Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 168: ** Thẩm Trường An nổi giận

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:58:12 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 168: THẨM TRƯỜNG AN NỔI GIẬN – “NGƯƠI CÓ BIẾT CÁI BÌNH ĐÓ BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG?”

Tại ngã ba ranh giới giữa Tiên, Ma và Yêu giới, có một vùng hư không vĩnh hằng bao phủ bởi sương mù xám xịt. Nơi đây linh khí hỗn loạn, không gian vặn xoắn, ngay cả những đại năng nắm giữ quy tắc cũng không dám tùy tiện đặt chân vào. Thế nhưng, giữa sự hỗn mang ấy, một tòa lầu các nguy nga, tráng lệ lại tọa lạc một cách ngang nhiên, bảng hiệu phía trước phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt nhưng vô cùng kiên định: "Trường Sinh Khách Sạn".

Bên trong khách sạn, tiếng quạt hơi nước (chạy bằng linh thạch bậc thấp) rì rì thổi mang theo hương hoa cỏ tươi mát. Thẩm Trường An nằm dài trên ghế nằm được lót bằng da gấu Tuyết Bắc Cực, trên mặt đắp một tấm mặt nạ thảo dược lấp lánh linh quang. Tay trái anh cầm một chiếc quạt xếp nhẹ nhàng phe phẩy, tay phải lười biếng nhấp một ngụm trà linh cam tươi vừa mới ép.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo vòng cổ có chuông vàng, đang nằm cuộn tròn dưới chân anh, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn ra ngoài cửa chính rồi ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát đạo binh bất cứ lúc nào.

Bầu không khí yên bình ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng áp lực cực mạnh từ trên bầu trời.

"Vèo! Vèo! Vèo!"

Tiếng rít gió chói tai vang lên, kéo theo đó là mười mấy đạo cầu vồng rực rỡ hạ xuống trước cửa khách sạn. Dẫn đầu là một chiếc phi thuyền xa hoa tột bậc, mạ vàng toàn thân, xung quanh khảm nạm hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm, chiếu sáng rực cả một góc trời xám xịt.

Trên mạn thuyền, một thanh niên mặc gấm vóc lụa là, ngón tay đeo đầy nhẫn trữ vật lấp lánh, mặt mày vênh váo bước xuống. Theo sau hắn là một lão già mặc đạo bào màu xám, khí thế thâm trầm, đôi mắt già nua thi thoảng lại lóe lên tia điện tím, chứng tỏ một thân tu vi Hóa Thần kỳ không hề tầm thường.

Kim Bất Hoán, nhị thiếu gia của Kim Đình Thương Hội – tổ chức tài chính lớn nhất Tu Chân Giới – hít một hơi thật sâu rồi nhíu mày chê bai:

"Chỗ này là cái khách sạn 'vô địch' mà thiên hạ đồn đại sao? Nhìn qua cũng thường thôi. Mùi vị nghèo nàn thật là khiến người ta nhức mũi."

Hắn nghênh ngang bước vào sảnh chính. Theo thói quen của một đại thiếu gia thích phô trương, Kim Bất Hoán vung tay một cái, một cơn gió linh lực mạnh mẽ quét qua, mục đích là để "phủi bụi" chỗ hắn sắp đi tới.

Thế nhưng, cơn gió này lại thổi trúng một chiếc bình sứ nhỏ màu trắng đặt trên kệ gỗ cạnh quầy lễ tân.

"Xoảng!"

Tiếng gốm sứ vỡ vụn giòn tan vang lên trong không gian yên tĩnh. Những mảnh vỡ trắng muốt văng tứ tung trên sàn nhà vừa mới được lau bóng loáng.

Vân Cơ, lúc này đang cầm một chiếc khăn tay tinh xảo đứng sau quầy, sắc mặt ngay lập tức chuyển từ hồng hào sang trắng bệch, rồi nhanh chóng đen kịt lại. Đôi mắt nàng nheo lại, cái đuôi cáo sau lưng bắt đầu dựng đứng lên vì tức giận.

"Bụi… và rác… Ngươi vừa mới tạo ra rác ngay trước mặt ta?" Giọng nói của nàng run lên, không phải vì sợ, mà vì chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) của nàng đang gào thét.

Thẩm Trường An lúc này cũng đã gỡ miếng mặt nạ xuống. Anh không vội ngồi dậy, chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn đống mảnh vỡ dưới đất. Đôi mắt anh khẽ chớp, ánh sáng của chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang đeo bên hông chợt lóe lên một cái.

Kim Bất Hoán chẳng hề để tâm, hắn khinh khỉnh rút ra một viên linh thạch thượng phẩm, búng tay ném cái vèo về phía quầy lễ tân như ném rác:

"Có cái bình rách cũng vỡ. Một viên thượng phẩm này dư sức mua cả trăm cái tiệm đồ gốm. Đừng nhìn bổn thiếu gia bằng cái ánh mắt đó, mau đem rượu ngon nhất và món đắt nhất ra đây!"

