Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 29: ** Thánh Nữ Băng Giá Tuyết Nhi

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:34:07 | Lượt xem: 2

**Chương 29: Thánh Nữ Băng Giá Tuyết Nhi**

Ánh nắng ban mai của Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ chỉ là một thứ ánh sáng nhạt nhẽo, xám xịt được khúc xạ qua các vết nứt không gian. Thế nhưng, tại Khách sạn Trường Sinh, bình minh luôn bắt đầu bằng một sự xa hoa khó cưỡng. Những dải linh khí ngũ sắc luân chuyển quanh mái hiên, tiếng chim thanh loan hót lảnh lót trên những tán cây tiên được chăm sóc kỹ lưỡng bằng nước cam lộ vạn năm.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, trên tay cầm một chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu vàng cam có ga – món “Cider linh táo” do anh tự chế – và tay kia không ngừng lạch cạch gõ trên bàn tính bằng ngọc đế quang.

“Mì tôm thượng hạng vị rồng… bán ra 300 bát. Nước tắm suối nước nóng Tẩy Tâm… 50 lượt. Buffet tối qua… lợi nhuận ròng là 1.200.000 linh thạch thượng phẩm.”

Hơi thở của Thẩm Trường An có chút gấp gáp. Tiền! Đó chính là âm thanh của sự tự do. Hệ thống trong đầu anh phát ra tiếng “Ting ting” đầy thỏa mãn, điểm công đức đang tăng vọt, báo hiệu một đợt nâng cấp mới sắp diễn ra.

“Chủ nhân, xin hãy thu hồi nụ cười thô thiển đó lại một chút. Có khách đang tới, và tôi không muốn họ nghĩ rằng quản lý khách sạn là một kẻ chưa từng thấy tiền.”

Vân Cơ nhẹ nhàng lướt tới, chiếc đuôi cáo mềm mại của nàng lướt qua sàn nhà bóng loáng. Hôm nay nàng mặc một bộ xường xám bằng lụa vân long, tôn lên đường cong nghẹt thở và khí chất quý phái của một vị công chúa Yêu tộc. Tuy nhiên, trên tay nàng lại cầm một bình xịt khuẩn và một chiếc khăn lau bằng lông thiên nga, đôi mắt sắc lẹm không ngừng soi mói từng góc kẹt để đảm bảo không có một hạt bụi nào dám lưu lại.

Thẩm Trường An thu lại nụ cười “vô sỉ”, chỉnh lại cổ áo thư sinh của mình: “Vân Cơ, em lại bệnh nghề nghiệp rồi. Ở đây chúng ta phục vụ bằng cái tâm, khách thấy chúng ta vui vẻ thì họ mới dám tiêu tiền chứ.”

“Hừ, họ sẽ chạy mất nếu thấy chủ nhân nhìn họ giống như nhìn một con cừu béo chờ bị vặt lông thì có.” Vân Cơ bĩu môi.

Đúng lúc này, không khí trong sảnh đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang ngủ dưới gầm bàn, đột nhiên dựng đứng hai tai lên, nhe ra bộ răng trắng hếu, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục. Nó cảm nhận được một luồng hàn khí vạn năm đang tiến tới, thứ sức mạnh có thể đông cứng cả linh hồn.

*Cộp. Cộp. Cộp.*

Tiếng bước chân thanh mảnh nhưng vang dội như tiếng búa gõ vào mặt băng đá. Từ ngoài cửa chính, một dải sương mù trắng xóa tràn vào, mặt đất nơi dải sương đi qua ngay lập tức phủ một lớp băng tinh mỏng manh nhưng sắc lẹm.

Một nữ tử bước ra từ trong màn sương ấy.

Nàng mặc một bộ trường bào trắng muốt, dệt từ tơ của tầm băng tuyết nghìn năm, từng nếp váy rủ xuống đều toát ra khí lạnh thấu xương. Mái tóc nàng trắng như tuyết, xõa dài đến tận thắt lưng, đôi mắt màu xanh nhạt như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng hay hơi ấm nhân gian.

Sắc đẹp của nàng khiến người ta phải nín thở, nhưng cũng khiến người ta phải run rẩy vì kinh sợ. Đây chính là Tuyết Nhi – Thánh nữ của Tuyết Thiên Tông, người tu luyện “Cửu U Vô Tình Đạo” đến cảnh giới tối cao, kẻ được mệnh danh là “Tượng băng di động của tu chân giới”.

