Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 174: ** Thiên Đạo chuẩn bị reset thế giới
**CHƯƠNG 174: THIÊN ĐẠO CHUẨN BỊ "RESET" THẾ GIỚI**
Trong lịch sử dài đằng đẵng của Phù Thế Linh Giới, chưa bao giờ các đại năng tu tiên lại cảm thấy sợ hãi một bầu trời xanh đến thế.
Hôm nay, bầu trời không xanh. Nó mang một màu đỏ sẫm như máu loãng, xen lẫn những vết rạn nứt màu đen kịt chạy dài từ đông sang tây, giống như một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng búa tạ nện vào. Linh khí trong không trung không còn ôn hòa, chúng bắt đầu kết tinh lại thành những hạt bụi nhỏ li ti, lấp lánh nhưng mang theo hơi thở của sự hủy diệt.
Đây chính là dấu hiệu của "Thiên Đạo Đào Thải" – hay theo cách gọi của những kẻ sống quá lâu, là ngày "Reset" thế giới.
Bên ngoài, giới tu chân đang rơi vào hỗn loạn tột độ. Những tông môn vạn năm bắt đầu sụp đổ, các bí cảnh tự phát nổ, và những con rồng già nua ẩn mình dưới đáy biển sâu cũng phải ngoi lên, rên rỉ trước áp lực kinh hoàng từ quy luật tự nhiên.
Thế nhưng, tại Vực Không Gian Số 0, có một nơi vẫn bình yên đến lạ lùng.
Đó là Trường Sinh Khách Sạn.
***
"Thẩm sếp, Wifi linh khí lại chập chờn rồi! Các vị khách ở khu VIP đang gào thét vì không xem được buổi livestream bán tiên đan của Vân tiểu thư kìa!"
Tiểu Hắc – lúc này đang trong hình dáng một con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – chạy lon ton vào sảnh chính, cái đuôi ngoáy tít nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ lo lắng nhìn lên bầu trời đầy vết nứt.
Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ hồng mộc vạn năm, tay cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gảy "lạch cạch". Anh mặc bộ đồ thư sinh phẳng phiu, tóc búi gọn gàng, vẻ mặt điềm nhiên như thể những vết nứt trên trời kia chỉ là vài vết bẩn trên cửa kính.
"Bảo họ bình tĩnh." Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt đẩy những hạt bàn tính. "Thiên đạo đang nâng cấp hệ thống, băng thông toàn cầu bị bóp nghẹt là chuyện bình thường. Ai thắc mắc thì bảo họ đóng thêm phí 'Bảo trì khẩn cấp', ta sẽ cho ưu tiên đường truyền riêng."
"Sếp à, đây không phải là nâng cấp, đây là sắp nổ tung rồi!" Tiểu Hắc rên rỉ, nằm bẹp xuống sàn. "Tôi cảm nhận được hơi thở của Đại Kiếp Nạn. Thiên Đạo đang muốn xóa sổ mọi thứ để làm lại từ đầu. Chúng ta… chúng ta có bị quét sạch không?"
Đúng lúc này, từ phía nhà bếp, một bóng người to lớn lù lù bước ra. Lão Tà, đầu bếp chính của khách sạn, tay cầm một con dao phay ám muội khí, chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng của lão hôm nay dính đầy nước sốt màu tím kỳ lạ.
"Chủ nhân, nguyên liệu nấu ăn bên ngoài đều đã bị 'ô nhiễm' bởi sát khí của Thiên Đạo rồi." Giọng lão ồm ồm như sấm. "Đám gà Phượng Hoàng ngoài vườn rau vừa rồi đều đồng loạt lăn đùng ra chết, linh tính mất sạch, thịt dai như củi mục. Nếu cứ thế này, thực đơn tối nay chỉ có nước cho khách ăn củ cải trắng thôi."
