Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 181: ** Lão Tà mở trường dạy nấu ăn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:08:07 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 181: LÃO TÀ MỞ TRƯỜNG DẠY NẤU ĂN**

Sáng sớm, không khí tại Khách sạn Trường Sinh vẫn như thường lệ, vừa thanh tịnh lại vừa sặc mùi linh thạch. Nhưng hôm nay, có một điều khác lạ khiến dàn khách nhân đang xếp hàng chờ ăn sáng phải tò mò. Trên bức tường gạch xanh bóng loáng vốn chỉ dùng để dán thực đơn, giờ đây xuất hiện một tấm bảng hiệu đỏ chót, chữ vàng lấp lánh như được viết bằng máu rồng và tinh hoa đồng nát:

"HỌC VIỆN LINH THỰC TRƯỜNG SINH – KHAI GIẢNG KHÓA ĐẦU TIÊN: TỪ MA ĐẠO ĐẾN ĐẦU BẾP ĐẠI THÀNH."

Bên dưới là dòng chữ nhỏ hơn, nhưng lực sát thương lại mạnh gấp bội:

"Giảng viên chính: Tà Độc Ma Quân. Hiệu trưởng danh dự: Thẩm Trường An. Cam kết: Không thành danh cũng thành… nhân băm."

Thẩm Trường An tay cầm chiếc quạt giấy, thư thái đứng tựa cửa nhìn đám đông đang xì xào bàn tán. Sau lưng anh, Vân Cơ đang tỉ mẩn dùng linh lực để lau một vết xước gần như không tồn tại trên quầy lễ tân, thi thoảng lại liếc mắt về phía bảng hiệu với vẻ mặt đầy hoài nghi.

"Chủ nhân, ngài thực sự để lão già nóng tính đó dạy người khác sao?" Vân Cơ che miệng cười khẽ, đuôi hồ ly vô thức ngoe nguẩy. "Tôi sợ học viên chưa kịp biết cách cầm chảo thì đã bị lão ấy dùng làm nguyên liệu nhúng lẩu rồi."

Thẩm Trường An khẽ phe phẩy quạt, nụ cười trên môi cực kỳ chuyên nghiệp nhưng trong mắt thì toàn là hình bóng của những con số:

"Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là đa dạng hóa mô hình kinh doanh. Khách sạn chúng ta tuy làm ăn phát đạt, nhưng nguồn cung đầu bếp cao cấp hiện nay quá khan hiếm. Lão Tà tuy tay chân thô kệch, tính tình thất thường, nhưng năng lực thì không phải bàn. Hơn nữa, học phí ta thu cũng đâu có rẻ."

Anh dơ cuốn sổ thu chi lên, lật qua trang mới:

"Học phí cơ bản: Một vạn linh thạch cấp cao. Phí mua dao phay chuyên dụng của khách sạn: Năm ngàn linh thạch. Phí bảo hiểm thân thể (bắt buộc): Hai ngàn linh thạch. Đây chẳng phải là cách vặt lông… khụ… chiêu mộ nhân tài tốt nhất sao?"

Đúng lúc này, từ trong gian bếp, một luồng hắc khí cuồn cuộn tràn ra, theo sau là tiếng gầm sấm sét của Lão Tà:

"Thẩm Trường An! Lão phu đường đường là Ma Quân một phương, ngươi bắt lão phu đi hầu hạ bao tử cho đám phế vật kia thì thôi, giờ còn bắt lão phu đi làm sư phụ của bọn chúng? Ngươi có tin lão phu cho thêm một cân Đoạt Mệnh Tán vào nồi canh sáng nay không?"

Lão Tà bước ra, vẫn là chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ bắp cuồn cuộn, một tay xách đại đao vốn dùng để đồ sát nay đã mài sắc lẹm để thái hành. Gương mặt đầy sẹo của lão run lên bần bật vì phẫn nộ.

Thẩm Trường An không hề biến sắc, chỉ nhẹ nhàng lật trang sổ:

"Lão Tà này, nhớ không lầm thì ông còn nợ tôi năm mươi năm phục vụ vì tội đánh vỡ bình gốm thượng cổ ở đại sảnh tháng trước. Nếu khóa học này thành công, tôi sẽ giảm cho ông… ba ngày."

"Ngươi nói cái gì? Ba ngày? Ngươi coi rẻ công sức của lão phu thế sao?" Lão Tà vung đao, kiếm khí vô tình chém đứt một sợi tóc của một vị khách đứng gần đó.

"Bốn ngày." Thẩm Trường An vẫn mỉm cười.

"Ít nhất một năm!"

"Năm ngày. Kèm theo một thùng nước mắm thượng hạng của hệ thống, cái loại mà ông vẫn hay lén trộm để uống ấy."

