Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 55: ** Trở thành \”KOL\” tiên giới
Ánh bình minh tại Vực Không Gian Số 0 luôn mang một sắc vàng nhàn nhạt, lười biếng len lỏi qua những tán ngô đồng vạn năm phía sau Khách Sạn Trường Sinh. Khác với vẻ tĩnh mịch thường ngày của giới tu tiên, nơi các đại năng thường dành cả trăm năm chỉ để nhìn vào vách đá, bầu không khí bên trong khách sạn lúc này lại mang một phong vị hoàn toàn khác: bận rộn, sặc mùi linh thạch và phảng phất chút… cuồng nhiệt hiện đại.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương đỏ, ngón tay thon dài gẩy bàn tính ngọc xoạch xoạch. Đôi mắt anh hơi híp lại, nhìn chằm chằm vào cái màn hình ảo ảnh do hệ thống cung cấp.
"Lượng truy cập Linh Thông Mạng khu vực Tiên giới tăng 15%, khu vực Ma giới tăng 20%… nhưng tỷ lệ chuyển đổi thành khách lưu trú lại đang có dấu hiệu đi ngang." Anh lầm bầm, khẽ tặc lưỡi. "Thị trường bắt đầu bão hòa sao? Hay là do quảng cáo của mình chưa đủ 'toxic'?"
Đúng lúc này, một tiếng "chát" khô khốc vang lên.
Ở phía bên kia sảnh, Vân Cơ — nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ danh chấn Yêu tộc — đang dùng chiếc quạt xếp bằng lông vũ gõ mạnh vào đầu Ảnh Một.
"Ngu ngốc! Ngươi lau sàn kiểu gì vậy hả?" Vân Cơ trợn tròn đôi mắt hồ ly sắc sảo, tà áo lụa mỏng manh màu cánh gián của nàng lay động theo từng nhịp thở giận dữ. "Nhìn chỗ này xem! Một hạt bụi! Một hạt bụi đấy có biết không? Nó làm hỏng cả sự phản chiếu đồng nhất của linh trận sàn nhà! Ngươi có biết một hạt bụi này đối với một người mắc chứng yêu thích sự hoàn mỹ như ta là một sự sỉ nhục lớn lao thế nào không?"
Ảnh Một, người vốn là một sát thủ lạnh lùng cấp Nguyên Anh của Mặc tông, giờ đây đang cầm cái giẻ lau với vẻ mặt còn thảm thiết hơn cả lúc bị truy sát. Hắn lí nhí: "Vân tiểu thư… đây là sàn đá thạch anh tự nhiên, bản thân nó đã có vân đá… không phải bụi đâu ạ…"
"Vân đá cũng phải lau cho nó mờ đi! Nếu không thể làm nó sạch, thì hãy làm nó bóng đến mức chim bay qua cũng phải ngã vì trơn!" Vân Cơ gào lên, đuôi hồ ly phía sau xòe ra như một đóa hoa khổng lồ đầy đe dọa.
Thẩm Trường An nhìn cảnh tượng này, trong đầu bỗng nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ. Anh đứng phắt dậy, vỗ bàn một cái "bép".
"Vân Cơ! Lại đây!"
Nàng hồ ly xoay người, vẻ hung dữ ngay lập tức biến thành một nụ cười nịnh nọt nhưng không kém phần điệu đà: "Chủ nhân, ngài tìm ta? Có phải là muốn ta đem tên đần này ra sau vườn làm phân bón cho cây linh quả không?"
"Không, chuyện đó tính sau." Thẩm Trường An vẫy vẫy tay, đôi mắt sáng rực như thấy một núi linh thạch cực phẩm. "Ta vừa nghĩ ra một cách để khai phá thị trường mới. Vân Cơ, cô có biết điểm yếu nhất của tất cả các nữ tu sĩ trong lục đạo là gì không?"
Vân Cơ hơi ngẩn ra, đưa ngón tay búp măng lên cằm suy nghĩ: "Tu vi? Pháp bảo? Hay là nam nhân?"
