Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 195: Lục Diệp cười khổ: \”Hậu sinh khả úy\”**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:35:45 | Lượt xem: 3

Ánh nắng ban mai trải dài trên những dốc đá của Thanh Vân Tông, nhưng bầu không khí giữa ba người một rùa lại không hề yên ả như vẻ ngoài của nó.

Lục Diệp khoanh tay trước ngực, cố gắng giữ cho gương mặt mình vẻ nghiêm nghị của một bậc phụ huynh, dù cái trán hắn đang giật liên hồi. Bên cạnh hắn, Mạnh Hùng đang loay hoay buộc lại dây xích cho con yêu hổ – thứ mà vừa rồi suýt chút nữa đã bị Lục Tiểu Linh "re-code" thành một con mèo hen. Tuyết Thanh Nguyệt đứng tựa vào gốc tùng già, đôi mắt đẹp thoáng qua tia cười ý nhị khi chứng kiến màn giáo huấn của trượng phu.

"Lục Tiểu Linh, đứng nghiêm!" Lục Diệp hắng giọng.

Cậu nhóc Lục Tiểu Linh, mới mười hai tuổi nhưng sở hữu đôi mắt sáng như sao và cái bản mặt tỉnh bơ y hệt cha mình, chậm rãi đứng thẳng người. Cậu bé cầm một nhánh cây khô, vẽ quẹt xuống đất những ký hiệu kỳ quái mà nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy chúng đang lờ mờ phát ra linh quang của một loại trận pháp thu nhỏ.

"Cha, con đang nghe đây. Nhưng cha nói nhanh chút, luồng linh khí ở vùng phía Bắc đang dao động theo hàm sin, nếu không xuất phát ngay, chúng ta sẽ lỡ mất thời điểm 'ping' thấp nhất để xâm nhập."

Lục Diệp nghẹn lời. Hắn hít một hơi sâu, chỉ tay vào cái Dashboard (bảng điều khiển) linh hồn đang lơ lửng trước mặt mình mà chỉ hắn mới thấy, rồi lại nhìn sang cuộn giấy da trên tay con trai.

"Cha hỏi con, cái kỹ năng 'Gây Nhiễu Trọng Trường' mà con vừa dùng để lừa Hùng thúc, con học ở đâu? Trong Đạo Điển cha để lại cho con hoàn toàn không có chương về 'Bẻ cong tọa độ không gian bằng linh lực hạ cấp'!"

Lục Tiểu Linh gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Dạ, con không học. Con chỉ thấy lúc cha luyện 'Lưu Tinh Toàn Thủ', có khoảng 0.02 giây cha bị thừa linh năng ở kinh mạch số 7. Cha dùng cách tản nhiệt qua lỗ chân lông, con nghĩ làm vậy phí quá nên đã thử gom chỗ linh năng thừa đó lại, ép nó thành một điểm nén dữ liệu… và bùm, trọng lực quanh Hùng thúc bị lệch đi 15 độ. Kết quả là thúc ấy bước hụt vào hố phân con hổ thôi mà."

"Hố… hố phân?" Mạnh Hùng phía sau nghe thấy thế, mặt đỏ bừng như gan gà, gầm lên: "Lục Diệp! Ngươi dạy con kiểu gì thế? Bảo sao sáng nay ta cứ thấy đất trời đảo điên, hóa ra là thằng nhóc này chơi chiêu!"

Lục Diệp che mặt. Hắn không biết nên tự hào vì con mình thiên tài, hay nên lo lắng vì đức tính "vô sỉ" của hắn đã được kế thừa một cách hoàn mỹ, thậm chí là có phần "nâng cấp" xanh hơn cả lá.

Hắn từng là một kỹ sư phân tích dữ liệu, mang theo tư duy logic cứng nhắc để phá giải thế giới tu tiên. Nhưng con trai hắn – Lục Tiểu Linh – sinh ra ở thế giới này, lại được mẹ là một thiên tài kiếm đạo truyền cho trực giác nhạy bén. Sự kết hợp giữa logic hiện đại và trực giác linh cảm đã tạo ra một thứ quái thai mà ngay cả Lục Diệp cũng bắt đầu cảm thấy… "lag" máy.

"Đi! Không nói nhiều nữa!" Lục Diệp xách cổ áo con trai lên. "Hàn Thiết Uyên phía Bắc đang bị một loại mã độc lạ tấn công. Nếu không xử lý kịp, toàn bộ linh mạch khu vực đó sẽ bị định dạng lại (format), biến vạn vật thành tro bụi. Lần này con đi theo cha, tuyệt đối không được tự ý sửa mã!"

"Dạ, con hứa sẽ không sửa mã của cha… trừ khi nó có quá nhiều lỗi." Tiểu Linh nháy mắt.

