Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 171: ** Mặc Vô Đạo sử dụng thẻ VIP Kim Cương để yêu cầu \”Quyền miễn trừ\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:00:00 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 171: QUYỀN MIỄN TRỪ VÀ "ĐIỀU KHOẢN IN NHỎ"**

Trong đại sảnh của Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn luôn mang mùi hương thanh khiết của đàn hương nướng kèm một chút vị béo ngậy từ gian bếp của Lão Tà, thì nay lại bị một luồng sát khí đặc quánh như bùn lầy bao phủ.

Mặc Vô Đạo đứng giữa sảnh, vạt áo bào xám tro phấp phới mặc dù không có gió. Lão vừa nuốt chửng linh hồn của chín chín tám mươi mốt đệ tử thân tín nhất, tu vi đã chạm đến ngưỡng cửa của "Chân Tiên", một cảnh giới mà cả vạn năm nay Phù Thế Linh Giới chưa ai chạm tới. Chung quanh lão, những gợn sóng không gian liên tục nứt vỡ rồi lại lành lại, minh chứng cho sức mạnh có thể làm sụp đổ cả một phương thiên địa.

Tuy nhiên, trước mặt lão, Thẩm Trường An vẫn ngồi bình thản trên chiếc ghế dựa làm bằng gỗ hoàng đàn cổ thụ, tay trái cầm một ly "Trà sữa Linh hoàn đặc biệt" (có trân châu làm từ yêu đan cá chép hóa rồng), tay phải nhịp nhịp trên mặt bàn tính bằng ngọc đế quang.

"Lão Mặc này, ta đã nói rồi, sàn nhà này Vân Cơ mới lau bằng nước sương sớm gom từ đỉnh Côn Luân, ông giẫm nát ba viên gạch men Thượng phẩm rồi đấy." Thẩm Trường An thở dài, giọng điệu như thể đang nói về việc thời tiết hôm nay không tốt để phơi đồ.

"Thẩm Trường An!" Mặc Vô Đạo gầm lên, giọng nói mang theo thiên uy khiến cửa kính của khách sạn rung bần bật. "Ngươi đừng mang cái bộ dạng con buôn đó ra trước mặt ta nữa! Hôm nay, hoặc là ngươi giao ra lõi năng lượng của Trường Sinh Khách Sạn, hoặc là ta sẽ khiến nơi này thành bình địa!"

Bên cạnh Thẩm Trường An, Vân Cơ đang diện một bộ sườn xám thêu lụa tinh xảo, nghe vậy liền nhướn mày, bàn tay trắng nõn lén lút vận một luồng mị quang: "Chủ quán, để thiếp thân tát lão già này mấy phát cho tỉnh ngủ nhé? Lão làm bụi bay đầy kệ quầy của ta rồi."

Ở góc bếp, Lão Tà cũng vác một chiếc muôi đồng khổng lồ bước ra, mặt sẹo giật giật: "Chủ quán, cho lão phu mượn đầu của lão này làm hũ muối dưa được không? Đảm bảo giòn rụm!"

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn bình thường chỉ thích nằm ngủ, lúc này cũng nhe răng ra, từ kẽ răng phát ra tiếng sấm rền rĩ của thượng cổ thần thú.

Mặc Vô Đạo lùi lại một bước, tâm trí lão vẫn còn ám ảnh bởi "Lĩnh vực tuyệt đối" của Thẩm Trường An. Trong phạm vi cái khách sạn quái quỷ này, kẻ mạnh nhất cũng sẽ biến thành người phàm nếu Thẩm Trường An muốn. Nhưng lần này, Mặc Vô Đạo lại nở một nụ cười quỷ quyệt. Lão thò tay vào ngực áo, lấy ra một tấm thẻ màu đen bóng loáng, mặt trên khảm những viên kim cương li ti xếp thành hình một ngôi sao tám cánh.

"Thẩm Trường An, ngươi có nhớ tấm thẻ này không?"

Ánh mắt Thẩm Trường An khựng lại một nhịp, khóe môi khẽ giật.

Đó là Thẻ VIP Kim Cương – loại thẻ thành viên cao cấp nhất mà khách sạn từng phát hành. Cách đây một năm, trong một chiến dịch khuyến mãi "Nạp linh thạch nhận thẻ hiệu", Mặc Vô Đạo đã lén dùng danh tính giả, đổ toàn bộ ngân khố tích góp mười vạn năm của một tông môn lớn nhất nhì giới tu chân vào để sở hữu nó.

Mặc Vô Đạo giơ cao tấm thẻ, lớn tiếng đọc theo thể thức trang trọng:
"Chiếu theo Quy chế quản lý Khách sạn Trường Sinh, điều thứ nhất: Khách hàng là Thượng đế. Điều thứ mười: Khách hàng sở hữu thẻ VIP Kim Cương được hưởng 'Quyền miễn trừ tuyệt đối'. Mọi hình thức tấn công, tước đoạt tu vi hay trục xuất từ phía khách sạn đối với chủ thẻ đều bị cấm! Đồng thời, khách hàng VIP có quyền yêu cầu Quản lý thực hiện một nguyện vọng hợp lý trong phạm vi dịch vụ!"

