Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 147: ** Lão Tà dùng \”Vạn Độc Quy Tông\” để tẩm ướp thức ăn
Vực Không Gian Số 0 hôm nay đón nhận những tia nắng nhạt nhẽo len lỏi qua tầng mây hỗn độn của biên giới ba giới Tiên – Ma – Yêu. Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng đó, uy nghi và có phần tách biệt với thế gian xô bồ, mặc cho ngoài kia vừa trải qua một trận dư chấn khiến mấy vị Ma Tướng suýt chút nữa hồn phi phách tán.
Trong sảnh chính, Thẩm Trường An ngồi sau quầy thu ngân bằng gỗ tử đàn, tay phải cầm chiếc bút lông làm từ đuôi Thần Thú, tay trái gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang lách cách. Ánh mắt anh tràn đầy sự tập trung, thỉnh thoảng lại hiện lên một tia tính toán ranh mãnh.
"Vân Cơ, bình hoa kia lệch một ly về phía bên trái rồi." Thẩm Trường An không ngẩng đầu, thanh âm lại vang lên rõ mồn một.
Vân Cơ, nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ xinh đẹp tuyệt trần, lúc này đang vận một bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn ôm sát đường cong cơ thể, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng cầm một chiếc khăn tay trắng tinh khôi, cẩn thận xê dịch chiếc bình gốm cổ.
"Chủ nhân, ta đã đo bằng thần thức ba lần, không hề lệch." Vân Cơ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự "ám ảnh cưỡng chế" cực độ. Nàng liếc nhìn vệt nước li ti trên mặt bàn gỗ, lập tức lấy mị thuật truyền vào chiếc khăn, quét một cái sạch bong không còn một phân tử bụi. Với nàng, một hạt bụi trong sảnh khách sạn chính là sự sỉ nhục đối với dòng máu Yêu tộc cao quý.
Dưới chân quầy, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn với chiếc chuông vàng lủng lẳng trước cổ – đang ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trắng ở bên trong ẩn chứa sức mạnh nuốt chửng cả một dải ngân hà. Nó lười biếng nhìn về phía nhà bếp, nơi có mùi hương kỳ lạ đang bay ra.
Hôm nay, gian bếp của Khách sạn Trường Sinh mang một không khí khác hẳn mọi ngày.
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh trấn thiên hạ một thời – đang đứng trước một chảo dầu lớn sôi sùng sục. Thân hình hộ pháp của lão lọt thỏm trong chiếc tạp dề màu hồng thêu hoa hồng rực rỡ, bàn tay thô ráp vốn dùng để bóp nát xương cốt kẻ thù nay lại đang uyển chuyển thái từng lát thịt rồng nạc.
"Vẫn thiếu… vẫn thiếu một chút dư vị kích thích." Lão Tà lẩm bẩm, mặt sẹo của lão co giật.
Lão đang thực hiện món ăn mới nhất mang tên: "Trường Sinh Thập Cẩm Ma Thủ". Đây là món lẩu khô kết hợp giữa thịt lợn rừng vạn năm, tủy rồng đen và hàng chục loại linh thảo cực phẩm. Tuy nhiên, linh hồn của món ăn nằm ở phần gia vị tẩm ướp.
Lão Tà đưa tay vào túi không gian, rút ra một chiếc lọ sành nhỏ màu đen kịt, bên trên dán chi chít những lá bùa phong ấn cổ xưa. Khi chiếc nút bần vừa hé mở, một làn khói màu tím sậm tỏa ra, quấn quýt lấy cổ tay lão như những con rắn độc nhỏ.
"Vạn Độc Quy Tông…" Lão Tà thì thào, ánh mắt cuồng nhiệt.
Đây chính là loại độc dược nức tiếng Ma giới, một giọt có thể khiến vạn dặm thành đất chết, vạn sinh linh thành hài cốt. Thế nhưng, dưới bàn tay "phù thủy" ẩm thực của Lão Tà, lão đã trung hòa nó bằng một công thức bí truyền, biến tử vong thành một loại hương vị "gây nghiện" tầm cỡ vũ trụ.
