Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 27: Cấm khu sụp đổ**
**Chương 27: Cấm khu sụp đổ**
Bắc Minh, một vùng đất quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù xám xịt và những trận bão tuyết có thể đóng băng cả linh hồn. Nơi đây từ vạn năm nay được mệnh danh là “Táng Thần Nguyên” – một trong ngũ đại cấm khu của Thương Mang Cổ Giới.
Tương truyền, dưới vực sâu thăm thẳm ấy là nơi yên nghỉ của những vị thần ma thời Thái Cổ, cũng là nơi trú ẩn của những lão quái vật đã đi đến tận cùng của thọ nguyên, tự phong ấn mình trong huyền băng để kéo dài hơi tàn, chờ đợi một cơ hội nghìn năm có một để nghịch thiên cải mệnh.
Thế nhưng, vào đúng khoảnh khắc Lục Tiểu Bảo ở sơn cốc xa xôi vung chiếc rìu mẻ xuống thanh củi, toàn bộ Táng Thần Nguyên rung chuyển dữ dội.
“Rắc… rắc…”
Tiếng vỡ vụn từ hư không vang lên, chói tai như tiếng thủy tinh bị bóp nát.
Trên bầu trời xám xịt của Bắc Minh, một đường rạch vàng óng ánh đột ngột xuất hiện, xé toạc màn sương mù vĩnh cửu. Đó không phải là tia sét, cũng chẳng phải thần thông của vị cường giả nào mà giới tu hành từng biết đến. Nó đơn giản là một vết cắt. Một vết cắt bằng phẳng, lạnh lùng, mang theo một loại đạo vận cổ xưa đến mức khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé như hạt bụi trước dòng sông thời gian.
Trong lòng Táng Thần Nguyên, dưới tầng băng sâu vạn trượng, một đôi mắt đỏ ngầu đột ngột mở ra.
“Kẻ nào? Kẻ nào dám đánh thức giấc ngủ của lão phu!”
Cổ Minh Lão Tổ – một tồn tại đã sống sót qua ba lần Thiên Nhân Ngũ Suy, kẻ mà ngay cả các Thánh chủ đương thời nghe tên cũng phải rùng mình – lúc này đang run rẩy. Lão nhìn thấy đạo ánh sáng vàng kia xuyên qua lớp phòng hộ tuyệt đối của cấm khu, xuyên qua mười vạn trượng huyền băng, và nhắm thẳng vào “Vô Thượng Ma Đỉnh” mà lão dùng để trấn áp khí vận.
“Không thể nào! Đây là quy luật của Thái Cổ! Đây là… Trường Sinh lực!”
Cổ Minh Lão Tổ gào lên một tiếng thê lương, lão tung ra toàn bộ tu vi tích lũy vạn năm, biến hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng hắc ám để ngăn cản. Thế nhưng, đạo ánh sáng từ chiếc rìu của Lục Tiểu Bảo – thứ mà ở sơn cốc chỉ là một cú bổ củi vụng về – khi đến đây lại hóa thành một lưỡi đao khai thiên lập địa.
“Xoẹt!”
Bàn tay hắc ám tan biến như khói gặp gió. Vô Thượng Ma Đỉnh, bảo vật trấn phái cấp Đế, nứt ra một đường dài rồi nổ tung thành nghìn mảnh.
Toàn bộ Táng Thần Nguyên – cấm khu tử thần của thế giới – bị một rìu này chẻ làm đôi. Tuyết sơn sụp đổ, địa mạch đứt gãy, linh khí hỗn loạn phun trào như núi lửa. Những lão quái vật đang ẩn mình trong băng đồng loạt hộc máu, thần sắc kinh hoàng tột độ.
“Trời diệt Táng Thần Nguyên ta sao?”
“Khí tức này… là từ hướng Đông Hoang! Chẳng lẽ vị tồn tại ở nơi đó đã ra tay?”
…
Tại sơn cốc nhỏ, Lâm Thần hoàn toàn không biết mình vừa gián tiếp gây ra một thảm họa diệt vong cho giới tu hành.