Thẩm Trường An lúc này mới ngừng tay. Anh ngước mắt nhìn Lão Tà, rồi nhìn ra phía cửa ra vào – nơi Vân Cơ đang cầm một chiếc chổi lông gà, điên cuồng quét đi những hạt bụi linh khí đang rơi xuống từ trần nhà.
"Chết tiệt! Cái thứ bụi diệt thế này tại sao lại dai dẳng thế cơ chứ!" Vân Cơ vừa quét vừa lẩm bẩm, đuôi cáo của cô dựng đứng lên vì tức giận. "Ta vừa mới lau xong cái đại sảnh này ba ngàn lần! Thẩm sếp, ngài không mau đóng cửa bảo vệ lại, cái khách sạn này sẽ biến thành bãi rác mất!"
Thẩm Trường An khẽ thở dài, anh đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi quầy lễ tân. Tiếng giày vải đạp lên sàn gỗ tạo ra những âm thanh trầm đục, khiến bầu không khí vốn dĩ căng thẳng bỗng chốc lắng xuống một chút.
"Thiên Đạo muốn reset à?" Thẩm Trường An nhếch môi, nụ cười vẫn mang nét thực dụng quen thuộc. "Nó đã hỏi ý kiến của ban quản lý khách sạn chưa? Ta đã đóng thuế linh khí đầy đủ cho vùng đất này trong suốt ba năm qua, dịch vụ hậu mãi còn chưa thấy đâu mà đã muốn giải tỏa mặt bằng?"
Anh đi tới trước cửa lớn khách sạn, nhìn ra xa. Ở phía chân trời, những tòa thành trì bay của các đại tông môn đang dần bị hút vào những vết nứt đen kịch. Tiếng gào thét của các tu sĩ vang lên thảm thiết, nhưng khi những âm thanh đó chạm đến ranh giới của Trường Sinh Khách Sạn, chúng bỗng dưng biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Lĩnh vực tuyệt đối của Thẩm Trường An giống như một quả cầu pha lê khổng lồ, bao bọc lấy toàn bộ khuôn viên khách sạn, ngăn cách với sự diệt vong đang diễn ra bên ngoài.
[Ding! Hệ thống phát hiện dữ liệu vũ trụ đang bị định dạng lại (Format).]
[Trạng thái khách sạn: Trạm trung chuyển linh hồn duy nhất còn hoạt động.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Ngăn chặn quá trình 'Reset' chạm đến lõi của khách sạn. Nếu khách sạn sụp đổ, điểm Công Đức của ký chủ sẽ về 0. Hình phạt: Cùng thế giới tan biến.]
Thẩm Trường An nhìn vào bảng thông báo ảo trong đầu, chửi thầm một tiếng: "Cái hệ thống này, lúc nào cũng dọa dẫm về tiền lương của ta."
Anh quay lại nhìn dàn nhân viên của mình. Lão Tà đang thử độ sắc của dao phay, Vân Cơ đang sửa lại lớp trang điểm cho thật sắc sảo trước khi chết, còn Tiểu Hắc thì đang gặm một khúc xương linh thạch để trấn tĩnh.
"Nghe đây." Thẩm Trường An lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng đầy uy quyền. "Khách sạn Trường Sinh chưa bao giờ nợ lương nhân viên, và cũng chưa bao giờ để khách hàng chết trong lúc còn trả tiền phòng. Hôm nay, cho dù Thiên Đạo có muốn đóng cửa cái Phù Thế Linh Giới này, nó cũng phải để lại cái khách sạn của ta làm trạm thu phí cuối cùng."
Vừa dứt lời, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một luồng sáng vàng óng từ trên không trung giáng xuống, trực diện đánh vào hàng rào bảo vệ của khách sạn.
