Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 158: ** Dịch vụ \”Tour du lịch đa vị diện\”
**Chương 158: Dịch vụ "Tour du lịch đa vị diện"**
Buổi sớm ở Vực Không Gian Số 0 thường bắt đầu bằng tiếng lách cách đều đặn của những hạt tính bằng ngọc đế quang va vào nhau. Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ vạn năm, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ sầu não mà nếu những đại năng tu tiên nhìn thấy, họ chắc chắn sẽ nghĩ anh đang ngộ ra chân lý diệt thế nào đó.
Nhưng thực tế, Thẩm Trường An đang đau khổ vì… tốc độ tăng trưởng doanh thu tháng này bắt đầu chững lại.
"Hệ thống, ngươi nói xem, đám khách hàng này có phải bắt đầu 'thắt lưng buộc bụng' rồi không?" Thẩm Trường An thở dài, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. "Hôm qua Kim Bất Hoán chỉ gọi có ba vò rượu thượng hạng và năm món chính. Gã ta thậm chí còn không yêu cầu thêm dịch vụ massage chân bằng linh hỏa nữa."
Hệ thống trong đầu anh lạnh lùng phản hồi bằng một bảng điện tử: *[Báo cáo chủ nhân: Kim Bất Hoán vừa bị cha gã cắt bớt trợ cấp vì đã tiêu sạch một nhánh quặng linh thạch cấp cao tại khách sạn vào tuần trước. Kiến nghị: Mở rộng tệp khách hàng hoặc khai phá thị trường mới.]*
Thẩm Trường An sáng mắt lên: "Khai phá thị trường mới? Ý ngươi là…"
*[Hệ thống đã đạt cấp độ đủ để mở khóa tính năng: "Cổng Hành Lang Đa Vị Diện". Chủ nhân có thể tổ chức các chuyến tham quan đến những thế giới khác để thu thập tài nguyên và đặc biệt là phí dịch vụ xuyên không gian.]*
Nụ cười "không chạm đến đáy mắt" đặc trưng của Thẩm Trường An dần hiện lên. Anh lập tức nhấn vào một chiếc chuông bạc trên bàn. *Keng!*
Chưa đầy ba giây, ba luồng hào quang rớt xuống sảnh.
Đầu tiên là một gã to xác, mặt sẹo dữ tợn nhưng lại đang thắt một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng, tay cầm một chiếc muôi đồng sáng loáng – đó là Lão Tà. Tiếp sau là một luồng hương hoa nhẹ nhàng, Vân Cơ hiện thân với tà áo lụa mỏng manh, tay đang cầm một bình xịt khuẩn tinh dầu linh sâm, xịt liên tục vào không khí. Cuối cùng là một chú chó đen nhỏ nhắn, cái chuông vàng trên cổ kêu lanh lảnh, chạy tới cọ cọ vào chân Thẩm Trường An – Tiểu Hắc.
"Chủ nhân, gọi chúng tôi có việc gì? Tôi đang dở tay với món 'Lòng Ma Thần xào cải đắng', chưa kịp hạ độc để điều vị," Lão Tà hậm hực nói.
Vân Cơ nhíu mày, xịt một phát vào vai Lão Tà: "Ông bớt mang cái mùi khói lửa đó vào sảnh đi, bẩn hết cả không khí sạch tôi vừa mới lọc!"
Thẩm Trường An vỗ bàn, cắt ngang cuộc tranh luận: "Đừng cãi nhau. Chúng ta sắp có một phi vụ làm ăn lớn. Một cuộc cách mạng trong ngành dịch vụ lưu trú: Tour du lịch đa vị diện."
Ba cặp mắt (và một cặp mắt chó) nhìn anh trân trối. Thẩm Trường An không chậm trễ, vẫy tay một cái, một tấm bảng hiệu lung linh hiện ra ngay sảnh chờ:
**[TRƯỜNG SINH TRAVEL: TRẢI NGHIỆM ĐA VŨ TRỤ – CHƯA ĐI CHƯA BIẾT THẾ GIỚI TO, ĐI RỒI MỚI BIẾT TIỀN TRONG TÚI BÒ.]**
—
"Gì cơ? Đi đến một thế giới mà người ta không dùng phi kiếm nhưng lại có thể bay lên tận mặt trăng?"
Kim Bất Hoán, "cây ATM di động" của khách sạn, đang trợn tròn mắt nhìn tờ rơi quảng cáo rực rỡ trên tay. Bên cạnh gã, Kiếm Tiên Say Khướt Lý Bạch cũng đang vuốt râu, vẻ mặt đầy tò mò: "Lại còn có loại rượu làm từ 'ngũ cốc' nhưng uống vào sẽ thấy bọt tăm lăn tăn trên lưỡi? Thẩm chưởng quỹ, ngài không lừa lão phu đấy chứ?"