Hắn đang đứng trước hiên nhà, chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy suy tư nhìn về phương Bắc. Gió đêm thổi tới mang theo một chút hơi lạnh dị thường, khiến hắn khẽ rùng mình, kéo lại vạt áo vải thô.
“Tiểu Bảo này, ngươi thấy không? Gió từ phương Bắc thổi tới bắt đầu lạnh rồi đấy. Chắc là mùa đông năm nay sẽ khắc nghiệt lắm đây.” Lâm Thần bùi ngùi nói.
Trong mắt hắn, đó chỉ là một sự thay đổi thời tiết thông thường. Nhưng trong tai Lục Tiểu Bảo, lời này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
*“Gió từ phương Bắc? Mùa đông khắc nghiệt?”* Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh ta vừa dùng toàn lực để bổ xong đống củi, lúc này chân tay vẫn còn bủn rủn. *“Sư phụ đang ám chỉ Bắc Minh sao? Ngài nói mùa đông khắc nghiệt… có phải là muốn nói toàn bộ thế lực ở Bắc Minh sẽ bị đóng băng, bị tiêu diệt? Đúng rồi! Một rìu lúc nãy của mình chính là do sư phụ chỉ điểm. Ngài muốn dùng tay mình để thanh trừng cấm khu!”*
Lục Tiểu Bảo càng nghĩ càng thấy kinh hãi. Sư phụ thật quá sâu sắc! Ngài ngồi tại sơn cốc hẻo lánh này, uống trà, ngắm cảnh, vậy mà chỉ bằng một câu nói đùa và một chiếc rìu nát, ngài đã định đoạt số phận của một đại cấm khu cách xa hàng vạn dặm.
“Sư phụ, đệ tử đã hiểu! Phương Bắc nếu đã quá lạnh lẽo, thì để đệ tử mang chỗ củi này vào nhóm lửa, sưởi ấm cho sơn cốc của chúng ta.” Lục Tiểu Bảo cung kính đáp, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định.
*Ý ngài là: Nếu Bắc Minh đã dám trỗi dậy quấy nhiễu thiên hạ, thì cứ tiêu diệt chúng, biến chúng thành tro bụi để gia cố cho sự bình yên của sơn cốc!*
Lâm Thần gật đầu, vẻ mặt hài lòng: “Đúng, đúng. Biết lo xa là tốt. Vào bếp giúp sư tỷ ngươi đi, ta thấy cơm thơm lắm rồi.”
Lâm Thần vừa dứt lời, từ phía nhà bếp, Thẩm Nhược Băng bưng ra một nồi cháo hành bốc khói nghi ngút. Cô vẫn mặc bộ đồ giản dị của một thôn nữ, nhưng khí chất thanh tao, đôi mắt như chứa cả tinh hà kia vẫn không thể giấu đi được.
“Sư phụ, cơm tối đã sẵn sàng. Hôm nay con có cho thêm một chút hành hoa và vài giọt tinh dầu mà người tinh chế.” Nhược Băng dịu dàng nói.
Lâm Thần ngồi xuống bàn đá, hít một hơi thật sâu mùi cháo: “Thơm! Đúng là nghệ thuật. Nhược Băng à, ngươi quét sân mấy năm nay, tâm tính quả nhiên điềm tĩnh hơn trước. Nấu ăn cũng ngon lên hẳn.”
Thẩm Nhược Băng cúi đầu, tim đập nhanh. Cô biết, “quét sân” mà sư phụ nói chính là rèn luyện kiếm ý. Trong nồi cháo này, cô đã vô thức đưa vào đó “Thanh Tĩnh Kiếm Đạo”, mỗi hạt gạo đều được gọt giũa bằng kiếm khí tinh thuần nhất, hành hoa được cắt bằng “Vạn Vật Kiếm Ý”. Đây không phải là một bát cháo, đây là một bát “Thánh Dược” có thể khiến người ta ngộ đạo ngay lập tức.
Ba người một chó (Lão Hắc) bắt đầu bữa tối giản dị. Lâm Thần ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa khen cháo thơm.
