Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 11: ** Mỹ nhân và cây chổi

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:22:27 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 11: MỸ NHÂN VÀ CÂY CHỔI**

Trong đại sảnh rực rỡ ánh đèn lồng bát giác, không khí dường như đông cứng lại sau lời báo giá của Thẩm Trường An.

Mặc Vô Đạo, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Tông, người vốn đã quen với việc đi đến đâu vạn người quỳ lạy đến đó, lúc này đang đứng chết trân. Chòm râu bạc trắng của lão khẽ rung lên, không rõ là vì kinh ngạc hay vì tức giận. Lão nhìn chằm chằm vào thanh niên mặc bộ đồ thư sinh trước mặt, kẻ đang thản nhiên gảy bàn tính ngọc bằng những ngón tay thuôn dài, điêu luyện như một nhạc công đang tấu khúc hành quân.

"Ngươi… ngươi nói cái gì? Năm trăm linh thạch cấp cao một đêm?" Mặc Vô Đạo trầm giọng, uy áp của một vị đại năng sắp chạm đến ngưỡng Đăng Tiên bắt đầu râm ran tỏa ra. "Tiểu hữu, lão phu đi khắp gầm trời này, dù là hoàng cung của Nhân đế hay thánh địa của Yêu tộc, cũng chưa thấy nơi nào dám hét giá như vậy."

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn gảy bàn tính *tạch tạch* giòn tan. Anh khẽ cười, một nụ cười chuyên nghiệp đến mức khiến người ta cảm thấy có chút giả tạo:

"Tiền nào của nấy, thưa tiền bối. Năm trăm linh thạch, ngài không chỉ mua được một giấc ngủ. Ngài đang mua sự an toàn tuyệt đối, mua linh khí nồng độ 100% không tạp chất, và đặc biệt là mua được sự bình yên khỏi những kẻ thù đang đuổi theo ngài ngoài kia."

Mặc Vô Đạo nheo mắt: "Ngươi biết có kẻ đuổi theo lão phu?"

Thẩm Trường An nhún vai, đẩy nhẹ chiếc bàn tính sang một bên: "Tôi không biết ai đuổi theo ngài, nhưng tôi biết bất cứ ai bước chân vào Khách sạn Trường Sinh với bộ dạng tóc tai hơi rối, nhịp thở nhanh hơn bình thường 20% và tay vẫn nắm chặt cán kiếm… thì chắc chắn không phải đi tản bộ dưới trăng."

Lão già im lặng. Quả thật, Mặc Vô Đạo đang bị ba vị Ma tôn của Huyết Sát Giáo truy lùng vì vừa "mượn tạm" một viên Định Hải Thần Châu của bọn chúng. Lão vốn định vào đây ẩn náu, chờ cứu viện.

Đúng lúc Mặc Vô Đạo định rút túi trữ vật ra thanh toán để giữ thể diện, thì một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía cửa chính.

*Ầm!*

Một đạo hồng quang đỏ thắm như máu, mang theo hương thơm ngào ngạt của hoa đào và một luồng yêu khí cực kỳ mãnh liệt lao vút vào bên trong đại sảnh. Tốc độ nhanh đến mức Mặc Vô Đạo cũng phải lùi lại một bước, tay thủ sẵn kiếm ấn.

Đó là một cô gái.

Cô mặc một bộ y phục lụa đỏ rách mướp ở vài chỗ, lộ ra làn da trắng nõn như mỡ đông. Mái tóc dài màu bạc xõa tung, đôi mắt phượng đầy vẻ hoảng loạn nhưng vẫn không giấu được nét mị hoặc chết người. Điều đáng nói nhất là sau lưng cô, chín cái đuôi hồ ly lông trắng muốt đang xòe ra như một đóa hoa trà, nhưng lúc này lại nhuốm đầy bụi bặm và máu khô.

Cửu Vĩ Thiên Hồ – Vân Cơ.

Sự xuất hiện của nàng khiến nhiệt độ trong phòng tăng vọt. Nàng vừa định thần lại, nhìn thấy Thẩm Trường An đứng sau quầy, liền lao tới như vớt được cọc gỗ giữa dòng nước lũ:

"Cứu ta! Chỉ cần cứu ta, ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì! Công pháp, bí bảo, hay thậm chí là… chính ta!"

Nàng tung ra một chiêu mị thuật cấp cao. Đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Thẩm Trường An, hơi thở nồng nàn kề sát mặt anh. Bất cứ nam nhân nào trên đời này, kể cả những thiền sư đã bế quan ngàn năm, cũng khó lòng cưỡng lại sức hút của một vị công chúa Yêu tộc đang trong cảnh lâm nguy.

Nhưng phản ứng của Thẩm Trường An lại khiến cả Vân Cơ lẫn Mặc Vô Đạo đều muốn ngã ngửa.