Thẩm Trường An cầm chiếc quạt giấy, ung dung phe phẩy: "Hai vị đều là khách VIP của Trường Sinh. Tôi làm sao nỡ lừa? Thế giới này gọi là 'Vị Diện Khoa Học Kỹ Thuật'. Ở đó, các vị sẽ được trải nghiệm cưỡi 'Sắt Thép Điểu' (máy bay), ở nhà chọc trời, và quan trọng nhất…"
Anh ghé sát tai Kim Bất Hoán, thì thầm: "Ở đó không ai biết ngài là kẻ phá gia chi tử của Thương hội Kim thị. Ngài sẽ là một 'Đại tư bản' – khái niệm tương đương với Thần linh về mặt tiền bạc."
Kim Bất Hoán nghe xong, ngực ưỡn ra, mắt rực sáng: "Chơi! Phí bao nhiêu?"
Thẩm Trường An cười tươi như hoa nở mùa xuân: "Ưu đãi cho người tiên phong. Vé khứ hồi: 50 vạn linh thạch thượng phẩm. Bảo hiểm nhân thọ (chống bị người bản địa coi là quái vật rồi đem đi mổ xẻ): 20 vạn. Phí dịch thuật tâm linh: 5 vạn. Tổng cộng là 75 vạn linh thạch. Rẻ như cho!"
Kim Bất Hoán không hề chớp mắt, ném ra một túi trữ vật: "Ghi danh cho ta!"
Lý Bạch thì ngậm ngùi gãi túi, định quay đi thì Thẩm Trường An kéo lại: "Lý lão ca, chúng tôi đang thiếu một 'Chuyên gia phê bình văn hóa' đi kèm để nâng tầm tour. Huynh chỉ cần viết một bài cảm nhận vạn chữ ca ngợi chuyến đi trên Linh Thông Mạng, tôi sẽ miễn phí vé cho huynh. Nhưng đồ ăn thức uống thì tự túc nhé."
"Thỏa thuận!" Lý Bạch hào hứng đáp.
—
Cổng không gian mở ra tại trung tâm khách sạn, một vòng xoáy bạc rực rỡ hút lấy nhóm du khách gồm Kim Bất Hoán, Lý Bạch, cùng sự tháp tùng của Vân Cơ (hướng dẫn viên kiêm vệ sĩ sắc đẹp) và Lão Tà (lo mảng ẩm thực dọc đường).
*Vèo!*
Khi họ mở mắt ra, một thế giới hoàn toàn xa lạ hiện ra. Tiếng còi xe inh ỏi, những tòa nhà cao tầng kính bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời, và những con người mặc âu phục chỉnh tề đi lại như thoi đưa. Họ đang đứng giữa quảng trường Thời Đại của một thành phố sầm uất.
Vân Cơ ngay lập tức che mũi: "Ôi trời, nồng độ linh khí ở đây gần như bằng không, ngược lại khói bụi và tạp chất thì đầy rẫy! Thẩm chưởng quỹ thực sự muốn chúng ta du lịch ở nơi rác rưởi này sao?"
Lão Tà thì nhìn một gã thanh niên đang cầm chiếc bánh Hamburger bên đường, đôi mắt Ma Quân rực cháy: "Cái vật tròn tròn kẹp thịt kia… tại sao ta cảm thấy một sự thù hận sâu sắc giữa lớp vỏ bánh và miếng thịt nguội? Đây đúng là một nghệ thuật ẩm thực biến thái! Ta phải nghiên cứu nó!"
Kim Bất Hoán thì khỏi nói, gã ta đang đứng nhìn một chiếc siêu xe Lamborghini vừa chạy qua. "Cái pháp bảo bằng sắt kia không có chút linh lực nào mà chạy nhanh vậy? Vân Cơ cô nương, mau dùng mị thuật hỏi xem bán cái đó bao nhiêu tiền, ta muốn mua một trăm cái về để trong sân khách sạn cho Tiểu Hắc đuổi chơi!"
Vân Cơ lườm gã một cái sắc lẹm: "Thẩm chưởng quỹ dặn rồi, ở thế giới này không được dùng tu vi bừa bãi kẻo làm loạn nhân quả. Ngài muốn mua? Dùng cái này này."
Cô đưa cho Kim Bất Hoán một tấm thẻ nhựa màu đen mà hệ thống đã chuyển đổi từ linh thạch. "Đây là 'Thẻ Đen Vô Hạn', cứ quẹt thoải mái. Thẩm chưởng quỹ đã tính phí quy đổi là 1 đổi 1000 (tất nhiên là 1000 phần lời thuộc về khách sạn)."