Ở phía bên kia, Lục Tiểu Bảo cầm bát cháo, tay run rẩy. Khi thìa cháo đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, một luồng đạo vận mênh mông như biển cả nổ tung trong cơ thể anh ta. Những vết thương nhẹ do áp lực của chiếc rìu lúc nãy ngay lập tức được chữa lành, thậm chí tu vi linh đài của anh ta còn đang có dấu hiệu thăng hoa, nới rộng ra gấp đôi.
*“Đây… đây là linh dịch cam lộ sao? Chỉ một bát cháo của sư tỷ mà bằng mười năm khổ tu của người ngoài! Sư phụ nói đúng, chúng ta ở đây thật là xa xỉ quá mức rồi.”*
Lúc này, con chó đen Lão Hắc lười biếng liếm liếm bát sứ của mình. Nó nhìn Lâm Thần đang vừa húp cháo vừa nói về chuyện ngày mai phải trồng thêm mấy gốc rau, trong lòng không khỏi thở dài:
*“Ông chủ ơi ông chủ, ngài có biết là đạo khí thoát ra từ bát cháo này đã bay thẳng lên chín tầng mây, thu hút biết bao nhiêu linh điểu đang chao lượn quanh đây không? Ngài mà cứ bình dân thế này, chắc sớm muộn gì lũ thần thú ngoài kia cũng kéo đến quỳ đầy cổng xin được làm thú cưng mất thôi.”*
Bữa cơm đang diễn ra trong không khí đầm ấm thì đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía hàng rào tre ở cổng vào sơn cốc.
“Rầm!”
Một bóng người đầy máu từ trên không trung rơi xuống, phá nát một đoạn hàng rào tre mà Lâm Thần cực kỳ yêu quý.
Lâm Thần giật mình, buông thỏi thìa xuống bát, mặt mày tái mét.
“Trời đất ơi! Cái hàng rào của ta! Ta đã mất cả tháng để dựng nó đấy!”
Hắn vội vàng đứng dậy, chân chạy lập bập ra phía cổng. Hắn không sợ người kia là kẻ địch, hắn chỉ đau lòng cái hàng rào tre – thứ mà hắn cho rằng là lá chắn duy nhất ngăn cách hắn với lũ thú dữ trong rừng sâu.
Trong mắt Lâm Thần, đây là một tai nạn giao thông thảm khốc. Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, hai người lập tức đứng bật dậy, ánh mắt sắc lẹm.
Người đang nằm trong vũng máu kia, áo bào rách nát, trên người đầy những vết cắt sâu hoắm do không gian loạn lưu để lại. Tuy nhiên, linh khí tỏa ra từ người này vẫn khiến hư không xung quanh vặn vẹo.
“Sư phụ, cẩn thận!” Thẩm Nhược Băng định rút chiếc chổi quét lá (thanh kiếm trong mắt cô) ra tay.
Lâm Thần phẩy tay, mặt nhăn nhó: “Cẩn thận cái gì? Người ta sắp chết đến nơi rồi kìa! Nhìn xem, máu chảy nhiều thế kia, chắc là kẻ khốn khổ nào bị hỏa hoạn hay cướp bóc ở ngôi làng bên cạnh chạy trốn vào đây rồi.”
Hắn chạy đến, cúi người nhìn bóng người đang thoi thóp kia. Đó là một lão giả, khí chất phi phàm nhưng giờ chỉ còn là một đống đổ nát.
Kẻ này chính là Trưởng lão của Thánh Địa Thái Dương – Vân Thiên Tử. Lão vốn đang ở gần Bắc Minh để thám thính tình hình thì bị dư chấn của rìu ý đánh trúng, không gian sụp đổ cuốn lão đi vạn dặm, vô tình rơi rớt xuống đúng sơn cốc này.
Vân Thiên Tử mấp máy môi, nhìn thấy một thanh niên áo vải đang nhìn mình với vẻ mặt… đau khổ?