"Sai! Đều sai hết!" Thẩm Trường An lắc đầu, giọng điệu như một triết gia truyền giáo. "Đó chính là diện mạo. Tu tiên có thể giúp người ta trẻ mãi không già, nhưng nó không thể giúp người ta… đẹp hơn theo ý muốn một cách tinh tế. Trúc Cơ giúp da dẻ mịn màng, nhưng làm sao để đôi môi có sắc hồng như huyết ngọc thiên nhiên? Làm sao để ánh mắt mang theo khí chất của một trân châu dưới đáy biển sâu mà không cần dùng đến mị thuật hạ đẳng?"
Anh lấy ra một tấm gương linh khí, xoay mặt về phía Vân Cơ: "Cô, với sắc đẹp trời ban và cái tính OCD cực đoan về sự sạch sẽ và hoàn mỹ, chính là người phù hợp nhất. Ta muốn biến cô thành một 'KOL' — một dẫn đầu xu hướng trang điểm của toàn bộ Tiên giới!"
Vân Cơ chớp chớp mắt: "Ke-ô-lờ? Đó là một loại thần thông mới của chủ nhân sao?"
"Có thể coi là vậy." Thẩm Trường An cười đầy thâm hiểm. "Chúng ta sẽ mở một buổi 'Livestream' trên Linh Thông Mạng. Cô sẽ dạy cho các vị tiên nữ, thánh nữ, thậm chí là các nữ ma đầu cách để làm mình trở nên lung linh hơn. Và tất nhiên, chúng ta sẽ lồng ghép quảng cáo các dịch vụ nghỉ dưỡng tại khách sạn."
…
Nửa canh giờ sau, tại một căn phòng VIP trên tầng cao nhất của Khách Sạn Trường Sinh, một khung cảnh kỳ lạ đang diễn ra.
Ảnh Hai và Ảnh Ba — vốn là những tay sai của Mặc Vô Đạo — giờ đây đang vác trên vai hai khối 'Ảnh Thạch' (đá lưu ảnh) khổng lồ đã được Thẩm Trường An cải tiến để truyền tín hiệu thời gian thực. Tiểu Hắc, con hắc kỳ lân trong lốt chó đen, thì đang dùng mõm ngậm một tấm vải trắng lớn để hắt sáng.
"Ánh sáng hơi yếu! Tiểu Hắc, sủa một cái để tỏa ra chút lân hỏa nhàn nhạt cho tông màu nó ấm lên xem nào!" Thẩm Trường An chỉ đạo.
"Gâu!" Tiểu Hắc khẽ phun ra một ngụm hỏa diễm màu tím sẫm, ngay lập tức căn phòng trở nên huyền ảo như ở cõi mộng.
Vân Cơ ngồi trước một bàn trang điểm làm bằng gỗ đào ngàn năm. Trên bàn bày la liệt những chiếc hộp nhỏ bằng ngọc bích mà Thẩm Trường An vừa lấy từ hệ thống ra. Nàng hơi run: "Chủ nhân… thật sự phải làm vậy sao? Nói chuyện với một khối đá mà cứ như đang nói với cả thiên hạ?"
"Đừng sợ, cứ coi như cô đang mắng tên Ảnh Một vì tội lau sàn bẩn đi." Thẩm Trường An ra hiệu. "Chuẩn bị… Ba, hai, một… Lên sóng!"
Cùng lúc đó, trên khắp Tiên giới, Ma giới và Yêu giới, hàng vạn linh kiện truyền tin cầm tay gọi là 'Linh Thông Kính' bỗng nhiên rung động. Những tu sĩ đang bế quan, những tiên tử đang dạo phố, hay những ma binh đang tuần tra đều tò mò nhìn xuống.