Anh không đỏ mặt, không lúng túng, thậm chí đôi mắt còn lạnh lùng hơn cả băng tuyết vạn năm trên đỉnh Côn Luân. Anh từ từ đưa tay lên, không phải để ôm lấy mỹ nhân, mà là để… đẩy đầu nàng ra một khoảng cách an toàn.

Sau đó, Thẩm Trường An từ từ cúi xuống, nhìn vào mặt sàn gỗ trơn bóng – nơi vừa bị những chiếc đuôi bẩn thỉu của Vân Cơ quét qua một đường dài đầy bùn đất và dấu chân.

"Xong rồi." Thẩm Trường An thở dài, thanh âm mang theo một nỗi đau xót vô bờ bến. "Tấm sàn gỗ 'Vân Kiều Mộc' này tôi vừa mới cho Tiểu Hắc lau sạch bằng nước suối Linh Tuyền vào chiều nay. Cô có biết phí bảo trì mỗi mét vuông là bao nhiêu linh thạch không?"

Vân Cơ ngớ người. Nàng đang bị truy sát! Nàng là Cửu Vĩ Thiên Hồ xinh đẹp nhất thế gian! Vậy mà tên thư sinh này lại quan tâm đến cái sàn nhà bẩn?

"Ngươi… ngươi có nghe ta nói không? Truy binh sắp tới rồi!" Vân Cơ hét lên.

Như để minh chứng cho lời nàng, bên ngoài cửa khách sạn, không gian bỗng vặn vẹo. Ba đạo bóng đen khổng lồ hiện ra, mang theo sát khí ngập trời. Đó chính là những hộ pháp Yêu tộc đang truy bắt kẻ phản đồ của vương triều. Bọn chúng không hề do dự, trực tiếp vung những thanh trọng kiếm hắc ám, định đánh sập cả tòa nhà.

"Bắt lấy con hồ ly đó! Kẻ nào cản đường, giết không tha!"

Tiếng gào thét rung trời chuyển đất. Một đạo kiếm khí dài hàng chục trượng, đen kịt như vực thẳm, chém thẳng xuống nóc Khách sạn Trường Sinh.

Mặc Vô Đạo biến sắc, định vung tay che chắn. Lão biết khách sạn này lạ lùng, nhưng đối diện với đòn tấn công liều mạng của ba gã cao thủ yêu tộc thì khó mà toàn vẹn.

Thế nhưng, Thẩm Trường An vẫn chỉ đứng đó. Anh lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ, nhấc bút lông lên, thản nhiên viết: *“Phí gây rối trật tự: 1 vạn linh thạch. Phí làm ồn ban đêm: 5 ngàn linh thạch. Phí dọa khách hàng (tính cho lão già họ Mặc): 2 vạn linh thạch.”*

"Tiểu Hắc, đuổi ruồi đi." Anh nói nhẹ không tựa lông hồng.

Từ dưới chân cầu thang, con chó đen nhỏ nhắn vẫn đang lim dim chợt đứng dậy. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn. Nó chẳng thèm sủa, chỉ tiến về phía cửa, khẽ huých mông một cái.

Một cảnh tượng mà cả đời Mặc Vô Đạo và Vân Cơ không thể quên: Đạo kiếm khí hắc ám kia, khi vừa chạm vào không gian xung quanh khách sạn, đột ngột bị "vô hiệu hóa". Nó giống như một giọt mực rơi vào biển cả, bị hòa tan và biến mất không một dấu vết. Ba vị cao thủ Yêu tộc đang bay trên không trung bỗng nhiên như bị một bàn tay vô hình tóm chặt, tu vi toàn thân bị đóng băng ngay lập tức. Bọn chúng giống như ba con diều đứt dây, rơi bịch xuống sân gạch, mặt cắm thẳng xuống đất, tư thế vô cùng khó coi.

Tiểu Hắc bước đến chỗ bọn chúng, nhấc chân sau lên, thoải mái "đánh dấu lãnh thổ" ngay cạnh đầu tên thủ lĩnh, sau đó vẫy đuôi thong dong quay vào nhà.

Trong đại sảnh, tĩnh lặng như tờ.

Mặc Vô Đạo nuốt nước miếng cái ực. Lão nhìn Thẩm Trường An với con mắt hoàn toàn khác. Không phải là thư sinh tham tiền, đây rõ ràng là một vị Đại đạo hóa thân đang chơi trò hồng trần!

Thẩm Trường An quay sang Vân Cơ, lúc này đang run rẩy nép vào một góc.

"Nào, mỹ nhân." Anh cầm tờ hóa đơn vừa viết xong, đưa tới trước mặt nàng. "Bọn chúng bên ngoài nợ tôi 3 vạn 5 ngàn linh thạch, nhưng xem ra bọn chúng không có khả năng chi trả rồi. Vì bọn chúng đuổi theo cô nên nợ này… cô gánh nhé?"

Vân Cơ lắp bắp: "Ta… ta không có tiền. Tất cả trang sức và linh thạch đã mất trên đường chạy trốn rồi."

