Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 133: ** Nâng cấp hệ thống: Mở khóa \”Phòng tập Gym thần thánh\”
**CHƯƠNG 133: NÂNG CẤP HỆ THỐNG: MỞ KHÓA "PHÒNG TẬP GYM THẦN THÁNH"**
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù vĩnh cửu của Vực Không Gian Số 0, đậu trên tấm biển hiệu lấp lánh của Khách sạn Trường Sinh. Sau đêm kinh hoàng mà Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo bị "truyền thông hóa" đến thân bại danh liệt, bầu không khí nơi đây dường như có chút gì đó… đổi khác.
Ở khoảnh sân trước, một lão già mặc bộ đồ lao công xám xịt, tay cầm chổi tre đang lầm bầm quét lá. Gương mặt lão nhăn nhúm, mỗi lần đưa chổi lại như muốn trút hết căm hờn vào từng ngọn cỏ. Đó chính là Mặc Vô Đạo, kẻ từng hô mưa gọi gió, nay lại là nhân viên thực tập bậc thấp nhất, mang số thẻ 004 – "Chuyên viên xử lý rác thải và tản mạn dư luận".
"Quét cho sạch vào, lão Mặc! Một hạt bụi bằng một phần mười cái bánh bao chay, đừng để ta phải trừ lương của lão sang tận kiếp sau," Thẩm Trường An uể oải ngồi ở ban công tầng hai, tay cầm ly trà sữa trân châu linh quả, miệng thong thả nhắc nhở.
Mặc Vô Đạo run rẩy, cây chổi suýt gãy làm đôi, nhưng cảm nhận được cái "Lĩnh vực tuyệt đối" đang bao phủ quanh người, lão chỉ đành nghiến răng: "Đã… đã biết, thưa quản lý."
Thẩm Trường An không buồn để ý đến tâm trạng của lão già tội nghiệp kia nữa. Hiện tại, sự chú ý của anh đang tập trung hoàn toàn vào một màn hình ảo xanh biếc chỉ mình anh thấy được.
[Ding! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Tát vỡ mặt Đệ nhất cao thủ Nhân giới bằng dư luận".]
[Phần thưởng: 1.000.000 Điểm Công Đức.]
[Uy danh khách sạn đạt cấp: Tiếng vang chấn động mười phương.]
[Hệ thống kích hoạt tính năng Nâng cấp cơ sở vật chất cấp 4.]
"Một triệu điểm?" Đôi mắt Thẩm Trường An sáng rực như hai viên linh thạch cực phẩm. Anh khẽ liếm môi, chiếc bàn tính ngọc đế quang trên tay bắt đầu gảy rào rào.
"Với số vốn này, ta có thể mở rộng thêm khu vực giải trí, nâng cấp nhà bếp cho lão Tà, hoặc… ồ, cái này là gì đây?"
Ngón tay anh dừng lại ở một biểu tượng mới xuất hiện trong cửa hàng hệ thống. Một biểu tượng hình bắp tay cuồn cuộn sức mạnh, bao quanh là những tia sấm sét vàng kim.
[Dịch vụ mới: Phòng tập Gym Thần Thánh – Cửu Thiên Luyện Thể.]
[Giá mở khóa: 800.000 Điểm Công Đức.]
[Mô tả: Nơi biến những đạo sĩ 'yếu đào tơ liễu' thành những chiến thần 'cơ bắp bàn thạch'. Giải quyết triệt để tình trạng 'pháp lực đầy mình nhưng nhục thân mỏng như tờ giấy' của giới tu tiên hiện đại.]
Thẩm Trường An trầm tư. Quả thực, giới tu tiên bấy lâu nay quá chú trọng vào việc ngộ đạo và tích lũy linh lực trong đan điền. Những lão quái vật Nguyên Anh hay Hóa Thần thường có nhục thân cực kỳ mong manh. Nếu chẳng may bị đối phương tiếp cận hoặc pháp bảo bị hỏng, họ chẳng khác nào những cái túi da đựng khí, chỉ cần một nhát dao găm bình thường cũng có thể đi tông.
