Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 46: ** Ăn lẩu hòa giải

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:43:51 | Lượt xem: 2

Sảnh chính của Trường Sinh Khách Sạn hôm nay bao phủ bởi một bầu không khí có thể đóng băng cả dung nham.

Ở phía đông, Thanh Hư Tử – đại trưởng lão của Thái Huyền Kiếm Tông, người được mệnh danh là “Nhất Kiếm Định Giang Sơn” – đang ngồi bất động, thanh tiên kiếm bọc trong vỏ ngọc đặt trên bàn phát ra tiếng rung nhè nhẹ, từng sợi kiếm khí vô hình cắt nát không khí xung quanh thành những mảnh vụn.

Ở phía tây, đối diện trực diện, là Xích Huyết Ma Tôn. Lão đại của Vạn Ma Quật này ngồi tư thế oai vệ, chiếc bào đỏ rực như được dệt từ máu tươi chảy tràn trên mặt sàn gỗ nhẵn bóng. Đôi mắt lão đỏ quạch, mỗi hơi thở ra đều mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt.

Cả hai đã nhìn chằm chằm vào nhau được nửa canh giờ. Các thực khách khác, từ tiểu tán tu đến yêu tộc cấp thấp, đều đã nhanh chóng lẩn sạch ra sân sau hoặc trốn vào trong phòng, không dám thở mạnh.

Vân Cơ – nàng tiếp tân xinh đẹp với chín cái đuôi hồ ly đang ẩn hiện dưới lớp váy lụa – mặt không biến sắc, vẫn đang chăm chú dùng một chiếc khăn lụa trắng muốt lau đi lau lại một vệt nước nhỏ xíu trên quầy lễ tân. Với nàng, cuộc chiến giữa Tiên và Ma chẳng quan trọng bằng việc cái quầy này phải đạt độ bóng loáng 100%.

"Thanh Hư lão nhi, món nợ năm xưa tại Vực Thẳm Đoạn Hồn, hôm nay chúng ta tính một lượt chứ?" Xích Huyết Ma Tôn gằn giọng, bàn tay nổi đầy gân xanh đặt lên đốc đao bằng xương người.

Thanh Hư Tử hừ lạnh một tiếng, chòm râu bạc rung rinh: "Xích Huyết, ngươi giết đồ đệ ta, phá sơn môn ta, hôm nay nếu không lấy đầu ngươi tế kiếm, ta tu đạo ngàn năm phỏng có ích gì?"

Khí thế của hai vị đại lão nổ tung, sàn nhà khách sạn bắt đầu rạn nứt – hay ít nhất là bọn họ nghĩ thế.

*Cộp! Cộp!*

Tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên khô khốc, đánh tan luồng uy áp đang lồng lộn. Thẩm Trường An từ trong bóng tối bước ra, gương mặt thư sinh vẫn treo nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn. Anh chậm rãi lật cuốn sổ thu chi, ngón tay gảy nhẹ một hạt tính.

"Hai vị khách nhân, nhắc nhở nhẹ một chút: Quy tắc thứ nhất của Trường Sinh Khách Sạn là gì nhỉ?"

Thanh Hư Tử cứng họng. Xích Huyết Ma Tôn cũng lập tức thu lại sát khí như mèo thấy cá.

"Cấm võ." Thẩm Trường An tự trả lời thay cho họ, ánh mắt lướt qua cái lỗ nhỏ xíu vừa bị kiếm khí của Thanh Hư Tử đục trên bàn gỗ. "Làm hỏng một chiếc bàn gỗ Vạn Năm Sưa, giá thị trường là ba vạn linh thạch cấp thượng. Cộng thêm phí tổn thương tinh thần cho nhân viên tiếp tân của ta là năm vạn. Hai vị, ai trả?"

Vân Cơ ngay lập tức phối hợp, nặn ra một vẻ mặt “vô cùng hoảng sợ”, tay ôm ngực, đôi mắt long lanh đầy lệ: "Ông chủ, tiểu nữ sợ lắm, tim đập nhanh thế này chắc phải uống mười viên Thiên Tiên Đan mới khỏi…"

Thanh Hư Tử run rẩy: "Cái bàn này chỉ bị xước một tí…"

"Xước một tí cũng là hỏng." Thẩm Trường An ngắt lời, nụ cười càng thêm rạng rỡ. "Hai vị định đánh nhau đúng không? Được thôi, bước ra khỏi cửa khách sạn mười bước, các vị có thể tự kích nổ linh đan ta cũng không cản. Nhưng ở trong này, khách là Thượng đế, mà Thượng đế thì phải dùng bữa."

