Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 127: ** Cuộc thi \”Miss Ma Giới\”
Tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên giòn giã giữa đại sảnh Khách sạn Trường Sinh, xua tan cái không khí lạnh lẽo của vùng Vực Không Gian Số 0. Thẩm Trường An nheo nheo đôi mắt, nhìn vào con số hiển thị trên sổ thu chi, thở dài một hơi đầy vẻ “ưu tư”.
“Chưởng quỹ, huynh lại làm sao thế?” Vân Cơ ngồi ở quầy tiếp tân, tay cầm một chiếc gương đồng chạm trổ hoa văn tinh xảo, cẩn thận dùng cọ làm bằng lông thiên nga để dặm lại phấn trên đôi gò má mềm mại. Nàng liếc nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt mê hoặc nhưng chất chứa sự nghi hoặc: “Hôm qua vừa mới ‘luộc’ được của Kim nhị thiếu gia mười vạn linh thạch cấp cao nhờ vụ nâng cấp gói Wifi ‘Lục Đạo Siêu Tốc’, chẳng lẽ vẫn chưa đủ làm huynh mỉm cười sao?”
Thẩm Trường An đẩy bàn tính sang một bên, gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ sưa: “Vân Cơ à, muội không hiểu rồi. Tiền là một dòng chảy, nếu không lưu thông thì nó sẽ chết. Dạo này Ma giới trầm lắng quá, mấy nữ ma đầu cứ suốt ngày bế quan, chém giết, da dẻ thì sạm đi, quần áo thì chỉ biết mặc mấy bộ giáp đen sì hôi hám. Điều này không chỉ là sự sỉ nhục đối với thẩm mỹ, mà còn là sự sỉ nhục đối với doanh thu của khách sạn chúng ta!”
Vân Cơ nhướng mày, đôi tai hồ ly hơi động đậy dưới mái tóc: “Vậy huynh định làm gì? Lại mở lớp tập Yoga hay khóa học gội đầu dưỡng sinh cho các vị tôn túc đó sao?”
Thẩm Trường An đứng phắt dậy, vung cuốn sổ thu chi lên như cầm một thánh chỉ: “Không! Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc thi quy mô nhất từ trước đến nay: **Miss Ma Giới – Đệ Nhất Ma Cơ**. Chúng ta sẽ định nghĩa lại vẻ đẹp của bóng tối, đồng thời… bán kèm combo chăm sóc da toàn diện và gói trang điểm độc quyền của Khách sạn Trường Sinh!”
Ánh mắt Vân Cơ chợt lóe lên tia sáng kinh người. Đối với một kẻ mắc chứng OCD nặng và cuồng sạch sẽ như nàng, việc nhìn đám Ma tộc lem luốc bấy lâu nay đã là một sự tra tấn.
“Vân Cơ, muội chính là Giám khảo chính, kiêm Tổng đạo diễn hình ảnh.” Thẩm Trường An nở nụ cười thương hiệu, loại nụ cười khiến người ta vừa muốn đưa tiền vừa thấy lạnh sống lưng. “Nhiệm vụ của muội là biến đám ‘quái vật’ đó thành ‘tiên nữ Ma tộc’. Còn việc thu phí đăng ký, phí bản quyền hình ảnh và phí quảng cáo… cứ để ta.”
—
Tin tức về cuộc thi “Miss Ma Giới” nhanh chóng lan truyền qua hệ thống “Linh Thông Mạng” do khách sạn cung cấp. Chỉ trong vòng nửa ngày, toàn bộ giới tu chân xôn xao. Một bên là Chính đạo đang bận rộn lên án sự “suy đồi đạo đức”, nhưng tay thì vẫn âm thầm nhấn vào nút “Xem trực tiếp” trên màn hình pháp bảo. Một bên là các nữ đại ma đầu, những kẻ vốn dĩ chỉ biết dùng máu người để luyện công, nay lại đang rầm rộ tìm mua son môi và vải lụa.
Sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh được cải tạo thành một sân khấu chữ T khổng lồ, bao phủ bởi mây mù mờ ảo và ánh sáng từ những hạt linh thạch huỳnh quang được mài giũa cực kỳ tỉ mỉ.
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – đang khoác chiếc tạp dề màu hồng, hai tay cầm hai chiếc đùi rồng xào sa tế gào lên trong bếp: “Chưởng quỹ! Ngài bảo đây là tiệc nhẹ cơ mà? Tại sao mụ già Ma Long bên ngoài kia lại đòi ăn ‘Thâm Hải Giao Long Gân’ để giữ dáng? Lão phu là đầu bếp, không phải là chuyên gia dinh dưỡng!”
“Bớt lời đi Lão Tà, thêm chút bột ớt ngàn năm vào, tính thêm phí ‘thực phẩm chức năng’ 500 linh thạch cho ta!” Tiếng Thẩm Trường An vọng vào từ bên ngoài.
Ở giữa sảnh, Vân Cơ đứng đó, sắc mặt lạnh như sương mùa thu. Nàng nhìn dòng người đăng ký mà đôi lông mày liễu cứ giật liên hồi. Trước mặt nàng là một nữ ma đầu thuộc bộ tộc Cự Ma, cao ba mét, cơ bắp cuồn cuộn, đang mặc một chiếc váy quây bằng da thú… vẫn còn dính vài giọt máu khô.
“Loại!” Vân Cơ vung tay, một cơn gió thơm ngào ngạt thổi tới nhưng ẩn chứa kình lực kinh người.
“Tại sao?” Nữ Cự Ma gào lên, âm thanh làm rung chuyển cả xà nhà. “Lão nương là đệ nhất mỹ nhân của Ma thạch đầm lầy!”
Vân Cơ dùng khăn tay bịt mũi, giọng đầy chán ghét: “Thứ nhất, váy của ngươi quá bẩn, còn có mùi hôi của thi thể. Thứ hai, móng chân của ngươi chứa đầy đất đen của cửu u. Khách sạn Trường Sinh không đón tiếp những thứ xúc phạm thị giác như vậy. Cút ra ngoài tắm rửa bằng ‘Nước Thần Tẩy Trần’ giá 300 linh thạch một chậu của chưởng quỹ rồi hãy quay lại!”
Bên cạnh đó, Tiểu Hắc – con “chó đen” nhỏ nhắn nhưng là Hắc Kỳ Lân thượng cổ – đang bận rộn cắn gấu quần của một vị khách định lẻn vào mà không mua vé “VVIP VIP”.
—
Cuộc thi chính thức bắt đầu dưới sự dẫn dắt của Thẩm Trường An trong bộ trường bào dát vàng lóng lánh.
“Chào mừng chư vị đến với đêm hội sắc đẹp độc nhất vô nhị!” Thẩm Trường An hào hứng hô vang. “Hôm nay, chúng ta không dùng kiếm để nói chuyện, không dùng tu vi để áp chế. Chúng ta dùng nhan sắc! Giám khảo của chúng ta không ai khác, chính là Công chúa của Yêu tộc, biểu tượng của sự tinh tế và sạch sẽ – Vân Cơ tiên tử!”
Vân Cơ bước ra, khoác trên mình bộ y phục bằng tơ tằm vân mây, chín cái đuôi hồ ly phía sau xòe ra như một đóa hoa sen trắng muốt, rực rỡ và kiêu sa khiến toàn trường nín thở. Nàng ngồi xuống chiếc ghế bành bọc lông linh thú, cầm một xấp giấy chấm điểm, mắt phượng nheo lại đầy vẻ khắt khe.
Thí sinh đầu tiên bước ra: Huyết Sát Nữ của Huyết Vực. Nàng ta cố gắng bắt chước bước đi của loài người, nhưng do thói quen giết chóc, mỗi bước chân của nàng ta đều tỏa ra sát khí đậm đặc, khiến thảm đỏ bắt đầu xuất hiện những vết cháy sạm.
