Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 10: Bát cơm trắng giá nghìn vàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:31:33 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 10: BÁT CƠM TRẮNG GIÁ NGHÌN VÀNG**

Trong sơn cốc tĩnh mịch, khói bếp lượn lờ bay lên từ gian bếp nhỏ lợp mái tranh. Nếu có bất kỳ một vị Đại Thánh nào của Thương Mang Cổ Giới đi ngang qua đây, chắc chắn họ sẽ phải kinh hãi đến mức rụng rời chân tay mà ngã nhào từ trên không trung xuống.

Bởi vì, luồng khói ấy không phải là khói lửa phàm trần, mà là đạo vận hóa hình! Mỗi một sợi khói mảnh mai đều uốn lượn theo một quỹ đạo huyền bí của thiên địa, ẩn chứa trong đó là quy luật vận hành của vạn vật.

Lâm Thần lúc này đang đứng bên bếp lò, tay cầm một chiếc muôi gỗ đã cũ, thản nhiên xới cơm.

"Kỳ lạ thật, hạt gạo năm nay mình trồng có vẻ hơi to hơn mọi khi. Chắc là do bón nhiều phân hữu cơ quá chăng?" Lâm Thần nhìn những hạt gạo trắng ngần, căng mọng như những viên ngọc trai nằm trong nồi gỗ, lẩm bẩm tự hỏi.

Anh không hề biết rằng, giống lúa mà anh tùy tiện gieo trồng ở khoảnh vườn trước cửa, vốn dĩ là "Thất Tinh Long Mễ" – một loại thần vật đã tuyệt diệt từ thời Thái Cổ. Mỗi hạt gạo đều hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt trong suốt vạn năm, bên trong chứa đựng linh khí thuần khiết nhất mà ngay cả Tiên giới cũng phải thèm khát.

Lâm Thần múc một bát đầy, rồi bước ra hiên nhà. Tại đó, Thẩm Nhược Băng vẫn đang quỳ. Sắc mặt nàng trắng bệch vì kiệt sức, mái tóc rối bời, nhưng đôi mắt lạnh lùng vốn có giờ đây chỉ còn lại sự sùng kính và run rẩy tột độ.

"Được rồi, đừng quỳ nữa. Ăn chút gì đi, trông cô sắp lả đi rồi đấy." Lâm Thần nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống trước mặt nàng.

Thẩm Nhược Băng nhìn bát cơm trước mắt, hô hấp của nàng đột nhiên ngừng trệ.

Trong tầm mắt của nàng, bát cơm này không hề tầm thường. Từng hạt gạo tỏa ra hào quang dịu nhẹ nhưng lộng lẫy, lớp sương khói mờ ảo bao quanh bát cơm đang kết thành hình thù của những con chân long thu nhỏ, lượn lờ lên xuống. Mùi hương thanh khiết xộc vào mũi, chỉ cần một hơi thở, toàn bộ kinh mạch đang khô héo và vụn vỡ trong cơ thể nàng đột nhiên rung động mạnh mẽ.

*Đây… đây là Tiên đan sao? Không, ngay cả Cửu Chuyển Đại Hoàn Đan của vương triều ta cũng không thể có đạo vận kinh khủng như thế này!* Thẩm Nhược Băng kinh hãi nghĩ thầm, đôi tay run rẩy bưng lấy bát sứ sứt mẻ.

Nàng ngước mắt nhìn Lâm Thần. Người đàn ông này vẫn đứng đó, bộ y tá thô sơ, dáng vẻ thanh thản như một phàm nhân thật thụ. Nhưng chính cái vẻ "phàm nhân" ấy lại là thứ khiến nàng sợ hãi nhất. Hào quang "Phản phác quy chân" của anh ta đã đạt đến mức hoàn mỹ, đến nỗi nếu không nhìn bằng mắt thường, nàng thậm chí không cảm nhận được sự hiện diện của anh giữa đất trời.

"Tiền bối… món quà này quá quý giá, vãn bối… vãn bối không dám nhận." Nhược Băng lắp bắp, giọng nói khàn đặc.

Lâm Thần nghe vậy thì bật cười, vẻ mặt đầy sự bao dung (nhưng trong mắt Nhược Băng lại là nụ cười của một vị thần đang nhìn xuống chúng sinh): "Quý giá cái gì chứ? Chỉ là hạt gạo tự trồng thôi. Ở đây ta có đầy, không ăn thì chỉ có để cho Lão Hắc ăn thôi."

