Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 197: ** Khách sạn Trường Sinh chi nhánh Thiên Đình khai trương.

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:20:16 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 197: NAM THIÊN MÔN KHOÁC ÁO MỚI, CHI NHÁNH THIÊN ĐÌNH ĐẠI CÁT KHAI TRƯƠNG**

Nếu như hàng vạn năm nay, Nam Thiên Môn là biểu tượng cho sự uy nghiêm, lạnh lẽo và bất khả xâm phạm của Thiên Đình, thì sáng hôm nay, toàn bộ tiên giới đều phải dụi mắt để chắc chắn mình không bị tẩu hỏa nhập ma.

Tại quảng trường rộng lớn phía trước cổng trời, một tấm lụa đỏ dài hàng dặm được căng ngang qua đôi cột đá vạn cổ. Hai con sư tử đá hộ môn vốn dĩ uy phong lẫm liệt, nay bị ai đó tinh nghịch đeo thêm hai chiếc nơ màu hồng thắm ở cổ. Một bảng hiệu khổng lồ được chạm khắc bằng vạn năm trầm hương, phủ vàng ròng rực rỡ, bên trên đề sáu chữ rồng bay phượng múa: **"Trường Sinh Khách Sạn – Chi Nhánh Thiên Đình"**.

Dưới bảng hiệu, một dàn nhạc công gồm toàn những tiên hạc được huấn luyện bài bản đang tấu lên bản nhạc… "Khai trương đại cát".

Thẩm Trường An đứng ở vị trí trung tâm, vận một bộ trường bào màu tuyết trắng, nhưng kiểu dáng lại được cắt may theo phong cách suit hiện đại đầy phá cách. Trên tay anh không phải là pháp bảo hay tiên kiếm, mà là một chiếc kéo bằng bạc sáng loáng. Ánh nắng từ mặt trời vĩnh hữu của Thiên Đình chiếu lên bàn tính ngọc đế quang lắt léo bên hông anh, tạo ra những tia sáng khiến các vị đại năng nhìn vào đều thấy… đau ví.

“Thưa các vị đồng liêu, các vị đại tiên, và cả những vị ‘con nợ’ trung thành của tôi!” Thẩm Trường An hắng giọng, âm thanh thông qua pháp trận khuếch đại lan tỏa khắp ba mươi sáu tầng trời. “Sau bao ngày chờ đợi, bao lần thương thảo (và đòi nợ), chi nhánh đầu tiên của hệ thống Trường Sinh đã chính thức cắm rễ tại mảnh đất tiên khí màu mỡ này. Hôm nay, chúng ta không nói về tu vi, không nói về thiên đạo, chúng ta chỉ nói về dịch vụ!”

Phía sau anh, Vân Cơ trong bộ sườn xám đỏ rực, xẻ tà cao tít tắp, để lộ đôi chân dài trắng nõn nã khiến ngay cả những vị lão thần có tâm đạo kiên định nhất cũng phải ho khan một tiếng, đưa tay vuốt râu che giấu sự bối rối. Cô cầm một chiếc khay ngọc, trên đó đặt một xấp thẻ Vip lấp lánh linh lực.

“Hôm nay khai trương, ưu đãi đặc biệt: Mở thẻ Kim Cương tặng ngay gói massage ‘Cửu Thiên Thập Địa’, miễn phí một bữa Buffet sáng tại nhà hàng Lão Tà với món mì rồng mười vị!” Vân Cơ nở nụ cười quyến rũ, đôi mắt hồ ly khẽ chớp, khiến hàng dài các thiên binh vốn đang đứng gác đều đồng loạt tiến lên một bước, suýt chút nữa làm đổ cả hàng rào bảo vệ.

Ở góc bên kia, Lão Tà – Ma Quân khét tiếng một thời – đang bận rộn bên chiếc chảo khổng lồ giữa không trung. Lão mặc một chiếc tạp dề có in hình trái tim đỏ chót, tay cầm muôi dài như giáo, biểu cảm cực kỳ nghiêm trọng như thể đang tế luyện một món thần binh cấp độ Chí Tôn.

“Này lão già, món ‘Phượng Hoàng tái sinh’ của ta cần thêm ba giọt sương mai rạng đông nữa, mau đưa đây!” Lão Tà quát lên với một vị tiểu tiên hầu đang đứng ngây người. Tiếng xèo xèo của lửa tiên và mùi thơm nức mũi của gia vị hiện đại hòa quyện với linh khí khiến không gian quanh Nam Thiên Môn vốn khô khan bỗng chốc tràn ngập phong vị trần thế.

