Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 149: ** Thẩm Trường An tính hóa đơn sau trận chiến
Khói bụi của trận chiến tối qua đã tan đi từ lâu, để lại một bầu trời Vực Không Gian Số 0 trong vắt, tĩnh lặng như chưa từng có sự hiện diện của hàng nghìn tu sĩ Thiên Diệu Tông. Gió núi rít qua các kẽ đá, mang theo chút mùi ẩm lạnh đặc trưng của buổi sớm tinh mơ.
Trong sảnh khách sạn Trường Sinh, không gian tràn ngập mùi hương tinh dầu bạc hà dìu dịu, một mùi hương khiến người ta tỉnh táo nhưng cũng không kém phần… tốn kém. Vân Cơ đang cầm một chiếc bình xịt bằng ngọc thạch, bên trong chứa nước chiết xuất từ Linh Lan nghìn năm, tỉ mỉ xịt lên từng mét vuông sàn gỗ sồi đen. Gương mặt nàng vốn dĩ nghiêng nước nghiêng thành, lúc này lại đầy vẻ ghét bỏ, hàng lông mày liễu khẽ nhíu lại.
"Chủ nhân, cái đám tu sĩ Thiên Diệu Tông kia thật sự là lũ heo hôi hám nhất mà tôi từng gặp." Vân Cơ vừa lau sàn, vừa càu nhàu, giọng nói trong trẻo như chuông bạc nhưng lại mang theo hàn ý. "Sợ hãi đến mức bài tiết không kiểm soát thì thôi đi, đằng này sát khí và mồ hôi chua loét của bọn chúng còn ám vào tận trong khe đá. Tôi đã dùng đến bình 'Tẩy Tâm Thủy' thứ ba rồi mà vẫn thấy chưa sạch."
Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, tay cầm chiếc bàn tính ngọc đế quang lạch cạch gõ liên hồi. Nghe vậy, anh cũng không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ nhếch môi:
"Đừng nóng, Tiểu Cơ. Bụi bặm của bọn chúng chính là 'vàng', sát khí của bọn chúng chính là 'ngọc'. Mỗi một hạt bụi bọn chúng để lại đều đã được ta quy đổi thành linh thạch rồi. Cô cứ lau đi, lau sạch một tấc, ta sẽ tính thêm cho Mặc Vô Đạo một trăm thượng phẩm linh thạch phí 'vệ sinh môi trường đặc biệt'."
Bàn tay Vân Cơ khựng lại một nhịp, đôi mắt cáo xinh đẹp lóe lên một tia sáng rạng rỡ: "Cộng thêm vào hóa đơn sao? Vậy để tôi dùng thêm 'Tẩy Tủy Lộ', loại đó đắt hơn, tính phí cũng dễ hơn."
"Thông minh." Thẩm Trường An mỉm cười gật đầu, vẻ mặt hiền hòa như một người thầy đang chỉ bảo đồ đệ, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như một hố đen có thể nuốt chửng cả một kho tàng của một đại tông môn.
Phía sau bếp, một luồng khói xanh lẹt bốc lên kèm theo tiếng xèo xèo náo nhiệt. Lão Tà, đại ma đầu từng khiến giới tu chân rùng mình, nay lại đang hì hục cầm một cái muôi lớn, quấy liên tục vào một chiếc nồi đồng khổng lồ. Lão mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hình thỏ con – tác phẩm bắt buộc của Thẩm Trường An để "giảm bớt ma tính".
"Chủ quản! Mì tôm 'Hồng Trần Vị Rồng' xong rồi đây!" Lão Tà hét lớn, giọng ồm ồm như sấm đánh. Lão bê ra ba bát mì nghi ngút khói. Sợi mì vàng óng ánh như tơ vàng, nước dùng đục nhẹ nhưng tỏa ra một thứ linh khí nồng đậm đến mức hóa thành hình rồng nhỏ lượn lờ quanh bát. "Tối qua tôi phải thức đêm lọc lấy chút chân huyết từ cái đuôi của con Giao Long mà tên thiếu gia kia để lại đấy. Có điều… Giao Long non quá, vị hơi tanh, tôi đã cho thêm chút 'Độc Cô Thất Tình Phấn' để khử mùi."
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc này đang cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An, vừa nghe thấy chữ "mì" liền bật dậy như lò xo. Cái đuôi ngắn ngủn vẫy tít mù, miệng rộng ngoác ra tận mang tai, nước dãi bắt đầu nhỏ xuống sàn nhà mà Vân Cơ vừa mới lau sạch.
"Grừ…!" Vân Cơ lập tức trừng mắt, chiếc chổi trong tay hóa thành một dải lụa hồng, quấn chặt lấy mõm Tiểu Hắc. "Đừng có mà bôi bẩn chỗ của ta!"