"Kinh doanh thì phải đi vào ngách thị trường chưa ai khai phá. Bán thuốc tăng lực thì xưa rồi, giờ phải bán… thể hình cho tiên nhân!" Thẩm Trường An vỗ đùi một cái đét, dứt khoát ấn nút: "Mở khóa!"
[Xác nhận thanh toán 800.000 Điểm Công Đức. Bắt đầu kiến thiết khu vực phía Đông…]
Rầm! Rầm! Rầm!
Một chuỗi chấn động nhẹ khiến khách sạn rung chuyển. Tại khu vực vườn tược phía Đông vốn đang để không, đất đá bắt đầu trỗi dậy, những khối cẩm thạch trắng muốt và hắc thiết vạn năm từ hư không tụ lại, đóng thành một tòa kiến trúc hình vòm vuông vức, mang hơi hướm hiện đại nhưng lại đầy cổ quái với những phù văn sấm sét chạy dọc các cột trụ.
Mặc Vô Đạo dưới sân giật nảy mình, đánh rơi cả chổi: "Yêu nghiệt! Lại là yêu pháp gì đây?"
Vân Cơ từ quầy lễ tân chạy ra, đuôi hồ ly vẫy liên hồi, đôi mắt long lanh nhìn Thẩm Trường An: "Chủ nhân, anh lại làm gì mà náo nhiệt vậy? Có phải sắp mở khu mua sắm cao cấp không? Em đã soạn sẵn danh sách son phấn linh dược…"
"Không, Vân Cơ," Thẩm Trường An mỉm cười bí hiểm, "Chúng ta sắp mở một khu vực… vắt kiệt sức lực và tiền bạc của khách hàng theo cách sảng khoái nhất."
Một lúc sau, cánh cửa phòng tập Gym mở ra. Thẩm Trường An dẫn đầu đoàn nhân viên bước vào tham quan. Lão Tà vẫn khoác tạp dề thêu hoa hồng, tay cầm con dao phay nạm ngọc, nhìn những món "đồ chơi" bên trong bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Chủ tử, đây là khí cụ hành hình của Ma giới sao?" Lão Tà chỉ vào một cái máy chạy bộ lấp lánh linh quang.
"Không, lão Tà. Đây là 'Long Tộc Bộ Hành Cơ' (Máy chạy bộ Long tộc). Ngươi thấy cái thảm lăn kia không? Nó được dệt từ gân rồng và da yêu báo tốc độ cao. Khi đứng lên đó, trọng lực sẽ tăng gấp 10 lần, và ngươi phải chạy nhanh hơn những ảo ảnh quái thú đang đuổi theo phía sau. Nếu chạy chậm… hì hì, hệ thống sẽ chích điện nhẹ vào mông để động viên."
Tiểu Hắc nhìn cái máy tập tạ nằm ngang (Bench Press), tiến lại gần ngửi ngửi: "Gâu? (Cái này để ăn sao?)"
Thẩm Trường An vỗ đầu nó: "Cái đó để tập ngực. Thanh đòn kia được làm từ lõi của một ngôi sao chết, mỗi đĩa tạ nặng tương đương một quả núi nhỏ. Thử tưởng tượng một vị Kiếm Tiên nâng cái này 10 hiệp, sau này hắn dùng tay không cũng bóp nát được thần binh của đối thủ."
Đúng lúc này, ngoài cổng khách sạn truyền đến tiếng hét huyên náo quen thuộc:
"Thẩm Trường An! Thẩm quản lý! Mau cứu mạng! Cha ta muốn chặt chân ta rồi!"
Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn – hớt hải chạy vào, theo sau là hai vị lão giả với khuôn mặt hằm hằm sát khí. Kim Bất Hoán lúc này trông thảm hại vô cùng, bộ y phục gấm vóc rách tươm, cái bụng phệ rung rinh theo mỗi bước chạy.