Lão đổ toàn bộ lọ "Vạn Độc Quy Tông" vào bát sốt tẩm ướp. Một tiếng "xèo xèo" vang lên, bát sốt bốc lên làn hương thơm ngọt ngào đến rợn người, nhưng ẩn chứa trong đó là sự cay nồng có thể xuyên thủng cả nguyên thần.
"Đúng là nó! Đây chính là cái hương vị khiến Tiên nhân cũng phải rơi lệ, Ma đầu cũng phải quỳ lạy!" Lão Tà cười ha hả, cầm lấy chiếc dao phay, điên cuồng tẩm ướp.
Đúng lúc này, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng bước chân rầm rập và tiếng quát tháo huyên náo. Một đoàn người gồm khoảng hơn hai mươi tu sĩ, mặc đạo bào xanh thẫm thêu hình sấm sét, hiên ngang bước vào. Dẫn đầu là một lão già râu tóc bạc phơ, lưng đeo thanh kiếm lớn, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần đỉnh phong.
Đây là người của "Cửu Thiên Lôi Điện Tông", một thế lực vốn dĩ là tay chân của Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo. Chúng đến đây theo lệnh để dò xét và, nếu có thể, phá hoại việc kinh doanh của Thẩm Trường An.
"Chủ nhân khách sạn đâu? Ra đây cho lão phu!" Lão già dẫn đầu, xưng danh là Lôi Lão Quái, đập tay xuống mặt quầy gỗ khiến chiếc bàn tính của Thẩm Trường An hơi nảy lên.
Thẩm Trường An chậm rãi dừng tay, đặt chiếc bút lông xuống kệ, ngẩng đầu lên nhìn Lôi Lão Quái với nụ cười "chuẩn mực ngành dịch vụ".
"Thưa quý khách, khách sạn chúng tôi nghiêm cấm gây ồn ào. Nếu ngài muốn làm ầm vĩ, xin vui lòng đóng phí bảo trì không gian là 10 vạn linh thạch cho mỗi âm thanh vượt quá 80 decibel."
Lôi Lão Quái sững sờ, lão chưa từng thấy ai dám đòi tiền mình như vậy. Lão nhìn xung quanh, thấy một con chó mực đang ngủ, một nữ tiếp tân đang… lau gương bằng vẻ mặt cực kỳ khó chịu, và một gã thư sinh yếu ớt trước mặt.
"Nực cười! Ngươi tưởng ngươi là ai? Mấy vị Ma Tướng trước đó chẳng qua là bất cẩn mới sa vào bẫy của ngươi. Cửu Thiên Lôi Điện Tông ta hôm nay đến đây để đòi lại công đạo cho chính đạo!" Lôi Lão Quái cười lạnh, định rút kiếm ra.
"Đừng dùng bạo lực." Thẩm Trường An xua tay, ánh mắt lại hướng về phía phòng bếp, nơi mùi thơm của Lão Tà bắt đầu len lỏi qua khe cửa. "Giờ đã đến giờ cơm trưa. Ở khách sạn Trường Sinh, chúng tôi có quy tắc: 'Ăn no mới có sức đánh nhau'. Quý khách có muốn thử thực đơn đặc biệt ngày hôm nay không? 'Trường Sinh Thập Cẩm Ma Thủ' – món ăn vừa được bếp trưởng của chúng tôi dốc lòng hoàn thiện."
Vân Cơ đứng bên cạnh, hít một hơi mùi hương bay ra từ bếp, sắc mặt hơi biến hóa. Nàng biết, khi Lão Tà dùng tới "Vạn Độc Quy Tông", đó không còn là món ăn nữa, mà là một trận pháp hóa học mang tính hủy diệt. Nàng khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý: "Các vị, thực sự là rất ngon đó. Không ăn sẽ hối hận cả đời."