Thẩm Trường An đưa tay xoa đầu Tiểu Hắc, ngăn chặn một cuộc nội chiến nhân viên, rồi thong thả đón lấy bát mì từ tay Lão Tà. Anh húp một ngụm nước dùng, cảm giác luồng linh khí nóng rực chảy thẳng xuống đan điền, dù anh không thể tu luyện nhưng cảm giác thư thái này vẫn khiến anh nheo mắt hưởng thụ.
"Được, món này ngon. Ghi vào sổ: Lão Tà có công sáng tạo thực đơn mới, thưởng mười điểm công đức. Nhưng… dùng độc làm gia vị thì nhớ báo trước, khách bình thường mà ăn vào là thăng thiên ngay tại chỗ đấy."
"He he, ai không chịu được món của lão phu thì không xứng đáng làm khách của Khách sạn Trường Sinh!" Lão Tà cười sằng sặc, rồi cũng ngồi xuống bưng một bát to như cái chậu, ăn lấy ăn để.
Sau bữa sáng ngắn ngủi, Thẩm Trường An lại quay trở về với "nghiệp lớn" của mình. Anh trải ra trên bàn một tờ giấy da dê dài dằng dặc, chất liệu làm từ da của một con Thổ Địa Long nghìn năm, có khả năng tồn tại vĩnh cửu. Tay anh cầm bút lông phượng hoàng, nhúng vào mực chiết xuất từ máu của Thạch Yêu, bắt đầu hạ bút.
Trên đầu tờ giấy, bốn chữ rồng bay phượng múa hiện ra: **HÓA ĐƠN CHI TIẾT – GỬI THIÊN DIỆU TÔNG.**
"Để xem nào…" Thẩm Trường An lầm bầm, tiếng bàn tính lại vang lên lạch cạch như nhịp điệu của tử thần.
"Khoản thứ nhất: Phí bảo trì Lĩnh vực Tuyệt đối khi bị xâm phạm. Đêm qua có ba nghìn bốn trăm hai mươi mốt tu sĩ đứng trên nền đất của khách sạn. Theo quy định, mỗi giây đứng ở đây tương đương với một lần tẩy tủy cấp thấp. Phí mỗi người: 100 thượng phẩm linh thạch/phút. Tổng cộng thời gian bọn họ làm loạn là 45 phút. Tính tròn là… 1.500.000 thượng phẩm linh thạch."
Vân Cơ đứng bên cạnh xem, không nhịn được thắc mắc: "Chủ nhân, bọn họ là đến đánh nhau, chứ có phải đến tẩy tủy đâu?"
Thẩm Trường An nghiêm túc nhìn nàng: "Lĩnh vực của ta thanh khiết như thế, bọn họ đứng ở đó, linh khí tràn vào lỗ chân lông, không tẩy tủy thì là cái gì? Không thu tiền bọn họ phí dịch vụ cao cấp này là ta đã quá nhân từ rồi."
Vân Cơ im lặng, thầm nhủ mình còn phải học tập độ mặt dày của chủ nhân nhiều hơn nữa.
"Khoản thứ hai: Phí tổn hại tinh thần cho nhân viên." Thẩm Trường An viết tiếp. "Tiểu Cơ bị người ta dùng kiếm chỉ vào mặt, gây sang chấn tâm lý, ảnh hưởng đến nhan sắc. Chi phí hồi phục: Một viên 'Định Nhan Đan' phẩm cấp cực phẩm, cộng thêm phí làm tổn thương lòng hiếu khách. Tính nhẹ nhàng: 500.000 thượng phẩm linh thạch."
"Lão Tà bị tiếng la hét của tu sĩ làm giật mình, dẫn đến việc đánh rơi một chiếc bánh bao xuống đất. Cái bánh bao đó… ừm, ta tạm tính là làm từ bột mì hỗn độn. Giá: 200.000 thượng phẩm linh thạch."
Lão Tà nghe vậy, suýt chút nữa sặc nước mì: "Chủ quản, bánh bao đó tôi vừa nhặt lên ăn luôn rồi mà?"
"Lão im lặng!" Thẩm Trường An lườm một cái. "Lão ăn là chuyện của lão, nhưng khách hàng làm lão giật mình là sự thật. Danh dự của đầu bếp Ma Quân không đáng giá ngần đó sao?"
Lão Tà gãi gãi cái sẹo trên mặt, gật đầu lia lịa: "Phải, phải! Danh dự của ta đáng giá một triệu cơ!"
"Vậy tính 500.000 đi, ta lấy chiết khấu." Thẩm Trường An thản nhiên ghi xuống.
