Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 39: ** Bóng dáng của Mặc Vô Đạo

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:39:54 | Lượt xem: 2

Tiết trời của vùng biên giới giữa Tiên, Ma và Yêu tộc vốn dĩ luôn là một mớ hỗn độn của sương mù độc hại và những luồng linh khí bạo ngược. Thế nhưng, tại tọa độ của Trường Sinh Khách Sạn, một dải lụa hoàng hôn nhuộm vàng óng ả vẫn dịu dàng phủ lên mái ngói lưu ly, tách biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt bên ngoài.

Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành lót da gấu trắng phía sau quầy lễ tân. Tay trái anh cầm một miếng dưa hấu mát lạnh được ướp trong hầm băng vạn năm, tay phải thoăn thoắt gẩy những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng "lạch cạch" giòn giã vang lên đều đặn trong không gian yên tĩnh của sảnh chính.

"Vân Cơ, em qua đây xem cái này một chút." Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, lên tiếng gọi.

Cửu Vĩ Thiên Hồ trong bộ sườn xám đỏ rực, đang dùng một chiếc khăn lụa trắng tinh để lau đi một vết mờ vô hình trên bình hoa cổ trang trí, khẽ giật mình. Nàng uyển chuyển bước tới, đôi mắt đẹp hút hồn khẽ nheo lại: "Chủ quán, lại có gì không ổn à? Chẳng lẽ có ai trốn tiền phòng?"

"Trốn tiền phòng thì không dám, nhưng chúng ta có một khoản nợ khó đòi cần phải 'thu hồi' ngay lập tức." Thẩm Trường An đẩy tờ hóa đơn dài dằng dặc ra trước mặt nàng.

Vân Cơ liếc nhìn, hàng lông mày thanh tú khẽ nhếch lên khi đọc từng dòng:
– Phí bồi thường tổn thất tinh thần cho nhân viên do bị khách hàng quấy rối: 5 vạn linh thạch cực phẩm.
– Phí tẩy rửa vết máu làm ô nhiễm sàn đá thanh linh (loại đá có tác dụng tụ khí): 3 vạn linh thạch.
– Phí phí phạm thời gian vàng ngọc của quản lý: 10 vạn linh thạch.
– Phí dịch vụ 'đưa tiễn' vong linh bằng hỏa táng cấp cao (do tiểu Hắc thực hiện): 2 vạn linh thạch.
Tổng cộng: 20 vạn linh thạch cực phẩm.
Bên nợ: Thanh Thiên Tông – Người nhận hóa đơn: Mặc Vô Đạo.

Vân Cơ che miệng cười khẽ, mị thái thiên thành nhưng lời nói lại mang theo chút rùng mình: "Chủ quán, anh định gửi cái này thật sao? Thanh Thiên Tông là tông môn đệ nhất của Nhân giới, Mặc Vô Đạo kia lại là kẻ nổi tiếng hẹp hòi và độc đoán. Anh gửi cái này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt lão."

Thẩm Trường An thản nhiên cắn thêm một miếng dưa hấu, nước dưa ngọt lịm chảy xuống thực quản khiến anh sảng khoái vươn vai: "Tát mặt? Không, đây là đạo đức kinh doanh tối thiểu. Hắn cử đồ đệ đến đây phá hoại tài sản công, làm hỏng cảnh quan, lại còn khiến Tiểu Hắc nhà chúng ta bị 'áp lực tâm lý' đến mức ăn thêm hai cân linh thạch mỗi bữa. Khoản này không đòi thì ai trả?"

Dưới gầm bàn lễ tân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn trông có vẻ hiền lành – nghe thấy tên mình thì sủa lên một tiếng "Gâu" rất phối hợp, rồi lăn ra ngủ tiếp, cái đuôi cụt ngủn vẫn vẫy nhẹ.

"Nhưng gửi bằng cách nào? Bây giờ vùng ngoại vi khách sạn đang bị cao thủ các phái dòm ngó, chim bay không lọt." Vân Cơ thắc mắc.

Thẩm Trường An cười đầy bí hiểm, rút từ trong sổ ra một miếng phù lục có hình dạng kỳ quái, bên trên vẽ hình một mũi tên xanh đỏ đan xen. "Hệ thống mới cập nhật dịch vụ 'Chuyển Phát Nhanh Trường Sinh – Một Đi Không Trở Lại'. Chỉ cần có địa chỉ rõ ràng và đủ linh thạch, dù là Ma cung hay Tiên phủ, hóa đơn này cũng sẽ đập đúng vào trán kẻ đó."