Anh quay sang phía nhà bếp hét lớn: "Lão Tà! Lên set lẩu 'Nhất Thế Ân Oán' đặc biệt cho hai vị đại lão đây. Nhớ là loại siêu cay, để bọn họ hỏa táng cái ân oán này luôn trong bụng."

"Đến đây!" Một giọng ồm ồm như sấm dội vang lên.

Lão Tà, cựu Ma Quân khét tiếng, nay trong bộ tạp dề thêu hoa hồng phấn, hai tay bưng một cái nồi đồng to tướng vẫn còn bốc khói nghi ngút. Lão đặt cái "uỳnh" xuống giữa bàn của hai vị đại lão, khiến thanh tiên kiếm của Thanh Hư Tử suýt rơi khỏi bàn.

Nồi lẩu này chia làm hai ngăn: Một bên nước dùng trắng đục như sữa, tỏa ra linh khí thanh khiết đến cực điểm; một bên đỏ rực như dung nham, bên trên nổi đầy những quả ớt khô và tiêu đỏ từ thượng giới, nhìn thôi đã thấy cháy bỏng thực quản.

"Đây là…" Xích Huyết Ma Tôn hít một hơi, đồng tử co rụt lại. "Hỗn Độn Ngưu nhục? Linh dược Nghìn Năm?"

"Chưa hết đâu." Thẩm Trường An rút một đôi đũa ngọc ra, gõ nhẹ vào thành nồi. "Đây là set combo 'Hòa Giải Đại Đạo'. Gồm thịt bò Hỗn Độn nuôi bằng cỏ tiên, tủy rồng biển sâu (hàng giả thôi nhưng ăn ngon y hệt), và quan trọng nhất là loại nấm 'Vô Ưu' chỉ mọc trên đỉnh núi Tuyết Thiên Sơn. Hai vị, ân oán gì cũng được, nhưng bỏ phí đồ ăn của Lão Tà là ông ấy sẽ nổi điên đấy. Mà khi lão ấy nổi điên, lão ấy sẽ nhét toàn bộ chỗ lẩu này vào miệng các vị bằng phễu."

Lão Tà đứng bên cạnh, tay cầm con dao phay sắc lẹm, khẽ liếc mắt qua. Thanh Hư Tử và Xích Huyết Ma Tôn đồng loạt nuốt nước miếng. Áp lực từ gã đầu bếp này còn đáng sợ hơn cả Thiên Kiếp.

"Ăn đi." Thẩm Trường An ngồi xuống ghế chủ tọa bên cạnh, tay bắt đầu rót rượu. "Ăn xong rồi nói chuyện nợ nần. Ai gắp được nhiều thịt bò hơn, người đó đúng. Thượng đế công bằng, vị giác tối thượng."

Xích Huyết Ma Tôn vốn tính nóng nảy, thấy món ăn nồng đậm sát khí (vị cay) thì bản năng ma đạo trỗi dậy. Lão cầm đũa, nhắm thẳng vào miếng thịt bò mỏng tang đang trôi nổi trong làn nước đỏ.

"Muốn cướp? Nghĩ hay lắm!" Thanh Hư Tử vốn thanh cao nhưng nhìn miếng thịt bò kia tỏa ra linh lực cuồn cuộn giúp tăng tiến tu vi, tay cũng không tự chủ được mà ra chiêu.

Một tiếng *Coong* vang lên. Hai đôi đũa ngọc đập vào nhau giữa không trung.

"Xích Huyết! Miếng này là của lão phu!" Thanh Hư Tử vận dụng một chút tâm pháp Kiếm ý, khiến đôi đũa của lão sắc lẹm như thần binh, lách qua khe hở của đối phương.

