Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 199: ** Nhìn lại hành trình từ miếu hoang đến đỉnh cao vũ trụ.

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:22:14 | Lượt xem: 1

**Chương 199: Nhìn Lại Hành Trình Từ Miếu Hoang Đến Đỉnh Cao Vũ Trụ**

Hoàng hôn ở Vực Không Gian Số 0 không giống với bất kỳ nơi nào trong tam giới. Nó không phải là sự lặn đi của mặt trời, mà là sự hòa quyện của hàng vạn dòng linh khí rực rỡ, dệt nên một bức rèm cực quang ngũ sắc bao phủ lấy Khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất của tòa kiến trúc lộng lẫy, tay trái cầm một ly "Nectar Hỗn Độn" ướp lạnh, tay phải xoay nhẹ chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng lách cách của những quân tính va vào nhau vang lên giòn giã, nghe êm ái hơn bất kỳ bản tiên nhạc nào trên đời.

Hệ thống trong đầu anh khẽ ngân lên một tiếng máy móc quen thuộc:
【 Chúc mừng ký chủ, doanh thu ngày hôm nay đã vượt mốc mười tỷ linh thạch cực phẩm. Tiến độ nâng cấp khách sạn lên cấp độ "Vĩnh Hằng" đạt 99%. 】

Thẩm Trường An nhếch môi, nụ cười vẫn mang nét phong trần của một kẻ làm nghề dịch vụ lâu năm, nửa phần chuyên nghiệp, nửa phần… gian thương. Anh khẽ nhấp một ngụm nước quả, cảm giác mát lạnh chảy xuống cổ họng, gột rửa đi chút mệt mỏi sau một ngày tiếp đón một đoàn khách "khó chiều" đến từ Thái Dương Tinh Hệ.

"99% rồi sao?" Anh thì thầm, ánh mắt nhìn xuống dưới chân.

Nơi đó, Khách sạn Trường Sinh hiện lên như một thành phố nổi không ngủ. Những dãy phòng VIP ẩn hiện trong mây mù, "Phòng Xông Hơi Rèn Luyện Tâm Ma" đang bốc khói nghi ngút, và phía xa kia là "Rạp Chiếu Phim Ký Ức" nơi các vị Tiên tôn đang xếp hàng dài dằng dặc để được xem lại thời niên thiếu của chính mình với cái giá cắt cổ.

Đã bao lâu rồi nhỉ?

Thẩm Trường An nhắm mắt lại. Trong đầu anh, những hình ảnh của ngày đầu tiên xuyên không hiện về như một cuốn phim đen trắng lỗi thời.

Ngày ấy, Khách sạn Trường Sinh chỉ là một ngôi miếu hoang nằm ở vùng đất "khỉ ho cò gáy" giữa biên giới ba giới Tiên – Ma – Yêu. Trần nhà dột nát, tượng thần nứt vỡ, và gia sản duy nhất của anh là một gói mì tôm vị tôm chua cay hiện đại cùng một cái hệ thống luôn miệng đòi "phá sản".

Vị khách đầu tiên của anh – anh vẫn nhớ rõ – là một gã Tán tu nghèo kiết xác bị truy sát, nhảy vào miếu với hy vọng tìm đường sống. Thẩm Trường An lúc đó vừa run vừa liều, hét giá một bát mì tôm bằng một bộ công pháp hạng bét.

Ai mà ngờ bát mì ấy lại là khởi đầu cho một huyền thoại. Từ bát mì tôm có thêm quả trứng "linh khí", đến những bát "Phở Linh Nam" khiến các vị thần linh phải rớt nước mắt, rồi đến khi thu phục được lão Tà Độc Ma Quân – kẻ mà lúc đó còn đang hậm hực định hạ độc chết anh vì dám bắt lão đi thái hành tây.

"Chủ nhân, lại lười biếng rồi à?"

Một giọng nói thanh tao nhưng đầy vẻ châm chọc vang lên. Thẩm Trường An không cần quay đầu cũng biết đó là ai.