Đám tu sĩ Cửu Thiên Lôi Điện nghe vậy, cái bụng của mấy gã đệ tử bỗng nhiên "rộn rạng" một cách lạ kỳ. Mùi hương kia quá đỗi quyến rũ. Nó không giống bất kỳ món linh thực nào họ từng ăn. Nó mang theo sự kích thích của hoang dã, sự ngọt ngào của sương sớm và một chút gì đó… nguy hiểm như cảm giác đứng trên bờ vực thẳm.
Lôi Lão Quái dù có đề phòng, nhưng mũi lão cũng không nhịn được mà hít hà. Lão nghĩ thầm: "Ta có linh bảo hộ thể, độc dược nào có thể hại ta? Cứ ăn một bữa xem chúng giở trò gì, sau đó san bằng chỗ này cũng chưa muộn."
"Được! Đem lên đây. Lão phu muốn xem xem tay nghề của các ngươi thế nào!" Lão quát lớn, kéo ghế ngồi xuống bàn chính. Đám đệ tử cũng ngồi xuống theo, khí thế bừng bừng.
Thẩm Trường An mỉm cười: "Vân Cơ, chuẩn bị bàn cho khách. Nhớ dùng loại khăn trải bàn bằng lụa băng để lát nữa… dễ lau dọn."
Chỉ một lát sau, cánh cửa bếp bật mở. Một luồng ánh sáng đỏ tía cùng khói trắng cuộn trào ra ngoài như một cơn bão nhỏ. Lão Tà bưng một chiếc khay đồng khổng lồ, trên đó là một thố sành đang sôi ùng ục, nước sốt màu nâu vàng sánh mịn đang ôm lấy những miếng thịt săn chắc.
Khi Lão Tà đi ngang qua sảnh, mùi hương của "Vạn Độc Quy Tông" thực sự bùng nổ.
Một vị khách quen – lão Kiếm Tiên Say Khướt đang ngồi ở góc xa – bỗng nhiên giật nảy mình, đôi mắt vốn lờ đờ vì rượu đột ngột sáng quắc. Lão ta vội vàng kết ấn, bao bọc lấy bàn của mình bằng một tầng kiếm ý dày đặc, miệng lẩm bẩm: "Trời ạ, Lão Tà điên rồi! Lần này lão thực sự muốn giết người bằng món ăn sao?"
Lôi Lão Quái thấy một gã hộ pháp mặt sẹo đeo tạp dề hồng bưng thức ăn lên, suýt chút nữa bật cười. Nhưng nụ cười chưa kịp thành hình, món ăn đã được đặt xuống bàn.
"Trường Sinh Thập Cẩm Ma Thủ. Mời quý khách thưởng thức bằng cả sinh mạng." Lão Tà nói giọng khàn khàn, ánh mắt nhìn Lôi Lão Quái như nhìn một con chuột bạch thí nghiệm.
Mùi hương tỏa ra mạnh đến mức những tên đệ tử yếu hơn của Cửu Thiên Lôi Điện bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy đau đớn, chúng lại thấy một cảm giác sung sướng tột độ, như thể toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể đều được khai mở.
"Thơm… thơm quá…" Một gã đệ tử không kìm lòng được, cầm đũa gắp một miếng thịt đưa vào miệng.
Khi miếng thịt chạm vào đầu lưỡi, cảm giác đầu tiên là vị cay cháy bỏng của "Vạn Độc" chạm vào vị giác. Nhưng ngay lập tức, vị ngọt lịm của tủy rồng tràn ra, bao phủ lấy toàn bộ khoang miệng. Sự xung đột giữa hai thái cực khiến thần hồn gã đệ tử như bay vút lên chín tầng mây, rồi lại rơi xuống đáy biển sâu.
"Ngon quá! Đời này ta chưa bao giờ được ăn món nào ngon như vậy!" Gã hét lên một tiếng đầy thỏa mãn, sau đó… "bùm" một tiếng, gã ngã ngửa ra sau, mặt mũi bắt đầu chuyển sang màu tím ngắt, đôi mắt trợn ngược, miệng sùi bọt trắng nhưng trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười vô cùng hạnh phúc.