Đó không phải là lôi kiếp, mà là ý chí thuần túy của Thiên Đạo. Một giọng nói vô hồn, không nam không nữ, vang vọng khắp vạn giới:
"Mọi sự khởi đầu đều có kết thúc. Vạn vật mục nát, cảm xúc dư thừa làm tắc nghẽn vận hành của Đạo. Khách sạn Trường Sinh là một điểm lỗi (bug). Xóa bỏ!"
Các vị khách đang trú ngụ trong khách sạn, bao gồm cả Kiếm Tiên Say Khướt và Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán, đều hoảng sợ chạy ra sảnh. Họ nhìn thấy bên ngoài lớp màng bảo vệ, không gian đang sụp đổ như những mảnh xếp hình bị xới tung.
"Thẩm quản lý! Cứu chúng ta với!" Kim Bất Hoán gào lên, ôm chặt lấy chân Thẩm Trường An. "Ta còn 50 vạn linh thạch chưa tiêu hết, ta chưa muốn biến thành mã dữ liệu đâu!"
Thẩm Trường An một chân đá văng Kim Bất Hoán ra, tay phải giơ cao cuốn sổ thu chi màu vàng kim.
"Muốn xóa sổ khách sạn của ta?" Thẩm Trường An nheo mắt nhìn thẳng vào điểm đen sâu nhất trên bầu trời. "Trước tiên, hãy thanh toán nợ cũ đã!"
Anh lật một trang trong sổ, ngón tay lướt nhanh: "Năm thứ 421 sau khi thành lập Linh Giới, Thiên Đạo mượn của khách sạn một chút 'Nguyên khí hỗn độn' để kiến tạo thêm 3000 tiểu thế giới, nợ chưa trả. Năm ngoái, Thiên Đạo dùng sấm sét làm hỏng hai cây cổ thụ ở vườn sau, chưa bồi thường. Tính cả lãi suất tích lũy…"
Thẩm Trường An gõ mạnh vào bàn tính, một âm thanh thanh thúy vang lên, hóa thành một làn sóng năng lượng vô hình đánh tan luồng sáng vàng phía trên.
"Tổng cộng, Thiên Đạo nợ Trường Sinh Khách Sạn 999 tỷ điểm Công Đức tối cao! Nếu ngươi dám reset thế giới ngay bây giờ, theo quy tắc hợp đồng vạn cổ, khách sạn có quyền tịch thu toàn bộ tài sản của chủ nợ. Mà tài sản của Thiên Đạo chính là… cái thế giới này!"
Mọi người có mặt tại hiện trường đều đứng hình. Đến cả Lão Tà cũng phải há hốc mồm. Chủ nhân của lão… thế mà lại đi đòi nợ cả Thiên Đạo?
Bầu trời đỏ sẫm đột ngột khựng lại. Những vết nứt không mở rộng thêm nữa, dường như cái thực thể gọi là Thiên Đạo cũng bị cú logic "đòi nợ" của Thẩm Trường An làm cho choáng váng.
"Ngươi… chỉ là một kẻ phàm nhân nắm giữ công cụ." Giọng nói của Thiên Đạo rung lên, đầy vẻ không tin nổi. "Quy tắc của ta là tuyệt đối."
"Quy tắc của ngươi là tuyệt đối bên ngoài cửa khách sạn này." Thẩm Trường An bước ra khỏi ngưỡng cửa, đứng ngay tại ranh giới mong manh giữa sự tồn tại và hư vô. "Nhưng một khi ngươi nợ tiền, ngươi là con nợ của ta. Mà ở đây, Thượng đế (khách hàng) là nhất, nhưng con nợ thì phải nghe lời chủ nợ. Tiểu Hắc!"
"Có ngay sếp!"
Tiểu Hắc rú lên một tiếng, thân hình nhỏ nhắn lập tức phình to. Trong chớp mắt, một con Hắc Kỳ Lân khổng lồ, cao bằng cả ngọn núi, xuất hiện. Vảy rồng trên người nó lấp lánh hắc hỏa, đôi sừng dài đâm toạc cả mây mù. Nó đứng chắn trước cửa khách sạn, miệng rộng ngoác ra, bắt đầu hút lấy những mã dữ liệu "reset" đang bay loạn xạ xung quanh.
