Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 191: ** Khách mời từ các hành tinh khác
**Chương 191: Khách mời từ các hành tinh khác**
Ánh nắng ban mai của vùng Vực Không Gian Số 0 không giống với bất kỳ nơi nào trong tam giới. Nó không lọc qua bầu khí quyển mà trực tiếp đâm xuyên qua những tầng mây ngũ sắc, rót vào những ô cửa kính của Khách sạn Trường Sinh một thứ ánh sáng vàng vọt, sóng sánh như mật ong.
Sau một đêm đại hỷ náo động cả bầu trời, khách sạn Trường Sinh trông chẳng khác nào một bãi chiến trường của những kẻ xa hoa. Rượu Linh Tuyền thượng hạng chảy tràn trên bậc thềm, vỏ đào tiên vứt lăn lóc cạnh những vò rượu rỗng, và ở giữa sảnh chính, vài vị Kiếm Tiên danh tiếng lẫy lừng đang nằm ngủ ngáy pho pho, tay vẫn còn ôm khư khư cái chân gà phượng hoàng đã gặm dở.
Vân Cơ – nàng cửu vĩ hồ điệu đà với chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) nặng nề – đang cầm một chiếc chổi làm từ lông vũ Thái Cổ, gương mặt xinh đẹp co giật liên hồi. Nàng nhìn vết nôn của một vị Ma tôn trên tấm thảm dệt bằng tơ băng nghìn năm mà hận không thể biến thân thành khổng lồ để "đập" chết tất cả bọn họ.
"Thẩm! Trường! An!" Vân Cơ gào lên, thanh âm mang theo mị thuật khiến mấy vị khách đang ngủ say cũng phải giật mình lăn xuống đất. "Chàng xem xem, cái khách sạn này thành cái chuồng lợn rồi! Đám 'Thượng đế' này mà không đền tiền gấp trăm lần, ta sẽ dùng đuôi siết cổ từng đứa một!"
Từ trên cầu thang gỗ lim đen nhánh, Thẩm Trường An bước xuống, tay vẫn cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gảy "tạch tạch" liên hồi. Bên cạnh hắn là Tuyết Nhi, lúc này đã búi tóc cao theo kiểu phu nhân, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thư thái lạ kỳ.
"Bình tĩnh nào Vân Cơ," Thẩm Trường An thản nhiên nói, mắt không rời cuốn sổ thu chi. "Tiền vệ sinh, tiền khử mùi, tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho nhân viên… ta đã ghi đủ cả rồi. Hơn nữa, tối qua chúng ta vừa thu được một khoản hời từ đám cưới. Đừng nóng, mau ra đón khách đi."
"Khách? Giờ này còn khách nào nữa?" Vân Cơ lầm bầm, tay cầm khăn lau lấy lau để một vệt nước đổ trên quầy lễ tân. "Đến cả Tiên Đế cũng đang nằm bẹp dưới gầm bàn kìa."
Vừa dứt lời, không gian bên ngoài khách sạn bỗng dưng rung chuyển dữ dội.
Một luồng sóng xung kích không mang theo linh khí, cũng chẳng mang theo ma lực, mà là một loại năng lượng khô khốc, sắc lạnh, xé toạc tầng không trung của Vực Số 0. Một vết nứt không gian khổng lồ mở ra, nhưng bên trong đó không phải là ác quỷ hay tiên nhân, mà là một khối kim loại khổng lồ hình điếu thuốc lá, dài hàng nghìn trượng, toàn thân tỏa ra ánh sáng bạc lấp loáng dưới mặt trời.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn vốn đang gặm một khúc xương linh thạch dưới chân quầy, bỗng chốc dựng đứng lông gáy. Nó gầm gừ một tiếng, đôi mắt vàng rực lên, báo hiệu một thứ gì đó "không thuộc về thế giới này" đang đến.
"Cái gì thế kia? Pháp bảo của phái nào mà kỳ quái vậy?" Một vị khách vừa tỉnh rượu lầu bầu, chỉ tay ra cửa sổ.