Huyết Lôi chân nhân đứng sau lưng hắn khẽ nhíu mày, lão cảm thấy có gì đó không ổn. Từ lúc bước vào tòa nhà này, lão cảm thấy tu vi của mình dường như bị một loại lực lượng vô hình nào đó ép chặt vào trong kinh mạch, nhưng lão lại cho rằng đó là do trận pháp cấm chế bình thường của khách sạn nên không quá bận tâm.

Thẩm Trường An chậm rãi đứng dậy. Anh phủi phủi bộ đồ thư sinh phẳng phiu của mình, bước từng bước nhẹ tênh về phía đống đổ nát. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh sứ lên, vẻ mặt đầy đau đớn như vừa mất đi người thân.

"Ngươi… Ngươi vừa nói cái gì?" Thẩm Trường An khàn giọng hỏi, nụ cười trên môi anh đã hoàn toàn biến mất.

"Ta nói là đền cho ngươi một viên linh thạch thượng phẩm, còn không mau…"

"Ngươi có biết cái bình này bao nhiêu tiền không?" Thẩm Trường An ngắt lời, giọng nói cực kỳ bình thản nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến không khí trong sảnh bỗng chốc đông cứng lại.

Kim Bất Hoán cười hô hố: "Bao nhiêu? Vài vạn linh thạch? Hay là mười vạn? Nhà ta không có gì ngoài tiền!"

Thẩm Trường An đứng thẳng người lên, bàn tính trong tay "lạch cạch" nảy số nhanh như gió lốc. Anh nhìn vào cuốn sổ thu chi trên không trung tự hiện ra, giọng đọc vang lên đều đều nhưng rõ mồn một như búa gõ vào tim:

"Vật bị phá hoại: Bình gốm 'Thanh Thiên Hóa Hư Đỉnh'. Xuất xứ: Chế tạo từ đất sét lấy dưới đáy hồ Luân Hồi, nung bằng tâm hỏa của Phượng Hoàng trong chín chín tám mươi mốt ngày. Đây không phải là bình thường, đây là linh vật chứa đựng ý niệm thái bình của vạn dặm sơn hà. Giá gốc: 500 triệu linh thạch cực phẩm."

Cả sảnh khách sạn lặng ngắt như tờ. Kim Bất Hoán há hốc mồm, suýt nữa cắn vào lưỡi: "Năm… năm trăm triệu cực phẩm? Ngươi điên rồi sao? Nó chỉ là cái bình gốm trắng!"

Thẩm Trường An không dừng lại, ngón tay anh tiếp tục gõ bàn tính "cạch cạch" vang dội:

"Phí dọn dẹp hiện trường: 1 triệu linh thạch. Do khách hàng có thái độ ngạo mạn, gây tổn hại tinh thần nghiêm trọng cho nhân viên tiếp tân của chúng ta là Vân Cơ cô nương, phí bồi thường danh dự: 10 triệu linh thạch. Phí tổn hại tinh thần của bản quản lý: 50 triệu linh thạch. Thêm vào đó, việc vỡ bình đã làm đứt đoạn mạch phong thủy của khách sạn, ảnh hưởng đến sự trường thọ của thực khách, phí tổn thất doanh thu dự kiến: 200 triệu linh thạch nữa."

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Kim Bất Hoán: "Tổng cộng là 761 triệu linh thạch cực phẩm. Lẻ 1 triệu ta bớt cho ngươi vì là khách mới. Ngươi định thanh toán bằng tiền mặt, hay dùng thẻ linh khí đa năng?"

"Cái gì?! Thằng nhóc kia, ngươi dám tống tiền ta?" Kim Bất Hoán điên tiết, quay sang hét lớn: "Huyết Lôi chân nhân! Phá nát cái khách sạn rách nát này cho ta!"

Huyết Lôi chân nhân sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, lão gầm lên một tiếng, chân đạp lôi đình, hai tay kết ấn, muốn dùng 'Huyết Lôi Thần Chưởng' vỗ nát quầy lễ tân.

Thế nhưng, ngay khi lão vừa định xuất chiêu, một bóng đen khổng lồ bất ngờ che phủ cả sảnh chính.

Từ trong bếp, một bóng dáng to lớn bước ra. Lão Tà cầm một chiếc dao phay xỉn màu, nhưng khí thế sát phạt nồng nặc đến mức khiến Huyết Lôi chân nhân phải run rẩy. Lão Tà mặc chiếc tạp dề hồng thêu hoa hồng, trên tay vẫn còn dính chút nước xốt thịt, giọng nói ồm ồm như sấm:

"Chủ nhân, có kẻ muốn trốn nợ? Có cần lão già này cắt hắn ra thành từng miếng để làm gia vị cho món súp tối nay không? Ta thấy gan của tu sĩ Hóa Thần cũng khá là bổ dưỡng đấy."