Lão cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để nhìn thấu tu vi của thanh niên này, nhưng lão bàng hoàng nhận ra, mình đang nhìn vào một vực thẳm đen ngòm, không thấy đáy. Mỗi bước chân của người thanh niên này bước trên mặt đất đều như đang dẫm lên nhịp tim của thiên địa.
“Tiền… tiền bối… cứu…” Vân Thiên Tử run rẩy nói ra một chữ, rồi ngất lịm.
Lâm Thần thở dài, nhìn đống máu me bê bết: “Khổ thật, chắc lại là nạn nhân của bọn giặc cướp rồi. Tiểu Bảo, Nhược Băng, đừng đứng đó nữa! Mau khiêng người vào trong nhà kho. Nhược Băng, lấy bát nước trà loãng của ta ra đây cho hắn uống một ngụm, xem có tỉnh lại được không.”
Nhược Băng và Tiểu Bảo liếc nhìn nhau.
*Nước trà loãng của sư phụ?*
*Đó là “Ngộ Đạo Trà” ngâm trong “Trường Sinh Linh Tuyền” mà ngay cả Thánh chủ cũng chỉ được ngửi hương thơm thôi đấy!*
“Sư phụ… người này rõ ràng là người của tu hành giới, trên người có linh lực dao động mạnh, lại mang theo sát khí của Bắc Minh, chúng ta có nên…” Lục Tiểu Bảo thận trọng hỏi.
Lâm Thần trừng mắt: “Người ta sắp chết rồi, ngươi còn quan tâm linh cái gì lực cái gì? Mau đi! Ta là Lão Tổ trong cái cốc này, lời ta nói ngươi không nghe sao?”
*Lão Tổ?*
Hai chữ này lọt vào tai Vân Thiên Tử lúc này đang tỉnh lại một chút. Lão trợn tròn mắt. *Lão Tổ! Đúng rồi! Vị tiền bối này quả nhiên chính là Trường Sinh Lão Tổ trong truyền thuyết! Ngài tự xưng là Lão Tổ của vùng đất này!*
Vân Thiên Tử vừa mừng vừa sợ, lão cảm nhận được đôi bàn tay của Lục Tiểu Bảo và Thẩm Nhược Băng đang nhấc mình lên.
*Trời ơi! Cô gái này… khí tức kiếm đạo còn mạnh hơn cả Đại Trưởng Lão của Thánh địa ta! Còn thanh niên béo này… trên người ngập ngụa hơi thở của khai thiên bích địa! Họ vậy mà chỉ là đệ tử chạy vặt cho tiền bối sao?*
Khi một ngụm nước trà “loãng” của Lâm Thần được đổ vào miệng Vân Thiên Tử, lão cảm thấy như có một vạn con kim long đang lao vào kinh mạch của mình, điên cuồng vá lại những chỗ đổ vỡ. Những vết thương chí tử do rìu ý của cấm khu để lại, dưới làn nước trà này, nhanh chóng lành lại như một phép màu.
Hơn thế nữa, thọ nguyên vốn đã cạn kiệt của lão, đột ngột tăng thêm năm trăm năm!
Vân Thiên Tử bật dậy, quỳ rạp xuống đất, đầu đụng xuống mặt đá vang lên tiếng “cộp cộp”.
“Đa tạ tiền bối cứu mạng! Đại ân đại đức của Trường Sinh Lão Tổ, Vân Thiên mạt tướng cả đời không quên!”
Lâm Thần gãi gãi đầu, nhìn ông lão vừa tỉnh dậy đã lạy lục mình: “Này này, lão già, ông tỉnh táo chút đi. Ta tên là Lâm Thần, chỉ là một phàm nhân làm ruộng thôi. Cái danh Lão Tổ gì đó là bọn trẻ này gọi cho vui thôi, ông đừng tưởng thật.”
Vân Thiên Tử rùng mình.
