Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 92: ** Thương mại đa vị diện

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:11:35 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 92: THƯƠNG MẠI ĐA VỊ DIỆN**

Ánh nắng buổi sớm ở Vực Không Gian Số 0 luôn mang một sắc thái kỳ ảo, nửa như rạng đông thanh khiết của Tiên giới, nửa lại mang chút ráng đỏ rực rỡ của Ma giới. Khách sạn Trường Sinh đứng sừng sững giữa hư không, trông giống như một ốc đảo phồn hoa lạc lõng giữa sa mạc vô tận.

Bên trong phòng 404, Thần Tướng Lôi Kình tỉnh dậy trên chiếc giường nệm cao su non bọc lụa tiên. Hắn ngẩn ngơ nhìn trần nhà được chạm khắc phù điêu cửu long vờn ngọc, cảm giác tê dại sau một đêm ngủ sâu vẫn còn vương vấn trên da thịt. Đối với một vị thần đã quen với việc ngồi thiền trên những phiến đá lạnh lẽo hoặc chinh chiến trên lưng thần thú rực lửa, một giấc ngủ "êm ái" đúng nghĩa là thứ xa xỉ đến mức khó tin.

"Cốc! Cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, mỗi nhịp cách nhau đúng 0,5 giây, cực kỳ chuẩn xác.

Lôi Kình chưa kịp định thần, cánh cửa đã đẩy nhẹ ra. Vân Cơ bước vào, tay bưng một chiếc khay bạc, trên đó là một chiếc khăn nóng và một tách trà bốc khói nghi ngút. Cô vẫn mặc bộ sườn xám ôm sát lộ ra đường cong chết người, nhưng gương mặt lại mang vẻ nghiêm nghị của một người đang thực hiện nghi thức thiêng liêng.

"Thượng đế, đã đến giờ vệ sinh cá nhân," Vân Cơ nói, giọng ngọt như mật nhưng đôi mắt lại sắc lẹm quét qua chiếc ga trải giường.

Đột nhiên, đồng tử của nàng co rụt lại. Một nếp nhăn nhỏ xíu xuất hiện ở góc giường do Lôi Kình trở mình khi ngủ. Không nói không rằng, Vân Cơ đặt khay xuống, lao vút tới với tốc độ của một Thiên Hồ vạn năm, đôi tay thoăn thoắt kéo căng mặt giường cho đến khi nó phẳng lì không một tì vết, phẳng tới mức nếu đặt một giọt nước lên, nó chắc chắn sẽ bị trượt ngã vì không có điểm tựa.

Lôi Kình nuốt nước bọt, đôi chân trần hơi co lại: "Vân Cơ tiên tử… ta tự làm được."

"Đừng cử động!" Vân Cơ gắt khẽ, ánh mắt hình viên đạn hướng về phía chân của Lôi Kình. "Bụi trần từ dưới đất vừa chạm vào mép giường. Ngài có biết để xử lý vi khuẩn đa vị diện này, tôi phải dùng nước thánh của Cực Nhạc thế giới kết hợp với cồn 90 độ của chủ nhân không?"

Dưới áp lực của "chứng ám ảnh cưỡng chế" cực độ từ một đại yêu quái, Thần Tướng oai phong lẫm liệt đành ngồi im như một pho tượng để nàng phục vụ.

Sau khi Vân Cơ "dọn dẹp" xong căn phòng (và suýt chút nữa đã tẩy não luôn cả Lôi Kình cho sạch sẽ), gã Thần Tướng mới lê bước xuống sảnh.

Ở quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang bận rộn với chiếc bàn tính ngọc đế quang. Tiếng lách cách vang lên liên hồi theo nhịp tay của anh, mỗi tiếng kêu dường như đều tương ứng với một lượng linh thạch khổng lồ đang chảy vào túi.

"Chào buổi sáng, Thần Tướng. Đêm qua ngủ ngon chứ?" Thẩm Trường An không ngẩng đầu, nụ cười trên môi anh vừa đúng tiêu chuẩn dịch vụ khách hàng 5 sao.

