Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 30: Trà chiều ở sơn cốc**
Bên ngoài sơn cốc, sấm chớp rền vang, hư không vặn vẹo.
Triệu Vô Cực, Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa, đứng trên lưng một con Kim Sí Đại Bàng, sắc mặt kiêu ngạo đến cực điểm. Hắn ta vốn là thiên tài sở hữu Thái Dương Thần Thể, đi đến đâu cũng như mặt trời ban trưa, áp chế chúng sinh. Hôm nay, hắn dẫn theo ba vị Trưởng lão cấp bậc Thiên Đài Cảnh để lấy mạng Bắc Hải Thủy Tổ, vốn đã là một lão già thọ nguyên cạn kiệt.
"Bắc Hải, ngươi trốn trong xó xỉnh này cũng đã đủ lâu rồi. Giao Thần vật ra đây, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!" Triệu Vô Cực lạnh lùng quát lớn, giọng nói mang theo chân hỏa, khiến cỏ cây quanh cốc bắt đầu khô héo.
Đúng lúc đó, từ trong làn sương mù mờ ảo của sơn cốc, một bóng dáng già nua chầm chậm bước ra. Bắc Hải Thủy Tổ lúc này khí thế hoàn toàn khác hẳn. Gương mặt nhăn nheo của lão dường như căng bóng lên, ánh mắt sắc lẹm như kiếm quang xé toạc mây mù.
"Triệu Vô Cực? Thái Dương Thánh Địa thật là càng ngày càng không biết trời cao đất dày." Bắc Hải Thủy Tổ cười gằn, lão nhẹ nhàng vươn tay áo ra, nhắm ngay không trung quét một cái.
Chỉ là một cái quét tay vô cùng giản đơn, nhưng trong mắt những tu sĩ cấp cao đang đứng xem gần đó, thế giới bỗng nhiên sụp đổ. Một cơn gió lớn từ đâu thổi tới, không mang theo linh khí, cũng chẳng có thuật pháp, nhưng nó chứa đựng một loại quy luật thời gian vĩnh hằng, vô tình và tàn nhẫn.
*Vù!*
Ngọn lửa chân hỏa của Triệu Vô Cực tắt ngóm trong tích tắc. Con Kim Sí Đại Bàng rú lên một tiếng thảm thiết, bộ lông vàng óng của nó bỗng chốc rụng sạch, da thịt teo tóp lại thành một bộ xương khô rồi tan biến vào hư không.
"Cái gì?!" Triệu Vô Cực kinh hãi hét lên, thân hình hắn bị một sức mạnh vô hình ép cho quỳ sụp xuống ngay giữa tầng mây, xương cốt vang lên những tiếng *răng rắc* khô khốc.
Ba vị Trưởng lão phía sau cũng không khá khẩm hơn, sắc mặt bọn họ trắng bệch, kinh hoàng nhìn Bắc Hải Thủy Tổ như nhìn thấy một vị Thần Linh hạ giới: "Đại Thánh đỉnh phong… không! Đây là hơi thở của Chí Tôn! Ngươi… tại sao ngươi lại có thể khôi phục thực lực?"
Bắc Hải Thủy Tổ không thèm nhìn bọn họ, lão cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, cảm nhận được hơi ấm của chén trà vẫn còn vương vấn trong kinh mạch. Lão nghẹn ngào thốt lên: "Chỉ là một chén trà xanh của Lão Tổ… vậy mà có thể giúp lão phu nghịch thiên cải mệnh. Ơn đức này, muôn đời khó báo!"
…
Trong lúc bên ngoài đang diễn ra cảnh tượng "Đại Thánh trấn áp Thiên Đài", thì ở sâu trong sơn cốc, Lâm Thần đang ngồi trên ghế mây, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Hắn nghe thấy tiếng hét, tiếng nổ, thậm chí là tiếng xương gãy từ xa vọng lại. Tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
*“Xong rồi, xong rồi! Lão Bắc chắc chắn là đang bị đánh cho tơi bời rồi!”* Lâm Thần thầm than trong lòng. *“Nghe cái tiếng hét đó, chắc là tên Thánh tử gì kia đang tàn sát dữ dội lắm. Nếu mình không ra mặt, có khi bọn họ xông vào đây lột da mình mất!”*
Lâm Thần sợ đến mức tay chân bủn rủn, nhưng hệ thống lại vang lên thông báo:
[Nhiệm vụ: Duy trì hình tượng Lão Tổ trước mặt khách khứa. Phần thưởng: Tăng 100 năm thọ nguyên. Gợi ý: Hãy mời kẻ địch uống trà để cảm hóa bọn họ.]