Vân Cơ diện một bộ sườn xám thêu tơ tằm băng lãnh, mái tóc chín đuôi hồ ly cuộn lại một cách tinh tế sau lưng. Cô bước đến gần, trên tay là một khay sành đựng trà thơm, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào một vệt nước nhỏ xíu vương trên lan can ban công. Cô rút ngay chiếc khăn lụa trắng muốt ra, lau lấy lau để với vẻ mặt đau khổ.

"Vân Cơ, cô lau đến mức mòn cả ngọc rồi đấy." Thẩm Trường An cười khổ.

"Bẩn! Quá bẩn!" Vân Cơ nghiến răng, "Lũ thần tướng của Ngọc Hoàng thật sự là thảm họa. Bọn họ đi đứng kiểu gì mà gót giày còn dính bụi trần? Tôi đã bảo là phải bắt họ để giày ở cổng không gian cơ mà!"

"Thôi nào, họ là khách hàng lớn. Cái đống bảo hiểm 'An Khang Thiên Đình' mà họ vừa ký đã đủ để cô mua thêm một vạn chiếc khăn lau cao cấp nhất Ma giới rồi."

Vân Cơ hừ một tiếng, nhưng đôi mắt hẹp dài của loài hồ ly lướt qua Khách sạn, cũng thoáng hiện lên một tia tự hào. Ai mà tin được, nàng công chúa Yêu tộc bị trục xuất, từng chỉ muốn dùng mị thuật để giết sạch thế gian, giờ đây lại đi quản lý một đội quân nhân viên dọn dẹp và cuồng sạch sẽ đến mức khiến mọi Ma đầu phải run rẩy?

Bỗng nhiên, từ phía dưới sân sau khách sạn, một tiếng nổ lớn vang lên: "Bùm!"

Một đám khói tím bốc lên ngùn ngụt, kèm theo mùi hương vừa cay nồng, vừa thơm lạ lùng.

"LÃO TÀ! NGƯƠI LẠI DÙNG PHIẾN ĐỘC ĐAN ĐỂ KHO CÁ SAO?" Giọng gầm gừ của ai đó vang lên.

Ngay lập tức, một bóng người to lớn, mặc tạp dề màu hồng thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm hai con dao phay sáng loáng bay vọt lên không trung. Đó là Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời.

"Im mồm! Đứa nào bảo không ngon?" Lão Tà trợn mắt, vết sẹo trên mặt co rúm lại vì phấn khích, "Đây là công thức 'Cá Kho Tịch Diệt' do ta nghiên cứu ra. Ai ăn vào không chỉ thăng cấp tu vi, mà còn được nếm trải cảm giác tâm ma bị nướng chín. Ngon hơn bất kỳ cái loại đan dược vô vị nào của bọn Đan Tông!"

Dưới sân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn – đang nằm sưởi nắng bằng hỏa diễm thượng cổ, lười biếng ngáp một cái. Nghe thấy tiếng Lão Tà, nó chỉ khẽ vẫy cái đuôi ngắn ngủn, miệng ngoạm lấy một cục xương được làm từ cốt của một con rồng cổ đại, nhai rau ráu như ăn bánh quy. Nó nhìn Lão Tà với ánh mắt "ngu xuẩn", rồi lại quay ra liếm bộ lông đen bóng mượt của mình.

Thẩm Trường An nhìn cảnh tượng náo nhiệt đó, lòng thầm cảm thán.

Từ ngôi miếu hoang năm ấy, anh đã dắt theo một đám "bất trị" này đi qua bao nhiêu thăng trầm. Họ đã từng bị Mặc Vô Đạo và chính đạo vây hãm, từng bị Ma giới coi là kẻ phản đồ, từng bị Yêu tộc ghẻ lạnh. Nhưng giờ đây, bất kể là đại năng cấp độ nào, khi bước tới ngưỡng cửa của Trường Sinh Khách Sạn, đều phải hạ mình xuống, gọi một tiếng "Thẩm chưởng quầy", và ngoan ngoãn xếp hàng để được nộp tiền.