Thẩm Trường An nheo mắt nhìn. Khối kim loại kia từ từ hạ xuống, những luồng lửa xanh lam phun ra từ đuôi của nó làm bốc hơi cả một hồ nước linh tuyền gần đó. Trên thân khối kim loại có những dòng ký tự vuông vức, lấp lánh đèn led đỏ xanh – thứ ngôn ngữ mà trong trí nhớ kiếp trước của Thẩm Trường An, người ta gọi đó là "khoa học viễn tưởng".
*Xì…*
Cánh cửa của khối kim loại mở ra bằng thủy lực. Từ bên trong, một nhóm sinh vật bước xuống.
Dẫn đầu là một sinh vật cao lớn, khoác bộ giáp sinh học trong suốt, cái đầu to bằng quả dưa hấu, nước da xanh tái và đặc biệt là có tới bốn cánh tay đang cầm những thiết bị điện tử kỳ quái. Đi theo sau là những robot dạng người bằng hợp kim titan, mắt quét laser đỏ rực khắp nơi.
Cả khách sạn lặng ngắt. Các vị đại năng tu chân giới đứng hình. Ma tôn buông hũ rượu, Kiếm Tiên buông chuôi kiếm.
"Yêu tộc phương nào?" Lão Tà từ trong bếp xách con dao phay đầy dầu mỡ chạy ra, bụng vẫn còn thắt cái tạp dề thêu hoa hồng. "Nhìn da dẻ xanh xao thế kia, chắc là trúng độc mãn tính rồi. Có muốn vào đây lão phu nấu cho bát canh giải độc không?"
Vị "khách" dẫn đầu đưa một tay lên cái thiết bị trên ngực, sau đó một giọng nói máy móc, cứng nhắc vang lên trong sảnh:
"Yêu cầu định vị… Hệ sao Orion, Trái Đất phiên bản 7.0… Chúng tôi là đoàn thám hiểm từ Tinh hệ Andromeda. Cần tiếp tế năng lượng hạt nhân và oxy lỏng. Đây có phải là Trạm nghỉ không gian mã hiệu 'Eternal-Longevity' không?"
Thẩm Trường An bật cười. Hắn thu lại bàn tính, vuốt thẳng vạt áo thư sinh rồi bước lên phía trước, nụ cười trên môi bắt đầu "không chạm đến đáy mắt". Đây rồi! Thị trường ngách mà hắn mong chờ bấy lâu nay. Đám Tiên nhân, Ma đầu dù giàu có đến đâu thì cũng chỉ có linh thạch, còn đám khách từ các hành tinh khác này… chắc chắn là có những thứ "công nghệ" hái ra tiền.
"Chào mừng quý khách từ phương xa đến với Khách sạn Trường Sinh," Thẩm Trường An cúi người nhẹ nhàng. "Chỗ chúng tôi không có oxy lỏng, nhưng có 'Tiên khí đặc đặc' có thể cải tạo tế bào cơ thể, cũng không có năng lượng hạt nhân, nhưng có 'Lôi đình tinh túy' được chiết xuất từ chín tầng mây sấm sét. Quý khách muốn ở phòng đơn, phòng đôi hay… phòng cách ly sinh học?"
Vị khách người hành tinh xanh đứng sững lại, các thiết bị quét trên người gã bắt đầu nháy liên hồi.
"Phân tích vật chất… Mật độ năng lượng trong không khí ở đây vượt mức 9000% so với quy chuẩn vũ trụ. Cảnh báo: Các thực thể xung quanh có chỉ số sinh học tương đương siêu tân tinh đang nổ tung." Gã nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn qua Tiểu Hắc đang vẫy đuôi. "Đội trưởng… chúng ta hình như đã đổ bộ vào một ổ của các Thần linh cấp SSS rồi."
"Vào đây đi, đừng đứng ngoài nắng." Thẩm Trường An đon đả mời chào. "Vân Cơ, mang cho khách 'Combo Dịch chuyển Không gian' gồm một ly nước dừa linh thụ và một gói khăn giấy nano. Nhớ tính thêm 15% phí 'vượt ranh giới hành tinh'."