Lôi Kình thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa bọc da rồng: "Thẩm quản gia, ngươi thật sự là một kẻ đáng sợ. Sau khi trải qua dịch vụ ở đây, ta bỗng thấy Thiên Đình của mình chẳng khác gì cái chuồng lợn."

Thẩm Trường An cười nhạt, tay vẫn gõ bàn tính: "Thế giới của ngài mạnh về thần lực, nhưng lại yếu về hưởng thụ. Đó gọi là mất cân bằng sinh thái. Nhân tiện, hóa đơn tiền phòng, tiền trà sáng, và phí bảo trì ga giường cho đêm qua là ba vạn linh thạch cấp cao. Vì ngài dùng vật phẩm gán nợ, ta đã trừ vào số dư rồi."

Nói đến vật phẩm gán nợ, ánh mắt Thẩm Trường An chợt sáng lên. Anh đặt chiếc bàn tính sang một bên, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc ngọc giản có màu tím sẫm, xung quanh lượn lờ những tia chớp nhỏ li ti. Đây chính là "Nguyên Nhân Điện" – một loại công nghệ lưu trữ dữ liệu và năng lượng của vị diện Lôi Đình mà Lôi Kình đã giao ra hôm qua.

"Hệ thống, phân tích vật phẩm." Thẩm Trường An lẩm nhẩm trong đầu.

*【Tinh tinh! Phát hiện 'Nguyên Nhân Điện' (Công nghệ Vị diện Cấp 4). Khả năng: Thu thập năng lượng điện tích vũ trụ, chuyển đổi thành tín hiệu sóng não ổn định. Tương thích: 85% với hệ thống Linh Thông Mạng hiện tại.】*

*【Gợi ý: Nếu tích hợp vào cấu trúc Khách sạn Trường Sinh, có thể nâng cấp 'Linh Thông Mạng' thành 'Mạng Lưới Thương Mại Đa Vị Diện'.】*

Thẩm Trường An nhướng mày. Đây chính là thứ anh cần! Khách sạn của anh hiện tại chỉ mới nổi tiếng ở ba giới gần kề. Để thu được nhiều "Điểm Công Đức" và đặc biệt là "Tiền Đệ" hơn nữa, anh cần một nền tảng thương mại có thể kết nối với mọi ngóc ngách của vũ trụ.

Anh nhìn Lôi Kình, giọng nói bỗng trở nên vô cùng thân thiết: "Lôi Tướng quân, cái gọi là công nghệ truyền tin ở chỗ các ngài, nếu dùng để… xem ảnh động hoặc nghe âm thanh cách xa hàng vạn dặm thì sao?"

Lôi Kình kiêu ngạo đáp: "Đó là 'Thần Nhãn Truyền Tin'. Nhưng nó cần một trạm phát năng lượng khổng lồ. Ở đây, ta không cảm thấy bất kỳ luồng lôi điện nguyên bản nào, nên nó vô dụng."

"Vô dụng với ngài, nhưng trong tay Thẩm mỗ, nó là mỏ vàng," Thẩm Trường An búng tay một cái.

Anh đứng dậy, đi thẳng xuống khu vực tầng hầm – nơi đặt trái tim của hệ thống khách sạn. Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc này đang cuộn tròn ngủ dưới chân cột trụ linh khí, thấy chủ nhân đến liền vẫy đuôi, tiếng chuông vàng trên cổ kêu lên linh tinh.

"Tiểu Hắc, trông cửa cho kỹ. Hôm nay chúng ta sẽ 'update' mạng lên 5G Tiên Hiệp," Thẩm nói rồi bắt đầu vận dụng quyền năng của "Chủ tể".

Dưới ánh sáng của hệ thống, chiếc ngọc giản màu tím bị bóp nát, năng lượng lôi điện bên trong bùng nổ, nhưng chưa kịp tản ra đã bị một lực lượng vô hình trói buộc lại. Thẩm Trường An điều khiển các sợi tơ linh khí, đan xen chúng với các tia chớp, tạo thành một mạng lưới dạng lưới nhện lan tỏa khắp các bức tường của khách sạn.