"Có chuyện gì thế, Kim thiếu gia?" Thẩm Trường An tươi cười, nhưng mắt lại quét qua túi tiền căng phồng của họ Kim.
"Huhu, Thẩm huynh, cha ta bảo ta là phế vật, chỉ biết dùng tiền đè người, không có chút phong thái tu sĩ nào. Lão già bảo nếu năm nay ta không luyện ra được 'Xích Minh Kim Thân', lão sẽ cắt mọi khoản chi tiêu của ta!" Kim Bất Hoán gào lên.
Thẩm Trường An nghe đến chữ "cắt chi tiêu" thì sắc mặt nghiêm túc hẳn. Cắt tiền của Kim Bất Hoán chẳng khác nào cắt mạch máu tài chính của khách sạn Trường Sinh!
"Đừng lo, Kim huynh. Ngươi tới rất đúng lúc," Thẩm Trường An khoác vai Kim Bất Hoán, kéo hắn về phía khu vực mới. "Khách sạn chúng ta vừa khai trương dịch vụ 'Gói tập Gym cấp tốc: Từ lợn sữa thành chiến thần'. Đảm bảo sau bảy ngày, cơ bụng của ngươi sẽ cứng hơn tấm khiên cấp linh bảo."
Kim Bất Hoán lau nước mắt: "Thật sao? Bao nhiêu tiền?"
Thẩm Trường An hắng giọng: "Giá gốc là 10 vạn linh thạch cấp cao mỗi giờ. Nhưng vì ngươi là khách quen, ta lấy 20 vạn. Ta bao gồm cả 'Shake Protein linh khí' do chính tay lão Tà pha chế."
Lão Tà đứng bên cạnh rùng mình một cái, thầm nghĩ: "Ta mà pha thì chắc chắn là thuốc độc cường hóa cơ bắp rồi…"
Vị lão giả đi sau Kim Bất Hoán là Kim Vạn Đa – gia chủ Kim gia, nhìn tòa kiến trúc lạ mắt, hoài nghi nói: "Thẩm quản lý, nơi này trông như chốn ăn chơi, liệu có thực sự rèn luyện được nhục thân? Con trai ta thiên tư về thể chất… phải nói là tệ nhất thiên hạ."
"Kim lão yên tâm. Vào đây rồi, không có phế vật, chỉ có những người chưa đủ đau khổ mà thôi," Thẩm Trường An ra hiệu cho Vân Cơ: "Làm thủ tục cho Kim thiếu gia. Gói VIP 'Hành xác toàn diện'."
Kim Bất Hoán run rẩy ký vào hóa đơn, sau đó bị Tiểu Hắc cắn áo lôi vào máy chạy bộ đầu tiên.
"Chào mừng quý khách đến với Long Tộc Bộ Hành Cơ," Giọng nói của hệ thống vang lên một cách cơ khí nhưng tràn đầy sự đe dọa. "Vui lòng chọn chế độ: 'Thần Thú Truy Đuổi'. Mức độ: Khó."
"Á á á!"
Kim Bất Hoán hét lên khi cái thảm dưới chân bắt đầu quay cuồng với tốc độ chóng mặt. Phía sau hắn, một hư ảnh của rồng lửa gầm thét, phả hơi nóng rát da thịt vào mông hắn. Đôi chân ngắn củn của Kim Bất Hoán phải hoạt động hết công suất để không bị rồng lửa "nuốt chửng".
"Chạy đi, Kim huynh! Chạy ra tiền, chạy ra quyền lực!" Thẩm Trường An đứng ngoài cổ vũ bằng giọng điệu không thể mỉa mai hơn.
Khoảng nửa giờ sau, Kim Bất Hoán bước xuống máy chạy bộ, cả người như vừa vớt ra từ hồ nước, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dốc hụt. Hắn ngã rầm xuống đất, hai chân run cầm cập.