Lão Tà khựng lại. Nước mắm của Thẩm Trường An… đó không phải là nước mắm thường, đó là tinh túy từ ngàn vạn vị diện, là thứ khiến cho ngay cả một miếng đậu phụ khô cũng trở nên ngon hơn cả thịt rồng. Lão nuốt nước miếng, mặt sẹo vặn vẹo một hồi rồi hừ lạnh:

"Được rồi! Vì lợi ích của nền ẩm thực giới tu tiên, lão phu chấp nhận hy sinh. Nhưng nói trước, đứa nào chịu không nổi thì đừng có trách lão phu độc ác!"

Chưa đầy nửa canh giờ sau, buổi chiêu sinh bắt đầu. Thật bất ngờ là số người đăng ký đông đến mức làm tắc nghẽn cả cổng khách sạn.

Lý do rất đơn giản: Đồ ăn của Khách sạn Trường Sinh đã trở thành huyền thoại. Một bát mỳ tôm vị rồng có thể giúp đột phá bình cảnh, một đĩa khoai tây chiên có thể xua đuổi tâm ma. Các tông môn lớn nhỏ đều hiểu rằng, nếu có thể học được một phần mười bản lĩnh của vị đầu bếp này, địa vị của tông môn sẽ thăng hạng vùn vụt.

Hàng ngũ học viên đầu tiên xuất hiện với đủ loại thành phần kỳ quái.

Có vị trưởng lão của Kiếm Tông, đeo kiếm gãy nhưng lại cầm theo một cái muôi vàng lấp lánh. Có nữ đệ tử của Băng Tuyết Môn, người tỏa ra hàn khí nhưng ánh mắt lại bùng cháy ngọn lửa tham ăn. Thậm chí, cả "Cây ATM di động" Kim Bất Hoán cũng có mặt, khoác trên mình bộ y phục đầu bếp đắt tiền nhất, vàng ngọc đeo đầy người.

"Thẩm đại ca! Ngài nhìn xem, tôi vì sự nghiệp học hành mà đã chuẩn bị hẳn một bộ dao nạm kim cương này!" Kim Bất Hoán hớn hở khoe khoang.

Thẩm Trường An liếc nhìn đống kim cương vô dụng ấy, thở dài: "Nhập học thì đi vào góc kia đóng phí bảo hiểm tính mạng trước đi, lát nữa có chuyện gì khách sạn không chịu trách nhiệm đâu."

Buổi học đầu tiên diễn ra tại sân sau khách sạn, nơi đã được Thẩm Trường An dùng quyền năng hệ thống mở rộng thành một gian bếp ngoài trời khổng lồ.

Lão Tà đứng trên bục cao, tay khoanh trước ngực, khí thế của Ma Quân thời kỳ đỉnh cao khiến đám học viên run cầm cập.

"Nghe cho kỹ lũ phế vật kia!" Lão Tà quát lên, tiếng vang làm rung chuyển mấy cây đại thụ xung quanh. "Nấu ăn không phải là thêu hoa dệt gấm, mà là một cuộc chiến! Dao của các ngươi phải sắc hơn kiếm của đối thủ, lửa của các ngươi phải nóng hơn lửa địa ngục, và tâm của các ngươi phải lạnh lùng như khi xuống tay giết người!"

Dưới sân, một học viên trẻ tuổi yếu ớt giơ tay: "Thưa tiền bối… nhưng tôi muốn học nấu món súp bồi bổ…"

Lão Tà trừng mắt, một đạo nhãn quang bắn ra khiến cậu ta ngã ngửa: "Súp? Súp cái đầu ngươi! Bước đầu tiên của ẩm thực đại đạo là: Sơ chế nguyên liệu!"

Lão búng tay một cái, từ hư không rơi xuống hàng trăm chiếc lồng sắt. Bên trong không phải là gà vịt thông thường, mà là "Linh Chùy Kê" – loại gà có tốc độ nhanh như chớp và tiếng kêu có khả năng gây choáng.

"Trong vòng một nén nhang, ai không vặt sạch lông và mổ xong một con gà, hôm nay sẽ được nếm thử 'Ma Quân Thập Nhị Gia Vị' của lão phu. Thứ đó ăn vào không chết, nhưng sẽ khiến các ngươi cảm thấy sống lại còn khổ hơn chết!"

Đám học viên nhìn con gà đang nhe nanh múa vuốt trong lồng mà mặt mũi tái mét. Kim Bất Hoán định dùng tiền thuê người làm hộ, nhưng vừa thò tay vào túi linh thạch thì bị một sợi dây xích đen kịt của Lão Tà quấn lấy cổ tay:

"Ở đây chỉ có đầu bếp và nguyên liệu. Tiền của ngươi không mua được mạng của con gà này đâu, béo ạ!"