Vùng Bắc địa Cửu Châu, Hàn Thiết Uyên.

Nơi đây vốn là một vùng vực thẳm đầy quặng sắt linh chất, quanh năm mây mù bao phủ. Thế nhưng khi nhóm của Lục Diệp đặt chân đến biên giới, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một người lạnh lùng như Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải nhíu mày.

Không có sương mù, cũng không có tuyết trắng. Thay vào đó, cả một khoảng không gian rộng lớn như bị bao phủ bởi một lớp màng màu tím đậm. Những tán cây bên đường không còn rủ lá, chúng đứng im lìm nhưng hình ảnh lại bị nhòe đi, thỉnh thoảng giật khựng lại như một cuộn băng phim bị xước.

Lục Diệp nheo mắt, kích hoạt "Nhãn Thần Phân Tích".

[Cảnh báo: Phát hiện khu vực Glitch nghiêm trọng.]
[Trạng thái vật chất: 40% Metadata đã bị biến đổi.]
[Nguyên nhân: Worm-Type Spell (Chương chú loại sâu đục thân).]

"Đây không phải thiên tai," Lục Diệp trầm giọng, bàn tay hắn vuốt nhẹ lên Đạo Điển, những trang giấy cổ xưa bắt đầu lật mở nhanh chóng, tỏa ra luồng sáng xanh lục bao phủ cả nhóm. "Có kẻ đang cố gắng 'chèn mã độc' vào quy luật vận hành của vùng này. Hắn đang muốn biến Hàn Thiết Uyên thành một trang trại nuôi dưỡng yêu thú mã hóa."

"Cẩn thận!" Tuyết Thanh Nguyệt bất ngờ rút kiếm.

Từ trong lớp sương mù tím, ba con "Ảnh Yêu" lao ra. Chúng không có hình dạng cố định, trông như những khối đa giác màu đen xám liên tục thay đổi hình thù. Tốc độ của chúng cực nhanh, và đáng sợ nhất là mỗi lần chúng di chuyển, âm thanh của không gian xung quanh lại phát ra tiếng "rè rè" chói tai.

Mạnh Hùng gầm lên, vung nắm đấm nặng như núi xuống: "Bình Định Giang Sơn!"

"Rầm!"

Nắm đấm của Mạnh Hùng xuyên qua thân thể một con Ảnh Yêu như đánh vào không khí. Con quái vật không hề hấn gì, ngược lại, phần không gian nơi nắm đấm xuyên qua đột ngột xuất hiện những vết nứt đen ngòm, hút chặt lấy tay lão Hùng.

"Cái quái gì thế này? Ta không chạm vào thực thể của nó được!" Mạnh Hùng hoảng hốt.

Lục Diệp lập tức quát: "Hùng huynh, lùi lại! Chúng là dữ liệu ảo, chưa được 'render' ra thực chất nhưng lại mang tính sát thương trực tiếp vào linh hồn. Để ta!"

Hắn định vận chuyển "Thanh Vân Trảm v4.0" – chiêu thức dùng linh áp cao độ để đánh sập cấu trúc nguyên tử của đối phương. Nhưng đúng lúc hắn định tung chiêu, một bàn tay nhỏ nhắn kéo lấy vạt áo hắn.

"Cha, đừng! Dùng Thanh Vân Trảm ở đây sẽ tạo ra phản ứng dây chuyền, cả vùng này sẽ nổ tung như một ổ cứng bị chập điện đó!"

Tiểu Linh thản nhiên bước lên phía trước một bước. Cậu nhóc không rút vũ khí, chỉ giơ hai ngón tay lên, linh lực ở đầu ngón tay không phát ra hào quang rực rỡ mà lại rung động với tần số cực thấp.

"Mấy con này là lỗi đồ họa thôi. Chỉ cần 'Clear Cache' là xong."

Tiểu Linh búng tay một cái. "Tách!"

Một vòng tròn linh áp hình vuông – đúng vậy, là hình vuông – lan tỏa ra từ chân cậu bé. Vòng tròn này đi đến đâu, những mảng màu tím đậm và sự nhòe nhoẹt của những con Ảnh Yêu liền bị "quét" sạch tới đó. Ba con quái vật gầm lên đau đớn, thân thể chúng bắt đầu tan rã thành những đốm sáng trắng li ti rồi biến mất hoàn toàn.

Mạnh Hùng há hốc mồm: "Thế… thế là xong à? Ta còn chưa kịp ra mồ hôi?"

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn con trai với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa đầy tự hào, nàng khẽ liếc sang chồng: "Lục Diệp, chiêu này là anh dạy sao?"