Vân Cơ dù đang lầm bầm nhưng khi nghe đến "tính thêm tiền" là đôi mắt hồ ly bỗng sáng rực. Nàng lướt đi như gió, hiện ra trước mặt nhóm người hành tinh lạ, mỉm cười chuyên nghiệp đến mức làm vị khách dẫn đầu suýt thì chập mạch điện tử.
"Mời quý khách làm thủ tục check-in. Chúng tôi chấp nhận thanh toán bằng linh thạch, tinh thể năng lượng, vật chất tối hoặc vàng ròng 9999. Nếu quý khách có bí mật công nghệ cao nào đó muốn đổi lấy một đêm ngủ ngon, chúng tôi cũng sẵn lòng thẩm định."
Nhóm khách người hành tinh từ từ tiến vào sảnh. Sự xuất hiện của họ tạo ra một sự tương phản hài hước cực độ. Một bên là các vị lão tổ tóc râu bạc phơ, ngồi xếp bằng trên đệm gấm, quanh thân vây quanh khí tức huyền ảo. Một bên là những bộ giáp kim loại bóng loáng, mỗi bước đi đều phát ra tiếng "cọc cọc" của pít-tông máy.
Một vị robot có vẻ là trợ lý, tò mò nhìn về phía Kiếm Tiên đang điều khiển một thanh kiếm nhỏ bay quanh chén trà.
"Cảnh báo: Vi phạm định luật vật lý. Vật thể hình thanh kiếm không có động cơ đẩy phản lực nhưng vẫn duy trì trạng thái lơ lửng. Đề nghị lấy mẫu phân tích."
"Phân tích cái đầu nhà ngươi!" Kiếm Tiên cáu kỉnh, búng tay một cái. Thanh kiếm lập tức hóa thành một dải sáng dài, lượn một vòng quanh cổ con robot rồi quay về chỗ cũ. "Thứ đồ chơi bằng sắt này lấy từ lò rèn nào ra mà chẳng có chút linh tính gì thế?"
"Năng lượng phản ứng cao! Cấp độ nguy hiểm tăng lên!" Con robot run rẩy, rút ra một cây súng laser xanh loét.
"Ấy ấy!" Thẩm Trường An xuất hiện ở giữa, bàn tay hắn đặt lên nòng súng laser một cách nhẹ nhàng nhưng quyền uy. "Ở đây cấm đánh nhau. Muốn phẫu thuật tháo lắp robot thì mời ra vườn sau. Ở trong này mà làm hỏng một viên gạch, tôi sẽ bắt tàu mẹ của các người lại đây làm vật thế chấp đấy."
Dưới sức mạnh của "Lĩnh vực tuyệt đối", khẩu súng laser trong tay con robot bỗng nhiên mềm nhũn ra như miếng bột lọc, rồi rụng xuống sàn nhà. Vị khách người hành tinh xanh run cầm cập, bốn cánh tay đều giơ lên cao quá đầu – hành động hòa bình tiêu chuẩn vũ trụ.
"Chúng tôi… chúng tôi chỉ là thương nhân đi lạc! Xin lỗi Ngài Quản lý tối cao!"
Thẩm Trường An mỉm cười: "Biết lỗi là tốt. Nào, Lão Tà, khách từ xa đến, làm vài món gì đó 'vị lai' một chút đi."
Lão Tà đứng trong bếp, gãi đầu bứt tai. Nấu cho người, cho yêu, cho ma thì lão rành, chứ nấu cho mấy cái thứ "da xanh túi sắt" này thì đúng là nan giải. Lão nhìn vào giỏ nguyên liệu, quyết định làm món đại tạp kỹ.
Mười phút sau, một khay đồ ăn kỳ dị được dâng lên.
Đó là món "Linh Hồn Vi Mạch Xào Cay". Lão Tà đã dùng linh thảo nghìn năm để kết tinh thành hình dáng giống như những bo mạch điện tử, rưới thêm dầu từ gan cá voi đại dương và rắc lên một lớp cát kim loại được luyện hóa từ khoáng thạch trên mặt trăng.
Vị khách hành tinh xanh nhìn đĩa đồ ăn, e dè dùng thiết bị quét.