Vân Cơ đập bàn: “Dừng lại! Trừ mười điểm! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Thần thái phải thanh thoát, không phải định đi hành thích chưởng quỹ của ta!”
Huyết Sát Nữ run rẩy, lập tức thu lại sát khí, cố rặn ra một nụ cười mà theo nàng ta là dịu dàng, nhưng đối với người xem thì trông không khác gì một con quỷ đang chuẩn bị nuốt chửng linh hồn.
Vân Cơ thở dài, quay sang nói với Thẩm Trường An đang đứng cạnh: “Chưởng quỹ, huynh bắt ta làm việc này thật sự là một cực hình đối với tâm hồn ta.”
Thẩm Trường An thản nhiên liếc nhìn doanh thu bán vé số trực tuyến và tiền ủng hộ (donate) đang nhảy số liên tục: “Vì sự nghiệp phát triển của khách sạn, chịu khó một chút đi muội muội. Nhìn kìa, Kim nhị thiếu gia vừa mới tặng mười vạn linh thạch cho Huyết Sát Nữ kìa!”
Kim Bất Hoán ngồi ở hàng ghế đầu, mặt đỏ gay gắt, hét lớn: “Tặng! Ta tặng hết! Huyết cô nương, hãy cười lại một lần nữa đi, dù cái cười đó làm ta mất ngủ ba ngày cũng đáng!”
Đúng là kẻ nhiều tiền thì gu thẩm mỹ cũng thường… rất mặn.
Phần thi tiếp theo là “Tài năng”. Đây mới thật sự là lúc hỗn loạn xảy ra.
Nữ thí sinh thuộc Ma Nhện tộc quyết định trình diễn nghệ thuật thêu thùa bằng… tơ độc của chính mình. Nàng ta múa may quay cuồng, những sợi tơ tím đen bắn ra khắp nơi. Vân Cơ ngay lập tức dựng lên một màng chắn linh khí để bảo vệ chiếc ghế của mình, đồng thời hét lớn: “Tiểu Hắc! Dọn sạch chỗ đó ngay cho ta! Rác thải độc hại không được phép xuất hiện trên sàn diễn!”
Tiểu Hắc sủa một tiếng “Gâu!”, há to mồm nuốt chửng toàn bộ đống tơ độc của Ma Nhện vào bụng như thể nuốt kẹo mạch nha, sau đó còn ngáp một cái đầy vẻ khinh thường.
Thí sinh Ma Nhện khóc ròng chạy xuống sân khấu vì bị chấm 0 điểm do “gây ô nhiễm môi trường”.
Sự kịch tính đạt đến đỉnh điểm khi thí sinh cuối cùng xuất hiện – Ảnh Sát, nữ sát thủ số một của Ma điện. Nàng bước đi như không có trọng lượng, y phục mỏng manh như khói mờ, mỗi cử động đều mang theo sự huyền bí của màn đêm. Quan trọng nhất là, nàng cực kỳ sạch sẽ, không mùi máu, không bụi bặm.
Vân Cơ gật đầu hài lòng: “Được, ít ra cũng có một người biết giữ gìn vệ sinh cá nhân.”
Nhưng Thẩm Trường An lại lo lắng. Bởi vì Ảnh Sát này… quá lạnh lùng, nàng ta không chịu phối hợp với kịch bản “Giao lưu cùng người hâm mộ” để anh thu phí bản quyền.
Phần thi “Ứng xử” bắt đầu. Thẩm Trường An cầm micro (một loại pháp bảo truyền thanh cầm tay): “Ảnh Sát thí sinh, nếu cô giành được danh hiệu Miss Ma Giới, cô sẽ làm gì để góp phần xây dựng hòa bình giữa Tiên và Ma?”
Dưới sân khấu, đám khán giả nín thở. Các trưởng lão Chính đạo vuốt râu chờ đợi một câu trả lời kiểu “tẩy tâm hướng thiện”, còn các Ma đầu thì cười khẩy.
