Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 177: ** Hệ thống thăng cấp cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:03:49 | Lượt xem: 2

Tiếng bàn tính gõ vào nhau giòn tan như tiếng sấm nổ giữa trời quang, dư âm của nó lan tỏa đến tận rìa của thực tại.

Thẩm Trường An đứng trên ban công cao nhất của Khách Sạn Trường Sinh, tay phải gẩy bàn tính, tay trái lật mở cuốn sổ thu chi giờ đây đã phát ra ánh sáng tím vàng huyền bí. Ở dưới chân anh, thế giới vốn đang trên bờ vực sụp đổ vì Đại Kiếp Nạn bỗng nhiên tĩnh lặng đến lạ kỳ. Những đám mây đen tích tụ sát khí ngàn năm bắt đầu tan biến, thay vào đó là một loại sương mù mang màu sắc của những đồng linh thạch thượng phẩm.

"Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn cấp độ Huyền Thoại: 'Cá lớn nuốt cá bé – Thu mua Thiên Đạo thành công'."

"Hệ thống đang tiến hành kiểm kê tài sản…"

"Tài sản cố định: Một vương quốc Tiên giới (đang nợ đầm đìa), một Ma giới (vỡ nợ), mười vạn hạ giới (đang suy thoái kinh tế)."

"Tài sản di động: Một Thiên Đạo thực thể (tình trạng: Tâm lý không ổn định, dễ tổn thương)."

Thẩm Trường An nhìn vào bảng điều khiển đang hiện ra trước mắt, khóe môi hơi cong lên một độ cong mang đậm mùi vị của chủ tư bản. Anh không quan tâm đến việc thế giới vừa thoát khỏi diệt vong, anh chỉ quan tâm đến dòng chữ đỏ chót đang nhấp nháy trên giao diện hệ thống: *[Đang tiến hành thăng cấp cuối cùng: Từ Quản lý Khách sạn nâng cấp lên Quản trị viên Vũ trụ].*

Phía sau Thẩm Trường An, dàn nhân viên nòng cốt của khách sạn đang có những biểu cảm cực kỳ phong phú.

Lão Tà, gã Ma Quân khét tiếng một thời, lúc này đang vụng về lau chùi một bộ dao bếp làm từ xương chân Ma Thần, miệng lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, lão tử sống mười vạn năm, từng thấy kẻ chiếm đoạt Thiên Đạo để thành thần, chứ chưa thấy kẻ nào bắt Thiên Đạo về làm phục vụ bàn cả. Thẩm chưởng quầy… ngài thực sự không phải là người!"

Vân Cơ đứng bên cạnh, bộ đuôi hồ ly mượt mà của cô khẽ ve vẩy vì phấn khích. Cô nhìn tiểu hài tử mặc đồ vàng kim đang đứng rúm ró ở góc tường – vốn là Thiên Đạo tối cao của Phù Thế Linh Giới – rồi bật cười duyên dáng: "Tiểu Thiên à, đừng khóc nữa. Ở đây phúc lợi tốt lắm. Một tháng được nghỉ hai ngày, bao ăn bao ở, còn có cơ hội thăng tiến lên làm Tổ trưởng tổ tạp vụ nữa cơ đấy."

Tiểu Thiên – hay nói chính xác là ý chí của vũ trụ này – nghe xong liền nấc lên một tiếng, đôi mắt to tròn tràn ngập uất ức. Nó vốn dĩ là kẻ vận hành vận mệnh, là kẻ nắm giữ cái chết và sự hồi sinh của vạn vật, vậy mà bây giờ lại phải đeo cái bảng tên ghi: *"Thực tập sinh: Thiên Đạo"*.

Tiểu Hắc, con hắc kỳ lân đen thui như cục than, tiến lại gần hít hít ống quần của Tiểu Thiên, sau đó sủa lên một tiếng mang vẻ khinh thường rồi bỏ đi chỗ khác gặm cái xương linh thạch cấp 9 của mình. Đến cả chó của khách sạn cũng không thèm coi Thiên Đạo ra gì.

Đúng lúc này, toàn bộ cấu trúc của Khách Sạn Trường Sinh bắt đầu rung chuyển. Nhưng đó không phải là sự rung chuyển do chấn động, mà là sự giãn nở của không gian.

"Đinh! Quá trình tích hợp bắt đầu."

"Nâng cấp kiến trúc: Mở rộng 'Lĩnh vực tuyệt đối' ra toàn bộ cương vực vũ trụ. Từ nay về sau, trong tầm mắt của ký chủ, vạn vật đều là khách, vạn vật đều phải nộp phí."

"Nâng cấp tính năng: Ra mắt hệ thống 'Linh Thể Cloud'. Các tu sĩ không cần vất vả mang theo linh thạch bên người, mọi giao dịch đều có thể thực hiện thông qua ý niệm liên kết với ví tiền của khách sạn."

