Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 153: ** Đấu giá quả Trường Sinh
Bầu trời phía trên Khách sạn Trường Sinh hôm nay không có mây, nhưng lại bị che khuất bởi hàng ngàn đạo độn quang rực rỡ. Tiên kiếm, linh chu, thú cưỡi thượng cổ… đủ loại phương tiện bay lượn dày đặc, tạo thành một cái kén ánh sáng bao vây lấy vùng không gian số 0.
Bên trong sảnh khách sạn, bầu không khí đặc quánh như chì. Hàng ngàn tu sĩ, từ những tán tu nghèo kiết xác cho đến những lão quái vật của các đại tông môn vốn ẩn cư hàng nghìn năm, nay đều có mặt đầy đủ. Ánh mắt của tất cả đều dán chặt vào cái cây khổng lồ vừa trồi lên giữa sân trong khách sạn – Cây Trường Sinh.
Trên những cành lá xanh biếc như ngọc phỉ thúy, chín quả Trường Sinh to bằng nắm tay, tỏa ra hào quang bảy màu rực rỡ. Mùi hương thanh khiết thoát ra từ chúng khiến chỉ cần hít một hơi, các tu sĩ già nua cũng cảm thấy thọ nguyên của mình như vừa được nới lỏng thêm vài ngày.
Thẩm Trường An đứng trên bục cao, tay trái cầm cuốn sổ thu chi bọc da rồng, tay phải nhịp nhàng gõ nhẹ chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng "lách tách" khô khốc của những hạt bàn tính vang lên trong không gian tĩnh mịch, như gõ thẳng vào tim gan của đám đông bên dưới.
"Thưa các vị đồng đạo, và cũng là các vị khách hàng kính mến," Thẩm Trường An cất lời, nụ cười trên môi anh chuẩn xác đến từng milimet, trông hiền lành nhưng lại khiến người ta có cảm giác lạnh sống lưng. "Tôi biết các vị đang rất nóng lòng. Trái Trường Sinh, ăn một quả tăng thêm một nghìn năm thọ nguyên, hoàn toàn không có tác dụng phụ, không gây kháng thuốc, cam kết chính hãng 100%. Nếu phát hiện hàng giả, khách sạn xin đền bù một bộ quan tài bằng gỗ ngàn năm miễn phí."
Dưới khán đài, một vị lão tổ tóc trắng xóa, người nồng nặc mùi tử khí, run rẩy nói: "Thẩm chủ quản, đừng nói nhiều nữa! Giá khởi điểm là bao nhiêu? Lão phu dù có phải dốc sạch gia sản của cả tông môn cũng phải có được một quả!"
Thẩm Trường An hơi nheo mắt lại, khẽ lật một trang sổ: "Lão tiền bối, đừng vội. Trước khi buổi đấu giá chính thức bắt đầu, tôi xin thông báo lại quy định của khách sạn. Trái Trường Sinh là loại quả cực kỳ nhạy cảm với linh khí môi trường. Sau khi hái xuống, nếu không được tiêu hóa ngay lập tức trong 'Lĩnh vực tĩnh tâm' của khách sạn, hiệu quả sẽ giảm đi 70%. Mà để vào được phòng tĩnh tâm, quý khách cần phải là thành viên cấp Vàng trở lên."
Cả sảnh rộ lên tiếng xì xào phẫn nộ.
"Hút máu! Rõ ràng là hút máu!" một vị đại năng hét lên. "Ngươi bán quả rồi còn ép chúng ta làm thẻ thành viên sao?"
Thẩm Trường An vẫn giữ nụ cười ấy, giọng nói đều đều: "Ồ, khách sạn của tôi kinh doanh dựa trên sự tự nguyện. Ngài có quyền hái quả mang về, và nhìn nó héo rũ chỉ sau nửa canh giờ. Tiểu Hắc, hình như có người vừa nói chúng ta hút máu à?"
