Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 179: ** Hậu quả của Đại Kiếp Nạn
CHƯƠNG 179: HẬU QUẢ CỦA ĐẠI KIẾP NẠN
Ánh ban mai của ngày đầu tiên sau Đại Kiếp Nạn không mang theo vẻ rực rỡ thường thấy của một kỷ nguyên mới. Thay vào đó, nó xám xịt và mang theo một mùi vị kỳ lạ, giống như mùi của tàn tro lẫn lộn với hơi nước của một trận mưa rào vừa dứt.
Bên trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh, không khí im lặng đến mức đáng sợ.
Nếu là trước đây, chỉ cần một bước chân của một vị Nguyên Anh tu sĩ cũng đủ để linh khí xung quanh dao động mãnh liệt, tạo thành những vòng xoáy rực rỡ. Nhưng giờ đây, sảnh khách sạn rộng lớn chứa hàng trăm đại năng từ khắp các phương giới, vậy mà lại tĩnh lặng như một ngôi chùa hoang.
Họ đứng đó, hoặc ngồi bệt dưới sàn nhà lát ngọc thạch, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào bàn tay mình.
Vạn Cổ Kiếm Thánh – người từng một kiếm chém đôi tinh hà – lúc này đang run rẩy nắm lấy chuôi thanh Thừa Ảnh Kiếm. Hắn cố gắng vận chuyển một tia chân nguyên để khiến thanh kiếm phát ra kiếm minh như mọi khi, nhưng khuôn mặt hằn học của hắn dần chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. Một giọt mồ hôi chảy dài từ trán xuống cằm, rồi rơi xuống sàn ngọc phát ra tiếng "tộp" khô khốc. Thanh thần kiếm cấp bậc Đế binh lúc này nằm im lìm trong tay hắn, nặng trĩu và tầm thường như một thanh sắt gỉ.
"Linh lực… không còn nữa." Hắn thào thào, giọng nói khản đặc như người già sắp đất xuôi tay. "Hết thật rồi. Cảm ứng giữa ta và Thiên Đạo… bị cắt đứt hoàn toàn rồi."
Ở góc kia, Tuyết Nhi – Băng Tuyết Thánh Nữ của Bắc Cực cung – đang cố gắng đứng dậy. Nhưng khi nàng vừa cử động, đôi chân thon dài vốn được bao phủ bởi băng tinh hộ thể nay lại run rẩy như cành liễu trước gió. Nàng lảo đảo, mất đà rồi ngã nhào về phía trước. Nếu không có một cái bàn gỗ kê gần đó, có lẽ nàng đã đo sàn một cách thảm hại.
Không có pháp lực hộ thân, không có không gian rèn luyện, cơ thể của các "tiên nhân" lúc này chẳng khác gì những phàm nhân yếu ớt, thậm chí còn yếu hơn vì họ đã quá lâu không sử dụng đến cơ bắp của mình.
"Rầm!"
Tiếng cửa nhà bếp bị đá văng ra mạnh bạo khiến đám đông giật nảy mình. Lão Tà bước ra, vẫn chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ thể hộ pháp, nhưng khuôn mặt đầy sẹo của lão lúc này đang co quắp vì tức giận. Lão giơ cao một con dao phay bình thường lên, hét lớn:
"Thẩm Trường An! Tên khốn kiếp! Chuyện gì thế này? Tâm hỏa của lão tử đâu? Ma nguyên mười vạn năm của lão tử đâu? Tại sao bây giờ lão tử nhóm lửa nấu cháo lại phải dùng… dùng cái đá đánh lửa chết tiệt này?"
Phía sau lão, Vân Cơ cũng bước ra, vẻ mặt tái mét. Cặp tai hồ ly trên đầu cô rũ xuống, chín cái đuôi bồng bềnh thường ngày nay trông xơ xác như mấy cây lau sậy khô. Cô đang cầm một cây chổi lông gà, bàn tay run bần bật:
"Ông chủ… mị thuật của tôi không dùng được nữa. Hơn nữa… tôi cảm thấy mệt. Một cảm giác mệt mỏi rất lạ lùng. Tại sao chân tôi lại đau? Tại sao lưng tôi lại mỏi?"