Bỗng nhiên, từ sâu trong mây ngũ sắc, một tiếng chuông đồng vang lên trầm mặc. Đám đông giãn ra, một cỗ xe rồng chậm rãi tiến tới. Thái Thượng Trưởng lão – Mặc Vô Đạo, kẻ luôn giữ gương mặt đạo mạo nhưng lại nợ Thẩm Trường An hơn mười vạn linh thạch tiền phòng từ năm ngoái, bước xuống với vẻ mặt xám xịt.

“Thẩm quán chủ, ngươi làm loạn như vậy, không sợ ô uế sự thanh tịnh của tiên gia sao?” Mặc Vô Đạo cố giữ giọng uy nghiêm.

Thẩm Trường An không thèm liếc nhìn, tay vẫn mân mê chiếc kéo bạc: “Mặc lão, ngài nói thế là sai rồi. Khách sạn của tôi cung cấp chỗ ngủ cho tiên nhân mệt mỏi, cung cấp trà ngon cho kẻ bế quan thất bại. Nếu Thiên Đình đã có quán cơm, có kho linh dược, tại sao lại không thể có một khách sạn 5 sao? Huống hồ…”

Anh tiến lại gần, hạ thấp giọng nói vào tai Mặc Vô Đạo: “Hóa đơn tiền nợ của ngài vẫn còn nằm trong sổ của tôi đấy. Ngài muốn tôi dán nó lên tấm bảng quảng cáo đèn LED đằng kia cho toàn bộ tiên nữ xem không?”

Mặt Mặc Vô Đạo chuyển từ xám sang tím, rồi từ tím sang xanh. Lão hừ lạnh một tiếng, rồi trước sự ngỡ ngàng của tất thảy, lão lầm bầm: “Ta không nợ, ta chỉ là… quên mang theo thôi. Cho ta một phòng VIP loại tốt nhất, hướng về phía cung Quảng Hàn!”

“Thành tâm chào mừng vị khách Vip đầu tiên!” Thẩm Trường An cười rạng rỡ, ra hiệu cho Vân Cơ dắt lão vào trong.

Tiếng kéo vang lên: *Xoẹt!* dải lụa đỏ đứt đoạn rơi xuống trong sự tán thưởng nhiệt liệt.

Tiểu Hắc, con "chó đen" bé nhỏ với chiếc vòng cổ chuông vàng, lúc này mới từ trên đỉnh cổng Nam Thiên Môn nhảy xuống. Nó bỗng chốc hóa thành một bóng đen khổng lồ che khuất cả một góc trời, rống lên một tiếng làm rung chuyển cả linh tiêu điện. Uy áp của Hắc Kỳ Lân thượng cổ khiến những kẻ đang có ý định gây rối đều phải rùng mình, quỳ rạp xuống.

Nhưng ngay giây sau đó, khi Thẩm Trường An huýt sáo một cái, Tiểu Hắc lại thu nhỏ về kích cỡ cũ, chạy lon ton đến ngậm lấy một miếng đùi gà linh dược do Lão Tà ném ra, đuôi vẫy rối rít.

Sự tương phản đến nực cười này chính là phong cách của Trường Sinh Khách Sạn.

Khách sạn tại chi nhánh Thiên Đình được xây dựng dựa trên cốt lõi là một viên "Hỗn Độn Linh Châu", không gian bên trong được Thẩm Trường An mở rộng đến mức kinh khủng. Bước qua cửa chính là đại sảnh rộng lớn lót đá cẩm thạch mang từ hạ giới lên nhưng đã được phù phép để luôn mát lạnh vào mùa hè và ấm áp vào mùa đông.

Các dịch vụ ở đây thì đúng là "phá vỡ nhân sinh quan" của các tiên nhân.

Tại quầy lễ tân, một nhóm Tiên nữ đang xúm xít quanh bản hướng dẫn dịch vụ "Wifi Linh Khí tốc độ cao".
"Tỷ tỷ xem, cái này gọi là 'Livestream Diễn Võ' ư? Chúng ta có thể ngồi trong phòng ngâm mình trong linh tuyền mà vẫn xem được các sư huynh đệ tỉ thí ở chiến trường viễn cổ sao?"
"Chưa hết đâu, còn có chức năng 'Nạp linh thạch tặng lượt tương tác'. Nghe nói có thể tặng 'Hoa hồng linh khí' cho người mình thích ngay trên màn hình nữa!"

Ở tầng 2, khu vực "Phòng Xông Hơi Rèn Luyện Tâm Ma" đã bắt đầu hoạt động. Khác với việc phải đối đầu với tâm ma đầy rủi ro khi đột phá, ở đây tâm ma được hiện thực hóa dưới dạng những hình nhân ảo thuật, người tu luyện có thể vừa xông hơi hương liệu cực phẩm, vừa cầm gậy… đập tâm ma để xả stress.