Trải nghiệm "Tour đa vị diện" bắt đầu vô cùng náo nhiệt. Nhóm người tu tiên lạc lối giữa thế giới hiện đại tạo nên những tình huống dở khóc dở cười.
Lý Bạch đứng trên đỉnh một tòa cao ốc, nhìn dòng người như kiến, bỗng nhiên nảy sinh cảm hứng: "Cảm nhận được, lão phu cảm nhận được! Nơi này không có đạo, nhưng con người lại dùng ý chí để chống lại thiên nhiên. Thật là… một bầu không khí sặc mùi ô nhiễm nhưng đầy chất thơ!"
Nói xong, ông ta vẫy tay định gọi một áng mây để ngồi xuống làm thơ, nhưng kết quả là chỉ gọi được một đám khói thải từ ống khói nhà máy gần đó. Lý Bạch sặc sụa, suýt chút nữa ngã khỏi tầng 80.
Trong khi đó, Lão Tà đột nhập vào bếp của một nhà hàng 5 sao. Vị Ma Quân này đứng nhìn đầu bếp trưởng đang chiên bít tết, sau đó lạnh lùng phán: "Ngươi làm thế này là xúc phạm con bò! Ngươi phải dùng 'Địa Ngục U Hỏa' để hun khói, sau đó dùng 'Vạn Niên Hàn Băng' để ép nước, miếng thịt mới đạt đến cảnh giới cực lạc!"
Vị đầu bếp trưởng nhìn gã khổng lồ mặt sẹo, tay cầm dao phay nhưng lại mặc tạp dề hồng, run rẩy hỏi: "Ông… ông là người từ hội nào đến phá quán?"
Lão Tà không nói không rằng, giật lấy chảo, tay múa may như điên dại. Chỉ trong một phút, mùi thơm lan tỏa khắp cả khu phố, thu hút hàng ngàn người kéo đến.
—
Ở một vị diện khác, thông qua tấm gương pha lê tại quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang vừa nhấm nháp trà linh sâm vừa quan sát cuộc hành trình.
"Tốt, tốt lắm. Lão Tà gây chú ý, chúng ta có thể mở thêm chi nhánh bán đồ ăn nhanh. Kim Bất Hoán bắt đầu vung tiền mua xe, tiền phế thu về đủ để ta nâng cấp hệ thống điều hòa cho toàn khách sạn," Thẩm Trường An gật gù đắc ý.
Bỗng nhiên, màn hình gương pha lê rung động dữ dội. Hệ thống cảnh báo đỏ rực: *[Cảnh báo: Có thế lực không xác định tại Vị Diện Khoa Học đang tiếp cận khách hàng VIP. Một tổ chức mang tên 'Cục Nghiên Cứu Hiện Tượng Siêu Nhiên' đã phát hiện ra sự bất thường về năng lượng của Vân Cơ và Lão Tà.]*
Thẩm Trường An đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng: "À, muốn bắt người của ta đi thí nghiệm sao? Các ngươi chắc là chưa đọc điều khoản sử dụng dịch vụ của Trường Sinh rồi."
Anh đứng dậy, chỉnh lại nếp áo thư sinh, tay vuốt nhẹ chiếc sổ thu chi. "Tiểu Hắc, đi. Có người muốn quỵt phí bảo hiểm của chúng ta."
Tiểu Hắc gầm nhẹ một tiếng, thân hình chó đen nhỏ nhắn bỗng chốc lớn phổng phao, đôi mắt rực lửa đen tuyền.
Chỉ một bước chân, Thẩm Trường An xuyên qua cổng không gian.
Tại Vị Diện Khoa Học, nhóm của Kim Bất Hoán đang bị bao vây bởi hàng chục xe đặc chủng và những người lính cầm súng laser tối tân. Một vị thủ lĩnh bước ra, cầm loa hét lớn: "Các sinh vật ngoài hành tinh, hãy hạ vũ khí và đầu hàng! Các ngươi đang vi phạm luật an ninh đa quốc gia!"
Vân Cơ đang định ra tay thì bỗng nhiên, một bàn tay thanh mảnh đặt lên vai cô.
"Thẩm chưởng quỹ!" Cô kinh ngạc kêu lên.
Thẩm Trường An bước lên phía trước, đối diện với họng súng của hàng trăm người. Anh không dùng phép thuật, chỉ đơn giản là lấy ra một tờ hóa đơn dài dằng dặc.
"Vị đạo hữu… à không, vị sĩ quan này," Thẩm Trường An ôn tồn nói, giọng điệu chuyên nghiệp như một nhân viên tư vấn khách hàng. "Theo luật pháp của Khách sạn Trường Sinh – thực thể quản lý pháp lý của nhóm người này tại đây – các vị đang làm gián đoạn chuyến tham quan của khách hàng VIP chúng tôi. Thời gian của họ trị giá 1 vạn linh thạch một giây. Các vị đã ngăn cản họ được 300 giây."