Lão Hắc – con chó đen gầy gò nằm ở xó sân – vừa nghe nhắc tên liền ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng nhởn. Nó lườm Thẩm Nhược Băng một cái, ánh mắt ấy khiến nàng rùng mình, cảm giác như mình vừa bị một con hung thú thái cổ nhìn chằm chằm.

Thẩm Nhược Băng không dám từ chối nữa. Nàng cầm thìa, múc một miếng cơm nhỏ đưa vào miệng.

Trong khoảnh khắc hạt gạo chạm vào đầu lưỡi, một tiếng nổ lớn vang lên trong thức hải của nàng!

"Ầm!"

Cơm không cần nhai, lập tức tan chảy hóa thành một dòng lũ linh khí nóng rực nhưng cực kỳ ôn hòa, tuôn chảy vào tứ chi bách hài. Thẩm Nhược Băng trợn tròn mắt, nàng cảm nhận được những kinh mạch đã bị kẻ thù phế bỏ, những vết thương chí mạng mà các y sư tài giỏi nhất Đông Hoang đều lắc đầu, giờ đây đang được chữa lành với tốc độ chóng mặt.

Chưa dừng lại ở đó! Dòng linh khí kia bắt đầu va chạm vào "Băng Tuyết Kiếm Cốt" của nàng. Khối xương cốt vốn đã bị rạn nứt đột nhiên phát ra ánh sáng bạc rực rỡ, những tạp chất đen sạm bị đẩy ra khỏi lỗ chân lông thành một lớp màng mỏng hôi thối.

"A…"

Nhược Băng không nhịn được thốt ra một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng. Nàng cảm thấy cơ thể mình như đang được đúc lại từ đầu. Từng tế bào, từng thớ thịt đều được gột rửa bởi tinh túy của đạo.

*Đây là… tẩy tủy kinh mạch? Không! Đây là cải mệnh! Tiền bối đang giúp mình cải hoán nghịch thiên, rèn lại tiên cơ!*

Nàng nước mắt lã chã rơi vào bát cơm. Cứ mỗi một miếng cơm nuốt xuống, cảnh giới của nàng lại rục rịch thăng tiến.

Linh Đài Cảnh tầng một…
Linh Đài Cảnh tầng hai…

Thần Thông Cảnh!

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi của một bữa cơm, nàng từ một kẻ phế nhân không còn tu vi, đột phá thẳng một mạch trở lại đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa của vạn tượng.

Bên ngoài sơn cốc, thiên địa đại biến.

Bầu trời vốn dĩ đang trong xanh bỗng chốc kéo đến vạn dặm mây tía. Đây là "Tử Khí Đông Lai" – dị tượng chỉ xuất hiện khi có chí bảo xuất thế hoặc có vị thánh nhân nào đó đang ban phát đại cơ duyên. Ánh sáng vàng kim chiếu rọi từ trên cao xuống, hội tụ ngay trên đỉnh mái tranh của Lâm Thần.

Các tu sĩ ở cách đó hàng ngàn dặm đều đồng loạt ngẩng đầu, kinh hãi nhìn về phía sơn cốc ẩn cư.

"Trời ơi! Tử khí vạn dặm! Là vị đại năng nào đang độ hóa đệ tử?"
"Mùi hương này… chỉ cần ngửi thấy thôi thọ nguyên của ta đã tăng thêm mười năm rồi!"
"Đông Hoang sắp có biến lớn rồi, vị Trường Sinh Lão Tổ đó thực sự đã xuất thế!"

Trong khi đó, bên trong sơn cốc, Lâm Thần nhìn Thẩm Nhược Băng vừa ăn vừa khóc, lại thấy mồ hôi đen đúa chảy ra từ người nàng, liền lộ vẻ ái ngại.

"Này, cơm có dở đến mức đấy không? Sao lại khóc lóc thảm thiết thế kia?" Anh thở dài, tự nhủ: *Khổ thân con bé, chắc ở ngoài kia bị người ta bắt nạt đến mức cơm không có mà ăn, giờ được ăn cơm trắng là xúc động quá đây mà. Còn đống mồ hôi đen kia… chắc là do lâu ngày không tắm rửa sạch sẽ. Haiz, tội nghiệp.*

Lâm Thần rút từ trong túi áo ra một tấm khăn tay thêu hình một đóa sen xanh giản đơn, đưa cho nàng: "Lau mặt đi. Ăn xong rồi thì ra sau nhà có con suối nhỏ, vào đó mà tắm rửa cho sạch. Ta không chê cô nghèo, nhưng cũng không thể để người bẩn thỉu thế này ở trong nhà được."