Lôi Lão Quái kinh hãi: "Ngươi… ngươi hạ độc!"
Lão định đứng dậy, nhưng một gã đệ tử khác cũng vừa bỏ một miếng vào miệng, hai má hồng rực lên như say rượu: "Sư phụ… món này… thực sự… bổ… bổ lắm…" Nói đoạn, tên này cũng lăn đùng ra sàn, bất tỉnh nhân sự trong trạng thái mãn nguyện.
Từng người, từng người một, hơn hai mươi tu sĩ của Cửu Thiên Lôi Điện giống như những quân bài domino, lần lượt gục xuống sau khi chỉ kịp nếm qua một miếng duy nhất. Mùi hương của Vạn Độc Quy Tông sau khi tẩm ướp qua hỏa lực của Lão Tà đã biến thành một loại khí gây tê liệt thần kinh cấp độ cao nhất. Đối với những kẻ có tu vi chưa đủ vững, đó chính là một cú "shock" hương vị khiến hệ thống phòng vệ của não bộ tự động đóng cửa.
Chỉ còn lại Lôi Lão Quái. Lão vận chuyển toàn bộ Lôi điện công pháp, tạo thành một lớp màn bảo hộ quanh người. Tuy nhiên, hương vị kia không đi vào qua đường thở, mà nó thấm qua cả thần thức!
Mùi hương len lỏi vào tâm trí lão, khơi gợi lên những ham muốn nguyên thủy nhất về ẩm thực. Lão nhìn thố thịt đang bốc khói kia, tuyến nước bọt chảy ra không ngừng. Đôi tay lão run rẩy cầm đôi đũa lên.
"Đừng ăn… là độc đó…" Lý trí của lão gào thét.
"Nhưng nhìn bọn đệ tử đi, chúng chết (thực ra là ngất) trong hạnh phúc kìa… Cả đời tu luyện khổ hạnh, chẳng lẽ không xứng đáng được nếm thử mỹ vị này một lần sao?" – Một giọng nói khác trong lòng lão thì thầm.
Thẩm Trường An khoanh tay đứng nhìn, giọng bình thản: "Quý khách, món ăn này nếu không ăn ngay khi còn nóng, tinh túy sẽ bay mất đấy. Phí của món này là 500 vạn linh thạch một phần, ngài đã thanh toán phí vào cửa, chẳng lẽ muốn bỏ lãng tiền bạc sao?"
Hai chữ "tiền bạc" và "tinh túy" đập mạnh vào tâm trí Lôi Lão Quái. Lão không chịu nổi nữa, gào lên một tiếng rồi gắp lấy một miếng thịt lớn nhất, tống thẳng vào miệng.
Cả thế giới xung quanh lão biến mất. Lão thấy mình như đang đứng giữa một cơn bão sấm sét, nhưng thay vì đau đớn, mỗi tia sét đều là một loại vị cay nồng nàn. Sau đó là một cơn mưa mật ong ngọt ngào tưới mát tâm hồn khô héo của lão. Lão thấy mình trẻ lại, thấy mình đang bay giữa ngân hà…
"Ha ha… ngon… ngon quá…"
*Thịch!*
Lôi Lão Quái – cao thủ Hóa Thần đỉnh phong – gục đầu xuống mặt bàn, bát đĩa xô lệch. Toàn bộ sảnh khách sạn bây giờ ngổn ngang "xác người", nhưng không khí lại vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nhai thức ăn rộp rộp của Lão Tà (người đã tự kháng độc hoàn toàn) và tiếng gảy bàn tính của Thẩm Trường An.
Vân Cơ nhíu mày nhìn đám tu sĩ nằm la liệt: "Chủ nhân, bây giờ tính sao? Bọn họ trông thật mất vệ sinh."
Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay viết loay hoay vào sổ thu chi: "Đã ghi lại hết chưa? Lôi Lão Quái dùng bữa chính, 500 vạn linh thạch. Đám đệ tử ăn chực (mỗi người nếm một miếng), tính giá combo thử nghiệm món mới: 50 vạn mỗi tên. Phí dọn dẹp mặt sàn vì làm đổ thức ăn và bôi bẩn bởi nước bọt: 100 vạn."
Anh dừng bút, nhìn Lão Tà đang lau dao: "Lão Tà, chất lượng món ăn lần này hơi vượt quá mong đợi. Lần sau hãy giảm bớt 'Vạn Độc Quy Tông' xuống một phần mười. Chúng ta mở khách sạn để thu tiền, không phải để mở nghĩa trang. Khách ngất hết rồi thì ai thanh toán tiền rượu?"
Lão Tà hừ một tiếng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo của một nghệ sĩ bị hiểu lầm: "Chủ quản, ngươi không hiểu. Đây là nghệ thuật. Kẻ không đủ trình độ thưởng thức món của ta thì không xứng đáng được tỉnh táo!"
Tiểu Hắc bỗng nhiên đứng dậy, đi tới chỗ Lôi Lão Quái đang nằm, ngửi ngửi một chút rồi khinh bỉ vẩy đuôi một cái. Nó bước tới chiếc khay, liếm láp phần nước sốt còn sót lại với vẻ khoái chí. Với tư cách là Hắc Kỳ Lân, loại độc này chỉ được coi là món khai vị giúp nó tiêu hóa tốt hơn.
Vân Cơ lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc xịt hương linh dược, đi khắp sảnh xịt loạn xạ: "Bớt cái mùi độc của ngươi đi Lão Tà, làm hỏng hết không khí của khách sạn chúng ta!"
"Cô nương thì biết cái gì!" Lão Tà trừng mắt.
Trong khi hai người đang cãi vã, Thẩm Trường An đi tới chỗ Lôi Lão Quái, dùng chân khẽ đẩy đẩy gã. Lôi Lão Quái vẫn đang mỉm cười trong cơn mê, dường như đang thấy mình thăng thiên.
"Dậy đi, vị khách quý này. Đã đến giờ… ký hóa đơn rồi."
Thẩm Trường An bấm nhẹ một cái vào một huyệt vị trên cổ Lôi Lão Quái thông qua hệ thống của khách sạn. Lôi Lão Quái hự lên một tiếng, lờ đờ mở mắt. Ánh mắt lão vẫn còn mông lung, thấy gương mặt tươi cười của Thẩm Trường An trước mắt thì thốt lên: "Tiên… Tiên nhân đó sao? Ngài mang thêm cho ta một bát nữa được không?"
"Được chứ, chỉ cần ngài thanh toán hết hóa đơn hiện tại." Thẩm Trường An đưa ra một tờ sớ dài dằng dặc.
Lôi Lão Quái nhìn vào con số tổng: "Một… một ngàn năm trăm vạn linh thạch? Ngươi ăn cướp à!"
"Quý khách nói vậy là không đúng." Thẩm Trường An thu nụ cười lại, giọng nói trở nên lạnh lẽo, một áp lực vô hình từ "Lĩnh vực tuyệt đối" đè ép xuống khiến Lôi Lão Quái suýt chút nữa lại ngất thêm lần nữa (nhưng lần này là vì sợ). "Ở đây chúng tôi có niêm yết giá công khai. Ngài và đệ tử của ngài đã tiêu thụ sản phẩm cực phẩm, làm bẩn sàn nhà hạng sang, và quan trọng nhất… các người đã có ý định phá hoại khách sạn của ta ngay từ lúc mới bước vào. Phí tổn thất tinh thần cho nhân viên của ta không hề rẻ đâu."