"Ta… ta chết mất…"
"Chưa đâu, mới khởi động xong phần Cardio thôi," Thẩm Trường An cầm một chai nước màu tím đen (sáng kiến mới của lão Tà) đưa tới. "Uống đi, nước tăng lực 'Máu Quỷ'."
Kim Bất Hoán không chút nghi ngờ, ực một hơi sạch sành sanh. Ngay lập tức, mắt hắn trợn trừng, toàn thân phát ra ánh sáng tím rực rỡ, các bó cơ vốn bị che lấp bởi lớp mỡ dày bỗng nhiên co giật điên cuồng.
"Oa! Ta cảm thấy… sức mạnh đang bùng nổ!" Kim Bất Hoán hét lên, lần này tiếng hét mang theo uy lực chân nguyên cực mạnh, khiến bụi trên trần nhà rơi xuống lả tả.
Kim Vạn Đa đứng ngoài chứng kiến, hai mắt trợn tròn: "Chỉ mới nửa canh giờ… mà nhục thân của nó đã tăng trưởng tương đương với ba năm bế quan khổ luyện? Thần tích! Đúng là thần tích!"
Thấy con cá lớn đã cắn câu, Thẩm Trường An tiếp tục tung chiêu: "Đây chỉ là mức cơ bản thôi. Chúng tôi còn có 'Máy kéo xô bằng xích thần trói phượng hoàng', 'Tạ tay bằng thiên thạch nghìn năm', và đặc biệt là phòng xông hơi 'Tâm Ma Nhiệt Luyện' – vừa giảm cân, vừa lọc sạch tạp niệm tâm linh."
Tiếng tăm về "Phòng tập Gym thần thánh" lan nhanh hơn cả tốc độ phi kiếm. Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, các tu sĩ quanh vùng vốn đang trú chân tại Bất Dạ Thành nghe tin liền đổ xô về phía khách sạn.
Một vị Kiếm Tiên lạnh lùng, vai đeo trường kiếm, bước vào nhìn ngó rồi chỉ vào cái máy tập bắp chân (Calf Raise): "Thứ này giúp bộ pháp của ta nhanh hơn không?"
Vân Cơ với nụ cười chuyên nghiệp nhất, ghé sát vào vị Kiếm Tiên, dùng mị thuật nhẹ nhàng rót mật vào tai: "Đạo huynh, kiếm pháp nhanh đến đâu mà đôi chân không vững thì cũng chỉ là hoa hòe hoa sói. Tập cái này đi, sau này đạo huynh có thể dùng khinh công đạp nát cả hư không ấy chứ. Giá mở thẻ thành viên tháng hiện đang giảm giá 15%…"
Vị Kiếm Tiên vốn định quay đầu đi, nghe xong lời này thì vành tai hơi đỏ lên, lập tức rút túi tiền: "Mua! Cho ta thẻ thành viên VIP nhất!"
Cả phòng tập bắt đầu vang lên những tiếng rên rỉ của đau đớn xen lẫn hưng phấn. Những vị lão tổ già nua, râu tóc bạc phơ, vốn quen ngồi thiền tĩnh lặng, nay lại đang đổ mồ hôi hột trên ghế tập tạ, gân xanh nổi đầy cổ. Những tiên nữ xinh đẹp, áo quần thướt tha, nay lại búi tóc cao, mặc những bộ đồ bó sát mà Thẩm Trường An cung cấp (quảng cáo là đồ nén áp lực linh khí), hăng hái thực hiện những động tác Squat khiến các nam tu sĩ xung quanh mất tập trung đến mức làm rơi tạ trúng chân.
Ở góc phòng, Mặc Vô Đạo đang cầm cây lau nhà, lén lút nhìn trộm những thông số hiển thị trên máy tập. Lão kinh hãi nhận ra, cái khách sạn này đang thực sự làm thay đổi bản chất của tu chân giới. Nếu tất cả tu sĩ đều có nhục thân như yêu tộc, thiên hạ sẽ đại loạn mất!
"Thẩm Trường An, ngươi… ngươi thực sự là một con quỷ!" Mặc Vô Đạo lầm bầm.