Trên mặt kính hiện ra một tiêu đề vô cùng thu hút: **"Tuyên Ngôn Sắc Đẹp: Cửu Vĩ Thiên Hồ Dạy Cách Có Được Ánh Nhìn 'Nhất Tiếu Khuynh Thành' – Chỉ Có Tại Trường Sinh Khách Sạn."**
Tại Băng Tuyết Tông, Tuyết Nhi — vị Thánh nữ vốn lạnh lùng như băng sơn — đang ngồi trong thiền phòng. Nàng lén lút lấy chiếc Linh Thông Kính giấu trong tay áo ra, nhìn thấy hình ảnh Vân Cơ hiện lên, trái tim không nhịn được mà đập nhanh một nhịp. Nàng luôn đau đáu việc mình tu luyện băng hệ công pháp khiến da dẻ thỉnh thoảng hơi bị tái xanh, thấy tiêu đề này như tìm được cứu tinh.
Trong buổi Livestream, Vân Cơ ban đầu hơi ngượng nghịu, nhưng khi nhìn thấy những dòng bình luận bắt đầu nhảy lên trên mặt kính ảo ảnh, bản năng của một con hồ ly kiêu ngạo liền bùng phát.
*Quảng Hàn Tiên Tử: "Trời ạ, kia không phải là Công chúa Yêu tộc đã mất tích sao? Sao nàng ta lại ở đó?"*
*Ma Ảnh Sát Thủ: "Hừ, lại là trò bịp bợm gì của khách sạn này?"*
*Hoa Linh Muội Muội: "Tỷ tỷ đẹp quá, làn da kia làm sao mà giữ được như vậy?"*
Vân Cơ khẽ hắng giọng, tay cầm một chiếc cọ nhỏ làm bằng lông chồn trắng cấp cao: "Chào chư vị đạo hữu… và các muội muội yêu kiều. Ta là Vân Cơ của Khách Sạn Trường Sinh. Hôm nay ta thấy các vị thường xuyên phàn nàn rằng việc tu luyện khiến chân nguyên cạn kiệt, sắc mặt vàng vọt, hay đơn giản là lớp mị thuật dễ bị người ta nhìn thấu… Thật là một thảm họa thẩm mỹ!"
Nàng lườm vào màn hình một cái, cái liếc mắt mang theo mị lực thiên bẩm khiến hàng vạn nam tu sĩ đang theo dõi cảm thấy xương cốt nhũn ra, còn nữ tu sĩ thì nín thở.
"Đầu tiên, hãy nhìn vào lớp phấn nền này." Vân Cơ cầm lấy một hũ nhỏ tỏa ra hương thơm dịu mát của sen tuyết. "Đây không phải là phấn thông thường, mà là 'Tuyển Tinh Phấn' đã được lọc qua linh trận sạch sẽ tại khách sạn chúng ta. Nó giúp che đi những vết sẹo do lôi kiếp để lại hay những quầng thâm do bế quan quá lâu…"
Nàng vừa nói vừa bắt đầu thao tác trên gương mặt mình. Đôi tay nàng uyển chuyển như đang múa pháp ấn, nhưng lại vô cùng tỉ mỉ.
"Các vị nhìn xem, điểm mấu chốt là ở đây… Khi các vị tán phấn, không được dùng bạo lực, mà phải vận dụng linh khí hệ Thủy nhẹ nhàng đẩy nó thấm vào lỗ chân lông. Phải khiến cho lớp phấn hòa làm một với lớp bảo hộ cơ thể, để khi các vị chiến đấu đánh nhau văng máu, lớp trang điểm vẫn không bị trôi!"
Bình luận phía dưới nổ tung:
*"Trời ạ! Đánh nhau văng máu mà lớp phấn không trôi? Tuyệt kỹ gì đây?!"*
*"Ta muốn mua! Giá bao nhiêu?!"*
*"Tỷ tỷ, xin hãy chỉ cách đánh mắt làm sao để thu hút các vị sư huynh đi ạ!"*
Thẩm Trường An đứng ngoài vòng tròn ánh sáng, khẽ ra hiệu cho Vân Cơ "tung đòn" cuối cùng.