Lục Diệp mặt nghệt ra, đứng im như phượng hoàng hóa đá. Trong đầu hắn, hệ thống Đạo Điển đang điên cuồng thông báo:

[Phân tích kỹ năng vừa rồi…]
[Tên: Thanh Tẩy Phù Văn (Biến thể Logic).]
[Nguyên lý: Tự tạo một vùng logic cưỡng ép để reset trạng thái linh khí về 0.]
[Đánh giá: Tối ưu hơn 70% so với phương pháp của ký chủ.]

"Cha? Cha thấy con làm được không? Con chỉ dùng có 5 đơn vị linh lực thôi đó. Nếu là cha chắc phải tốn ít nhất 50 linh thạch để hồi phục rồi." Tiểu Linh quay lại nở nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóc trông vừa đáng yêu vừa… đáng đòn.

Lục Diệp cảm thấy ngực mình như bị trúng một cú trọng kích. Đây chính là cảm giác của một lão sư bị học trò "vả mặt" công khai sao? Đây là nỗi đau của một "lập trình viên" già bị gã "junior" mới vào nghề chỉ ra đoạn code thừa thải của mình?

Hắn ho khan một tiếng, cố lấy lại thể diện: "Hừm… Khá. Nhưng con làm hơi thô thiển. Nếu là cha, cha sẽ… sẽ xử lý tinh tế hơn một chút. Tuy nhiên, ở độ tuổi của con mà làm được vậy là… ổn."

"Thế ạ? Nhưng con thấy cha đang run tay kìa." Tiểu Linh chỉ vào bàn tay đang nắm chặt của Lục Diệp.

"Đó là cha đang vận công! Vận công hiểu không?" Lục Diệp gào lên trong lòng.

Hắn quay mặt đi, nhìn sâu vào tâm điểm của Hàn Thiết Uyên. Càng đi sâu vào trong, hiện tượng "lỗi hệ thống" càng nghiêm trọng. Thậm chí có những tảng đá lơ lửng trên không trung, trọng lực ở đó hoàn toàn bị đảo ngược, nước chảy từ dưới đất lên trời.

Ở giữa trung tâm vực thẳm, một bóng người mặc áo bào đen đang ngồi xếp bằng. Trước mặt lão ta là một cái gương vỡ, từ những mảnh vỡ đó, vô số dòng mã màu tím đen đang rò rỉ ra, len lỏi vào linh mạch của mặt đất.

"Minh Sát Tôn Giả!" Lục Diệp nhận ra kẻ đó. Một trong những trưởng lão phản đạo của Thiên Cơ Các, kẻ luôn tôn thờ việc dùng tà thuật để kiểm soát Thiên Đạo.

Lão già áo đen mở mắt, nụ cười méo mó: "Lục Diệp… Ngươi cuối cùng cũng đến. Ta đã thiết lập một bài toán không có lời giải ở đây. Để xem 'Đạo Điển' của ngươi có thể phân tích được cái gì trước sự hỗn loạn thuần túy này!"

Lão phất tay, cái gương vỡ tỏa sáng rực rỡ, hàng nghìn "mã độc" hóa thành những lưỡi kiếm hư ảo, mang theo quy tắc "Xóa bỏ sự sống" lao về phía nhóm người.

Áp lực mạnh đến mức Mạnh Hùng phải quỳ một chân xuống đất, Tuyết Thanh Nguyệt vung kiếm tạo ra một bức màn băng giá nhưng cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt tím tái.

Lục Diệp bước lên, Đạo Điển trong tay hắn hóa thành một thanh trường thương ánh sáng: "Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, logic của ta không phải là để giải toán, mà là để thiết lập lại trật tự!"

Nhưng lần này, Lục Diệp không hành động một mình. Hắn cảm thấy một bàn tay nhỏ bé đặt lên lưng mình, truyền vào một luồng linh lực tinh khiết nhưng lại có cấu trúc cực kỳ phức tạp – một loại "thuật toán hỗ trợ" mà hắn chưa bao giờ hình dung tới.

"Cha, để con làm 'Back-end' cho cha. Cha cứ việc đánh, phần xử lý lỗi cứ để con lo!" Giọng nói của Tiểu Linh vang lên bên tai, bình thản và đầy tự tin.

Lục Diệp sững lại một giây, rồi môi hắn khẽ cong lên một nụ cười khổ. Đứa nhỏ này… thực sự đã trưởng thành nhanh hơn hắn tưởng.

"Được! Hai cha con mình cùng 'Fix' lão già này!"

Lục Diệp lao lên. Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, Tiểu Linh liền ở phía sau phẩy tay thiết lập lại không gian tới đó. Những lưỡi kiếm mã độc vừa chạm vào vòng hào quang của hai cha con liền bị phân tích và chuyển hóa thành linh khí thuần túy để bổ trợ ngược lại cho Lục Diệp.