Đúng lúc đó, từ trên tầng cao nhất của khách sạn, một bóng người thong thả bước xuống cầu thang gỗ. Thẩm Trường An vẫn như cũ, áo bào thư sinh sạch sẽ không vương hạt bụi, tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc quang tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ duy nhất còn sót lại trong cả căn phòng.
Nụ cười trên môi anh vẫn "chuẩn công nghiệp", nhưng ánh mắt lại sâu thẳm lạ thường.
"Chào buổi sáng quý khách. Và cũng chúc mừng quý khách vì đã… còn sống."
Thẩm Trường An bước đến quầy lễ tân, nhẹ nhàng đặt cuốn sổ thu chi xuống. Tiếng "cộp" của cuốn sổ nghe nặng nề như một đạo sấm sét giáng vào lòng tất cả những kẻ đang có mặt.
"Để trả lời cho những thắc mắc của mọi người," Thẩm bắt đầu, ngón tay lướt nhanh trên các hạt bàn tính, "Đại Kiếp Nạn vừa qua đã phá hủy toàn bộ hệ thống Linh thông của Thiên Đạo. Nói một cách dễ hiểu hơn, máy chủ của thế giới đã bị sập. Để bảo vệ các bạn không bị xóa sổ trong đợt reset này, Khách sạn Trường Sinh đã phải tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ. Và cái giá phải trả là… toàn bộ linh lực của tất cả sinh vật trong phạm vi bảo hộ đã được trưng dụng để làm chất xúc tác vá lại lỗ hổng không gian."
Một vị Ma Tôn già nua đứng dậy, gầm lên: "Trưng dụng? Ngươi có biết ta đã tu luyện bao lâu để có được tu vi này không? Mười vạn năm! Mười vạn năm đó! Bây giờ ta không bằng một tên phu quét đường, ngươi bắt ta sống tiếp thế nào?"
Thẩm Trường An ngừng tay trên bàn tính, ngước mắt nhìn vị Ma Tôn kia. Nụ cười của anh vẫn không đổi, nhưng áp lực từ "Lĩnh vực tuyệt đối" tỏa ra khiến vị Ma Tôn nọ lập tức cảm thấy hơi thở đình trệ.
"Ngài Ma Tôn, có vẻ ngài quên một điều cơ bản nhất," Thẩm nói chậm rãi, giọng điệu sắc sảo như lưỡi dao, "Mất tu vi, ngài có thể tu lại. Nhưng nếu mất mạng, ngài định dùng cái gì để tu? Trong khi cả thế giới bên ngoài khách sạn lúc này đang biến thành bình địa, không một ngọn cỏ nào có thể mọc lên, thì các vị ở đây có thể hít thở, có thể than vãn, điều đó đã là một món nợ khổng lồ với tôi rồi."
Anh gõ nhẹ ngón tay xuống bàn tính: "Nào, bây giờ chúng ta bàn đến việc chính. Phí cứu mạng của mỗi người ở đây là mười vạn linh thạch cực phẩm. Nhưng vì hiện nay linh khí cạn kiệt, linh thạch cũng biến thành đá cuội, nên tôi sẽ áp dụng phương thức thanh toán mới: Lao động trừ nợ."
Toàn sảnh rộ lên những tiếng xì xào phẫn nộ, nhưng xen lẫn trong đó là sự tuyệt vọng không thể che giấu.
"Lao động? Ta là người của tiên giới, ngươi bảo ta đi lao động?" Một gã trưởng lão của một tông môn danh tiếng kêu lên.
Thẩm Trường An không buồn trả lời gã. Anh quay sang Tiểu Hắc – lúc này đang nằm rạp dưới chân quầy lễ tân. Con thần thú Hắc Kỳ Lân oai phong lẫm liệt ngày nào, giờ đây co lại thành một con chó đen nhỏ xíu, đuôi cụp xuống, ánh mắt nhìn Thẩm Trường An đầy cầu khẩn.