Trong sảnh khách sạn, các thực khách – gồm vài vị tiên nhân, vài ma đầu và Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán – bỗng thấy chiếc "Ngọc giản điện thoại" trên tay mình (sản phẩm độc quyền cấp thấp của Thẩm Trường An bán ra trước đó) rung lên bần bật.

Màn hình linh khí của họ bỗng sáng rực hơn thường lệ.

"Cái gì thế này? 'Sàn Thương Mại Trường Sinh'?" Kim Bất Hoán la lên. "Mua hàng trực tuyến? Giao hàng trong một nốt nhạc bằng dịch vụ Chuyển Phát Của Tiểu Hắc?"

Lão Tà từ trong bếp bước ra, tay cầm một chiếc muôi lớn, mặt sẹo vẫn còn vương chút khói than. Lão nhìn vào màn hình treo ở sảnh, giọng ồm ồm: "Chủ nhân lại làm trò gì mới nữa à?"

"Không phải trò mới, Lão Tà," giọng Thẩm Trường An vang lên từ phía cầu thang, anh đi lên với một vẻ mặt đắc thắng. "Từ hôm nay, Khách sạn Trường Sinh không chỉ là nơi lưu trú, mà còn là trung tâm thương mại đa vị diện lớn nhất. Lão Tà, lão có muốn nhập khẩu thảo dược từ 'Vạn Dược Giới' để nấu món canh mới không? Kim thiếu gia, ngươi có muốn đặt mua phi thuyền đời mới nhất từ vị diện máy móc không?"

Kim Bất Hoán mắt sáng quắc như đèn pha: "Có thể mua được phi thuyền của bọn sắt vụn đó sao? Ta nghe nói chúng có thể vượt qua mười vạn dặm trong nháy mắt!"

"Chỉ cần ngươi có tiền, ta có thể đặt cả vũ trụ lên kệ hàng," Thẩm Trường An nhe răng cười, một nụ cười khiến tất cả những ai có ví tiền đầy đặn đều phải rùng mình.

Nhưng vấn đề nảy sinh ngay lập tức. Để "giao thương" được, cần có vật trung chuyển.

"Hệ thống, cửa hàng giao dịch cần nguồn hàng. Ta lấy đâu ra hàng?"

*【Tinh tinh! Kích hoạt nhiệm vụ: 'Thương Nhân Đa Vị Diện'. Chủ sở hữu có thể mở một 'Cửa hàng không gian' trên Mạng Linh Thông. Bất kỳ ai vào khách sạn đều có thể ký gửi vật phẩm. Ngoài ra, hãy tận dụng kỹ năng của nhân viên.】*

Thẩm Trường An nhìn quanh một vòng.

Ánh mắt anh dừng lại ở Lão Tà. "Lão Tà, từ mai lão làm thêm 1000 hộp cơm bento linh lực đặc biệt. Đóng gói hút chân không, dán nhãn 'Mỹ thực của Ma Quân'. Chúng ta sẽ bán sang Tiên giới."

Lão Tà trừng mắt: "Ta là Tà Độc Ma Quân, không phải đầu bếp khu công nghiệp!"

"Một hộp lão được trích 0,5% hoa hồng. Tính theo đơn vị hàng vạn hộp một tháng…" Thẩm Trường An chưa kịp nói xong, Lão Tà đã xoay tròn cái muôi, lao vào bếp với tốc độ bàn thờ: "Thêm lửa! Đem gân rồng và sâm nghìn năm ra đây! Đứa nào ngăn cản ta làm cơm bento là kẻ thù của Ma giới!"

Thẩm Trường An tiếp tục nhìn sang Vân Cơ.

"Vân Cơ, cô làm đại diện hình ảnh. Mỗi ngày lên 'Livestream' hướng dẫn cách chăm sóc da bằng linh khí và… bán mấy loại xà phòng tẩy bụi mà cô thích ấy."

Vân Cơ đỏ mặt: "Tôi là công chúa Yêu tộc, sao có thể ra mặt… mua bán?"