Minh Sát Tôn Giả trố mắt kinh hãi: "Không thể nào! Ngươi làm sao có thể phá giải được 'Thiên Quy Loạn Mã' của ta nhanh như vậy?"

Lục Diệp đáp đất ngay trước mặt lão, thanh trường thương gác lên cổ lão, ánh mắt tràn đầy vẻ "trùm cuối":

"Bởi vì ngươi dùng một bộ vi xử lý cổ lỗ sĩ để đấu với một hệ thống máy chủ đa nhiệm. Và quan trọng nhất là… ngươi đã coi thường một đứa trẻ có khả năng hack cả thế giới này ngay từ lúc nó chưa biết đọc."

Sau khi Minh Sát Tôn Giả bị tống giam vào ngục linh hồn của Thanh Vân Tông, Hàn Thiết Uyên dần trở lại vẻ bình thường. Bầu trời Bắc địa lại xanh ngắt, mây mù bắt đầu che phủ trở lại những vực thẳm sâu hun hút.

Mạnh Hùng ngồi trên một tảng đá, hì hục lau mồ hôi: "Mẹ kiếp, thế hệ sau bây giờ đáng sợ thật. Lục Diệp, ta nghĩ ngươi sắp thất nghiệp rồi đó."

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới, lau vệt bụi trên trán con trai: "Tiểu Linh, lần sau không được mạo hiểm như vậy. Cha con lo cho con lắm đấy."

Lục Diệp đứng cách đó một quãng, nhìn cảnh tượng ấm áp này. Hắn lại nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn lưu lại dư âm của luồng linh lực hỗ trợ tinh vi của con trai. Luồng linh lực đó không chỉ mạnh, mà còn chứa đựng một sự thấu hiểu về bản chất thế giới vượt xa những gì hắn từng truyền đạt.

"Hậu sinh khả úy…"

Lục Diệp lẩm bẩm, nụ cười khổ lan rộng trên gương mặt.

Hắn từng nghĩ mình là kẻ duy nhất nắm giữ "mã nguồn" của thế giới này. Hắn từng kiêu ngạo dùng tri thức hiện đại để đi tắt đón đầu mọi thiên tài tu tiên. Nhưng hôm nay, hắn nhận ra mình đã thực sự mở ra một thời đại mới – thời đại mà ngay cả "người tạo ra" cũng có thể bị chính sản phẩm của mình vượt qua.

Tiểu Linh chạy lại, ôm lấy cánh tay cha: "Cha ơi, lúc nãy cha dùng cái 'Thanh Vân Trảm v5.0' hay quá. Nhưng con thấy ở đoạn cuối, cha nên đổi từ dùng linh lực hỏa sang linh lực lôi, nó sẽ tăng tốc độ xử lý thêm khoảng 15% đó."

Lục Diệp đứng hình, nhìn đứa con trai đang thao thao bất tuyệt về việc "tối ưu hóa" cha mình. Hắn thở dài một hơi dài thườn thượt, rồi bỗng nhiên xoa mạnh lên đầu cậu nhóc, làm mái tóc vốn đã bù xù nay càng rối tung lên.

"Biết rồi, ông tướng! Về nhà đi, mẹ con nói hôm nay có món gà quay linh thảo đấy. Ăn xong rồi cha con ta… lại bàn tiếp về cái vụ 15% đó."

"Thật hả cha? Cha không giận con vì con giỏi hơn cha sao?"

Lục Diệp lườm con một cái sắc lẹm, nhưng ý cười trong mắt thì không giấu được: "Giận chứ! Cha đang nghĩ xem có nên đặt 'Password' cho ngăn kéo đựng linh thạch của cha không, để kẻ nào đó khỏi 'hack' mất để đi mua kẹo."

"Ơ! Cha không được dùng quyền Admin để ức hiếp dân lành!"

Tiếng cười đùa của hai cha con vang vọng khắp Hàn Thiết Uyên, giữa một thế giới mà những bí ẩn đang dần được giải mã, nhưng tình thân và sự kế thừa thì vẫn luôn là những đoạn mã tuyệt vời nhất, không một loại virus nào có thể xâm nhập.

Lục Diệp bước đi, lòng thầm nghĩ: *Có lẽ đã đến lúc mình nên lùi về phía sau, làm một gã 'Cố vấn' thôi nhỉ? Thế giới này… cứ để bọn trẻ nó 'Refactor' lại cho sạch sẽ.*

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của họ dài ra trên mặt đất, một huyền thoại cũ và một huyền thoại mới đang song hành, hứa hẹn một tương lai nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu trước sự logic của trí tuệ con người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8