Huyết Lôi chân nhân tái mặt, lão nhận ra hơi thở này: "Tà… Tà Độc Ma Quân?! Ngài không phải đã biến mất từ mười vạn năm trước sao?"

Cùng lúc đó, Tiểu Hắc vốn đang nằm dưới chân Thẩm Trường An bỗng đứng dậy. Nó lắc mình một cái, hóa thành một hắc ảnh cao hơn ba trượng, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu nhìn xuống lũ người Kim Bất Hoán. Áp lực của Thần thú Thượng cổ tỏa ra khiến toàn bộ tu sĩ đi theo Kim Bất Hoán ngay lập tức quỳ sụp xuống, ói máu tại chỗ.

Thẩm Trường An khẽ gõ quạt xếp lên bàn, nhẹ giọng nói:

"Trong phạm vi khách sạn Trường Sinh, ta là quy tắc. Ở đây, khách hàng là Thượng đế, nhưng kẻ quỵt nợ thì… chỉ là nô lệ."

Anh vừa dứt lời, "Lĩnh vực tuyệt đối" khởi động. Kim Bất Hoán cảm thấy linh khí trong cơ thể mình như bị một bàn tay vô hình rút cạn sạch sến. Toàn bộ tu vi Nguyên Anh kỳ của hắn biến mất không còn một mống, ngay cả nhẫn trữ vật trên tay cũng tự động bay về phía Thẩm Trường An.

"A! Chuyện gì thế này? Tay của ta! Linh khí của ta!" Kim Bất Hoán hoảng loạn ngã chổng vó trên sàn nhà, ngay giữa đống mảnh vỡ sứ mà hắn vừa gây ra.

Thẩm Trường An đi tới, đạp nhẹ chân lên ngực Kim Bất Hoán, nụ cười "không chạm đáy mắt" lại xuất hiện:

"Ngươi nói xem, cái bình đó bao nhiêu tiền? Nói sai một câu, ta cho Tiểu Hắc nhai cái phi thuyền của ngươi làm điểm tâm."

Huyết Lôi chân nhân lúc này đã hoàn toàn suy sụp, lão quỳ mọp dưới đất, trán chạm sàn: "Đại nhân tha mạng! Nhị thiếu gia trẻ người non dạ, xin đại nhân bớt giận! Chúng ta đền! Chúng ta sẽ đền đủ!"

"Đền? Ngươi lấy gì đền?" Thẩm Trường An lật xem cuốn sổ ghi chép tu vi của Huyết Lôi: "Ngươi tu luyện lôi pháp, cũng khá đấy. Khách sạn đang thiếu một hệ thống lọc điện và bảo vệ cổng. Ngươi ký vào bản hợp đồng này đi, phục vụ ở đây 2000 năm để trả nợ. Còn Nhị thiếu gia… Vân Cơ, giao hắn cho cô. Bảo hắn dùng lưỡi liếm sạch đống mảnh vỡ này và lau sạch sàn nhà mười vòng. Nếu còn một hạt bụi, cứ đập hắn ra bã cho ta."

Vân Cơ nở một nụ cười cực kỳ xinh đẹp nhưng lạnh đến thấu xương: "Tuân lệnh chủ nhân. Ta nhất định sẽ 'chăm sóc' hắn thật kỹ."

Kim Bất Hoán nhìn thấy ánh mắt của Vân Cơ thì sợ đến mức đái ra quần. Hắn không thể tin được, một giây trước hắn còn là nhị thiếu gia lẫy lừng, giây sau đã trở thành nô bộc rửa sàn.

Thẩm Trường An nhặt lấy một mảnh vỡ cuối cùng, khẽ thở dài:

"Ta đã nói rồi, cái bình này rất quý. Nó là đạo cụ quan trọng để ta lấy cớ… à không, để ta duy trì phong thủy. Lần sau nếu muốn đập đồ, nhớ mang theo nhiều tiền hơn nhé."

Dưới ánh hoàng hôn nhập nhẹm, Huyết Lôi chân nhân – một cao thủ Hóa Thần kỳ lừng lẫy – bị xách cổ đi lắp máy phát điện linh khí. Kim Bất Hoán – thiên tài kinh thương – bắt đầu hành trình lau sàn trong nước mắt.

Thẩm Trường An thu lại bàn tính, hài lòng quay về chiếc ghế nằm của mình.

"Lão Tà, tối nay thêm món đùi dê nướng nhé. Thu thêm được một con nợ… à, một vị khách tiềm năng, tâm trạng ta thật là tốt."

Tiểu Hắc hóa lại thành con chó nhỏ, vẫy đuôi rối rít đi theo anh. Khách sạn Trường Sinh lại trở về vẻ yên bình ban đầu, chỉ có tiếng kêu gào thảm thiết của nhị thiếu gia họ Kim là thỉnh thoảng còn vang vọng, hòa vào sương mù vĩnh hằng của hư không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8