"Doanh thu sẽ dùng để xây một phòng tắm xông hơi dát vàng chỉ dành cho nữ, do cô quản lý. Cấm bụi 100%," Thẩm Trường An thản nhiên.

Vân Cơ lập tức lấy ra một bộ phấn son cao cấp, giọng điệu thanh tao: "Kính thưa các vị tiên nữ đang theo dõi sóng truyền hình, đây là bí quyết để có một làn da mịn như mây…"

Cuối cùng, Thẩm Trường An quay sang gã Thần Tướng Lôi Kình đang ngồi đờ đẫn.

"Thần Tướng, ngài có muốn kiếm thêm chút tiền phòng không?"

Lôi Kình cảnh giác: "Ngươi định bắt ta làm gì? Ta không biết nấu ăn, cũng không biết livestream!"

"Ngài chỉ cần làm 'Sạc dự phòng di động'. Cái hệ thống mạng này cần năng lượng lôi điện của ngài để duy trì tín hiệu xuyên vị diện. Mỗi ngày ngài bắn một tia sét vào trụ đồng sau nhà, ta trừ cho ngài hai vạn tiền phòng."

Lôi Kình nhẩm tính. Bắn một tia sét với hắn chẳng khác gì thở ra một hơi. Nếu mỗi ngày chỉ cần "thở" một cái mà được ở lại cái nơi thiên đường này với mì tôm và nệm êm…

"Chốt đơn!" Lôi Kình đập bàn cái rầm.

Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, Khách sạn Trường Sinh đã biến hóa thành một cái "studio" khổng lồ.

Ở góc bên trái sảnh, Vân Cơ đang đứng trước một tấm gương linh lực, bắt đầu buổi livestream đầu tiên trong lịch sử tu chân giới.

"Các vị tỷ muội thân mến, hôm nay Vân Cơ sẽ giới thiệu combo 'Tuyết Hoa Sạch Bóng'. Chỉ cần một giọt, bao nhiêu nghiệp chướng, sát khí và đặc biệt là mụn cám trên mặt đều biến mất…"

Phía sau hậu trường, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán đã nạp ngay một vạn linh thạch vào tài khoản mạng để trở thành người đầu tiên có danh hiệu "Fan cứng". Hắn liên tục nhấn nút "Tặng quà", những bông hoa linh khí bay đầy màn hình.

"Vân Cơ tiên tử! Ta tặng nàng 999 đóa hỏa hồng liên! Mau nhắc tên ta đi!" Kim Bất Hoán hét lên trong hào hứng.

Trong khi đó, ở khu vực bếp, mùi thơm ngào ngạt của các hộp cơm bento Ma Quân lan tỏa. Lão Tà làm việc với năng suất của một dây chuyền công nghiệp. Lão phát hiện ra rằng việc dùng độc dược để tạo mùi vị "kích thích vị giác" là một thiên tài sáng tạo.

"Cái này là 'Ma辣' (tê cay) nguyên bản nha! Ăn vào không chết, chỉ thấy linh hồn thăng hoa thôi!" Lão Tà cười khà khà.

Thẩm Trường An đứng giữa đống lộn xộn nhưng đầy trật tự đó, tay cầm một ly trà, nhìn bảng điện tử nhảy số liên tục.

*【Linh thạch nhận được: +5.000… +10.000… +50.000…】*
*【Điểm Công Đức tăng vọt: Đang tiến gần mức thăng cấp khách sạn lên Cấp 3.】*

Mạng lưới đa vị diện bắt đầu lan rộng. Nhờ năng lượng của Thần Tướng Lôi Kình, tín hiệu đã xuyên qua lớp rào cản không gian, tiếp cận đến những nơi xa xôi hơn.

Ở một vị diện đầy máy móc, một con robot gỉ sét tình cờ nhận được tín hiệu từ "Sàn Thương Mại Trường Sinh". Nó nhìn thấy hình ảnh bát mì tôm nóng hổi của Lão Tà và bỗng cảm thấy… dầu máy trong người sôi sùng sục. Nó lập tức lấy ra một khối quặng titan nguyên chất nhất, đặt lên vòng tròn giao dịch không gian.