Ảnh Sát nhìn thẳng vào Thẩm Trường An, giọng nói trong vắt nhưng lạnh léo: “Tôi sẽ dùng tiền thưởng để mua lại toàn bộ nợ của tôi tại khách sạn này, sau đó sẽ… ám sát anh vì cái giá món mì tôm mười vạn linh thạch mà anh đã bán cho tôi đêm qua.”
Cả hội trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng rớt của một cây kim.
Vân Cơ cười khanh khách, đôi đuôi vung vẩy đầy khoái chí: “Câu trả lời rất cá tính! Ta thích sự chân thật này! Điểm cộng tuyệt đối!”
Thẩm Trường An lau mồ hôi hột trên trán, hắng giọng: “Khụ khụ… Câu trả lời rất thú vị, thể hiện khát vọng tự do và công lý… của một khách hàng bị hớ. Nhưng rất tiếc, giải thưởng lần này không phải là tiền mặt, mà là một Voucher làm đẹp trọn đời tại ‘Spa Trường Sinh’ và một cơ hội được Lão Tà nấu ăn riêng một bữa!”
Nghe đến đó, sắc mặt Ảnh Sát đột ngột thay đổi. Từ lạnh lùng như băng, đôi mắt nàng chợt lóe lên tia thèm khát. Đồ ăn của Lão Tà… đó là thứ mà dù có là Ma Đế cũng phải thèm nhỏ dãi.
Trận đấu kết thúc với chiến thắng thuộc về Ảnh Sát. Trong lúc nàng lên nhận vương miện làm từ “Cốt Tinh Vạn Năm” (thực chất là xương linh thú được Thẩm Trường An thuê người mài bóng), cả khán đài nổ tung trong tiếng reo hò và tiếng kêu gào đòi nợ của Kim Bất Hoán (người đã ném hết tiền để ủng hộ thí sinh top 2 nhưng thua cuộc).
Vân Cơ thu hồi mị thuật, đứng dậy vươn vai một cái, phô diễn đường cong chết người: “Xong rồi chứ chưởng quỹ? Bây giờ muội phải đi tắm rửa mười lần để gột rửa cái mùi ‘hỗn tạp’ này. À mà, đừng quên chia cho muội 30% hoa hồng từ tiền quảng cáo son môi đấy nhé.”
Thẩm Trường An nhìn vào con số cuối cùng trên sổ: “Không vấn đề! Không vấn đề! Lần này chúng ta đại thắng rồi!”
Khi đám đông giải tán, Khách sạn Trường Sinh lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng chỉ là vẻ bề ngoài. Trong góc tối, Ảnh Sát đang cầm vương miện, nhìn chằm chằm vào bếp của Lão Tà với đôi mắt rực cháy. Còn Thẩm Trường An thì đang suy nghĩ: “Có lẽ tiếp theo mình nên tổ chức cuộc thi ‘The Voice Tiên Giới’? Đúng rồi, nghe nói giọng hét của lôi điểu rất có tiềm năng làm Rock…”
Đêm đó, mây mù trên Vực Không Gian Số 0 dường như cũng nhuốm màu linh thạch. Một cuộc thi nhỏ đã làm đảo lộn cả Ma giới, mà kẻ chủ mưu – vị chưởng quỹ trẻ tuổi – lúc này chỉ đang bận rộn tính toán xem ngày mai sẽ nâng giá tiền phòng thêm bao nhiêu phần trăm vì “khách sạn đã trở thành địa điểm di sản sắc đẹp đa vũ trụ”.
Dưới ánh trăng, Tiểu Hắc rên rỉ một tiếng, nhả ra một sợi tơ nhện còn sót lại trong kẽ răng. Nó thầm nghĩ, đi theo ông chủ này, đến cả dạ dày của thần thú cũng phải được huấn luyện để tiêu hóa toàn rác thải sắc đẹp.