Lão cười sằng sặc, đôi mắt vằn tia máu nhìn Thẩm Trường An: "Nguyện vọng của ta rất đơn giản. Ta muốn ngươi… tự sát tại chỗ! Với tư cách là VIP, lời nói của ta chính là thánh chỉ trong khách sạn này!"

Bầu không khí đông cứng lại. Vân Cơ sắc mặt đại biến, nàng muốn lao lên nhưng chợt nhận thấy một rào cản vô hình từ hệ thống ngăn nàng lại. Đây là sức mạnh của Quy tắc. Khách sạn vận hành dựa trên Luật lệ, và Thẻ VIP Kim Cương chính là tấm khiên bảo vệ tối cao do chính Thẩm Trường An thiết lập để… dụ dỗ đại gia.

"Xong rồi…" Lão Tà lẩm bẩm, bàn tay run run làm rơi chiếc muôi đồng xuống sàn kêu "Keng" một tiếng khô khốc.

Thẩm Trường An im lặng. Anh từ từ đặt ly trà sữa xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng nhưng nghe như tiếng chuông tang trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn Mặc Vô Đạo bằng đôi mắt nheo lại, rồi đột nhiên… anh mỉm cười.

Đó không phải là nụ cười lo lắng, mà là nụ cười của một kẻ kinh doanh vừa tìm thấy một sơ hở pháp lý vĩ đại.

"Mặc trưởng lão, trí nhớ của ông tốt thật đấy." Thẩm Trường An chậm rãi rút từ ngăn kéo ra một cuốn sổ da cũ kỹ, phía trên ghi dòng chữ: *Hồ sơ điều khoản dịch vụ (Bản đầy đủ).*

"Đúng là Thẻ VIP Kim Cương có quyền miễn trừ." Thẩm Trường An lật lật các trang giấy bằng tốc độ chóng mặt, cuối cùng dừng lại ở trang 199, mục phụ thứ 815. "Nhưng hình như ông quên chưa đọc những dòng 'in nhỏ' ở mặt sau của hợp đồng nạp thẻ mà ông đã dùng thần thức ký nhận rồi."

Thẩm Trường An lấy ra một chiếc kính lúp khảm linh ngọc, chỉ vào một dòng chữ bé xíu như chân kiến ở góc khuất:
"Khoản b, mục 9, điều 7: 'Quyền miễn trừ tuyệt đối' chỉ có hiệu lực khi khách hàng không vi phạm vào danh sách các hành vi gây hại đến môi trường kinh doanh của Khách sạn. Đặc biệt, theo điều 102: Khách sạn có quyền đơn phương đình chỉ, thu hồi thẻ và tịch thu mọi số dư nếu khách hàng có 'Thái độ lồi lõm' làm ảnh hưởng đến tinh thần nhân viên và mỹ quan hạ tầng."

Mặc Vô Đạo ngẩn người: "Cái gì? 'Thái độ lồi lõm'? Cái định nghĩa chết tiệt đó là cái gì?"

Thẩm Trường An vỗ bàn tính lạch cạch: "Định nghĩa này hoàn toàn thuộc quyền diễn giải cuối cùng của Quản lý khách sạn. Ví dụ, việc ông giẫm nát gạch men (mỹ quan), việc ông dọa giết nhân viên (tinh thần), và đặc biệt…"

Anh chỉ tay vào vũng máu đọng dưới chân Mặc Vô Đạo – vết tích của lũ đệ tử bị lão sát hại: "Ông mang theo tà khí hôi hám vào sảnh VIP của ta mà chưa qua xịt khử trùng bằng tinh dầu bưởi cao cấp. Đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng an toàn vệ sinh khách sạn!"

"Hệ thống, thông báo!" Thẩm Trường An hô vang.

Trong đầu mọi người vang lên một tiếng "Đinh" cơ khí lạnh lùng:
*[Thông báo: Khách hàng Mặc Vô Đạo bị liệt vào 'Danh sách đen' do vi phạm nghiêm trọng Quy tắc ứng xử của thượng đế. Thẻ VIP Kim Cương bị vô hiệu hóa. Quyền miễn trừ bị thu hồi. Trạng thái hiện tại: Kẻ xâm nhập bất hợp pháp.]*

Sắc mặt Mặc Vô Đạo từ tái xanh chuyển sang trắng bệch: "Không thể nào! Ta đã nạp vào đó mười tỷ linh thạch! Ngươi không thể cướp trắng của ta như vậy!"