Ngồi cạnh chân Thẩm Trường An, một con chó đen nhỏ nhắn đang uể oải gặm một khúc xương lấp lánh linh quang. Nghe gọi tên, nó lười biếng ngước lên, đôi mắt đen láy bỗng nhiên lóe lên một tia sáng tàn khốc. Một áp lực khủng khiếp, mang theo hơi thở của Hồng Hoang Thượng Cổ đột ngột giáng xuống toàn bộ sảnh đường.
Vị đại năng vừa thét lên lập tức cảm thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi đè nặng, hai gối đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
"Tiểu Hắc, khách hàng là thượng đế, không được vô lễ." Thẩm Trường An giả vờ quở trách, rồi quay lại nhìn đám đông đang im phăng phắc. "Nào, chúng ta bắt đầu từ những dịch vụ đi kèm trước nhé. Gói 'Ưu tiên đấu giá' dành cho những người không muốn xếp hàng: 50 vạn linh thạch cực phẩm. Kim thiếu gia, ngài thấy sao?"
Kim Bất Hoán đang đứng giữa đám đông, hai nách kẹp hai túi trữ vật lớn, nghe thấy tên mình thì lập tức nhảy cẫng lên: "Ta mua! Ta mua! 50 vạn chứ gì? Cha ta bảo rồi, cái gì không mua được bằng tiền thì phải mua bằng… rất nhiều tiền! Thẩm đại ca, xếp cho em cái ghế đầu, phải là ghế bọc da hươu chín đuôi ấy!"
Vân Cơ đứng ở quầy tiếp tân, tay cầm một chiếc khăn lụa liên tục lau đi lau lại cái lọ hoa vốn đã sạch bong kin kít. Cô liếc nhìn Kim Bất Hoán, bĩu môi lẩm bẩm: "Lại một con cừu béo nộp mạng. Thật bẩn thỉu khi để đống linh thạch đầy mùi đồng ấy tràn ngập cái sảnh sạch sẽ này."
Trong khi đó, ở khu bếp sau sảnh, Lão Tà đang mài một con dao phay rỉ sét vào một khối thiên thạch. Lão lầm bầm: "Quả với chả trái… Đám tu sĩ này đúng là rảnh rỗi. Có ngàn năm thọ nguyên để làm gì nếu không biết thưởng thức món lẩu dạ dày rồng của ta? Chủ quản đúng là biết cách kiếm tiền, một quả đào dại cũng thổi lên thành chí bảo."
Trở lại sảnh đấu giá, Thẩm Trường An chính thức gõ búa.
"Quả Trường Sinh thứ nhất! Giá khởi điểm: Một đầu tĩnh mạch linh khí trung phẩm, kèm theo mười kiện pháp bảo cấp Địa. Mỗi lần tăng giá không dưới một vạn linh thạch cực phẩm!"
"Mười lăm kiện pháp bảo cấp Địa!" Một vị trưởng lão từ Thiên Kiếm Tông hô lớn.
"Mười hai vạn linh thạch cực phẩm cộng thêm một tòa thành trì ở biên giới Ma giới!" Một gã ma tu mặt sẹo gào lên.
Cả sảnh đường rơi vào trạng thái điên cuồng. Những con số được đưa ra khiến những tu sĩ tầm thường nghe mà xây xẩm mặt mày. Tiền bạc lúc này chỉ là những con số vô hồn, vì ai cũng hiểu, nếu chết vì hết thọ nguyên, đống tài sản đó cũng chỉ để người khác dùng.
Trong một góc tối, Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão với vẻ ngoài đạo mạo – đang híp đôi mắt chứa đầy mưu mô lại. Lão không ra giá. Lão đang quan sát trận pháp của khách sạn. Lão không muốn tốn tiền, lão muốn cả cái cây kia. Nhưng mỗi khi ý định tấn công lóe lên trong đầu, ánh mắt lão lại chạm phải vẻ bình thản đến vô sỉ của Thẩm Trường An, và con chó đen nhỏ nhắn đang nằm ngoan ngoãn kia.