"Tiểu Hắc, đi kiểm kho đi. Xem còn bao nhiêu gạo nhân gian, bao nhiêu bột mì. Từ hôm nay, chúng ta không dùng linh hỏa nữa, phải nấu bếp củi thôi."
Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng "ẳng", rồi lạch bạch chạy về phía kho lương. Hình ảnh đó khiến đám đại năng tiên giới vừa muốn khóc vừa muốn cười. Đến thần thú còn phải khuất phục trước thực tế phũ phàng, bọn họ thì là cái gì?
Bên ngoài cửa lớn của khách sạn, Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của Kim Thị thương hội – lúc này đang lồm cồm bò dậy từ một đống lụa là xa xỉ. Phi thuyền vạn dặm của hắn đã vỡ vụn thành trăm mảnh, các trận pháp phòng ngự trên người hắn đã biến thành tro bụi.
Hắn rờ túi thần kỳ ở thắt lưng, phát hiện ra túi thần kỳ đã không thể mở ra được bằng thần thức. Hắn hoảng hốt dốc ngược túi lại, rũ lấy rũ để. Cuối cùng, thay vì những viên linh thạch sáng rực rỡ, thứ rơi ra là… hàng đống vàng thỏi và tiền giấy nhân gian mà trước đây hắn thường dùng để mua chuộc những tên phàm nhân ở trấn nhỏ.
Kim Bất Hoán đờ người nhìn đống vàng thỏi đang tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời xám xịt.
"Ta… ta còn tiền… Nhưng tại sao ta lại cảm thấy đói?"
Dạ dày của gã "ATM di động" này bất ngờ phát ra một tiếng "ột ột" rất dài và rõ rệt. Đã mấy nghìn năm rồi hắn không biết cảm giác đói là gì. Đối với một người tu tiên, đó là một cảm giác sỉ nhục, nhưng đối với cơ thể phàm nhân hiện tại của hắn, đó là tiếng chuông cảnh báo tử thần.
Hắn run rẩy bò vào trong khách sạn, thấy Thẩm Trường An đang bận rộn tính toán, liền hét lên:
"Thẩm… Thẩm đại ca! Cứu ta! Ta muốn ăn cơm! Ta trả bằng vàng! Rất nhiều vàng!"
Thẩm Trường An mắt sáng lên một cái, nhưng vẫn giữ thái độ điềm tĩnh: "Ồ, Nhị thiếu gia, chào mừng quay trở lại. Vàng à? Tuy giá trị không bằng linh thạch, nhưng trong thời kỳ mạt pháp này, kim loại nặng vẫn có chỗ đứng của nó. Vân Cơ, dẫn Nhị thiếu gia đi đăng ký một suất cơm bụi trừ tiền."
Vân Cơ vốn đang cầm chổi lau nhà một cách bực bội, nghe thấy thế liền liếc nhìn Kim Bất Hoán. Cặp mắt hồ ly của nàng vẫn sắc sảo như trước, khiến Kim Bất Hoán run bắn cả người.
"Suất cơm bụi hôm nay là cháo trắng và củ cải muối," Vân Cơ lạnh nhạt nói, "Giá là hai thỏi vàng mỗi bát. Muốn ăn thêm một quả trứng luộc thì phải trả thêm một trang sức bằng ngọc. Không mặc cả."
Kim Bất Hoán mếu máo: "Sao đắt thế? Hai thỏi vàng chỉ để mua bát cháo trắng?"
Lão Tà từ bếp ló đầu ra, giơ dao phay lên: "Tên nhãi kia, bát cháo đó là do đích thân lão tử đun củi, thổi lửa mà thành đấy! Mồ hôi nước mắt của một Ma Quân, ngươi chê đắt à?"
Kim Bất Hoán ngay lập tức câm nín, run rẩy rút ra hai thỏi vàng đặt lên quầy.