"Thành phần: 50% nguyên tố hiếm, 40% sinh lực chưa xác định, 10%… mồ hôi của đầu bếp? Giá trị dinh dưỡng: Vượt mức đo lường."
Gã gắp một miếng đưa vào miệng. Ngay lập tức, đôi mắt của gã vốn đang xanh lè bỗng chuyển sang màu vàng, rồi đỏ rực, rồi tím lịm. Một luồng khí nóng bỏng từ đĩa thức ăn xộc thẳng lên đại não của gã.
"Trời ơi! Đây là… đây là sự bùng nổ của đa vũ trụ!" Gã thốt lên (qua máy dịch). "Các nơ-ron thần kinh của tôi đang… đang nhảy múa! Năng lượng này mạnh hơn cả lõi mặt trời nén lại!"
Gã ăn như chưa bao giờ được ăn, bốn cái tay cầm dĩa xúc lia lịa. Đám robot đi cùng cũng không chịu thua, dù không có miệng nhưng chúng dùng các ống thu nạp năng lượng để hít lấy hơi nóng từ món ăn, khiến hệ thống tản nhiệt của chúng kêu "vù vù", bốc khói nghi ngút.
"Cái món này ngon đến thế cơ à?" Một vị Ma tôn thắc mắc, định với tay lấy một miếng ăn thử.
"Dừng lại!" Lão Tà ngăn lại. "Trong đó có tinh thể kim loại nặng, tu sĩ các người ăn vào là tắc mạch máu đấy. Món này dành riêng cho loại cấu tạo sinh học từ silicon và sắt thép."
Đúng lúc này, Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn – tỉnh dậy từ sau một chậu cây lớn. Gã nhìn thấy đám khách lạ, đôi mắt láo liên lập tức nhìn ra cơ hội kinh doanh.
"Này, những người anh em da xanh!" Kim Bất Hoán loạng choạng bước tới, quàng vai vị trưởng đoàn hành tinh. "Thứ sắt thép các người cưỡi tới đây có bán không? Ta có mấy mỏ linh thạch loại xịn ở đại lục phía Tây, đổi một cái tàu vũ trụ về đi dạo chơi được không?"
Vị trưởng đoàn lắc đầu nguầy nguậy: "Không được! Đây là di sản quốc gia của hành tinh chúng tôi!"
"Vậy… mười vạn linh thạch thượng phẩm và một chai rượu ngâm sừng rồng nghìn năm?" Kim Bất Hoán rút từ trong túi không gian ra một khối linh thạch rực rỡ và một vò rượu bốc hơi cay nồng.
Vị khách nhìn linh thạch, đôi mắt quét của gã phát ra tín hiệu: *Năng lượng vô tận. Có khả năng cung cấp điện cho cả một hành tinh trong 100 năm.*
"Thành… thành giao!"
Thẩm Trường An đứng một bên, ho khẽ một tiếng: "Này này, mua bán gì thì cũng phải qua sàn giao dịch của khách sạn. Thuế phí chuyển nhượng, thuế nhập khẩu vật phẩm ngoài hành tinh và phí bãi đậu tàu là 30%. Kim thiếu gia, anh biết quy định mà."
Kim Bất Hoán méo mặt: "Thẩm quản lý, anh là ác quỷ à? Sao cái gì cũng thu tiền được thế?"
"Ở đây tôi là luật." Thẩm Trường An nháy mắt với Tuyết Nhi. "Vợ ơi, xem ra chúng ta lại có thêm một món trang trí mới cho vườn hoa sau khách sạn rồi. Cái tàu vũ trụ đó mà để trồng lan linh tinh chắc là đẹp lắm."
Tuyết Nhi mỉm cười nhạt, nhưng trong lòng cũng thấy thú vị. Cuộc sống ở khách sạn Trường Sinh này chưa bao giờ nhàm chán. Ngày hôm trước là Tiên nhân cầu đạo, ngày hôm nay là người ngoài hành tinh đi lạc, chẳng biết ngày mai liệu có cả Thần sáng tạo đến đây xin việc rửa bát hay không.