"Thối tha! Ngươi tu Tiên cái kiểu gì mà tham ăn vậy?" Xích Huyết Ma Tôn hừ lạnh, ngón tay thi triển 'Ma Thủ Nhiếp Hồn', mây đen vờn quanh đôi đũa, hút lấy miếng thịt về phía mình.

Hai vị đại lão, vốn có thể dời núi lấp biển, giờ đây đang dùng toàn bộ kỹ năng chiến đấu thượng thặng nhất chỉ để… gắp thịt bò.

Thẩm Trường An thong thả nhấp ngụm rượu, nhìn cảnh tượng này với vẻ mãn nguyện. Đây chính là dịch vụ "Lẩu Gắp Cực Hạn" – một trong những mặt hàng bán chạy nhất của khách sạn. Nó không chỉ là ăn, mà là một trận chiến nhân phẩm và tốc độ.

"Ôi kìa, miếng tủy rồng kia sắp tan rồi." Thẩm Trường An "nhắc khéo".

*Vèo!*

Hai bóng người nhoáng lên.

Thanh Hư Tử sử dụng 'Bộ Pháp Hư Không', trực tiếp bỏ qua khoảng cách vật lý để vươn đũa tới. Nhưng Xích Huyết cũng không vừa, lão há miệng thổi ra một ngụm Ma khí, khiến tầm nhìn của Thanh Hư Tử bị che khuất trong giây lát.

"Ha ha! Lão phu có miếng tủy này rồi!" Xích Huyết sung sướng đưa miếng tủy vào miệng.

Vị ngọt lịm từ biển sâu hòa quyện với vị cay nồng xé lưỡi bùng nổ trong khoang miệng. Cảm giác cay đến mức linh hồn cũng như muốn thăng thiên, nhưng đồng thời linh lực ấm áp chảy tràn vào tứ chi bách hài, chữa lành cả những vết thương cũ trong đan điền từ trăm năm trước.

Xích Huyết Ma Tôn trợn tròn mắt, mồ hôi đầm đìa: "Cái… cái này… ngon tuyệt đỉnh! Ma tính của ta dường như được xoa dịu!"

Thanh Hư Tử thấy đối thủ đắm chìm trong khoái lạc vị giác, lòng không cam, liền nhắm vào khay rau linh dược. Lão gắp một nhúm lá nấm Vô Ưu, nhúng vào ngăn nước trắng, sau đó thưởng thức.

Sự thanh tao, ngọt hậu và mát lạnh lan tỏa. Cảm giác như đang ngồi giữa đỉnh núi lộng gió, mọi phiền não về thù hận bỗng nhiên trở nên thật nực cười.

"Ngon… Thật sự rất ngon." Thanh Hư Tử thở dài một hơi, thanh kiếm trên bàn cũng ngừng rung động.

Mười phút trôi qua. Cả hai không còn dùng pháp thuật để giành giật nữa. Họ bắt đầu nhúng thịt, gắp rau, thỉnh thoảng lại nhìn đối phương bằng ánh mắt b bớt thù hằn hơn một chút.

Hơi nóng của nồi lẩu khiến gương mặt già nua của họ ửng hồng.

"Này, Thanh Hư." Xích Huyết Ma Tôn húp một ngụm nước lẩu cay, vừa xì xụp vừa nói. "Thực ra chuyện đồ đệ ngươi… là hắn trêu ghẹo tiểu ma nữ của ta trước. Ta chỉ là cho hắn một bài học, không ngờ hắn yếu thế, bị ma khí làm chấn động kinh mạch thôi."

Thanh Hư Tử khựng lại, bỏ miếng đậu phụ xuống bát: "Thế sao? Nhưng sau đó ngươi còn san phẳng trạm canh gác phía Tây của tông môn ta?"

"À… cái đó là do ta uống say, nhầm hướng về nhà thôi mà." Xích Huyết gãi đầu, vẻ mặt hiếm khi lộ ra chút ngượng ngùng. "Thôi thì miếng thịt bò này, ta nhường ngươi coi như tạ lỗi."

Xích Huyết dùng đũa đẩy một miếng thịt bò mọng nước sang bát của Thanh Hư Tử.