Cảm giác bất an khiến Mặc Vô Đạo nghiến răng, lén ra hiệu cho đám đệ tử: "Chuẩn bị… nếu lát nữa có kẻ nào đấu giá thành công và rời khỏi phạm vi khách sạn, lập tức giết người đoạt bảo!"
"Trăm vạn linh thạch cực phẩm! Cộng thêm một tấm thẻ VIP bạc của Kim Hải Thương Hội!" Kim Bất Hoán hét lên đến lạc cả giọng, mặt đỏ tía tai vì phấn khích.
Thẩm Trường An gõ búa xuống bàn: "Trăm vạn linh thạch cực phẩm lần thứ nhất! Lần thứ hai! Lần thứ ba! Chúc mừng Kim thiếu gia đã sở hữu quả Trường Sinh đầu tiên. Lão Tà, đem quà tặng kèm ra cho khách hàng nào!"
Lão Tà lững thững bưng ra một chiếc bát gốm sứt mẻ, bên trong là một miếng đậu phụ trắng ở giữa hồ dầu đỏ au.
"Đây là món 'Nhất Sinh Nhất Thế', tặng kèm cho người thắng cuộc đầu tiên. Ăn vào giúp định thần trước khi hấp thụ quả." Thẩm Trường An giới thiệu.
Kim Bất Hoán không ngần ngại, nuốt chửng miếng đậu phụ. Ngay lập tức, khuôn mặt cậu ta biến thành màu tím ngắt, mồ hôi vã ra như tắm, rồi bỗng nhiên hét lên một tiếng đầy sảng khoái, linh khí quanh thân rung chuyển, tu vi vốn đình trệ bấy lâu nay bỗng nhiên nới lỏng.
"Ngon! Tuyệt phẩm! Thẩm đại ca, món quà này giá bao nhiêu? Em muốn mua thêm một thùng!" Kim Bất Hoán vừa nhảy vừa la.
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, lật thêm một trang sổ nữa: "Một thùng thì không có, nhưng chúng ta còn tám quả nữa. Và tôi xin lưu ý, quả thứ hai sẽ bắt đầu bán kèm gói dịch vụ 'Bảo an trọn đời'. Các vị cũng biết đấy, ngoài cửa khách sạn kia… đang có khá nhiều ánh mắt 'quan tâm' đến người thắng cuộc."
Lời vừa dứt, những vị đại năng đang lăm le ý định cướp bóc đều cứng người lại. Thẩm Trường An không chỉ muốn tiền của họ khi ở trong khách sạn, mà ngay cả khi họ đã ra khỏi cửa, anh vẫn muốn tìm cách thu "phí bảo trì hòa bình".
"Vô sỉ… thực sự quá vô sỉ…" Một vị Kiếm Tiên già thở dài, tay run rẩy mở túi trữ vật cuối cùng ra. "Nhưng… lão phu phục cái sự vô sỉ này. Ta ra giá: Một nửa kiếm ý trọn đời của ta cộng thêm mười vạn linh thạch!"
Thẩm Trường An cười tươi rói, chiếc bàn tính trong tay vang lên những tiếng rộn rã: "Thành giao! Các vị khách quý, cứ thong thả, khách sạn Trường Sinh chúng tôi luôn mở cửa, chỉ cần quý khách còn tiền, thiên đạo cũng có thể thương lượng!"
Bên ngoài, hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả vùng không gian hoang vu. Nhưng bên trong khách sạn, ánh sáng từ linh thạch và những mưu đồ, sự tham vọng cùng niềm hy vọng điên cuồng của giới tu tiên mới chỉ bắt đầu bùng nổ. Thẩm Trường An đứng đó, bóng dáng thư sinh mảnh khảnh in trên nền cây Trường Sinh vĩ đại, trông như một vị thần cai trị sự sinh tồn, và cũng là gã thương nhân ranh ma nhất lịch sử vạn cổ.