Sự kiện Kim Bất Hoán phải dùng vàng mua cháo như một tín hiệu phát động cho tất cả những người còn lại. Họ chợt nhận ra, trong cái thế giới đã sụp đổ tu vi này, mọi thân phận cao sang đều là hư ảo. Chỉ có dạ dày đang cồn cào và bóng lưng bình thản của Thẩm Trường An là có vẻ thật sự bền vững.
Kiếm Thánh Lý Bạch chống thanh kiếm sắt đi tới, nét mặt lạnh lùng của hắn vẫn còn đó nhưng giọng nói đã thấp xuống: "Chủ khách sạn, ta không có vàng bạc nhân gian. Kiếm ý của ta… ngươi còn thu không?"
Thẩm Trường An mỉm cười, nhìn Lý Bạch bằng ánh mắt của một nhà tư bản chân chính: "Lý Kiếm Thánh, kiếm ý của ngài là độc nhất vô nhị. Tuy bây giờ ngài không thể vung kiếm ra hào quang vạn dặm, nhưng tâm đắc về kiếm của ngài vẫn là tài sản vô hình có giá trị. Tôi có thể mua lại 'Bản tóm tắt mười lăm thức kiếm' của ngài. Giá là… ba tháng ăn ở miễn phí tại phòng tập thể và một ngày ba bữa no."
Lý Bạch nhắm mắt lại, thở dài một tiếng thật dài. Hắn từng dùng những chiêu kiếm này để đối đầu với Thiên Kiếp, nay lại đổi lấy bát cháo trắng và một chỗ nằm trên sàn nhà. Một cảm giác bi thương khó tả dâng lên, nhưng nhìn sang Thánh Nữ Tuyết Nhi đang lảo đảo sắp ngất vì đói, hắn chỉ có thể gật đầu.
"Được, thành giao."
Thẩm Trường An ngay lập tức viết một tờ giao kèo và đẩy ra: "Ký vào đây. À, bằng máu nhé, vì hiện tại tôi không cảm ứng được thần thức của ngài."
Hợp đồng được ký xong. Thẩm Trường An hài lòng gõ bàn tính "tách" một cái.
"Mọi người nghe đây!" Anh lên tiếng, âm thanh lan tỏa khắp sảnh chính. "Đại Kiếp Nạn là một thảm họa, nhưng nó cũng là một khởi đầu mới. Khách sạn Trường Sinh sẽ không bỏ rơi ai, miễn là người đó còn giá trị lợi dụng. Hiện nay, chúng ta cần xây dựng lại hạ tầng xung quanh. Những vị nào trước đây tu luyện mộc hệ, mời sang vườn rau phụ giúp Lão Tà trồng trọt. Những vị tu luyện kim hệ hoặc lôi hệ, tôi sẽ bố trí cho các bạn ở khu vực rèn đúc thủ công. Những người có vẻ ngoài ưa nhìn…"
Ánh mắt anh lướt qua một vòng các tiên nữ, yêu tộc nữ nhân, "Các bạn sẽ được đào tạo thành nhân viên phục vụ, lễ tân phụ giúp Vân Cơ. Cứ mỗi ngày làm việc tích cực, các bạn sẽ được trừ mười đồng tiền nợ cứu mạng."
"Ông chủ!" Một gã tu sĩ già giơ tay lên run rẩy. "Còn tu vi của chúng ta… khi nào mới có thể hồi phục?"
Câu hỏi này khiến cả căn phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thẩm Trường An, như nhìn vào một vị thần có khả năng ban phát phép mầu.
Thẩm Trường An trầm ngâm một lát. Anh không trực tiếp trả lời mà đưa tay ra hiệu. Từ lòng bàn tay anh, những tia linh khí thanh khiết nhất, đậm đặc nhất bắt đầu luân chuyển xung quanh chiếc bàn tính ngọc. Đó là nguồn linh khí từ hệ thống khách sạn – thứ duy nhất không bị Thiên Đạo ảnh hưởng.