"Lão Tà, Vân Cơ, ra tiếp khách!" Thẩm Trường An ra lệnh.
"Rõ!"
Lão Tà vung dao phay, mỗi một đường đao chém ra đều hóa thành một đạo Ma khí cực đại, gia cố thêm cho lớp tường thành của khách sạn. Vân Cơ thì biến ảo thành chín cái đuôi hồ ly tuyết trắng, mỗi cái đuôi quấn lấy một góc của không gian đang nứt vỡ, kéo chúng lại với nhau như đang khâu vá một tấm thảm cũ.
Phù Thế Linh Giới lúc này chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có: Một khách sạn nhỏ bé đang cố gắng "giữ lại" cả thế giới đang trôi tuột vào hư không.
Nhìn thấy Thiên Đạo vẫn đang cố gắng ép xuống bằng sức mạnh thô bạo, Thẩm Trường An lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa màu đen tuyền – Chìa khóa Chủ Tể của khách sạn cấp 3.
"Hệ thống, kích hoạt chế độ 'Thu phí bảo trì thế giới'!"
[Ding! Đã xác nhận yêu cầu của ký chủ.]
[Khởi động tiêu hao 100 triệu điểm Công Đức dự trữ.]
[Bắt đầu cưỡng chế thu phí từ Thiên Đạo…]
Một cột sáng khổng lồ màu xanh lam phóng thẳng từ nóc khách sạn lên trời xanh. Cột sáng này không phải để tấn công, mà nó giống như một cái vòi rồng, bắt đầu hút ngược lại những năng lượng đang bị Thiên Đạo thu về.
"Nếu ngươi muốn reset, ta sẽ lấy số năng lượng đó để nâng cấp khách sạn lên cấp 4!" Thẩm Trường An hét lớn. "Để xem giữa chúng ta, ai mới là kẻ thực sự bền bỉ!"
Cả không gian rền vang tiếng nổ. Áp lực kinh khủng khiến các tiên nhân đứng trong sảnh khách sạn đều phải quỳ xuống, trừ Thẩm Trường An. Anh đứng đó, vạt áo tung bay, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ thu chi.
Bầu trời nứt vỡ bắt đầu đổi màu từ đỏ sang vàng lục. Những hạt bụi diệt thế đang rơi xuống bỗng dưng đổi chiều, bay ngược lại phía khách sạn. Trường Sinh Khách Sạn lúc này giống như một "bộ vi xử lý" trung tâm, bắt đầu lọc sạch những oán khí và năng lượng hỗn độn mà Thiên Đạo định xóa bỏ, chuyển hóa chúng thành linh khí thuần khiết nhất đổ vào khuôn viên khách sạn.
"Đáng ghét… Quy tắc… bị bóp méo…" Tiếng của Thiên Đạo dần nhỏ lại, có vẻ như việc reset thế giới bị chặn lại ngay tại trạm trung chuyển này đã tạo ra một phản ứng dây chuyền cực lớn.
Sau một hồi lâu giằng co, những vết nứt đen kịch trên trời bắt đầu khép lại. Màu đỏ của hoàng hôn diệt vong dần nhạt đi, trả lại một màu xanh lam nhàn nhạt.
Thiên Đạo rút lui. Cuộc "reset" thất bại, hoặc đúng hơn là nó không thể quét sạch được vật cản mang tên Trường Sinh Khách Sạn nên đành tạm thời đình chỉ.
Khi luồng sáng cuối cùng tan biến, vạn vật bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Tiểu Hắc thu nhỏ lại thành con chó đen, thở hồng hộc: "Sếp… tôi no quá, tôi nghĩ tôi vừa nuốt chửng một phần nhỏ của ý chí Thiên Đạo rồi."