Anh dán hóa đơn vào phù lục, lẩm bẩm mấy câu thần chú "đặc biệt": "Phí ship COD, người nhận trả tiền, nếu không trả… lãi suất kép 50% mỗi ngày!"

*Vèo!*

Miếng phù lục cháy lên một tia sáng vàng ròng, xuyên thủng không gian và biến mất trong nháy mắt.

***

Cách Khách sạn Trường Sinh hàng vạn dặm về phía Đông, tọa lạc trên đỉnh Thiên Ấn mây mù bao phủ là Thanh Thiên Tông. Nơi đây linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương, kiến trúc hùng vĩ tráng lệ như cung điện nhà trời.

Tại thâm cung của Thanh Thiên Điện, một bóng người gầy guộc đang ngồi tĩnh tọa giữa một trận pháp khổng lồ được ghép từ những viên tiên ngọc lấp lánh. Mặc Vô Đạo, đệ nhất cao thủ của Nhân giới, người đã sống qua ba kỷ nguyên, đang cố gắng chống lại sự mục nát từ bên trong cơ thể mình. Da mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, hơi thở mang theo một chút mùi hôi thối của sự thối rữa – đó là dấu hiệu của "Hóa Đạo". Lão đang già đi, cái chết mà lão sợ nhất đang từng bước tiến gần.

"Khách sạn Trường Sinh… Sự bất tử…" Mặc Vô Đạo thầm thì, giọng nói như tiếng hai tảng đá mài vào nhau. Lão vừa nhận được tin báo về việc các đệ tử lão cử đi đã bị tước sạch tu vi và biến mất không dấu vết tại một địa điểm có tên là Khách sạn Trường Sinh. Với lão, đó không phải là một mất mát về nhân sự, mà là một sự xúc phạm về uy quyền. Quan trọng hơn, bí mật về một nơi mà mọi quy tắc Thiên đạo bị vô hiệu hóa đã khiến tâm ma của lão bùng phát mạnh mẽ.

"Chỉ cần có được 'Lõi' của nơi đó, ta sẽ không cần phải nhìn sắc mặt Thiên Đạo mà sống nữa…"

Ngay khi Mặc Vô Đạo đang chìm vào suy tính, đột nhiên, không gian trước mặt lão vặn vẹo.

"Kẻ nào dám đột nhập?" Lão mở trừng mắt, ánh mắt lạnh lẽo tỏa ra uy áp khủng khiếp của một bậc đại năng gần chạm tới tiên cảnh. Cả đại điện rung chuyển, hàng vạn thanh kiếm của các đệ tử bên ngoài đồng loạt phát ra tiếng ngân run rẩy.

Thế nhưng, luồng không gian vặn vẹo kia chẳng hề chịu ảnh hưởng bởi uy áp của lão. Một vệt sáng vàng chói mắt bắn ra, vượt qua mọi lớp phòng hộ của trận pháp cấp thần, "Chát" một tiếng rõ to, dán chặt vào ngay giữa trán Mặc Vô Đạo.

Sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ bao trùm đại điện.

Mặc Vô Đạo sững sờ. Lão đã sống hàng ngàn năm, chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này. Một thứ gì đó đã vượt qua hệ thống phòng thủ tinh vi nhất của lão và dán thẳng vào trán lão như thể lão là một đứa trẻ lên ba.

Lão đưa tay run run gỡ miếng giấy đang dính trên trán xuống. Tấm phù lục sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền tan biến thành cát bụi, để lại trong tay lão tờ hóa đơn bằng giấy xuyến hạng nhất, bên trên có đóng một cái dấu mộc lớn màu đỏ chót: "QUẢN LÝ TRƯỜNG SINH – ĐÃ DUYỆT".

Khi đọc đến dòng cuối cùng và nhìn thấy cái con số "20 vạn linh thạch cực phẩm", mặt Mặc Vô Đạo từ tái xanh chuyển sang tím ngắt, rồi từ tím ngắt chuyển sang đỏ bừng như gan gà.

"Thẩm… Trường… An!"

Một tiếng gầm vang dội phát ra từ Thanh Thiên Điện, khiến chín ngọn núi của Thanh Thiên Tông rung chuyển dữ dội như động đất. Những đệ tử đang tập luyện ở sân ngoài đồng loạt ngã quỵ xuống đất vì không chịu nổi cơn thịnh nộ từ người đứng đầu.

