm / Đấm một phát này… bay hàm tây!"
Mỗi một câu thơ nhảm nhí thốt ra, cơ bắp Mạnh Hùng lại phồng to lên một chút, luồng hắc khí lỗi hệ thống càng đậm đặc hơn. Hắn lúc này không còn nhìn chỉ số AR nữa, hắn đánh theo nhịp điệu của sự vô lý.
"BINH! BỐP! CHÁT!"
Mạnh Hùng liên tục tung ra một chuỗi combo kinh điển: Móc trái, móc phải, lên gối, húc cùi chỏ. Mỗi đòn đánh đều trúng vào những điểm nhạy cảm nhất của gã khổng lồ. Con quái vật bằng đồng thau liên tục lùi bước, những mảng kim loại văng ra như vỏ hạt dẻ.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng cạnh Lục Diệp, nhìn đống đổ nát trước mặt, run run hỏi:
– Lục… Lục Diệp… Chuyện này có bình thường không? Tại sao sức mạnh của Hùng đại ca lại tăng lên đột biến khi nói những lời… nhảm nhí như vậy?
Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
– Rất bình thường. Thiên Đạo vận hành dựa trên những quy luật chặt chẽ. Thơ của Mạnh Hùng chính là tập hợp của những điều vô lý nhất trong nhân gian. Khi huynh ấy đưa "sự vô lý" vào trong "sức mạnh tuyệt đối", huynh ấy đã tạo ra một nghịch lý (Paradox). Hệ thống của gã hộ vệ không thể xử lý nổi cái nghịch lý "chó xinh" và "cơm chiên mắm" kết hợp với sức mạnh vạn quân, nên phần mềm của nó bị treo (Crash). Nói cách khác… gã hộ vệ đang bị chửi cho đến chết về mặt logic.
Ở trung tâm chiến trường, gã khổng lồ đồng thau lúc này đã tơi tả. Tay trái gãy rời, mặt đồng hồ ngực nát vụn, những dòng mật mã chảy ra như máu xanh chảy tràn lan trên đất. Nó cố gắng tung ra đòn cuối cùng – tự phát nổ lõi năng lượng để cùng chết.
**[Cảnh báo: Core Meltdown – Tự hủy trong 5 giây!]**
– Hùng huynh! Dứt điểm đi! Nó định khởi động lại toàn bộ khu vực này đấy! – Lục Diệp hét lớn.
Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, toàn thân hắn lúc này bọc trong một tầng hắc quang đặc quánh. Hắn dồn hết sức vào nắm đấm phải, mặt hiện lên vẻ sầu muộn của một thi nhân thực thụ (dù thơ vẫn dở tệ).
– Đây là tuyệt chiêu cuối cùng mà ta vừa ngộ ra. Ta gọi nó là: "Vạn Cổ Độc Đoán – Tuyệt Tuyệt Thi Quyền!"
Mạnh Hùng lao vút đi, để lại một tàn ảnh dài phía sau. Hắn hét lớn câu kết:
– "Kiếp này sống chỉ để làm thơ / Ngươi nhìn cái gì… cái đồ dở hơi!"
"OÀNG!!!!!!!!!!!!!!!!"
Một vụ nổ không màu phát ra. Toàn bộ gã khổng lồ đồng thau vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh pixel li ti, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không. Ánh sáng đỏ của quá trình tự hủy cũng biến mất theo, như chưa từng tồn tại.
Không gian lõi trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Mạnh Hùng đứng giữa tâm vụ nổ, thở hổn hển. Hắn gỡ dải lụa AR xuống, quệt mồ hôi trên trán, rồi quay lại nhìn Lục Diệp với nụ cười tự hào:
– Sao? Diệp đệ thấy thơ của ta lần này có tầm vóc chưa?
Lục Diệp lau mồ hôi lạnh, lẩm bẩm:
– Có tầm vóc… Có tầm vóc đến mức có thể hủy diệt cả một nền văn minh toán học đấy Hùng huynh. Từ nay về sau, huynh cứ tiếp tục phát huy sự "nhảm nhí" này, đệ tin rằng không cái hệ thống nào ở thế giới này chịu nổi nhiệt đâu.
Cuốn Đạo Điển trên tay Lục Diệp đột ngột rung lên, một thông báo mới hiện ra:
**[Lớp bảo mật vật lý: Đã vượt qua.]**
**[Mở khóa đường vào Lớp bảo mật tâm linh – Gateway: 02.]**
**[Trạng thái đồng đội: Mạnh Hùng (Level Up: Sức mạnh lỗi hệ thống – Giai đoạn 1).]**
Lục Diệp đóng cuốn sách lại, nhìn về phía cuối con đường nơi một cánh cổng ánh sáng mới hiện ra:
– Tiếp theo là lớp bảo mật tâm linh. Thanh Nguyệt, có lẽ sắp tới lượt của nàng rồi. Chuẩn bị tinh thần để "nhảy dân vũ" đi!
Tuyết Thanh Nguyệt rùng mình một cái, thầm cầu nguyện rằng yêu cầu của Lục Diệp dành cho nàng sẽ không "kinh dị" như những bài thơ của Mạnh Hùng.
Cả ba người tiếp tục tiến bước, sâu hơn vào trong bộ não của Thiên Đạo, nơi những bí mật khủng khiếp nhất về nguồn gốc thế giới đang chờ được phân tích.
***
[Hết chương 137]