"Ông lầm rồi, ông Mặc." Thẩm Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo, nụ cười biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo tột độ của một vị thần trong lĩnh vực của mình. "Ở đây, tiền là quan trọng, nhưng luật của ta mới là tối cao. Tiền nạp không hoàn lại, đó là quy định trong thông tin ký gửi lúc mua thẻ. Và bây giờ…"

Thẩm Trường An nhẹ nhàng đưa tay ra không trung rồi nắm chặt lại: "Thu nợ."

Ngay lập tức, áp lực khổng lồ từ "Chân Tiên" của Mặc Vô Đạo như một quả bóng bị kim châm, vỡ tan tành. Những luồng linh khí cuồng bạo mà lão vừa chiếm đoạt từ đệ tử bắt đầu bị tường của khách sạn hút lấy như máy hút bụi công suất lớn. Mặc Vô Đạo rú lên đau đớn, thân thể cao lớn dần co rút lại, nếp nhăn hiện rõ trên khuôn mặt, râu tóc bạc phơ trong tích tắc.

Toàn bộ tu vi vạn năm bị tước đoạt sạch sẽ.

Mặc Vô Đạo quỳ sụp xuống sàn, đôi mắt mờ đục nhìn Thẩm Trường An như nhìn thấy một ác quỷ: "Ngươi… ngươi không phải người… Ngươi là cái gì?"

"Ta chỉ là một người làm ngành dịch vụ thôi." Thẩm Trường An cúi xuống, nhặt tấm thẻ Kim Cương giờ đã xám xịt dưới sàn lên. "Chậc, phí quá, tốn bao nhiêu công in ấn."

Vân Cơ và Lão Tà lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đi tới bao quanh lấy Mặc Vô Đạo giờ chỉ còn là một lão già run rẩy không có chút lực gà trói.

"Chủ quán, xử lý lão thế nào?" Lão Tà hỏi, ánh mắt đầy sát khí.

Thẩm Trường An sờ cằm suy nghĩ, rồi nhìn về phía Tiểu Hắc đang gâu gâu đòi ăn: "Giết lão thì cũng tốn công dọn dẹp xác. Chúng ta đang thiếu nhân sự, đúng không?"

"Đúng ạ!" Vân Cơ cười duyên dáng, hiểu ý ngay lập tức. "Cần người dọn rác ở phía sau vườn rau, và đặc biệt là chuồng của Tiểu Hắc dạo này bốc mùi quá."

Thẩm Trường An vỗ tay một cái: "Quyết định thế đi. Mặc Vô Đạo, từ nay ông là nhân viên thực tập hạng C- tại Khách sạn Trường Sinh. Nhiệm vụ của ông là: Một, quét phân của Tiểu Hắc hằng ngày; Hai, tắm cho nó khi nó bẩn; Ba, nếu nó lỡ 'đi bậy' ra sảnh, ông phải dùng lưỡi… à không, dùng bàn chải đánh răng chà sạch từng kẽ gạch."

Mặc Vô Đạo nghe xong, đôi mắt trợn trừng, tim gan đảo lộn: "Ngươi… ngươi sỉ nhục ta! Ta thà chết còn hơn!"

"Ồ, trong hợp đồng lao động cưỡng bức mà ta vừa soạn thảo, nhân viên không có quyền tự sát nếu chưa trả hết nợ cho khách sạn." Thẩm Trường An lật cuốn sổ thu chi ra, lạch cạch gõ bàn tính một lần cuối.

"Để xem nào… Phí tổn thất ba viên gạch men: 50 vạn linh thạch. Phí bồi thường tinh thần cho Vân Cơ vì bị dọa: 200 vạn. Phí làm bẩn không khí sảnh: 100 vạn. Tổng cộng kèm lãi suất vay nặng lãi theo giờ… Ông cần làm việc cho ta khoảng… ba triệu năm nữa thì sẽ được tự do. Chúc mừng lão Mặc, ông chính thức có việc làm ổn định trọn đời!"

Tiểu Hắc nhảy chân sáo đến trước mặt Mặc Vô Đạo, khinh khỉnh hất cái mũi vào ống quần lão già, sau đó kêu lên một tiếng khoái chí.

"Lão Tà, Vân Cơ, mang nhân viên mới đi nhận đồ bảo hộ lao động đi. Tiện thể, hôm nay ăn lẩu chúc mừng khách sạn tránh được một vụ khủng bố." Thẩm Trường An vung tay áo, xoay người trở lại quầy lễ tân.

Ngoài cửa khách sạn, hoàng hôn của Vực Không Gian Số 0 rực đỏ như máu, nhưng bên trong, tiếng lạch cạch của bàn tính ngọc lại vang lên một cách thanh thản, nhịp nhàng. Thẩm Trường An thầm nhẩm: *Thêm một người quét dọn không lương, mỗi năm tiết kiệm được khối linh thạch, mình thật là thiên tài kinh doanh!*

[HẾT CHƯƠNG 171]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8