Tại Tiên giới, một vị nữ tiên vốn đang bế quan sầu muộn vì nhan sắc tàn phai, bỗng nhìn thấy hình ảnh Vân Cơ lấp lánh trên mảnh ngọc giản cũ kỹ của mình. Bà ta không ngần ngại ném ra một gốc vạn năm linh chi để đổi lấy bộ combo mỹ phẩm sạch bụi.

Tất cả hàng hóa được dịch chuyển qua một cổng không gian nhỏ phía sau quầy lễ tân. Tiểu Hắc, với hình dạng con chó đen nhỏ, đóng vai trò là "nhân viên kiểm toán". Mọi món đồ đi qua đều phải để nó ngửi một cái. Nếu là đồ xịn, nó sủa "Gâu!" (thông qua), nếu là đồ dỏm, nó sẽ gầm nhẹ một tiếng rồi nuốt chửng món đồ đó coi như phí tiêu hủy rác.

Tuy nhiên, sự phồn vinh này cũng thu hút những ánh mắt không mấy tốt đẹp.

Tại tông môn của Mặc Vô Đạo, vị Thái Thượng Trưởng lão đang nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc giản truyền tin mà một tên đệ tử vừa dâng lên. Trên màn hình, Thẩm Trường An đang tươi cười quảng cáo dịch vụ "Massage Luân Hồi".

"Thẩm Trường An… ngươi không chỉ muốn chiếm đoạt khí vận, mà còn muốn lũng đoạn cả nền kinh tế của giới tu tiên sao?" Mặc Vô Đạo nghiến răng, lòng bàn tay lão bốc lên một luồng hắc khí. "Thương mại đa vị diện? Thật nực cười. Để ta xem, nếu ta cắt đứt mạch linh khí chính dẫn đến khu vực đó, cái khách sạn rác rưởi của ngươi sẽ sụp đổ như thế nào."

Cùng lúc đó, tại một góc tối của Vị diện Lôi Đình, các Thần Tướng khác cũng bắt đầu chú ý đến sự mất tích của Lôi Kình và những tín hiệu lạ lùng phát ra từ "Nguyên Nhân Điện".

"Lôi Kình đã bị bắt cóc bởi một thực thể mang tên 'Quản lý khách sạn'?" Một vị thần với ba con mắt lạnh lùng lên tiếng. "Thật sỉ nhục! Tập hợp quân đoàn, chúng ta sẽ đi 'đòi nợ' thay cho hắn."

Thế nhưng, Thẩm Trường An dường như không hề lo lắng. Hoặc có lẽ, anh đang mong chờ họ đến. Với anh, thêm một vị khách hùng mạnh đến gây sự đồng nghĩa với việc có thêm một "nhân viên tiềm năng" hoặc ít nhất là một "nguồn sạc dự phòng" miễn phí.

Đêm dần buông xuống, Khách sạn Trường Sinh vẫn rực rỡ đèn hoa. Kim Bất Hoán lúc này đang ngồi ngủ gật bên cạnh đống vỏ hộp cơm không, tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại linh khí. Lôi Kình thì đang đứng ở sau nhà, chăm chỉ phóng tia sét vào cái cột trụ linh khí để tích điểm thưởng "Buffet sáng miễn phí".

Vân Cơ sau buổi livestream mệt nhoài đang ngồi tẩy trang bằng nước khoáng tinh khiết nhất, thỉnh thoảng lại soi gương kiểm tra xem có hạt bụi nào dám "xâm nhập" không. Lão Tà ngồi trong bếp, tự thưởng cho mình một chén rượu độc ngâm đuôi bò rồng, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Thẩm Trường An bước ra ban công tầng cao nhất, nhìn xuống dòng chảy linh khí cuồn cuộn bên dưới.