Thẩm Nhược Băng nhận lấy tấm khăn tay bằng cả hai tay. Ngay khi chạm vào, nàng lại một lần nữa chết lặng. Tấm khăn này mềm mại một cách lạ thường, từng sợi chỉ thêu dường như là được dệt từ "Thiên Niên tơ tằm vân tinh", còn đóa sen xanh kia… đó không phải thêu, đó là một tòa "Tịnh Thế Thanh Liên" thu nhỏ đang tỏa ra hơi thở thanh lọc tâm hồn!

"Vâng… vãn bối tuân lệnh." Nhược Băng nghẹn ngào nói.

Lúc này trong lòng nàng, Lâm Thần đã không còn là một vị tiền bối bình thường nữa, mà là hiện thân của Đạo. Một bát cơm thay đổi tư chất, một chiếc khăn tay thanh lọc tâm ma. Những thứ này đối với giới tu hành là báu vật trấn phái, nhưng trong tay anh ta, chúng chỉ là đồ vật hằng ngày.

"Tiền bối… bát cơm này… giá trị nghìn vàng cũng không sánh bằng. Nhược Băng nguyện dùng cả đời này để báo đáp." Nàng dập đầu mạnh xuống nền đất, thanh âm đanh thép.

Lâm Thần gãi đầu, cười khổ: "Nghìn vàng cái gì chứ. Chỉ là bát cơm trắng thôi mà. Cô nói quá lời rồi. Đi đi, tắm rửa đi, lát nữa ra quét dọn cái sân này giúp ta là được."

"Quét sân?"

Nhược Băng sửng sốt một chút, sau đó đôi mắt nàng sáng rực lên. Nàng nhìn thấy cây chổi tre cũ kỹ dựng ở góc tường, cây chổi ấy… trong mắt nàng đang tỏa ra kiếm ý ngút trời!

Nàng hiểu rồi. Đây chính là thử thách của Lão Tổ. Quét sân không đơn thuần là quét rác, mà là "quét sạch bụi trần tâm", là một cách tu hành cao cấp nhất mà nàng từng được nghe nói tới.

"Nhược Băng nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của tiền bối!"

Nàng đứng dậy, khí chất hoàn toàn thay đổi. Nếu như lúc trước nàng là một bông tuyết héo tàn, thì giờ đây nàng là một thanh tiên kiếm đã được tôi luyện lại, sắc bén và lạnh lùng hơn gấp bội.

Nàng bước về phía con suối sau nhà, nơi mà Lâm Thần gọi là "con suối nhỏ", thực chất là một linh mạch cực phẩm hóa lỏng, nước chảy róc rách chính là linh dịch tinh khiết nhất thế gian.

Nhìn bóng lưng Nhược Băng đi khuất, Lâm Thần thở phào một cái, ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng gỗ trúc (vốn là Ngàn năm Vạn Tuế Trúc).

"Haiz, cuối cùng cũng tìm được một người giúp việc. Sống thọ thì sướng thật đấy, nhưng làm việc nhà một mình mãi cũng chán. Hệ thống này bắt mình làm phàm nhân lâu như vậy, chắc cũng là để rèn luyện tính kiên nhẫn đây."

Anh ngáp một cái, mắt lim dim nhìn theo làn khói bếp cuối cùng đang tan biến.

Anh không biết rằng, bắt đầu từ giây phút này, một vị "Kiếm Tuyết Tiên Tử" làm kinh động cả Ngũ Vực sắp chính thức được sinh ra từ chính gian bếp xập xệ của mình. Và "bát cơm trắng giá nghìn vàng" của anh, sau này sẽ trở thành truyền kỳ đệ nhất thiên cổ mà mọi cường giả đều phải quỳ xuống để cầu xin một hạt.

"Lão Hắc, đừng nằm đó lười biếng nữa. Tí nữa dậy mà dẫn con bé kia đi xem chuồng gà, bảo nó cẩn thận mấy con Phượng… à mấy con gà của ta, đừng để chúng nó mổ trúng."

Lão Hắc hừ lạnh một tiếng trong mũi, quay đầu đi chỗ khác, ra vẻ: *Đúng là cái đồ chủ nhân không biết nhìn hàng, Phượng Hoàng mà lão cứ bảo là gà, đến chịu!*

Gió nhẹ thổi qua sơn cốc, mang theo mùi cơm chín thơm nồng, lan xa tận chân trời. Một thời đại mới của Trường Sinh Lão Tổ, dường như đã thực sự bắt đầu từ một bữa cơm đạm bạc này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8