Thẩm Trường An cảm nhận được một luồng sức mạnh khủng khiếp đang đổ vào cơ thể mình. Nó không phải là linh khí, cũng chẳng phải ma khí, mà là "Quy tắc". Anh cảm thấy mình giống như đang cầm trên tay mã nguồn của cả thế giới này. Chỉ cần anh gẩy một hạt bàn tính, một vì sao có thể nảy mầm; chỉ cần anh gạch một nét trong sổ thu chi, một vạn năm thọ nguyên của một vị Tiên Đế có thể bị "thu hồi" vì quá hạn thanh toán.

Màn hình ảo trước mặt Thẩm Trường An chuyển sang màu vàng kim lộng lẫy:

**[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI HỆ THỐNG QUẢN LÝ VŨ TRỤ – PHIÊN BẢN 9.0 (FINAL)]**

*Chức năng mới:*
1. **Thiên Kiếp Trả Góp:** Tu sĩ khi độ kiếp nếu không đủ sức mạnh có thể vay mượn uy lực thiên lôi từ khách sạn, lãi suất 15% mỗi năm, trả bằng linh hồn hoặc công đức.
2. **Subscription Tu Vi:** Gói hội viên theo tháng. Chỉ cần trả một lượng linh thạch cố định, tốc độ hấp thu linh khí sẽ tăng gấp 5 lần. Hết hạn nộp tiền, tu vi lập tức đóng băng.
3. **Phòng Ngủ Luân Hồi:** Dịch vụ tái sinh chất lượng cao. Khách hàng có thể chọn chủng tộc, thiên phú và độ giàu có cho kiếp sau dựa trên số điểm tích lũy trong thẻ thành viên.

Thẩm Trường An nhìn lướt qua các chức năng mới, hài lòng gật đầu: "Tốt, rất có tư duy dịch vụ hiện đại. Tu tiên không phải là cứ đâm sầm vào đánh nhau, tu tiên là phải biết đầu tư có lãi."

Lúc này, ở bên dưới khách sạn, mười vạn tu sĩ đang quỳ lạy như thu hoạch lúa mùa. Đứng đầu trong số đó là Mặc Vô Đạo, kẻ vừa mới đây thôi còn hô hào muốn thanh tẩy thế giới, nay lại là kẻ đầu tiên run rẩy bò về phía cổng khách sạn.

"Thẩm… Thẩm chủ nhân! Chúng ta vốn không biết trời cao đất dày, mong ngài thứ lỗi!" Mặc Vô Đạo dập đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão ta có thể cảm nhận được, toàn bộ tu vi Thái Thượng Trưởng lão của mình bây giờ giống như một món hàng đặt trên kệ, chỉ cần Thẩm Trường An muốn là có thể "quẹt thẻ" mang đi bất cứ lúc nào.

Thẩm Trường An từ trên ban công nhìn xuống, giọng nói thản nhiên nhưng mang theo uy áp không thể chối từ:
"Mặc trưởng lão, đừng khách sáo như vậy. Khách sạn Trường Sinh chúng tôi mở cửa đón khách bốn phương, không oán không thù với ai cả. Tuy nhiên…"

Anh ngừng lại một chút, tay gẩy hạt bàn tính vang lên một tiếng *Cạch*: "Hồi nãy lão tiên sinh đứng ở trước cửa khách sạn hô hét làm ồn, gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tiểu Hắc, lại còn làm kinh động đến bầu không khí thanh tịnh của chúng tôi. Phí tổn thất tinh thần này, lão tính thế nào?"

Mặc Vô Đạo tái mặt, vội vàng lục lọi túi trữ vật: "Tôi có mười viên Cực phẩm Linh thạch, ba thanh Thần binh…"

"Không đủ." Thẩm Trường An lắc đầu, nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt. "Hệ thống vừa cập nhật, hiện tại chúng tôi tính phí theo quy chuẩn vũ trụ mới. Với tu vi của lão, phí làm phiền là 500 năm thọ nguyên. Lão chọn tự trả, hay để chúng tôi cử nhân viên đến tận nơi 'thu hộ'?"

Cả đám đông tu sĩ nín thở. 500 năm thọ nguyên với người thường là cả một đời, với đại năng cũng là một con số không nhỏ. Nhưng nhìn vào cái bóng của con Hắc Kỳ Lân đang đứng gầm gừ ở phía trên, Mặc Vô Đạo biết lão không có quyền từ chối.

Lão nghiến răng, cúi đầu: "Tôi… tôi nguyện ý trả!"

Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái. Một làn khói trắng bay ra từ đỉnh đầu Mặc Vô Đạo, chui tợn vào một cái lọ thủy tinh trên tay Thẩm Trường An. Gương mặt lão ta lập tức già nua thêm mấy phần, nếp nhăn hiện rõ.

"Hoan nghênh quý khách đã sử dụng dịch vụ thanh toán trực tiếp." Thẩm Trường An mỉm cười, sau đó quay sang Tiểu Thiên – vị Thiên Đạo tội nghiệp đang đứng cạnh đó – và nói: "Tiểu Thiên, đi lấy hóa đơn cho vị khách này. Nhớ cộng thêm 10% phí phục vụ và thuế VAT (Vạn Ảnh Thiên)."