Vân Cơ hiểu ý, nàng mỉm cười đầy bí hiểm, lấy ra một thỏi son màu đỏ rực như lửa tâm ma: "Và đây, chính là vật phẩm chủ đạo hôm nay: 'Môi Son Trường Sinh'. Các vị thường sợ dùng linh thạch bôi môi sẽ bị trúng độc hay làm hại tu vi? Thỏi son này của chúng ta được tinh luyện từ mật ong ngàn năm và máu của Hỏa Phượng Hoàng (thực chất là si-rô do Lão Tà chế biến). Khi bôi lên, nó không chỉ khiến môi bạn căng mọng mà còn có tác dụng… trấn định tâm ma!"
Nàng ghé sát mặt vào viên Ảnh Thạch, đôi môi đỏ mọng mấp máy: "Hãy tưởng tượng, khi bạn đang đối đầu với kẻ thù, chỉ cần một nụ cười rạng rỡ thế này, tâm thần của hắn sẽ bị lung lạc trong chốc lát. Đó chẳng phải là cơ hội để các bạn ra đòn quyết định sao?"
Toàn bộ Linh Thông Mạng lúc này lâm vào tình trạng tê liệt. Đây không đơn thuần là dạy trang điểm, đây là đang dạy một loại chiến thuật chiến đấu mới!
"Hiện nay," Vân Cơ tiếp tục với giọng điệu ngọt ngào nhất có thể, "những sản phẩm này chỉ được cung cấp miễn phí cho những vị khách đăng ký gói 'Nghỉ Dưỡng Mỹ Dung' tại Khách Sạn Trường Sinh. Chỉ có 99 suất duy nhất cho tháng này. Ngoài ra, nếu các vị đặt phòng trong vòng mười nhịp thở tới, các vị sẽ được tặng thêm một buổi tư vấn tâm lý miễn phí từ Chủ quản của chúng ta!"
Thẩm Trường An nhìn vào sổ doanh thu hệ thống.
*Ting! Đã có 10 người đặt phòng.*
*Ting! Đã có 50 người đặt phòng.*
*Ting! Đã có 99 người đặt phòng. Gói VIP đã cháy hàng!*
Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người trong khách sạn kinh ngạc. Tại sảnh chính, vốn đang yên tĩnh, bỗng nhiên không gian xuất hiện hàng loạt vết nứt. Một vị trưởng lão của Bách Hoa Tông trực tiếp xé rách hư không hiện ra, tay cầm túi linh thạch khổng lồ gào lên: "Dẹp sang một bên! Lão thân muốn gói VIP nhất! Ai dám tranh 'Môi Son Trường Sinh' với ta, ta thiêu sống người đó!"
Tiếp sau đó là một đoàn nữ đệ tử của các tông môn lân cận bay đến, cưỡi trên những con hạc trắng, tiên khí mịt mùng nhưng vẻ mặt thì… điên cuồng như đang tham gia một buổi giảm giá cuối năm ở thời hiện đại.
Lão Tà từ trong bếp chạy ra, tay vẫn cầm cái môi múc canh, nhìn sảnh khách sạn náo nhiệt mà há hốc mồm: "Chủ nhân… chuyện gì thế này? Lũ người này phát điên vì mấy cái hũ phấn kia sao?"
Thẩm Trường An bình thản thu linh thạch của vị trưởng lão Bách Hoa Tông, nụ cười của anh lúc này đã "chạm đến đáy mắt" vì tiền: "Lão Tà, ngươi không hiểu đâu. Sức mạnh của sắc đẹp là loại thần thông vô thượng nhất. Ngươi hãy chuẩn bị đi, tối nay thực đơn phải là 'Lẩu Dưỡng Nhan', tính giá gấp ba bình thường cho ta!"