Thế là, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử giới tu tiên diễn ra. Những vị trưởng lão đạo mạo, những tiên tử thanh cao, nay điên cuồng đuổi theo lũ gà linh chùy khắp sân. Tiếng gà bay chó sủa, tiếng mắng chửi, tiếng kêu cứu vang vọng khắp vùng.

Tiểu Hắc ngồi cạnh Thẩm Trường An, cái đuôi vẫy vẫy liên tục, thỉnh thoảng lại sủa lên một tiếng như thể đang cổ vũ. Một con gà chẳng may bay lạc qua phía Thẩm Trường An liền bị anh tóm gọn trong tích tắc bằng "Lĩnh vực tuyệt đối", rồi anh tỉnh bơ ném trả lại cho Kim Bất Hoán đang khóc dở mếu dở.

"Lên đi Kim thiếu gia, dịch vụ 'hỗ trợ tóm gà' này tính thêm một ngàn linh thạch vào hóa đơn cuối ngày nhé."

"Thẩm đại ca… ngài là quỷ… ngài chắc chắn là quỷ…" Kim Bất Hoán vừa khóc vừa bứt lông gà.

Giữa sự hỗn loạn đó, Lão Tà đột ngột di chuyển. Lão lướt qua đám đông như một cơn lốc, mỗi lần vung tay là một kỹ năng được phô diễn. Lão dùng "Cửu U Ma Hỏa" để thui sạch lông tơ mà không làm sém thịt gà. Lão dùng "Hư Không Nhất Đao" để rút xương gà trong khi nó vẫn còn đang kêu.

"Nấu ăn là nghệ thuật của sự chính xác!" Lão Tà hét lên, lúc này thần thái của lão không còn là một đồ tể mà giống như một vị đại tông sư đang giảng đạo. "Linh khí phải được khóa vào trong từng thớ thịt. Nếu các ngươi làm rò rỉ một tia linh năng, món ăn đó chỉ là rác rưởi!"

Đám học viên ban đầu còn sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy những thớ thịt gà lấp lánh như ngọc, tỏa ra mùi hương ngọt ngào tinh khiết ngay cả khi chưa nấu, họ bỗng sững sờ.

Vị nữ đệ tử Băng Tuyết Môn bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó, cô ngừng đuổi bắt theo cách thông thường, thay vào đó là sử dụng hàn khí cực hạn để làm chậm tốc độ con gà, sau đó nhẹ nhàng dùng linh lực bóc tách từng lớp lông.

Lão Tà đứng từ xa quan sát, khẽ gật đầu: "Tạm được, có chút tố chất."

Tuy nhiên, buổi học không chỉ dừng lại ở việc vặt lông gà. Sau khi kết thúc giai đoạn sơ chế, Lão Tà lấy ra một loạt hũ sành tối màu, bốc lên mùi hương kỳ dị: vừa nồng đậm như xạ hương, vừa hắc như lưu huỳnh.

"Gia vị là linh hồn của món ăn. Hôm nay, chúng ta sẽ học cách chế biến 'Gia Vị Tâm Ma'."

Thẩm Trường An đứng xa xa nghe thấy thế cũng phải rùng mình. "Gia vị tâm ma" thực chất là những cảm xúc tiêu cực được cô đọng lại, qua bàn tay của Lão Tà, chúng biến thành thứ kích thích vị giác cực mạnh, giúp người ăn có thể nhìn thấu điểm yếu của chính mình.

"Lão phu sẽ thả một chút 'Sát ý hỏa diễm' vào nồi. Nhiệm vụ của các ngươi là dùng tâm thái bình hòa nhất để trấn áp nó. Nếu không trấn áp được… nồi lẩu sẽ nổ tung, và mặt của các ngươi sẽ trở thành bản sao của lão phu!"

Học viên nghe xong, ai nấy đều run cầm cập, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Buổi dạy nấu ăn dần trở thành một buổi luyện tâm khắc nghiệt nhất mà họ từng tham gia. Tiếng nổ "đùng đoàng" thi thoảng vang lên, kéo theo những tiếng hét thất thanh và mùi khét lẹt của tóc cháy.

Đến cuối ngày, sân sau của khách sạn như vừa trải qua một trận đại chiến Tiên – Ma. Kim Bất Hoán mặt mũi lem nhem toàn muội than, nhưng tay vẫn cầm chắc một chiếc đùi gà đã được tẩm ướp. Vị trưởng lão Kiếm Tông thì rách nát y phục, nhưng đôi mắt lại sáng rực như vừa lĩnh ngộ được chân lý mới.

Thẩm Trường An bước tới, gõ gõ chiếc quạt vào lòng bàn tay:

"Kết quả thế nào rồi giảng viên Tà?"