Trong đầu Mặc Vô Đạo lúc này chỉ còn lại sự nhục nhã. Đây không đơn thuần là đòi tiền, đây là một lá thư khiêu chiến đầy ngạo mạn. Từ bao giờ một cái khách sạn không tên tuổi lại dám đòi nợ người mạnh nhất thế giới này?

"Chưởng môn, có chuyện gì vậy?" Một lão giả tóc trắng khác vội vàng lao vào đại điện, đó là Nhị trưởng lão, cánh tay đắc lực của Mặc Vô Đạo.

Mặc Vô Đạo không nói một lời, vò nát tờ hóa đơn thành tro bụi, nhưng lạ thay, tro bụi ấy không biến mất mà lại tụ lại thành những chữ vàng lơ lửng giữa không trung: *"Lưu ý: Nếu không thanh toán trong vòng 3 ngày, phí phạt chậm trả sẽ được tính theo công thức tăng trưởng luỹ thừa. Kính bút: Chủ quán đẹp trai nhất tam giới."*

"Sỉ nhục! Thật là sỉ nhục cực độ!" Nhị trưởng lão nhìn thấy hàng chữ lơ lửng, tức đến râu cũng run rẩy. "Cái tên Thẩm Trường An này thực sự cho rằng hắn có chút quyền lực trong lĩnh vực của mình thì có thể coi thường Thanh Thiên Tông sao?"

Mặc Vô Đạo đột nhiên bình tĩnh lại, nhưng đó là sự bình tĩnh của mặt biển trước cơn bão lớn. Đôi mắt lão híp lại, những tia máu đỏ quạch len lỏi trong lòng trắng. "Hắn không điên. Hắn đang muốn khiêu khích ta lộ diện. Hoặc là, hắn muốn đoạt linh khí của ta để cung cấp cho cái khách sạn ma quái kia."

Lão đứng dậy, cơ thể già cỗi phát ra những tiếng xương cốt kêu răng rắc. "Vô tình cử đồ đệ đi xem ra là không đủ. Thanh Thiên Tông vốn dĩ đã im hơi lặng tiếng quá lâu, dường như thế gian đã quên mất ta có thể làm được những gì."

"Chưởng môn định đích thân ra tay sao?" Nhị trưởng lão kinh hãi. Mặc Vô Đạo đã không rời khỏi Thiên Ấn Sơn suốt ba trăm năm nay vì lo ngại linh hồn sẽ tan rã nhanh hơn.

"Ta sẽ không đích thân đến đó ngay lập tức. Nếu lĩnh vực của hắn là tuyệt đối như lời đồn, xông vào đó chỉ là kẻ ngu." Mặc Vô Đạo nở một nụ cười tàn nhẫn, khuôn mặt nhăn nheo co rúm lại. "Hãy ban lệnh cho Thương Hội Vạn Bảo và các phụ thuộc tông môn. Bắt đầu từ ngày mai, phong tỏa hoàn toàn các nguồn cung linh dược, thịt yêu thú và đặc biệt là nguồn linh thạch cung cấp cho khu vực lân cận Khách sạn Trường Sinh."

"Lão muốn… bao vây kinh tế?" Nhị trưởng lão sáng mắt lên.

"Phải. Một khách sạn dù mạnh mẽ đến đâu cũng cần nguồn lực để vận hành. Ta muốn xem, khi không có linh thạch để duy trì trận pháp, khi khách hàng không có đồ ăn để thưởng thức, cái khách sạn đó sẽ tồn tại được bao lâu. Để cho tên tiểu tử họ Thẩm kia hiểu rằng, ở thế giới này, quy tắc không phải là do người chủ quán đặt ra, mà là do kẻ nắm giữ nguồn sống của muôn dân quyết định."

Mặc Vô Đạo quay lưng lại, nhìn về hướng dãy núi xa xăm, nơi Khách sạn Trường Sinh tọa lạc. Lão vung tay một cái, bức bình phong bằng ngọc quý phía sau nổ tung thành mảnh vụn. "Liên lạc với Ma giới – Dạ Ma tôn. Nói với hắn, ta có một miếng mồi ngon muốn cùng hắn chia sẻ. Một mảnh đất không chịu sự quản lý của Thiên đạo… đó chẳng phải là nơi hắn luôn tìm kiếm sao?"