*Phàm nhân? Làm ruộng?*
Lão liếc nhìn con chó đen đang nhe răng cười với mình, nhìn những gốc rau tỏa ra ánh sáng thần thánh sau nhà, nhìn bát trà đang tỏa hương sắc vạn năm…
*Tiền bối quả nhiên là đại năng đã đạt đến cảnh giới “Phản phác quy chân”. Ngài chán ghét cuộc sống chém giết của tu hành giới, nên mới tự coi mình là phàm nhân! Nếu mình phá hỏng sự thanh tĩnh của ngài, e là cái chết của Cổ Minh Lão Tổ ở Bắc Minh chính là tấm gương cho mình!*
“Vâng, vâng! Lâm tiền bối dạy chí phải! Ngài chỉ là một phàm nhân… phàm nhân vĩ đại nhất thiên hạ!” Vân Thiên Tử run rẩy nói.
Lâm Thần thở phào: “Biết thế là tốt. Thôi, uống chút trà rồi đi đi. Nhà ta chật chội, không có chỗ cho khách lạ đâu. Với lại, cái hàng rào ngươi làm hỏng, ta không bắt đền đâu, coi như làm phúc vậy.”
Vân Thiên Tử nghe vậy, vừa cảm động vừa hổ thẹn. Lão lôi từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài bằng vàng ròng, cung kính đặt xuống đất.
“Tiền bối, đây là chút vật phàm không đáng tiền của tiểu nhân. Mong ngài nhận cho, để đệ tử ngài thỉnh thoảng mang đi mua ít phân bón hay hạt giống rau…”
Lâm Thần liếc nhìn tấm lệnh bài. Trong mắt hắn, đó chắc là một miếng đồng màu vàng đẹp mắt, có lẽ bán đi cũng mua được mấy con gà.
“Được rồi, để đó đi. Ngươi đi đi, nhớ lần sau bay… à không, đi đứng cho cẩn thận, đừng đâm vào hàng rào nhà người ta nữa.”
Vân Thiên Tử cúi lạy một lần nữa rồi mới dám biến thành một đạo thần quang, biến mất vào bầu trời đêm. Lão điên cuồng lao về hướng Thái Dương Thánh Địa, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: *Phải báo cáo ngay cho Thánh Chủ! Trường Sinh Lão Tổ đã thực sự xuất thế! Ngài ấy sống trong một sơn cốc phàm trần, dùng trà thay linh đan, dùng gỗ thần để bổ củi, và đặc biệt nhất là… ngài ấy tự xưng là phàm nhân!*
Trong sơn cốc, Lâm Thần nhặt tấm lệnh bài vàng lên, lẩm bẩm: “Nặng phết. Tiểu Bảo, mai cầm cái này ra thị trấn xem có đổi được cân thịt mông nào không. Sắp sang mùa đông rồi, ăn thịt mới có sức mà… bổ củi.”
Lục Tiểu Bảo nhìn tấm lệnh bài – đó là Thái Dương Lệnh, thứ có thể điều động mười vạn quân sĩ của Thánh Địa, đổi được cả một vương quốc – mà sư phụ lại đòi đi đổi… một cân thịt mông.
Lục Tiểu Bảo nước mắt lưng tròng: “Sư phụ! Đệ tử hiểu rồi! Với người, danh lợi quyền lực chỉ là mây khói, chỉ có cuộc sống chân thực, bình dị mới là đạo đế! Đệ tử nhất định sẽ đi đổi… cân thịt mông tốt nhất về cho người!”
Lâm Thần mỉm cười, vỗ vai đệ tử: “Ngoan, đi ngủ đi. Mai còn nhiều việc phải làm lắm.”
Đêm đó, trong khi Lâm Thần ngủ say và mơ về một mùa bội thu rau cải, thì bên ngoài, toàn bộ thế giới tu hành nổ tung vì một tin tức:
Cấm khu Táng Thần Nguyên bị sụp đổ chỉ bởi một rìu từ không trung giáng xuống. Và một vị Trưởng lão của Thánh Địa Thái Dương đã tận mắt chứng kiến một “vị phàm nhân” cải tử hồi sinh cho mình bằng một ngụm trà loãng.
Tên hiệu của người đó, đã trở thành nỗi ám ảnh và niềm sùng bái lớn nhất của kỷ nguyên này: Trường Sinh Lão Tổ.