Thanh Hư Tử im lặng một lát, rồi cũng gắp một sợi nấm Vô Ưu đặt vào bát Xích Huyết: "Thế thì trận chiến hôm nay… tạm gác lại. Ăn cho hết cái nồi này đã. Phí của trời là bị thiên lôi đánh đấy."

Thẩm Trường An mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho Vân Cơ mang thêm một bình rượu mạnh ra.

"Tốt lắm, tình nghĩa Tiên – Ma nồng nàn như nước lẩu." Thẩm Trường An đứng dậy, phủi phủi tà áo. "Ăn xong rồi thì nhớ qua quầy thanh toán nhé. Combo này có tên là 'Hết Giận', bao gồm phí chỗ ngồi, phí dịch vụ đầu bếp Ma Quân, và phí môi trường. Tổng cộng là hai mươi vạn linh thạch thượng phẩm."

"Phốc!"

Hai vị đại lão đồng thanh phun rượu.

"Bao nhiêu cơ?" Xích Huyết Ma Tôn kêu lên. "Hai mươi vạn? Ngươi ăn cướp à?"

Thẩm Trường An không đổi sắc mặt, ngón tay gảy bàn tính cạch cạch: "Thứ nhất, bò Hỗn Độn là loài sắp tuyệt chủng, ta phải cử Tiểu Hắc đi 'thuyết phục' nó mới xin được ít thịt. Thứ hai, gia vị cay kia là từ 'Diêm Vương Diệp' ở Địa Phủ, tiền vận chuyển rất đắt. Thứ ba, các vị vừa nãy suýt làm hỏng kiến trúc của ta, ta chưa tính phí sửa chữa triệt để là đã nể mặt lắm rồi."

Lão Tà lúc này bước ra, tay cầm con dao phay đang chặt sầm sập vào một khúc xương rồng để chuẩn bị món tráng miệng, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua hai người.

Thanh Hư Tử hít một hơi sâu, nhìn Xích Huyết. Xích Huyết nhìn lại Thanh Hư Tử.

"Chia đôi chứ?" Xích Huyết hỏi.

"Chia đôi." Thanh Hư Tử đau đớn gật đầu.

Cả hai run rẩy thọc tay vào túi trữ vật, gom góp mãi mới đủ số linh thạch đưa cho Vân Cơ. Nhìn bóng dáng hai vị đại lão danh chấn thiên hạ lảo đảo bước ra khỏi cửa khách sạn, dáng vẻ già nua thêm vài tuổi vì xót tiền, Thẩm Trường An thu lại nụ cười, cẩn thận xếp đống linh thạch vào két sắt thần kỳ.

"Chủ nhân, ngài thật ác quá đi." Vân Cơ cười khúc khích, chiếc đuôi hồ ly quấn lấy cánh tay Thẩm Trường An. "Họ đã hòa giải rồi mà ngài còn chém họ đẹp thế."

"Cô không hiểu sao?" Thẩm Trường An liếc nhìn nồi lẩu đã sạch bách, ngay cả nước dùng cũng bị húp cạn. "Nếu không bắt họ trả cái giá thật đắt, họ sẽ không trân trọng sự hòa bình vừa tìm được. Người ta chỉ thực sự ngừng đánh nhau khi phát hiện ra chi phí để gây sự còn đắt hơn cả giá trị của thù hận."

Nói rồi, anh quay sang phía cửa khách sạn, nơi có một con chó đen nhỏ (Tiểu Hắc) đang nằm ngáp dài.

"Tiểu Hắc, đi lau sàn đi. Kiếm khí của lão mũi lõ vừa rồi làm bụi bay đầy sảnh rồi đấy."

Tiểu Hắc kêu "Gâu" một tiếng bất mãn, nhưng khi Thẩm Trường An ném ra một miếng linh thạch thừa, nó liền hăng hái ngậm lấy cái giẻ lau, biến thành một tia chớp đen chạy vòng quanh sảnh.

Trường Sinh Khách Sạn lại trở về với vẻ yên bình của nó. Mùi hương lẩu vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời nhắc nhở rằng: Trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy chém giết này, đôi khi một miếng thịt bò nhúng đúng độ lại có uy lực hơn cả vạn vạn linh kiếm.

Chỉ cần bạn có đủ tiền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8