“Ô kìa, máy điều hòa nhiệt độ di động tới rồi.” Thẩm Trường An thầm nhủ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn treo lên nụ cười tiêu chuẩn của một nhà quản lý khách sạn hàng đầu.

“Chào mừng Thượng tiên ghé thăm Khách sạn Trường Sinh. Xin hỏi Thượng tiên có đặt phòng trước không, hay là dùng bữa tại sảnh?”

Tuyết Nhi đứng sững lại giữa sảnh. Đôi mắt nàng quét qua một lượt từ chiếc đèn chùm bằng thủy tinh vạn năm đến tấm thảm thêu từ lông thú thượng cổ dưới chân. Đôi lông mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại.

Nàng không nói lời nào, lướt ngón tay ngọc ngà lên mặt bàn gỗ tử đàn ngay gần đó. Sau khi thu ngón tay lại, nàng nhìn chăm chú vào đầu ngón tay mình mất ba giây, rồi lạnh lùng thốt ra một câu:

“Bẩn.”

Sắc mặt Vân Cơ lập tức biến đổi. Đối với một người mắc chứng OCD nặng như nàng, câu nói này không khác gì một cái tát vào mặt.

“Vị khách này, nếu mắt nàng không có vấn đề, nàng sẽ thấy chiếc bàn đó vừa được ta lau bằng nước linh tuyền thanh lọc và sấy khô bằng khí của Kim Ô. Ngay cả một vi khuẩn cũng không sống nổi, nàng nói nó bẩn ở chỗ nào?” Vân Cơ khoanh tay, nhe nanh cáo một cách đầy đe dọa.

Tuyết Nhi nhìn Vân Cơ, giọng nói như tiếng băng nứt: “Có tạp niệm. Linh khí không thuần khiết. Các người dùng nước linh tuyền loại hai. Ta không thích.”

Thẩm Trường An vội vàng bước ra can thiệp trước khi Vân Cơ kịp biến thân thành Cửu Vĩ Thiên Hồ để “vặt sạch lông” vị Thánh nữ này. Anh bước đến gần Tuyết Nhi, nhưng ngay lập tức cảm thấy một luồng hàn ý cực mạnh đâm vào da thịt. “Lĩnh vực tuyệt đối” trong người anh tự động kích hoạt, một vòng hào quang vô hình lan tỏa, đẩy lui toàn bộ cái lạnh ra ngoài bán kính một mét quanh người anh.

Tuyết Nhi hơi ngạc nhiên khi thấy nam nhân trước mắt không những không bị đông cứng mà còn có thể mỉm cười điềm tĩnh như đang dạo chơi mùa xuân.

“Thượng tiên quả là người sành sỏi. Quả thật hôm nay suối linh tuyền thượng hạng đang được bảo trì định kỳ. Để tạ lỗi, chúng tôi sẽ nâng cấp hạng phòng của ngài lên ‘Phòng VIP Đỉnh Tuyết’. Ở đó, toàn bộ không khí đều được lọc qua Thất sắc hàn sương, đảm bảo không một chút tạp niệm nhân gian nào lọt vào.”

Thẩm Trường An nói đoạn, liếc mắt nhìn vào tấm thẻ căn cước (linh bài) mà Tuyết Nhi vừa đặt lên bàn.

“Tuyết Thiên Tông – Thánh nữ Tuyết Nhi. À, nghe danh đã lâu, nghe danh đã lâu. Giá phòng VIP là 50.000 linh thạch thượng phẩm mỗi đêm. Và vì Thượng tiên mang theo hàn khí quá mạnh làm hỏng lớp sàn nhà gỗ của chúng tôi, phí bồi thường ‘ô nhiễm khí hậu’ là 5.000 linh thạch. Tổng cộng là 55.000, ngài thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt?”

Tuyết Nhi không thèm nhìn Thẩm Trường An lấy một cái, phất tay ném ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch tinh khiết nhất.

“Sắp xếp đi. Ta muốn sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nếu ta nghe thấy một tiếng động nào, ta sẽ đóng băng khách sạn này.”