Tiểu Thiên lủi thủi đi tới, run rẩy rút ra một tờ giấy có in hình đóng dấu "Khách Sạn Trường Sinh" rồi đưa cho Mặc Vô Đạo.

Sau khi đám tu sĩ tản ra vì quá sợ hãi, Thẩm Trường An trở lại sảnh chính của khách sạn. Khung cảnh nơi đây đã hoàn toàn thay đổi. Thay vì những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, giờ đây nội thất đều được chạm khắc từ tinh hoa của các thiên hà, sàn nhà được lót bằng da của kình ngư hỗn độn, mềm mại và ấm áp.

Trên tường, thay vì những bức tranh phong cảnh, hiện lên các bảng điện tử khổng lồ nhảy số liên tục. Đó là bảng báo giá linh khí theo thời gian thực của các giới.

Lão Tà từ trong bếp đi ra, bưng theo một bát mì nghi ngút khói, nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt vừa kính vừa sợ: "Chưởng quầy, ngài thực sự đã thăng cấp xong rồi chứ? Hiện tại khách sạn này… nó rộng bao nhiêu?"

Thẩm Trường An đón lấy bát mì, thong thả ăn một miếng rồi mới trả lời: "Nơi nào có quy luật vật lý, nơi đó là sân sau của khách sạn. Nơi nào có sinh linh hô hấp, nơi đó là phòng chờ của chúng ta. Lão Tà, ông nên lo mà nấu ăn cho tốt đi, sắp tới lượng thực khách sẽ không chỉ là mấy tên tiên nhân còi cọc này nữa đâu. Có khi mấy gã thần linh từ vị diện khác sẽ kéo đến xếp hàng đấy."

Lão Tà run bắn cả người, vừa định quay vào bếp thì Thẩm Trường An gọi lại:
"Đúng rồi, thông báo cho toàn bộ nhân viên. Tối nay chúng ta họp tổng kết phiên bản 9.0. Ta sẽ công bố cơ chế thưởng hoa hồng mới. Mỗi khi các người khiến một khách hàng 'hiến tế' tài sản cho khách sạn, các người sẽ được hưởng 1% giá trị giao dịch."

Vân Cơ và Lão Tà nghe xong, đôi mắt vốn đã tinh anh bỗng rực sáng lên như hai bóng đèn pha. 1% của một khối tài sản tu tiên? Đây không phải là làm công ăn lương nữa, đây là trở thành cổ đông của vũ trụ rồi!

"Chủ nhân vạn tuế! Chưởng quầy vĩ đại!" Vân Cơ reo lên, lập tức xách váy chạy đi dọn dẹp sạch sẽ hơn cả mọi khi. Cô thậm chí còn lấy mị thuật ra để đánh bóng mặt bàn gỗ.

Thẩm Trường An nhìn thuộc hạ của mình bừng bừng khí thế, thầm nghĩ trong lòng: *Quản trị nhân sự đúng là dễ hơn quản trị tu hành nhiều.*

Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài khoảng không vô tận. Thiên Đạo giờ đây đang ngoan ngoãn đứng ở cổng chính, tay cầm một xấp tờ rơi, thấy ai đi qua cũng lí nhí nói: "Vào nghỉ chân không ạ? Phòng đơn ưu đãi, cam kết không bị Thiên lôi đánh chết…"

Thế giới này đã từng có nhiều anh hùng, nhiều ma đầu, nhiều thánh nhân. Họ cố gắng điều khiển Thiên Đạo, cố gắng vượt qua Thiên Đạo. Nhưng cuối cùng, chẳng ai thành công như Thẩm Trường An – kẻ mang tư duy của một gã làm dịch vụ khôn lỏi.

Bởi vì đỉnh cao của tu luyện không phải là vô địch, mà là trở thành chủ nợ của cả thế gian.

Thẩm Trường An gập cuốn sổ thu chi lại, thở dài mãn nguyện:
"Nợ nần nhiều như vậy, xem ra ta phải sống lâu một chút mới đòi hết được. Thôi thì, cái thế giới này cứ tiếp tục vận hành đi, miễn là mỗi ngày đều có tiền vào túi là được."

Dưới ánh hoàng hôn của phiên bản vũ trụ mới, Khách Sạn Trường Sinh sừng sững như một tòa tháp canh gác vận mệnh, tỏa ra thứ hào quang của sự tham tiền và sự bình yên kỳ lạ.

Tiếng chuông ở cửa lại vang lên: "Kính coong!"

"Hoan nghênh quý khách đã đến với Khách Sạn Trường Sinh. Quý khách muốn đặt phòng, hay muốn cầm cố thọ nguyên để lấy thẻ VIP?"

Chương 177 khép lại trong tiếng tính tiền rộn ràng, mở ra một chương mới cho cả vũ trụ, nơi mà ngay cả các vị thần cũng bắt đầu học cách tính toán xem… hôm nay mình còn bao nhiêu số dư trong tài khoản linh hồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8