Vân Cơ mồ hôi đầm đìa, dựa lưng vào cột đá thở dốc: "Ta thề… nếu lần sau có việc thế này, ta sẽ xin nghỉ phép. Cái đuôi của ta gần như bị đứt rồi."
Lão Tà nhìn con dao phay đã sứt mẻ của mình, lặng lẽ đi vào bếp, miệng lẩm bẩm: "Có linh khí thuần khiết rồi, gà Phượng Hoàng có thể sống lại rồi…"
Thẩm Trường An đứng đó, nhìn bầu trời đã yên bình trở lại nhưng không hề vui vẻ. Anh lật trang tiếp theo của cuốn sổ, thở dài một tiếng:
"Lỗ rồi. Lần này ngăn chặn reset tiêu tốn 100 triệu điểm dự trữ, mà chỉ thu về được chút ít năng lượng từ Thiên Đạo. Cái thằng cha Thiên Đạo này đúng là con nợ dai dẳng nhất mà ta từng gặp."
Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán lóp ngóp bò dậy, nhìn Thẩm Trường An với ánh mắt tôn sùng như nhìn thấy tổ tiên: "Thẩm sếp… ngài… ngài vừa đánh đuổi Thiên Đạo sao?"
Thẩm Trường An quay lại, khôi phục nụ cười kinh doanh chuẩn mực, nhưng nụ cười đó vẫn không chạm đến đáy mắt: "Đánh đuổi gì chứ? Ta chỉ là một người làm ngành dịch vụ chân chính thôi. Nhân tiện, Nhị thiếu gia, vì vừa rồi khách sạn đã kích hoạt chế độ 'Bảo vệ tính mạng cấp SSS', tiền phòng của ngài kể từ hôm nay sẽ tăng thêm 500% phí bảo hiểm thảm họa. Mong ngài hợp tác."
Kim Bất Hoán há hốc mồm, nhưng nhìn thấy cái bóng đen khổng lồ của Tiểu Hắc vẫn còn lờ mờ sau lưng Thẩm Trường An, lão chỉ có thể méo mó mặt mày gật đầu: "Hợp tác… ta nhất định hợp tác…"
Dù nguy hiểm đã qua, nhưng Thẩm Trường An biết đây chỉ là bắt đầu. Thiên Đạo không dễ dàng từ bỏ việc làm sạch thế giới của nó. Và quan trọng hơn, sâu thẳm trong hệ thống vừa thông báo cho anh một dòng tin nhắn đỏ chói:
[Cảnh báo: Hành động cưỡng chế can thiệp Thiên Đạo đã thu hút sự chú ý của 'Các Quản trị viên cấp cao' ở các vị diện khác. Khách sạn Trường Sinh chính thức bị đưa vào danh sách đen của đa vũ trụ.]
Thẩm Trường An gấp sổ lại, nhìn ra ngoài cửa. Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão thần bí – có lẽ cũng đang quan sát tất cả những chuyện này từ một góc tối nào đó.
Thế giới này có vẻ sẽ còn ồn ào dài dài.
"Vân Cơ! Đừng đứng đó ngẩn ra nữa." Thẩm Trường An gọi to. "Mấy vị khách vừa nãy sợ quá làm đổ rượu ra sàn kìa. Mau đi lau dọn đi, nếu không ta sẽ trừ lương của cô vì tội làm mất hình ảnh khách sạn năm sao đấy!"
"Biết rồi! Sếp là đồ vắt cổ chày ra nước!" Tiếng cằn nhằn của nàng hồ ly vang vọng khắp sảnh, hòa cùng tiếng mài dao của Lão Tà, tạo nên một bản nhạc quen thuộc của Trường Sinh Khách Sạn.
Bất chấp thế giới có sụp đổ hay không, khách sạn vẫn mở cửa. Vì ở đây, nợ nần là thứ duy nhất tồn tại mãi mãi.