Bản hóa đơn cứ thế dài thêm với những lý do kỳ quái nhất thế gian:
– Phí 'khấu hao không khí' do hít thở quá nhiều: 100.000 linh thạch.
– Phí 'vệ sinh âm thanh' do tiếng thét quá chói tai: 150.000 linh thạch.
– Phí 'ưu đãi không giết': Đây là khoản lớn nhất. Thẩm Trường An múa bút ghi một con số khiến cả Vân Cơ cũng phải hít một hơi lạnh: 5.000.000 thượng phẩm linh thạch.
Lý do: "Gia chủ khách sạn đã tốn năng lượng để kìm nén ý định diệt môn Thiên Diệu Tông, bảo vệ tính mạng cho Thái Thượng Trưởng Lão Mặc Vô Đạo và đám đồ đệ ngu xuẩn."
Tổng số tiền cuối cùng ở cuối trang giấy khiến người ta choáng váng: Tám triệu tám trăm tám mươi tám nghìn tám trăm tám mươi tám thượng phẩm linh thạch. Một con số rất đẹp, rất phát lộc.
Thẩm Trường An hài lòng nhìn tác phẩm của mình. Anh cuộn tờ giấy lại, dùng một dải duy băng đen buộc lại, rồi nhìn về phía Tiểu Hắc.
"Tiểu Hắc, đến đây."
Con chó mực chạy lại, cái đuôi vẫy rối rít. Thẩm Trường An móc trong túi ra một miếng xương trắng nõn, lấp lánh linh quang. Đó là "Linh Thạch Cốt", một thứ đồ chơi đắt đỏ mà Tiểu Hắc thích nhất.
"Mày đem cái này, gửi đến tận tay Mặc Vô Đạo cho ta. Nhớ nhé, tận tay. Nếu lão không nhận, mày cứ việc sủa… hoặc là 'cạp' nhẹ lão một cái cũng được."
Tiểu Hắc ngậm lấy cuộn hóa đơn, mắt lóe lên tia sáng đỏ của hung thú thượng cổ, rồi hóa thành một vệt đen biến mất vào hư không.
***
Lúc này, tại Thiên Diệu Tông, không khí bao trùm trong sự tang thương và u uất.
Toàn bộ tông môn im phăng phắc. Các đệ tử đi lại đều cúi đầu, không ai dám ho một tiếng. Thái Thượng Trưởng Lão Mặc Vô Đạo đang ngồi trong tĩnh thất, gương mặt già nua xám xịt như tro tàn. Trận thua đêm qua tại Khách sạn Trường Sinh là vết nhơ lớn nhất trong ba nghìn năm tu luyện của lão. Không những bị một con tiểu yêu đánh tan đạo quân, mà lão còn phải bỏ chạy trối chết trong tình trạng… không mảnh vải che thân. Nếu không có những món pháp bảo hộ thân cuối cùng, lão đã chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn tổ tiên.
"Khách sạn Trường Sinh… Thẩm Trường An…" Mặc Vô Đạo nghiến răng, từng chữ thốt ra như chứa đầy độc tố. "Mối thù này, lão phu nhất định…"
*Bốp!*
Một tiếng động lạ vang lên ngay giữa tĩnh thất, nơi có vô số cấm chế bảo vệ cấp cao nhất. Mặc Vô Đạo giật mình, bật dậy, linh lực quanh thân bùng phát: "Ai?!"
Dưới sàn nhà, một con chó đen nhỏ nhắn, lông mượt mà, đang đứng đó với vẻ mặt đầy khinh bỉ. Nó thong thả nhả ra một cuộn giấy da dê đen thui dưới chân lão, rồi sau đó… thản nhiên nhấc chân sau lên, tưới một bãi nước tiểu ngay cạnh chiếc bồ đoàn bằng băng ngọc của lão.
Mặc Vô Đạo trợn mắt, toàn thân run rẩy vì tức giận: "Súc sinh! Ngươi dám…"
Chưa kịp ra tay, Tiểu Hắc đã trừng mắt nhìn lão một cái. Một luồng uy áp khủng khiếp từ thời Thượng Cổ ập xuống, khiến toàn bộ linh lực của Mặc Vô Đạo bị đóng băng hoàn toàn. Lão cảm thấy như mình đang đứng trước một vị thần linh tàn bạo nhất, chỉ cần cử động một chút là sẽ bị nghiền nát thành tro bụi.
Tiểu Hắc hừ lạnh một tiếng bằng mũi (nghe rất giống tiếng người), rồi biến mất vào không gian một cách thần bí như lúc đến.
Tĩnh thất trở lại vẻ yên lặng, chỉ còn lại mùi khai nồng nặc và cuộn giấy da dê nằm chình ình giữa sàn.