“Rất sẵn lòng phục vụ ‘Thượng đế’.” Thẩm Trường An nhận lấy túi tiền, cười híp cả mắt. Anh ra hiệu cho Vân Cơ dẫn khách đi, không quên nháy mắt một cái như muốn nói: “Ráng chịu đựng đi, cô ta là một cây ATM di động đó.”

Vân Cơ nghiến răng, cầm lấy thẻ phòng: “Mời theo ta, Thượng… Tiên!”

***

Tại bếp của khách sạn.

Lão Tà đang cầm một con dao phay lớn, khuôn mặt sẹo bặm trợn đầy sát khí đang tập trung xắt những lát thịt “Tê Ngưu Ma” mỏng như cánh ve. Trên chiếc tạp dề màu hồng của lão thêu những hình trái tim bé xíu, trông vô cùng tương phản với khí thế của một Ma Quân.

“Lão Tà! Khách quý tới, chuẩn bị món ăn đặc biệt đi!” Thẩm Trường An bước vào bếp, giọng hưng phấn.

Lão Tà không thèm ngẩng đầu: “Lại là đứa nào? Đừng bảo là cái thằng Nhị thiếu gia kia lại đến đòi ăn mì tôm nữa nhé? Ta đã nói rồi, tay của Ma Quân không phải để nấu mì tôm!”

“Không phải, là Thánh nữ Tuyết Nhi. Cô ta đang đòi một món ăn không có tạp niệm, thanh tịnh tuyệt đối, lạnh lẽo thấu tim gan nhưng phải mang lại cảm giác giác ngộ.” Thẩm Trường An mô tả một cách hoa mỹ.

Lão Tà dừng tay dao, khịt mũi một cái: “Đồ nít ranh. Muốn lạnh? Ta cho nó lạnh đến mức linh hồn cũng phải rên rỉ. Nhưng ta nói trước, giá món này không rẻ.”

“Cứ làm đi, tiền bạc đối với cô ta chỉ là con số. Để xem cái vị Thánh nữ băng giá này có giữ được hình tượng khi đối mặt với tài nấu ăn của lão không.”

Thẩm Trường An lấy ra từ hệ thống một vài hộp sữa tươi nguyên chất, một ít kem béo hiện đại và một hũ si rô dâu tây rừng đặc chế. Lão Tà liếc nhìn những thứ kỳ quái đó, đôi mắt nheo lại: “Gia vị từ thế giới của ngươi? Được, phối hợp với ‘Cửu Thiên Hàn Băng Quả’ của ta, món này sẽ khiến cô ta không còn là Thánh nữ nữa mà thành… thánh ăn luôn.”

***

Khoảng một giờ sau, tại khu vực nhà hàng biệt lập trên tầng thượng, nơi có thể nhìn ra toàn cảnh dải ngân hà nhân tạo của khách sạn.

Tuyết Nhi ngồi đó, tư thế thẳng tắp như một thanh kiếm, hơi lạnh quanh nàng khiến bình hoa trên bàn sớm đã trở thành hoa đá. Nàng nhắm mắt, cố gắng duy trì trạng thái Vô Tình Đạo, nhưng trong lòng không hiểu sao lại nảy sinh một chút tò mò. Tại sao một nơi hỗn tạp như thế này lại có thể khiến các vị đại năng Tiên giới say mê đến vậy?

“Thưa Thượng tiên, món ‘Băng Linh Giao Thoa – Trái Tim Vĩnh Cửu’ của nàng đã sẵn sàng.”

Vân Cơ bước tới với vẻ mặt miễn cưỡng, đặt xuống một chiếc bát pha lê tỏa khói nghi ngút.

Tuyết Nhi mở mắt. Trong bát không phải là những viên đan dược thanh nhã hay thảo mộc quý hiếm thường thấy. Đó là một đĩa lớn với những viên kem tròn trịa màu trắng tuyết, rưới lên trên là một lớp nước xốt màu đỏ rực như máu của rồng, bên trên rắc vụn tinh thể linh thạch lấp lánh như kim cương.

Mùi thơm… một mùi thơm cực kỳ lạ lùng tràn ngập khoang mũi nàng. Nó không phải mùi thuốc đắng, cũng không phải mùi thanh đạm của sương sớm, mà là một sự kết hợp của sự ngọt ngào, béo ngậy và một chút chua thanh kích thích mọi giác quan.