Những tu sĩ đứng gần đó hít mạnh một hơi, gương mặt họ bỗng chốc rạng rỡ như người sắp chết khát nhìn thấy giếng nước giữa sa mạc.
"Trường Sinh Khách Sạn vẫn còn linh khí!" Có người hét lên trong sung sướng.
"Đúng," Thẩm Trường An khẽ gật đầu, "Khách sạn vẫn duy trì được nguồn tài nguyên nhỏ hẹp này. Nếu các vị làm việc tốt, tôi sẽ mở chế độ thưởng linh khí định kỳ cho các nhân viên xuất sắc. Biết đâu sau một vài năm lao động, các vị có thể Trúc Cơ lại một lần nữa."
Hy vọng. Đó là thứ quyền năng nhất mà Thẩm Trường An có thể trao ra vào lúc này. Mặc dù biết rằng con đường "Trúc Cơ lại một lần nữa" dưới sự bóc lột của gã chủ khách sạn tham tiền này sẽ gian nan gấp trăm lần tu luyện thông thường, nhưng tất cả mọi người đều như nắm được cọng cỏ cứu mạng.
Hồi kết của Đại Kiếp Nạn không phải là cái chết, mà là sự phục tùng.
Trong những giờ tiếp theo, cảnh tượng diễn ra bên trong khách sạn Trường Sinh khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải kinh ngạc.
Bên ngoài cửa, nơi bãi cỏ lau trước kia nay đã trở thành một khu vực đổ nát, những "đại năng" một thời đang loay hoay với những chiếc cuốc và xẻng. Một vị Kim Tiên đang lóng ngóng buộc lại dây giày bằng cỏ vì chiếc hài lụa tiên nhân đã bị mòn đế. Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng Lão từng suýt nữa san bằng khách sạn – giờ đây đang phải cầm một cái khăn lớn, đứng trước bức tượng sư tử ở cổng, hùng hục lau chùi theo sự chỉ đạo gay gắt của Vân Cơ.
"Lau sạch vào! Chỗ kẽ răng kia còn bám bụi kìa! Ông có biết mình đang làm hỏng mỹ quan của khách sạn không?" Vân Cơ chống tay lên hông, cái đuôi hồ ly của nàng giật giật vì bực bội.
Mặc Vô Đạo nghiến răng, cơ bắp cánh tay ông ta vốn đã nhão nhoét nay vì lao động mà bắt đầu đau nhức. Ông ta định ngẩng đầu quát lại một câu, nhưng thấy Tiểu Hắc đang ngồi xổm cạnh đó, nhe răng ra gừ một tiếng nhỏ, ông ta lại lập tức cúi đầu tiếp tục lau. Một kẻ đã mất hết tu vi như ông ta, lúc này ngay cả một con chó của khách sạn cũng có thể tiễn ông ta về nơi cực lạc.
Bên trong nhà bếp, tiếng dao phay của Lão Tà chém xuống thớt "rầm rầm".
"Tuyết Nhi! Ta bảo ngươi rửa rau, không phải bảo ngươi dùng băng hỏa nướng rau! À quên, ngươi lấy đâu ra băng hỏa nữa. Nhìn xem, cọng rau muống này nát hết rồi! Ngươi muốn khách của lão tử ăn rác sao?"
Vị Băng Tuyết Thánh Nữ kiêu sa thoát tục ngày nào, lúc này đang xắn ống tay áo, khuôn mặt lấm lem than củi, cúi đầu lí nhí xin lỗi. Nàng không sợ Lão Tà giết mình, nàng chỉ sợ lão… không cho nàng bát cháo trắng buổi trưa.
Thẩm Trường An đứng ở tầng hai nhìn xuống sảnh chính, quan sát "đội quân lao động" của mình đang dần dần vào nề nếp. Một cảm giác tự hào của một người quản lý thành đạt dâng lên trong lòng anh.