Lão Tà thở hắt ra một hơi, thu lại đao, lau mồ hôi trên trán: "Mười đứa phế vật thì có chín đứa chỉ xứng đáng đi rửa bát. Nhưng cũng có một đứa… đứa nhỏ của Băng Tuyết Môn ấy, nó có thiên phú. Nó biết cách dùng lạnh để chế ngự nhiệt, giữ được linh khí nguyên vẹn. Còn lại…" Lão nhìn Kim Bất Hoán đang ngặm đùi gà sống, "… còn lại là lũ phí linh thạch."

Thẩm Trường An cười híp mắt: "Phí linh thạch hay không không quan trọng, quan trọng là họ đã đóng tiền."

Anh quay sang nhìn đám đông học viên đang mệt lả:

"Hôm nay các vị đã vất vả rồi. Học viện sẽ tặng mỗi người một phiếu giảm giá 5% cho dịch vụ 'Tắm bùn trị liệu tâm thần' tại khu vực spa của khách sạn. Ngày mai chúng ta sẽ học món tiếp theo: 'Đậu phụ nổ tung trời'!"

Cả đám học viên rùng mình, nhưng không một ai đòi bỏ cuộc. Bởi vì ngay giây phút này, họ cảm nhận được một luồng linh lực ấm áp đang chạy dọc xương sống. Việc chế biến món ăn dưới áp lực kinh khủng của Lão Tà đã vô tình rèn luyện tinh thần và sự khống chế linh lực của họ một cách kỳ diệu.

"Thẩm ca… tôi… tôi thấy mình sắp đột phá rồi!" Kim Bất Hoán đột ngột hét lên, quanh thân tỏa ra hào quang màu vàng kim của tiền bạc… khụ… của linh lực.

Thẩm Trường An xua tay: "Đột phá thì ra ngoài kia mà đột phá, đừng có làm hỏng nền nhà của tôi. Phí sửa chữa đắt lắm đấy."

Buổi tối, khi khách sạn đã lên đèn, Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân đếm linh thạch. Vân Cơ bưng đến cho anh một tách trà thơm, khẽ hỏi:

"Chủ nhân, vì sao ngài lại thực sự muốn dạy họ? Ngài không sợ họ học hết bí quyết rồi tự mở nhà hàng đối đầu với chúng ta sao?"

Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, nhìn ra bóng đêm mênh mông ngoài kia:

"Đối đầu? Vân Cơ, ngươi vẫn chưa hiểu. Bí mật của Khách sạn Trường Sinh không nằm ở công thức nấu ăn, mà nằm ở hệ thống độc quyền của ta. Họ học được kỹ thuật, nhưng nguyên liệu họ phải mua của ai? Gia vị họ phải nhập từ đâu? Lửa để nấu họ phải dùng lò của ai?"

Anh chỉ tay vào bản danh sách học viên:

"Mỗi một đầu bếp bước ra từ đây chính là một đại lý bán hàng cho chúng ta. Họ đi đến đâu, gia vị của Trường Sinh Khách Sạn sẽ phủ sóng đến đó. Ta không chỉ bán đồ ăn, ta đang bán 'tiêu chuẩn' ẩm thực cho cả thế giới này."

Vân Cơ ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt. Trong khoảnh khắc này, cô thấy anh không giống một tên thực thần ham tiền, mà giống một kẻ đang dệt nên một mạng lưới khổng lồ bao trùm lấy cả vận mệnh của giới tu chân.

Thẩm Trường An chợt đứng dậy, vươn vai một cái:

"Mà thôi, nghĩ xa quá làm gì. Lão Tà! Để dành cho tôi bát mỳ nấu bằng số thịt gà còn dư lúc chiều nhé! Nhớ cho nhiều hành!"

"Nấu cho ngươi cái con khỉ! Tự vào mà nấu!" Tiếng Lão Tà vang vọng từ bếp, nhưng ngay sau đó là tiếng xèo xèo của dầu nóng và mùi thơm quyến rũ lan tỏa.

Tiểu Hắc vẫy đuôi chạy theo sau Thẩm Trường An, cái chuông vàng trên cổ kêu lăng tăng. Một ngày náo nhiệt nữa của Trường Sinh Khách Sạn khép lại, nhưng đế chế ẩm thực của anh chàng quản lý vô sỉ này, mới thực sự chỉ vừa bắt đầu nảy mầm.

Trên bầu trời, những vì sao lấp lánh như muốn dừng lại xem hôm nay gã chủ nhân kia đã kiếm được bao nhiêu. Có lẽ, ngay cả Tiên nhân cũng phải thèm thuồng mà hạ giới, chỉ để xin được làm một "phụ bếp" trong ngôi trường quái dị này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8