“Thứ này… là cái gì?” Tuyết Nhi hỏi, giọng nói hơi run nhẹ vì bản năng của cơ thể đang đòi hỏi được nếm thử.

“Là kem dâu thượng hạng phiên bản Tu chân giới. Ăn vào một miếng, đảm bảo ngài sẽ thấy mùa đông không còn lạnh lẽo, mà mùa hè cũng chẳng còn nóng nực.” Thẩm Trường An đứng phía sau giải thích với vẻ đầy tự tin.

Tuyết Nhi lạnh lùng nói: “Nhảm nhí. Thứ đồ ngọt của phàm trần này chỉ tổ làm hỏng đạo tâm của ta.”

Tuy nhiên, tay nàng vẫn vô thức cầm lấy chiếc thìa bạc. Nàng tự nhủ: “Ta chỉ ăn để chứng minh rằng tâm trí mình không bị dao động.”

Khi thìa kem đầu tiên chạm vào lưỡi, Tuyết Nhi sững sờ.

Lạnh. Rất lạnh, nhưng cái lạnh này không phải để giết người, mà là cái lạnh tan chảy, mềm mại như lụa. Vị béo của sữa hòa quyện với vị chua ngọt của dâu rừng, cộng thêm những vụn linh thạch nổ lách tách trong miệng, tạo nên một sự bùng nổ hương vị mà nàng chưa từng trải qua trong hàng nghìn năm tu luyện.

Hình ảnh những ngọn núi tuyết cô độc, những đêm dài thiền định lạnh lẽo trong hang đá chợt tan biến. Nàng thấy mình như đang nằm trên một đồng cỏ xanh mướt dưới ánh nắng ấm áp, giữa những dải kẹo ngọt bồng bềnh.

“A…” Một tiếng rên nhẹ vô cùng nhỏ phát ra từ môi nàng.

Hình tượng Thánh nữ đóng băng bắt đầu rạn nứt. Nàng bắt đầu xúc thìa thứ hai, rồi thứ ba… tốc độ càng lúc càng nhanh, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản như cũ. Tuy nhiên, đôi tai của nàng đã sớm đỏ ửng lên vì xấu hổ và thích thú.

Thẩm Trường An nhìn thấy cảnh này, quay sang nháy mắt với Vân Cơ: “Thấy chưa, trên đời này không có người phụ nữ nào từ chối được kem cả, kể cả họ có tu luyện ‘Vô Tình Đạo’ đi chăng nữa.”

Vân Cơ khoanh tay: “Hừ, tham ăn thì nói là tham ăn, bày đặt đạo tâm.”

Ăn hết bát kem trong vòng chưa đầy năm phút, Tuyết Nhi đặt thìa xuống, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự lạnh lùng. Nàng lau miệng bằng khăn tay, đôi mắt vẫn không thèm nhìn Thẩm Trường An:

“Cũng… tạm được. Có chút thú vị. Gọi đầu bếp của các người ra đây, ta muốn mua công thức này.”

Ngay lập tức, một luồng sát khí đen ngòm cuồn cuộn bay ra từ nhà bếp. Lão Tà cầm con dao phay, tạp dề hồng vẫn còn dính chút bột, đứng chống nạnh giữa sảnh.

“Mua công thức của ta? Cô bé, ta đã sống ba vạn năm, giết người không đếm xuể, nhưng chưa ai dám dùng tiền để nhục mạ nghệ thuật của ta! Ngươi nghĩ mấy đồng linh thạch thối của ngươi mua được tinh hoa của Ma Quân?”

Tuyết Nhi hơi biến sắc. Nàng nhận ra luồng uy áp từ gã đầu bếp bặm trợn này còn kinh khủng hơn cả sư phụ của mình. Một Ma Quân đứng đầu giới ma đạo… đi làm đầu bếp? Khách sạn này rốt cuộc là loại nơi gì?