"Cấp 3 khách sạn… chỉ còn thiếu một chút nữa thôi." Anh lật sổ thu chi, đôi mắt lóe lên tia sáng của một con cáo già. "Nếu vị khách tiếp theo là một 'Tiên Đế' hay 'Ma Chủ' nào đó, có lẽ mình nên ra mắt gói dịch vụ 'Bảo hiểm nhân thọ tu tiên'. Đảm bảo chết rồi vẫn được tái sinh tại khách sạn nếu nộp đủ tiền…"

Trong bóng tối, hệ thống vang lên một tiếng thông báo khô khốc:

*【Cảnh báo: Có luồng năng lượng thù địch cực lớn đang tiếp cận. Dự kiến thời gian tiếp cận: 48 giờ.】*

Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, không chút biến sắc: "Hệ thống, thông báo với bếp: Chuẩn bị thêm suất ăn đặc biệt cho 1000 người. Và Vân Cơ, chuẩn bị bộ đồng phục thực tập sinh mới. Chúng ta sắp có thêm một đội ngũ quét dọn miễn phí rồi."

Ở Trường Sinh Khách Sạn, kẻ thù chỉ đơn giản là những khách hàng chưa được thuyết phục. Mà phương pháp thuyết phục hiệu quả nhất, luôn là một hóa đơn thanh toán dài dằng dặc kèm theo dịch vụ khiến họ "không thể chối từ".

Sự thương mại hóa đa vị diện chỉ mới bắt đầu, và Thẩm Trường An chính là người cầm cân nảy mực trong cuộc chơi đầy mùi tiền này.

Dưới lầu, tiếng Lôi Kình lại vang lên: "Quản gia Thẩm! Cái 'Wifi' này chậm quá, ta xem livestream của tiên tử cứ bị đứng hình! Ngươi có phải đang gian lận băng thông của ta không?"

Thẩm Trường An mỉm cười, đáp vọng xuống: "Muốn nhanh hơn? Gói VIP Pro giá chỉ thêm 5.000 linh thạch một tháng thôi, Tướng quân ơi!"

Tiếng sét lại nổ vang trời. Lôi Kình cắn răng: "Ta nạp! Ta nạp là được chứ gì!"

Tiền lại về túi. Một ngày làm việc bình yên ở Trường Sinh Khách Sạn kết thúc như thế.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của những gốc tiên thảo ngoài vườn rau, Thẩm Trường An đã ngồi ở quầy lễ tân với một kế hoạch mới trong đầu. Anh cầm chiếc bút lông, nắn nót viết lên bảng thông báo ngay cửa ra vào:

**"THÔNG BÁO QUAN TRỌNG:**
*Do nhu cầu mua sắm tăng cao, khách sạn mở thêm dịch vụ 'Gửi tiết kiệm linh khí hưởng lãi suất'.*
*Gửi 100 nhận 105 sau một tháng.*
*Lưu ý: Không chấp nhận rút trước hạn. Nếu vi phạm, linh khí sẽ bị tịch thu làm phí dịch vụ dọn dẹp vệ sinh."*

Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán là người đầu tiên chạy tới, ôm theo một hòm chứa đầy tinh thể linh khí: "Chủ quản! Ta muốn gửi vĩnh viễn! Cho ta cái thẻ 'VIP Toàn Cầu' đi!"

Thẩm Trường An mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ dài.

"Hoan nghênh, hoan nghênh. Khách sạn Trường Sinh, nơi tiền của ngài không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển từ túi ngài sang… sự an tâm của chúng tôi."

Thế giới bên ngoài có thể đang đứng trước bờ vực đại kiếp nạn, các đại năng có thể đang tranh giành một mảnh bí kíp cũ nát đến mức mất mạng. Nhưng ở đây, chỉ có một luật lệ duy nhất tồn tại:

Tiên nhân hay Ma tôn, muốn trường sinh? Trước tiên hãy xem lại số dư tài khoản của mình.

Và như vậy, kỷ nguyên "Kinh tế học Tu tiên" chính thức được mở ra dưới sự dẫn dắt của một gã thanh niên xuyên không mang theo chiếc bàn tính ngọc. Những chương tiếp theo của vũ trụ sẽ không còn là những trận chiến đẫm máu trên đỉnh núi, mà là những cuộc đấu trí nảy lửa trên… ứng dụng mua sắm trực tuyến đa vị diện.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.


**Hết chương 92**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8