Thẩm Trường An đứng trên ban công cao nhất của khách sạn, nhìn xuống dòng tiên nhân đang tấp nập vào ra. Từ trên cao nhìn xuống, Nam Thiên Môn giờ đây giống như một trung tâm thương mại nhộn nhịp hơn là một quân doanh phòng thủ.

Bàn tính trong tay anh bắt đầu nhảy múa một cách điên cuồng.
*Tạch. Tạch. Tạch.*

“Mười vạn… năm mươi vạn… một triệu linh thạch… Chậc chậc, đúng là giàu nhất vẫn là đám người ở trên trời này mà.” Anh cảm thán, đôi mắt nheo lại vì niềm hạnh phúc thuần túy của một kẻ ham tiền.

Bất thình lình, một bóng người từ trên cao đáp xuống. Đó là một nam tử phong trần, tay ôm một bầu rượu cũ kỹ, sau lưng đeo một thanh kiếm gãy nhưng khí thế lại vô cùng sắc bén. Là Lý Bạch của giới này – Kiếm Tiên Say Khướt.

Lý Bạch nhìn ngôi nhà rực rỡ trước mặt, rồi lại nhìn bảng giá treo ngoài cửa, tặc lưỡi: “Thẩm tiểu tử, ngươi thực sự đem cái ‘ổ tì vết’ này lên tận đây sao? Thiên đế sẽ không để yên đâu.”

Thẩm Trường An lấy ra một vò rượu đặc chế của khách sạn – loại rượu "Bất Túy Linh" mà Lý Bạch thèm khát bấy lâu – đặt lên bàn đá: “Thiên đế ư? Ngài ấy vừa đặt một phòng Tổng thống cho tuần sau để đưa các phi tần đi nghỉ dưỡng rồi. Hơn nữa, ông ấy còn đòi tôi chiết khấu 10% vì đã cho phép tôi thuê lại khu đất này.”

Lý Bạch ngửa cổ uống cạn vò rượu, cười vang dội: “Ngươi đúng là kẻ vô sỉ nhất mà ta từng gặp. Nhưng rượu của ngươi… thực sự khiến người ta không nỡ rời đi.”

“Tiền phòng của ngài hôm nay, bằng một đạo kiếm ý nhé?” Thẩm Trường An chớp mắt.

Lý Bạch không nói gì, ngón tay khẽ búng vào thanh kiếm gãy. Một vệt sáng tinh thuần bay vào lòng bàn tay Thẩm Trường An, biến thành một viên tinh thể lung linh chứa đựng sự tiêu sái vạn cổ.

Thẩm Trường An mỉm cười hài lòng, cất kiếm ý vào kho bảo tàng của hệ thống. Anh biết, hôm nay chỉ là khởi đầu. Khách sạn Trường Sinh của anh sẽ không chỉ dừng lại ở việc kinh doanh. Nó sẽ là nơi những kẻ cô độc trên đỉnh cao tu hành tìm thấy một chút hơi thở của sự sống, là nơi những quy tắc khô cứng của Thiên Đạo phải nhường chỗ cho tiếng cười và sự thoải mái.

Trời tối dần, nhưng chi nhánh Thiên Đình của Khách sạn Trường Sinh vẫn sáng đèn lung linh bằng vạn viên minh châu. Ánh sáng ấy rực rỡ đến mức ngay cả những kẻ ở hạ giới khi ngẩng đầu nhìn lên cũng phải ngỡ ngàng, tưởng rằng có một vì sao mới vừa mới hạ phàm.

Trong không gian yên tĩnh của đêm tiên, tiếng Lão Tà lẩm bẩm về món súp khuya mới nhất, tiếng Vân Cơ đang thống kê lại sổ sách, và tiếng ngáy của Tiểu Hắc vang lên đều đều. Thẩm Trường An ngả lưng vào chiếc ghế sofa mềm mại được thiết kế riêng, lẩm nhẩm một câu mà anh vẫn luôn nói:

“Thế giới này dù có rách nát đến đâu, chỉ cần bạn có đủ tiền và một phòng ở khách sạn của tôi, bạn vẫn sẽ thấy trường sinh là một điều cực kỳ thú vị.”

Và trên cao xanh, Thiên Đạo dường như cũng phải im lặng trước sự xuất hiện của một "biến số" đầy mùi tiền mang tên Thẩm Trường An. Chiến dịch chinh phục đỉnh cao của một gã quản lý khách sạn, giờ đây mới thực sự bắt đầu vào hồi gây cấn nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8