“Lão Tà, bớt nóng, bớt nóng. Khách hàng là thượng đế.” Thẩm Trường An vội can ngăn, rồi quay sang Tuyết Nhi: “Thượng tiên, công thức là bí mật kinh doanh, không bán. Nhưng nếu nàng yêu thích, chúng tôi có thẻ thành viên ‘Bạch Kim Tuyết Sơn’. Chỉ cần nạp trước 5.000.000 linh thạch, nàng sẽ được phục vụ kem miễn phí trọn đời và sở hữu một lối đi riêng lên phòng VIP không cần nhìn thấy ‘tạp niệm’ của thế gian.”

Tuyết Nhi mím môi. 5 triệu linh thạch không phải là con số nhỏ đối với một tông môn, nhưng hương vị kia… nó giống như một loại tâm ma, một khi đã chạm vào là không thể dứt ra được. Nàng đột nhiên cảm thấy tu vi mình có chút tăng tiến, trái tim vốn lạnh ngắt nay lại đập một cách mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.

“Ta nạp.” Nàng lạnh lùng đáp, nhưng đôi mắt không giấu được sự vội vàng khi ném ra thêm một đống linh thạch cao như núi.

“Thẩm quản lý, ta còn một yêu cầu nữa.” Tuyết Nhi đứng dậy, bóng dáng vẫn kiêu hãnh như cũ.

“Xin mời ngài nói.”

“Ta muốn gội đầu dưỡng sinh. Nhưng người làm phải là cô ta.” Nàng chỉ ngón tay vào Vân Cơ.

Vân Cơ đứng hình: “Cái gì? Ta? Ta là công chúa Yêu tộc, không phải thợ gội đầu!”

“Vân Cơ, 5 triệu linh thạch đấy! Cô ấy là khách hàng VIP Bạch Kim đầu tiên của chúng ta!” Thẩm Trường An nói nhỏ vào tai nàng bằng giọng đầy van nài (và đe dọa trừ lương).

Vân Cơ hít sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp mà còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ: “Rất… sẵn… lòng… phục vụ… tiểu… thư!”

Tuyết Nhi khẽ gật đầu, đi theo Vân Cơ về phía khu vực Spa mới mở.

***

Trong phòng gội đầu dưỡng sinh của khách sạn.

Hương trầm thanh khiết tỏa ra nhẹ nhàng. Tuyết Nhi nằm trên chiếc giường massage làm bằng ngọc ấm, mái tóc trắng của nàng xõa ra như suối thác. Vân Cơ, với đôi bàn tay thon dài khéo léo, đang sử dụng tinh dầu từ “Hoa Bỉ Ngạn” để xoa bóp da đầu cho vị Thánh nữ này.

Ban đầu, Tuyết Nhi vẫn còn rất cảnh giác. Nhưng kỹ thuật của Vân Cơ là đỉnh cao, từng huyệt đạo trên đầu đều được kích thích đúng chỗ, khiến mọi căng thẳng của việc tu hành tiêu tan như mây khói.

“Làm tốt lắm.” Tuyết Nhi lí nhí.

Vân Cơ mặc dù vẫn bực bội nhưng thấy vị Thánh nữ vốn lạnh lùng này giờ đây trông lại nhỏ bé và mệt mỏi lạ thường, nàng bất giác dịu giọng hơn: “Nàng tu luyện Vô Tình Đạo từ nhỏ sao?”

“Ừ. Sư phụ nói, có tình là có khổ. Muốn trường sinh, phải cắt đứt hồng trần.” Tuyết Nhi nhắm mắt, cảm nhận sự thư thái lan tỏa.

“Trường sinh kiểu đó thì sống để làm gì? Không được ăn kem ngon, không được tắm suối nước nóng, không được gội đầu dưỡng sinh… Sống vạn năm để thành một tảng đá sao?” Vân Cơ vừa nói vừa xoa bóp hai bên thái dương cho nàng.

Tuyết Nhi im lặng. Lần đầu tiên trong đời, nàng bắt đầu hoài nghi về giáo điều của tông môn mình. Tại cái khách sạn kỳ quặc này, nàng thấy một vị Ma Quân bặm trợn đi thêu tạp dề, một vị công chúa Yêu tộc đi làm phục vụ, một con thần thú cổ đại đi làm chó nhà, và một tên quản lý tham tiền nhưng luôn vui vẻ.

Tất cả họ dường như sống rất hạnh phúc, dù họ chẳng hề “Vô Tình”.