***

Trong lúc đó, tại Khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An đột nhiên hắt xì một cái rõ to. Anh lấy tay dụi mũi, tự nhủ: "Chắc chắn là cái tên già Mặc Vô Đạo đang thầm cảm ơn vì mình đã nhắc nhở hắn chuyện nợ nần rồi."

Lão Tà đang bê một cái nồi đồng lớn từ phòng bếp ra sảnh chính, mùi thơm ngào ngạt của nước lẩu hầm từ xương của Rồng Tuyết bay khắp không gian. Lão mặc một cái tạp dề có thêu hình con mèo béo màu hồng trông cực kỳ nghịch mắt với khuôn mặt đầy sẹo của mình.

"Chủ quán, lại ăn cơm thôi! Hôm nay tôi vừa nghiên cứu ra món 'Lẩu Ngũ Vị Nhân Gian'. Ăn vào đảm bảo cảm thấu được đủ đắng cay ngọt bùi của một đời tu tiên." Lão Tà dõng dạc nói, vẻ tự hào không hề che giấu.

Tiểu Hắc đang nằm mơ cũng bị mùi thơm đánh thức, bật dậy như một chiếc lò xo, chạy quanh chân Lão Tà đuôi vẫy tít mù.

Vân Cơ nhẹ nhàng sắp xếp bát đũa, mỗi chiếc bát đều được đặt chính xác đến từng milimet, nếu chệch đi một chút là nàng sẽ cau mày chỉnh lại ngay lập tức. Nàng ngẩng đầu nhìn Thẩm Trường An đang có vẻ suy nghĩ: "Chủ quán, sao anh trông có vẻ… mong đợi vậy?"

Thẩm Trường An thu lại chiếc bàn tính, ngồi xuống bàn lẩu, mỉm cười gắp một miếng thịt bò thượng hạng được nhúng chín tới: "Mặc Vô Đạo nhất định sẽ tìm cách gây khó dễ. Có thể là chặn nguồn hàng của chúng ta. Các em biết đấy, phí vận hành cái khách sạn này mỗi ngày đều tiêu tốn một lượng linh khí khổng lồ."

"Hắn dám?" Lão Tà đập mạnh chiếc môi xuống bàn, ánh mắt hiện lên sát khí của một vị Ma tôn năm xưa. "Nếu hắn dám chặn thịt yêu thú của tôi, tôi sẽ lấy thịt đồ đệ hắn ra nấu lẩu!"

"Bình tĩnh, bình tĩnh. Chúng ta là những người làm dịch vụ văn minh." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Nếu hắn phong tỏa kinh tế, chúng ta sẽ mở rộng mô hình kinh doanh. Anh nghe này Lão Tà, Vân Cơ, Tiểu Hắc… Hệ thống vừa báo cho anh biết, cấp độ 4 của khách sạn sẽ cho phép chúng ta mở 'Thị trường tự do xuyên không gian'. Nghĩa là, chúng ta sẽ không chỉ phục vụ khách ở thế giới này."

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối đang bao trùm vạn vật nhưng khách sạn vẫn sáng rực đèn hoa: "Hắn muốn chơi đùa với chúng ta? Để hắn xem, cái gì gọi là thương mại đa vũ trụ. Mặc Vô Đạo, hy vọng là ông sẽ sống đủ lâu để trả hết cái tờ hóa đơn kia. Bởi vì một khi nợ ở Trường Sinh Khách Sạn, ngay cả khi hồn phi phách tán, nợ cũng không mất đi đâu."

Tiếng cười nhàn nhạt của Thẩm Trường An hòa lẫn trong tiếng lẩu sôi sùng sục. Ở một thế giới mà các bậc đại năng mải mê tranh đoạt quyền lực, có một chủ quán thực dụng đang tính toán làm thế nào để "vắt kiệt" túi tiền của những vị khách thần thánh. Và xa xa kia, bóng đen của Mặc Vô Đạo giống như một đám mây u ám đang chậm rãi trôi về phía nơi hòa bình mong manh này, báo hiệu cho những ngày sắp tới sẽ chẳng hề bình lặng.

Thẩm Trường An húp một ngụm canh lẩu nóng hổi, thoải mái thốt lên một câu: "Kinh doanh ấy mà, đối thủ càng mạnh thì hoa hồng càng cao. Cứ tới đi, các vị khách quý… à không, những đồng tiền biết đi của tôi!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8