Mặc Vô Đạo thở hổ hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão run rẩy cầm cuộn giấy lên, vừa mở ra, bốn chữ "HÓA ĐƠN CHI TIẾT" đập vào mắt khiến lão suýt ngất xỉu.
Càng đọc xuống dưới, sắc mặt lão càng biến chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh sang tím, rồi cuối cùng là một màu đỏ tía kinh khủng.
"Phí… hít thở? Phí… khấu hao nền gạch? Phí… ưu đãi không giết?!"
Mặc Vô Đạo đọc đến dòng cuối cùng, con số tám triệu linh thạch hiện ra như một đòn giáng chí mạng. Lão cảm thấy một ngụm máu nóng trào lên cổ họng, không thể kìm nén được nữa.
"Thẩm Trường An! Ngươi… ngươi là đồ ăn cướp! Ngươi vô sỉ đến mức thiên địa bất dung!"
*Phụt!*
Một vũng máu tươi bắn thẳng lên tờ hóa đơn. Mặc Vô Đạo ngửa mặt lên trời, cơ thể đổ rầm xuống bồ đoàn, bất tỉnh nhân sự. Tiếng hét của lão vang vọng khắp Thiên Diệu Tông, khiến đàn chim trên núi kinh hoàng bay tán loạn.
***
Trong khi đó, tại Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An đang ngồi trên một chiếc ghế xích đu làm từ tre già vạn năm, đung đưa một cách khoan khoái.
"Hệ thống, thông báo tình hình nhiệm vụ."
Một bảng điều khiển ảo hiện ra trước mắt anh:
*[Nhiệm vụ: 'Dạy cho vị khách khó tính bài học về phí dịch vụ'. Trạng thái: Hoàn thành một nửa. Đối tượng đã nhận hóa đơn và có phản hồi 'nồng nhiệt' (Phun máu là dấu hiệu của sự hài lòng cực độ).*
*Phần thưởng dự kiến: 2000 điểm công đức, nâng cấp hệ thống bếp lên Cấp 2.]*
Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, khẽ thở dài: "Làm kinh doanh thật không dễ dàng gì. Ai cũng nghĩ ta kiếm tiền dễ dàng, nhưng có ai biết ta phải tốn bao nhiêu chất xám để nghĩ ra những cái tên phí hợp lý như vậy đâu."
Vân Cơ từ xa đi tới, tay cầm một sấp tờ rơi mới in xong, thơm mùi mực mới: "Chủ nhân, mẫu quảng cáo mới theo ý ngài đây. 'Khuyến mãi mùa hè: Ở hai đêm tặng một suất gội đầu dưỡng sinh bằng nước sương sớm trên đỉnh Côn Luân'. Ngài thấy thế nào?"
Thẩm Trường An nhận lấy tờ rơi, gật gù: "Tốt. Ghi thêm một dòng chữ nhỏ ở góc dưới: 'Khách sạn có quyền giải thích cuối cùng về mọi khoản phí ẩn'. Phải chuyên nghiệp, hiểu không? Chúng ta là doanh nghiệp đạt chuẩn Tiên Giới."
"Rõ, thưa Chủ quản vô sỉ nhất… à không, đáng kính nhất của tôi." Vân Cơ mỉm cười, cái đuôi hồ ly vô thức ngoe nguẩy.
Lúc này, Tiểu Hắc cũng đã quay trở về, miệng vẫn ngậm miếng xương, vẻ mặt đắc thắng. Thẩm Trường An ném thêm cho nó một viên đan dược thượng hạng: "Làm tốt lắm, con chó ngoan."
Nắng đã lên cao, chiếu rọi vào bảng hiệu "Trường Sinh Khách Sạn" lấp lánh ánh vàng. Nơi đây, trong cái hốc của vũ trụ này, một đế chế kinh doanh kỳ quái đang dần hình thành, và Thẩm Trường An biết rõ, hóa đơn gửi cho Thiên Diệu Tông mới chỉ là sự khởi đầu.
Trên đời này, thứ rẻ mạt nhất chính là tu vi, còn thứ đắt đỏ nhất… chính là dịch vụ của Thẩm Trường An. Anh tựa lưng vào ghế, khép mắt lại, trong đầu đã bắt đầu hình thành kế hoạch marketing tiếp theo cho kỳ lễ hội Tiên Trăng sắp tới.
"Trường sinh không khó, cái khó là làm sao để trường sinh mà vẫn giữ được ví tiền của khách hàng luôn trống rỗng…" Thẩm Trường An lẩm bẩm, rồi chìm vào một giấc ngủ ngắn, môi vẫn vương nụ cười nhẹ nhàng của một "con quỷ đòi nợ" mang danh doanh nhân.