Anh cúi xuống, bắt đầu ghi chép vào cuốn sổ thu chi mới tinh:
*Ngày thứ nhất sau Kiếp Nạn:*
*- Tổng số nhân viên thực tập mới: 245 người (toàn bộ là đại năng trước đây).*
*- Phí cứu mạng dự thu: 24,5 triệu đồng tiền lao động (đã ký hợp đồng bằng máu).*
*- Chi phí duy trì: Rất thấp (chỉ tốn gạo và củ cải muối).*
*- Tình hình linh khí: Ổn định ở mức nội bộ.*
*- Đánh giá: Một khởi đầu đại cát. Tiên giới sụp đổ chính là cơ hội kinh doanh vàng cho Khách Sạn Trường Sinh.*
Tiểu Hắc nhảy lên kệ quầy, cọ cái đầu nhỏ vào tay Thẩm Trường An. Anh xoa đầu con vật, khẽ thở phào: "Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi, Tiểu Hắc. Để xây dựng lại một hệ thống dịch vụ cho một thế giới mất đi tu vi, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Nào là Wifi bằng linh thạch dự trữ, nào là rạp chiếu phim phục dựng ký 忆 (ký ức)… Có lẽ tôi nên mở thêm dịch vụ tư vấn tâm lý cho những kẻ trầm cảm vì mất phép thuật."
Anh cười nhẹ, âm thanh đó tan biến vào trong cái không gian đầy tiếng băm chặt của nhà bếp và tiếng chổi quét sân bên ngoài.
Thế giới cũ đã chết đi trên những bàn tính của Thẩm Trường An. Một thế giới mới đang hình thành, nơi tôn nghiêm của một vị Tiên Đế giờ đây trị giá đúng hai bát cháo trắng, và một lời khen của Chủ khách sạn quan trọng hơn một đạo thiên lôi.
Tiên nhân dừng bước? Không, từ nay về sau, Tiên nhân không còn bước đi trên mây nữa. Họ sẽ bước đi trên mặt đất, còng lưng làm việc để tích điểm cho một lần "thăng cấp" mong manh nào đó trong tương lai xa vời.
Và Thẩm Trường An, vị thần của thực tế và tài chính, sẽ ngồi đó, cầm bàn tính điều khiển nhịp đập của cả thế giới mạt pháp này, từng li từng tí một.
*Lách cách. Lách cách.*
Tiếng bàn tính ngọc lại vang lên trong bầu không khí tịch mịch, báo hiệu rằng bất chấp trời có sập, hay tu vi có tan biến, thì công việc kinh doanh của Khách sạn Trường Sinh vẫn là thứ vĩnh hằng nhất vũ trụ.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt của một bầu trời đang vá víu, Khách sạn Trường Sinh rực rỡ ánh đèn dầu – loại đèn bình dân nhất của nhân gian nhưng lúc này lại ấm áp hơn bất kỳ món bảo pháp phát quang nào.
Hàng trăm "vị khách" nằm co ro trên sàn gỗ, cảm nhận cái lạnh của gió trời và tiếng thở đều đặn của những người xung quanh. Họ không còn tranh giành công pháp, không còn ám toán nhau vì tài nguyên. Vì giờ đây, ai cũng như ai. Tất cả đều là con nợ của Thẩm Trường An.
Và có lẽ, lần đầu tiên trong suốt mười vạn năm qua, họ thực sự cảm nhận được giấc ngủ. Một giấc ngủ không cần phải đề phòng, vì không ai còn đủ tu vi để hạ độc hay ám sát nhau.
"Ngủ ngon nhé, những nô lệ… à không, những nhân viên trung thành của tôi," Thẩm Trường An đứng ở ban công, thổi tắt ngọn nến trên tay mình.
Cái bóng của Khách sạn Trường Sinh đổ dài xuống mặt đất hoang tàn, cao lớn và sừng sững như một tòa tháp canh gác cho niềm hy vọng cuối cùng của cả một thời đại đã mất đi thần thông.
Hết chương 179.