Trong buổi Livestream, Vân Cơ nhìn thấy lượng người xem vẫn tăng chóng mặt, nàng bắt đầu cảm thấy mình thật sự có tố chất làm một ngôi sao. Nàng không còn dạy trang điểm đơn thuần nữa mà bắt đầu kể lể về nỗi khổ của một hồ ly phải sống sạch sẽ giữa cái thế giới tu tiên đầy bụi bặm này.
"Các muội muội biết không, ở Khách Sạn Trường Sinh này, sàn nhà bóng đến mức ta có thể dùng làm gương để kẻ chân mày…"
Hàng vạn "fan" bắt đầu tặng quà.
*Tiên Cơ tặng một đóa Thủy Linh Hoa!*
*Lôi Thần chuyển khoản 1000 linh thạch!*
*Kẻ Ẩn Danh tặng một mảnh Giáp Rồng!*
Thẩm Trường An nhìn mảnh Giáp Rồng hiện lên trong kho lưu trữ, nheo mắt cười: "Lão Mặc, ngài lén lút xem Livestream của nhân viên ta rồi còn tặng quà cơ à? Đúng là đạo đức giả nhưng lại rất… trung thành."
Bên ngoài, Mặc Vô Đạo ở tông môn xa xôi, đang nghiến răng ken két khi thấy tài khoản linh thạch của mình bị trừ một khoản lớn vì lỡ tay nhấn nút "Thích và Tặng quà" do mị thuật của Vân Cơ quá mạnh.
Kết thúc buổi Livestream, Vân Cơ bước xuống bục, khuôn mặt vẫn còn vẻ phấn chấn. "Chủ nhân, ta làm thế nào?"
Thẩm Trường An giơ ngón tay cái lên: "Tuyệt vời. Từ hôm nay, cô không chỉ là lễ tân, mà là Trưởng bộ phận Truyền thông kiêm Đại sứ thương hiệu của Khách Sạn Trường Sinh. À, nhớ dặn Ảnh Một, Ảnh Hai chuẩn bị tinh thần… ngày mai chúng ta sẽ livestream cho phái nam với chủ đề: 'Làm thế nào để sở hữu cơ bắp cứng hơn kim cương mà không cần rèn luyện gian khổ'."
Vân Cơ tò mò: "Ai sẽ là người dạy?"
Thẩm Trường An liếc nhìn Lão Tà đang to béo, đầy sẹo: "Lão Tà sẽ dạy cách 'Lăn bột ra cơ bụng', còn Tiểu Hắc sẽ làm mẫu về cách giữ gìn sự uy nghiêm khi bị người khác… vuốt lông."
Tiểu Hắc đang nằm nghe, bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, khẽ rên một tiếng đầy cam chịu.
Tối hôm đó, Khách Sạn Trường Sinh sáng rực ánh đèn. Những vị tiên nữ lộng lẫy qua lại sập sình, mùi thức ăn thơm lừng hòa quyện với mùi hương mỹ phẩm xa xỉ. Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất, nhìn xuống dòng khách đông đúc, tay khẽ đung đưa chén trà.
Thế giới tu tiên này thật ra cũng không khó quản lý cho lắm. Chỉ cần nắm bắt được lòng tham, nỗi sợ cái chết và… ham muốn được đẹp, thì ngay cả Tiên nhân cũng sẽ ngoan ngoãn móc túi ra mà thôi.
Chương này khép lại với hình ảnh Vân Cơ ngồi bên bàn trang điểm, lén lút lấy một hộp phấn giấu riêng cho mình, lẩm bẩm: "Chủ nhân nói đúng, mình xinh đẹp thế này, chẳng lẽ lại đi lau sàn cả đời?"
Cách đó không xa, Ảnh Một vừa lau sàn vừa khóc thầm vì phát hiện ra chủ nhân vừa trừ lương của mình để mua thêm 'Ảnh Thạch' cho buổi livestream tiếp theo.
Khách Sạn Trường Sinh – nơi mà cả tiên lẫn quỷ đều phải học cách sống… chuyên nghiệp.