Thẩm Trường An đứng giữa phòng gym, giữa những tiếng thở dốc và âm thanh linh khí va chạm vào các máy móc bằng kim loại, tâm trạng cực kỳ tốt.
[Ding! Doanh thu từ Phòng tập Gym trong ngày đầu tiên: 3.500.000 linh thạch.]
[Điểm Công Đức tích lũy thêm: 50.000.]
"Hài lòng chưa hệ thống?" Thẩm Trường An thầm hỏi.
[Ding! Hệ thống nhận thấy nhu cầu khách hàng tăng cao. Gợi ý nâng cấp: 'Huấn luyện viên cá nhân PT'.]
"Ồ? PT sao?" Thẩm Trường An đưa mắt nhìn dàn nhân viên của mình.
Lão Tà đang dạy một gã Ma tu cách gập bụng sao cho… nội tạng không bị văng ra ngoài. Tiểu Hắc đang làm tạ cho một đám thiếu niên tu luyện, cứ mỗi lần họ nâng nó lên, nó lại hắt hơi một cái làm họ bay ra xa năm mét. Vân Cơ thì bận rộn chụp ảnh "check-in" cho các tiên tử bằng viên thủy tinh lưu ảnh để đăng lên Linh Thông Mạng.
"Có vẻ chúng ta cần thêm nhân lực," Thẩm Trường An xoa cằm, đột nhiên ánh mắt anh dừng lại trên thân hình lom khom của Mặc Vô Đạo.
Mặc Vô Đạo chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, một linh cảm không lành ập đến.
"Lão Mặc, lại đây!" Thẩm Trường An vẫy tay.
Mặc Vô Đạo run rẩy đi tới: "Quản… quản lý có gì sai bảo? Lão phu đã lau xong khu vực máy chạy bộ rồi."
"Lão Mặc à, lão từng là Đệ nhất cao thủ Nhân giới, kinh nghiệm thực chiến dồi dào, hiểu biết về kinh mạch chắc chắn không ai bằng," Thẩm Trường An cười vô cùng xán lạn, nhưng cái cười ấy làm Mặc Vô Đạo muốn khóc. "Từ mai, lão đổi nghề đi. Ta thăng chức cho lão làm 'Giáo đầu rèn luyện cực hạn'. Công việc của lão là… bị khách hàng đánh, hoặc đánh khách hàng cho đến khi họ đột phá nhục thân. Ta gọi đó là 'Huấn luyện viên đối kháng trực tiếp'."
"Cái gì? Ta là Thái Thượng Trưởng lão! Ngươi bảo ta làm quân xanh cho bọn hậu bối này đánh?" Mặc Vô Đạo gào lên uất ức.
"Không làm thì nhịn mì tôm một tháng, cộng thêm nợ thêm 5.000 năm hợp đồng nhân viên," Thẩm Trường An thản nhiên lật sổ thu chi.
Mặc Vô Đạo im lặng trong ba giây, sau đó cúi đầu, giọng nói run rẩy vì nhục nhã nhưng đầy sự thỏa hiệp: "Rõ… thưa quản lý. Ngày mai lão phu sẽ chuẩn bị sẵn sàng."
Đêm đó, Khách sạn Trường Sinh sáng rực một góc trời. Tiếng Kim Bất Hoán gào thét vì bị "cơ bắp hóa" vẫn vang vọng, nhưng xen lẫn trong đó là những nụ cười mãn nguyện của những người vừa tìm thấy một con đường tu luyện mới – con đường của mồ hôi, nước mắt và… ví tiền cháy túi.
Thẩm Trường An đứng trên sân thượng, nhìn xuống đám đông náo nhiệt, nhẹ nhàng thổi nguội ly trà sữa: "Tiên nhân hay Ma tôn, muốn trường sinh thì trước hết phải có một sức khỏe thật tốt đã. Mà sức khỏe tốt… thì không hề rẻ đâu nha."
[Hết chương 133]