Nụ cười trên môi Thẩm Trường An đột ngột biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng của một ông chủ tàn ác:

"Không có tiền? Cô phá hỏng sàn nhà của tôi, cô làm ồn, cô thu hút kẻ xấu đến đây, và bây giờ cô nói cô không có tiền?"

"Ta… ta có thể dùng Mị thuật phục vụ ngài…" Vân Cơ cố gắng dùng nỗ lực cuối cùng, đôi mắt ướt át nhìn anh.

Thẩm Trường An đập mạnh bàn tính xuống quầy: "Mị thuật có quét được nhà không? Mị thuật có giặt được chăn màn không? Mị thuật có nấu được mì tôm không? Khách sạn chúng tôi cần nhân viên thực lực, không cần bình hoa!"

Anh quay vào trong, lấy ra một vật phẩm trông khá cũ kỹ. Đó là một cây chổi được tết từ rễ cây "Khổ Căn Đại Thụ" và một chiếc khăn lau được dệt từ tơ của "Địa ngục tằm".

"Vân Cơ, Cửu Vĩ Thiên Hồ đúng không?" Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng. "Bắt đầu từ hôm nay, cô là nhân viên thực tập của Khách sạn Trường Sinh. Chức vụ: Trưởng phòng Vệ sinh và Tiếp đón khách hàng. Nhiệm vụ hàng ngày của cô là lau sạch sảnh chính mười lần, không được còn một hạt bụi. Nếu cô dám bỏ trốn…"

Anh chưa nói hết câu, Vân Cơ đã cảm thấy một luồng xiềng xích vô hình trói buộc lấy linh hồn mình. Nàng kinh hoàng nhận ra, toàn bộ tu vi Thiên Hồ ngàn năm của mình đã bị khóa chặt. Bây giờ, nàng không khác gì một cô gái phàm trần chân yếu tay mềm.

"Mười ngàn năm." Thẩm Trường An thản nhiên nói thêm. "Đó là thời gian cô phải làm việc để trả hết khoản nợ này cộng với lãi suất phát sinh. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó, ở đây bao ăn bao ở là ưu đãi lớn lắm rồi."

Nói xong, anh quay sang Mặc Vô Đạo vẫn đang đứng ngẩn ngơ:

"Kìa tiền bối, ngài định đứng đó xem miễn phí đến bao giờ? Có muốn nhận phòng thương gia không? Hay ngài muốn ra ngoài kia đứng cùng mấy vị Yêu tộc đang nằm dưới sân?"

Mặc Vô Đạo rùng mình một cái, vội vàng lấy ra một túi linh thạch nặng trịch, đặt lên quầy với tốc độ nhanh nhất đời mình: "Nhận! Ta nhận phòng! Cho ta một phòng xa cửa chính nhất, cảm ơn!"

"Vân Cơ! Đứng đó làm gì?" Thẩm Trường An quát lên một tiếng. "Cầm lấy chìa khóa và dẫn khách lên phòng 302. Nhớ lau sạch vết giày của ngài ấy ngay sau khi ngài ấy bước đi. Nếu tôi thấy một hạt cát trên sàn, tối nay cô sẽ không được ăn mì tôm vị Rồng đâu!"

Vân Cơ – công chúa Yêu tộc kiêu ngạo, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân – lúc này mặt mày méo mó, đôi mắt rưng rưng nhìn cây chổi trong tay mình. Nàng nhìn cái đuôi rủ xuống của mình, lại nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn cái bóng oai nghiêm của con chó đen đang nằm ngoài cửa.

Cuối cùng, nàng cắn răng, cầm lấy chìa khóa và cây chổi, cúi đầu lẩm bẩm:

"Quý khách… mời đi lối này…"

Thẩm Trường An hài lòng ngồi xuống ghế, mở sổ thu chi ra.

"Hôm nay doanh thu khá ổn. Có tiếp tân đẹp thế này, chắc chắn mình có thể tăng giá dịch vụ lên thêm 20%. Ừm, ngày mai nên treo biển: 'Dịch vụ trà chiều do Thiên Hồ phục vụ, giá chỉ 100 linh thạch'. Bọn Tiên nhân háo sắc kia chắc chắn sẽ nộp mạng thôi."

Anh lẩm bẩm một mình, ánh đèn lồng hắt lên gương mặt thư sinh của anh một vẻ rạng rỡ lạ thường. Trong mắt anh, thế giới này không phải là nơi tranh đoạt đạo pháp, mà là một thị trường đầy tiềm năng đang chờ được khai phá.

Bên ngoài, trăng đã lên cao. Tiếng quét nhà sột soạt vang lên đều đặn trong đại sảnh yên tĩnh. Mỹ nhân tóc bạc, tay cầm chổi, nước mắt lưng tròng quét từng hạt bụi, trong khi một con chó đen đang gác cằm lên chân nàng, canh chừng một cách "tận tâm".

Trường Sinh Khách Sạn, một đêm yên bình nữa lại bắt đầu… theo cách vô cùng đặc biệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8