Trận tiệc tùng của đám khách lạ kéo dài đến tận chiều tối. Nhóm khách người hành tinh, sau khi no nê năng lượng và bị Thẩm Trường An dụ dỗ ký vào một bản hiệp ước "Hợp tác thương mại liên tinh hà", bắt đầu chuẩn bị rời đi.
Thực chất, "hợp tác thương mại" mà Thẩm Trường An nói là gã cung cấp "Dịch vụ VPN Linh khí" để họ có thể liên lạc về hành tinh mẹ từ vùng Vực Số 0, đổi lại gã lấy vài mẫu robot thu nhỏ về để làm… máy hút bụi tự động cho Vân Cơ.
"Quản lý Thẩm, nơi này thật sự là một kỳ tích của vũ trụ," Vị trưởng đoàn hành tinh xanh nói trước khi bước lên tàu. "Chúng tôi đi qua hàng nghìn thiên hà, gặp vô số văn minh, nhưng chưa nơi nào có thứ rượu khiến CPU của robot cũng phải say xỉn như ở đây."
"Chuyện nhỏ thôi," Thẩm Trường An vẫy tay. "Lần sau đến nhớ mang theo ít vật chất tối, tôi đang định làm cái phòng Massage không trọng lực."
Con tàu kim loại khổng lồ từ từ bay lên, phát ra âm thanh ù ù trầm thấp rồi biến mất vào kẽ hở không gian, để lại một làn khói trắng mang mùi dừa và tinh dầu oải hương (do Lão Tà xịt vào để khử mùi khói động cơ).
Lúc này, một vị đại năng tu tiên đi đến cạnh Thẩm Trường An, vuốt râu cảm thán: "Thẩm tiểu hữu, lão phu tu hành mấy nghìn năm, nay mới thấy 'Đạo' quả nhiên vô cùng. Ngay cả những thứ sắt thép không linh căn kia cũng có thể du hành hư không."
Thẩm Trường An lật lật cuốn sổ, mỉm cười: "Đạo ở ngay dưới chân thôi tiền bối. Có tiền thì Đạo dài, không tiền thì Đạo tắc. Nào, mọi người tỉnh táo cả chưa? Ai đêm qua nôn ra sàn thì mời lại quầy đóng phí môi trường, ai lỡ tay bóp nát chén ngọc thì mời trả theo giá đấu giá thị trường."
Cả sảnh khách sạn lập tức náo loạn. Những vị tiên nhân đạo mạo bỗng chốc trở nên tất bật tìm cách trốn nợ hoặc mặc cả.
Thẩm Trường An đứng giữa sảnh, nhìn quanh cơ ngơi của mình. Tiểu Hắc đang nằm mơ, bốn cái chân cào cào không trung. Vân Cơ đang mắng mỏ một vị tiểu tiên vì dám vứt bã linh quả không đúng nơi quy định. Lão Tà thì lại loay hoay trong bếp, có vẻ đang muốn nghiên cứu món "Robot quay Bắc Kinh".
Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận vị cay nồng của rượu và hương thơm nhè nhẹ từ làn tóc của Tuyết Nhi bên cạnh.
"Tuyết Nhi, em thấy thế nào?"
"Hơi ồn ào," Nàng đáp, đôi mắt nhìn về phía xa xăm của Vực Số 0. "Nhưng rất… sống động."
Thẩm Trường An gật đầu, tay gảy một hạt tính trên bàn tính ngọc. *Cạch!* Một con số khổng lồ hiện ra trong đầu hắn. Một ngày thu nhập nữa lại về túi. Ở Khách sạn Trường Sinh, Tiên nhân có thể dừng bước, nhưng tiền thì chắc chắn không bao giờ ngừng chảy vào túi Thẩm quản lý.
"Đúng vậy," Hắn khẽ nói. "Thế giới này, chung quy lại, chỉ cần có một căn phòng ấm áp và một bữa ăn ngon là đủ để bất kỳ sinh vật nào, dù là làm bằng thịt hay bằng sắt, cũng muốn dừng bước chân."
Bên ngoài cửa, tấm biển "Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước" dường như sáng hơn một chút dưới ánh trăng. Có lẽ, từ hôm nay, nên đổi tên thành "Vạn Tộc Dừng Bước" mới phải.