Bên ngoài cửa, Thẩm Trường An nghe lén qua vách ngăn, mỉm cười đắc ý. Hệ thống liên tục thông báo: *“Điểm hài lòng của khách hàng Tuyết Nhi: 85%… 90%… 95%. Chúc mừng Ký chủ nhận được 50.000 điểm công đức. Khách sạn đã đủ điều kiện nâng cấp lên Cấp 3.”*

Thẩm Trường An quay sang Tiểu Hắc đang ngoe nguẩy đuôi: “Thấy không Tiểu Hắc? Bí quyết kinh doanh không phải là cung cấp cái họ cần, mà là cung cấp cái họ không biết mình cần nhưng khi có rồi là không bỏ được.”

Tiểu Hắc gầm gừ nhẹ một tiếng như để tán thưởng.

Một lúc sau, Tuyết Nhi bước ra từ phòng Spa. Mái tóc nàng bóng mượt hơn, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ sắc lạnh thấu xương, thay vào đó là một sự bình yên hiếm có.

Nàng bước đến trước mặt Thẩm Trường An, chìa ra một mảnh ngọc bội màu tuyết trắng:

“Đây là ngọc phù truyền tin riêng của ta. Nếu tên Mặc Vô Đạo kia dám tới đây làm phiền, hãy báo cho ta. Ta nạp tiền 5 triệu là để giữ nơi này cho riêng ta thưởng thức, không được để kẻ nào phá hủy nó.”

Thẩm Trường An nhận lấy miếng ngọc, cung kính cúi người: “Cảm ơn sự bảo hộ của VIP Bạch Kim. Chúng tôi hứa sẽ giữ gìn Khách sạn Trường Sinh là nơi trú ẩn tuyệt vời nhất cho ngài.”

Tuyết Nhi khẽ gật đầu, rồi đột nhiên nàng quay sang phía nhà bếp, nói to một câu:

“Đầu bếp Ma Quân, ngày mai ta muốn món… gà rán vị tỏi ớt mà Thẩm quản lý vừa nhắc đến. Hãy chuẩn bị cho tốt.”

Trong bếp vang lên tiếng dao phay chém xuống thớt “Phập” một cái, kèm theo giọng nói cằn nhằn nhưng đầy kiêu hãnh của Lão Tà: “Lắm chuyện! Nhưng ta sẽ cân nhắc xem có nên cho thêm ít độc dược để da gà được giòn hơn không!”

Tuyết Nhi quay người, dải sương giá lại bao quanh nàng, nàng biến mất vào trong không gian mù mịt của Vực Số 0, nhưng lần này lớp băng trên sàn nhà không còn sắc lẹm nữa, mà lấp lánh như những cánh hoa tuyết trong mùa lễ hội.

Thẩm Trường An đứng đó, mân mê miếng ngọc bội trong tay, rồi đột nhiên gào lên với Vân Cơ:

“Vân Cơ! Mau lau sàn ngay chỗ tiểu thư Tuyết vừa đứng đi! Lớp băng này tan ra sẽ làm ẩm thảm trải sàn tốn tiền lắm đấy!”

“Biết rồi! Đồ keo kiệt!” Tiếng hét của Vân Cơ vọng ra từ phía sau.

Dưới ánh đèn lung linh của khách sạn, Thẩm Trường An lại ngồi xuống ghế, tiếp tục với cuốn sổ thu chi của mình. Khách sạn Trường Sinh vừa thu phục được một khách hàng khó tính nhất, một “tấm lá chắn” hùng mạnh, và trên hết… một nguồn tài chính vô tận.

Cuộc sống tại đa vũ trụ này quả thật chưa bao giờ nhàm chán như thế.

*“Ting! Nhiệm vụ tiếp theo: Chào đón một vị thần bị trầm cảm nhẹ.”*

Thẩm Trường An xoa xoa cằm: “Trầm cảm à? Chắc là do thiếu chút giải trí. Vân Cơ, bảo Tiểu Hắc đi tập nhào lộn đi, chúng ta sắp có show trình diễn tạp kỹ rồi!”

Khách sạn Trường Sinh vẫn rực sáng giữa hư không, chào đón mọi vị khách bằng nụ cười nồng nhiệt nhất, miễn là họ… mang đủ tiền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8