Anh liếc nhìn Vân Cơ, nàng lập tức làm ra vẻ mặt uất ức, đôi mắt rưng rưng: "Phải đó, bọn họ vừa vào đã mắng nhiếc nô tì, trái tim mong manh của nô tì đau lắm…"
Tiểu Hắc cũng gầm gừ một tiếng nhỏ, luồng uy áp của Thần Thú Thượng Cổ thoáng hiện rồi biến mất, khiến Lôi Lão Quái rét run từng đợt.
Lão nhận ra, khách sạn này không phải là nơi lão có thể làm càn. Cái món ăn kinh hoàng kia chính là lời cảnh cáo: Tại đây, họ có thể giết lão một cách nhẹ nhàng như cho lão ăn kẹo.
"Ta… ta trả! Ta trả là được chứ gì!" Lôi Lão Quái run rẩy lục tìm trong nhẫn trữ vật, vét sạch vốn liếng của mình và của cả đám đệ tử đang nằm trên sàn.
Sau khi thu đủ tiền, Thẩm Trường An lại trở về vẻ mặt niềm nở: "Rất cảm ơn sự ủng hộ của quý khách. Vân Cơ, tiễn khách. Nhớ dùng vòi rồng xịt nước của khách sạn 'tiễn' các vị ấy ra tận cổng, cho bọn họ tỉnh táo một chút."
"Tuân lệnh chủ nhân!" Vân Cơ mỉm cười rạng rỡ.
Chỉ nghe thấy tiếng sấm nổ đùng đùng (vốn là công pháp của khách), rồi sau đó là tiếng nước phun xối xả. Cả đoàn người Cửu Thiên Lôi Điện bị vòi nước thần thánh thổi bay ra khỏi cửa khách sạn, nhào lộn mấy vòng rồi rớt xuống hố sâu bên ngoài – nơi ba vị Ma Tướng từ chương trước vẫn còn đang bò lên.
Cửa khách sạn đóng sầm lại. Bên trong, mọi thứ lại trở nên yên bình và sạch sẽ một cách kỳ lạ.
Lão Tà đứng dựa cửa bếp, nhìn Thẩm Trường An đang say sưa đếm số linh thạch vừa thu được, hỏi: "Chủ quản, ngươi thực sự để bọn chúng đi sao? Chúng là người của Mặc Vô Đạo đấy."
Thẩm Trường An liếc nhìn đóng linh thạch lấp lánh, khẽ lắc đầu: "Giết người là hạ sách, lấy sạch tiền của bọn chúng mới là thượng sách. Mặc Vô Đạo cử người đến là để thử dò xét chúng ta. Vậy thì ta cho ông ta thấy: Ở đây không chỉ có sức mạnh, mà còn có dịch vụ… khó quên nhất cuộc đời."
Anh mỉm cười nhìn vào sổ sách: "Hôm nay doanh thu rất khá. Lão Tà, tối nay thêm món cho nhân viên, nhớ dùng lại 'Vạn Độc Quy Tông' nhé."
"Thật sao?" Lão Tà sáng mắt.
"Nhưng…" Thẩm Trường An bổ sung, "nhưng đừng cho vào phần cơm của ta. Ta vẫn thích món mì tôm thượng hạng vị rồng của mình hơn."
Tiểu Hắc sủa một tiếng đồng ý, đuôi vẫy rối rít. Khách Sạn Trường Sinh lại tiếp tục chìm vào không khí yên bình, mặc kệ thế giới tu tiên ngoài kia đang bắt đầu sục sôi vì danh tiếng của "món ăn giết người" và người chủ khách sạn vô sỉ nhất lịch sử.
Nơi biên giới Tiên Ma ấy, có một chân lý vừa mới được xác lập: Đừng bao giờ chê đồ ăn của đầu bếp khách sạn Trường Sinh, và tuyệt đối đừng bao giờ để Thẩm Trường An cầm được bàn tính. Bởi vì nếu không, bạn sẽ thấy rằng việc bị tiêu diệt bởi thiên lôi đôi khi còn dễ chịu hơn nhiều so với việc nhận được một hóa đơn thanh toán từ anh ta.