Nơi đây đã trở thành một biểu tượng. Tiên nhân dừng bước, không phải vì sợ hãi, mà vì họ đã tìm thấy điều mà họ đánh mất trong hành trình tu luyện khô khan kéo dài hàng vạn năm: Đó là niềm vui được làm một "con người".

Ăn một bát mì nóng hổi, ngâm mình trong làn nước nóng, xem một bộ phim tình cảm đầy máu chó của nhân gian, hay đơn giản là được ngồi cãi nhau về một ván cờ… Đó chính là "Trường sinh" thực sự mà họ khao khát.

Tuy nhiên, niềm vui của Thẩm Trường An không kéo dài lâu.

Lồng ngực anh bỗng thắt lại. Một luồng khí tức lạnh lẽo từ vô tận hư không đang âm thầm thẩm thấu vào tầng không gian số 0. Chiếc bàn tính ngọc trên tay anh đột ngột dừng lại ở một con số lạ lùng: Vô cực.

Hệ thống cảnh báo đỏ rực:
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Đại Kiếp Nạn Thiên Đạo đã chạm đến ranh giới an toàn. Quy luật khách sạn đang bị xâm lấn bởi 'Hư Vô Tịch Diệt'. 】

Thẩm Trường An thu lại nụ cười. Anh đặt ly nước quả xuống, chỉnh lại cổ áo thư sinh của mình một cách gọn gàng. Gương mặt lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một vị quản trị viên đang nắm giữ vận mệnh của đa vũ trụ.

Dưới sân, Lão Tà cũng ngừng vung dao. Vân Cơ ngừng lau chùi. Tiểu Hắc đứng bật dậy, đôi mắt nó từ màu đen láy bỗng rực lên ánh hoàng kim của một con Kỳ Lân thượng cổ, tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ trong cổ họng làm chấn động cả hư không.

Khách sạn Trường Sinh đang rung chuyển. Những vị khách bên trong đang hoảng loạn, nhưng khi họ nhìn thấy bóng dáng Thẩm Trường An đứng vững chãi trên ban công cao nhất, tâm tình họ bỗng lạ lùng mà bình tĩnh lại.

"Vân Cơ, chuẩn bị bản báo cáo thiệt hại tiềm tàng." Thẩm Trường An bình thản ra lệnh.
"Rõ, thưa chủ nhân."

"Lão Tà, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn nhất từ trước đến nay. Chúng ta cần bổ sung năng lượng cho khách hàng… và cho chính mình."
"Hừ, chờ câu này của ngươi lâu rồi!" Lão Tà cười lạnh, dao phay lóe sáng.

"Tiểu Hắc, ra cửa trông nhà. Ai không có thẻ thành viên mà dám bước vào trong lúc ta đang bận rộn… cứ việc 'thu phí' bằng tính mạng của chúng."
"Gâu!" (Xong đời chúng nó rồi!)

Thẩm Trường An nhìn ra khoảng không đen ngòm đang kéo đến. Anh biết, chương mới nhất của Khách sạn Trường Sinh vừa bắt đầu. Đây không còn là chuyện kinh doanh đơn thuần nữa, mà là trận chiến để bảo vệ cái "mái nhà" mà anh đã dày công xây dựng từ một ngôi miếu nát.

"Muốn reset lại thế giới của ta sao?" Thẩm Trường An lật mở sổ thu chi, ngòi bút lông chấm vào mực đỏ chói lọi.

"Dù ngươi là Thiên Đạo hay là Hư Vô, muốn phá hoại tài sản của Khách sạn Trường Sinh… thì cũng phải chuẩn bị đủ linh thạch để đền bù đã!"

Ánh sáng từ khách sạn bùng lên, xuyên thủng màn đêm của hư không, chiếu sáng cả một vùng vũ trụ mênh mông. Ở đó, một bóng người trẻ tuổi với chiếc bàn tính đang chờ đợi để đối đầu với định mệnh.

Thế giới có thể tàn lụi, nhưng Trường Sinh Khách Sạn… tuyệt đối không giảm giá!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8