Vị sĩ quan ngẩn ngơ: "Anh nói cái quái gì thế?"
Thẩm Trường An gẩy gẩy bàn tính: "Tổng cộng các vị nợ khách sạn chúng tôi 300 vạn linh thạch tiền bồi thường thiệt hại thời gian. Ngoài ra, việc dùng tia laser chiếu vào hướng dẫn viên của tôi đã gây ra tổn thương tinh thần sâu sắc. Phí bồi thường danh dự là 500 vạn. Tổng là 800 vạn. Các vị muốn trả bằng năng lượng nguyên tử hay bằng vàng nguyên chất?"
"Mẹ kiếp, gã này điên rồi! Bắn!" Vị sĩ quan ra lệnh.
*Đoàng!*
Hàng ngàn tia laser rực sáng bắn về phía Thẩm Trường An. Nhưng khi chúng chỉ còn cách anh mười centimet, toàn bộ không gian bỗng đóng băng. "Lĩnh vực tuyệt đối" của Trường Sinh Khách Sạn đã được mở rộng thông qua hệ thống định vị của chủ nhân.
Những tia sáng laser bị bẻ cong thành những bông hoa rực rỡ lơ lửng trên không.
Thẩm Trường An thở dài: "Tại sao ai cũng thích chọn phương án khó nhất nhỉ? Đã không trả tiền lại còn muốn làm hỏng quần áo của quản lý. Phí vi phạm quy tắc khách sạn: 1000 vạn."
Anh nhẹ nhàng búng tay một cái.
Toàn bộ xe cộ, súng ống và thiết bị của đội đặc nhiệm biến mất ngay lập tức, bị "thu hồi" vào kho chứa của hệ thống dưới dạng vật liệu thô. Những người lính chỉ còn lại bộ quần áo lót, đứng ngơ ngác giữa phố.
Thẩm Trường An quay sang Kim Bất Hoán, nụ cười ấm áp trở lại: "Kim thiếu gia, ngài thấy đấy, để đảm bảo an toàn cho ngài, tôi đã phải tiêu tốn rất nhiều 'năng lượng bản nguyên'. Chút phí bảo trì phát sinh này…"
Kim Bất Hoán vừa thoát khỏi phen hú vía, mồ hôi đầm đìa, vội vã nói: "Trả! Ta trả hết! Thêm 500 vạn nữa cho sự phục vụ kịp thời của ngài!"
Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: "Hợp tác vui vẻ. Tour du lịch tiếp tục. Chúng ta sẽ chuyển sang phần: Khám phá căn cứ bí mật dưới lòng đất của họ (giờ đã thuộc sở hữu của tôi)."
—
Khi chuyến du lịch kết thúc và mọi người trở về Vực Không Gian Số 0, Lý Bạch lập tức chép tay một bài thơ "Hiện Đại Hành" gây chấn động giới tu tiên. Kim Bất Hoán mang về một chiếc Lamborghini chạy bằng… linh thạch (do Thẩm Trường An độ lại với phí dịch vụ cao ngất). Lão Tà thì bắt đầu đưa vào thực đơn món "Gà rán 13 loại ma dược" khiến khách khứa xếp hàng dài.
Thẩm Trường An ngồi lại quầy lễ tân, đếm lại số linh thạch vừa thu hoạch được. Anh nhìn vào bảng xếp hạng đa vị diện của hệ thống, nơi cái tên "Trường Sinh Khách Sạn" đang leo lên vị trí dẫn đầu về uy tín và lợi nhuận.
"Hệ thống, vị diện tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?"
*[Gợi ý: Vị Diện Ma Pháp phương Tây hoặc Vị Diện Tận Thế.]*
"Tận thế sao? Chà, ở đó chắc là họ thiếu nhu yếu phẩm lắm. Một bát mì tôm Trường Sinh ở thế giới tận thế… chắc chắn có thể đổi được một trái tim quái vật cấp cao."
Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, nụ cười càng lúc càng giống một con cáo già thực thụ.
"Thông báo cho Vân Cơ, chuẩn bị thêm các loại nước sát khuẩn mạnh. Và bảo Lão Tà, học cách nấu món gì đó từ… tinh thạch của thây ma. Chúng ta sắp có một vụ làm ăn lớn rồi."
Tiếng bàn tính lại vang lên lạch cạch, hòa cùng tiếng chuông vàng trên cổ Tiểu Hắc. Khách sạn Trường Sinh, một lần nữa, lại chuẩn bị khiến cả đa vũ trụ phải "đứng hình" (và rỗng túi).