*“Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi muốn ta tự sát sao?”* Lâm Thần muốn khóc mà không có nước mắt. Nhưng hắn chợt nghĩ lại, nếu đã trốn không thoát, thôi thì liều một phen. Biết đâu bọn người tu tiên này thích được nịnh bợ? Mình dùng loại trà ngon nhất (đối với phàm nhân), rót nước niềm nở, chắc họ sẽ nể mặt mà không giết người vô tội?
Hắn lật đật chạy vào bếp, xách ra một cái ấm tích bằng gốm thô cũ kỹ đã dùng hàng vạn năm. Bên trong ấm là những lá trà dại hắn hái quanh nhà, đem phơi khô rồi sao lên. Đối với Lâm Thần, đây là thứ trà "cỏ ven đường", nhưng vì sống một mình quá lâu, hắn rất quý trọng từng hạt trà.
"Nhược Băng! Đừng đứng đó nữa, mau giúp ta bê bộ chén này ra." Lâm Thần gọi đại đệ tử của mình với giọng hơi run run (nhưng trong tai Thẩm Nhược Băng lại là giọng điệu nghiêm nghị, ẩn chứa sát cơ).
Thẩm Nhược Băng chứng kiến Bắc Hải Thủy Tổ dễ dàng đè bẹp cường giả bên ngoài, trong lòng vốn đã sùng bái sư phụ đến cực điểm. Nghe thấy sư phụ gọi, nàng vội vàng cung kính tiến tới: "Sư phụ, ngài định ra mặt sao?"
Lâm Thần gật đầu một cái, cố lấy hơi thật sâu để giọng nói trầm xuống, vẻ mặt giống như "đại lão" lánh đời: "Ra chứ. Khách đến đầy cửa, không tiếp đãi tử tế thì thiên hạ lại nói Trường Sinh Lão Tổ ta không biết lễ độ."
Hắn nhấc ấm nước sôi vừa đun xong, đổ vào ấm trà.
*Xìiiii…*
Ngay khoảnh khắc dòng nước giếng rơi vào lá trà khô, một luồng dị tượng mà Lâm Thần hoàn toàn không thấy được bỗng nhiên bùng nổ. Phía trên ấm trà, một hình bóng con rồng xanh (Thanh Long) lờ mờ hiện ra từ làn hơi nước, uốn lượn bay vút lên bầu trời sơn cốc. Đạo vận tinh thuần đến mức hóa thành chất lỏng, nhỏ xuống xung quanh.
Thẩm Nhược Băng đứng cạnh chỉ thấy đầu óc choáng váng, bình cảnh tu vi vốn đã vững chắc của nàng nay lại có dấu hiệu rạn nứt chỉ nhờ hít một hơi mùi trà.
Lâm Thần thở hắt ra, một tay xách ấm trà, một tay bê khay chén, chầm chậm bước ra phía cổng cốc.
Bên ngoài cổng, chiến trận đột nhiên dừng lại.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người thanh niên mặc trường bào xanh đơn giản đang từ từ tiến bước. Lâm Thần đi rất chậm vì… sợ. Hắn cố gắng mỉm cười, một nụ cười mà hắn cho là "cầu hòa", nhưng trong mắt các cường giả, đó là nụ cười miệt thị chúng sinh, xem vạn vật là cỏ rác.
"Lão Tổ xuất quan!" Bắc Hải Thủy Tổ vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng run rẩy vì xúc động.
Lâm Thần thấy lão già tóc trắng quỳ lạy mình, trong lòng vừa thẹn vừa hãi, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ cao nhân. Hắn đi tới gần Triệu Vô Cực đang quỳ run rẩy, nhìn đống xương khô của con đại bàng, mặt hắn hơi tái đi, thầm nghĩ: *“Chà, chết chóc kinh quá, bọn này đúng là hung tợn.”*
Hắn nhìn Triệu Vô Cực, người đang bị áp lực của Đạo vận làm cho không ngóc đầu lên được, rồi nhẹ nhàng nói: "Vị bằng hữu này, đi đường xa chắc là khát rồi? Ta có chút trà nhạt, không biết có dám uống một chén không?"
Triệu Vô Cực nghe thấy câu này, đại não như nổ tung.
*“Trà nhạt? Vị Lão Tổ này… đang khảo nghiệm tâm tính của mình sao? Một vị cường giả có thể dễ dàng ban cho Bắc Hải Thủy Tổ sinh cơ, trà của hắn… đó là cơ duyên thượng cổ hay là rượu độc tiễn biệt?”*
"Lão… Lão tiền bối… vãn bối có mắt không tròng…" Triệu Vô Cực run rẩy, không dám nhận chén trà.
Lâm Thần thấy hắn không nhận, lòng chợt lạnh lẽo: *“Xong rồi, hắn chê trà của mình rẻ tiền! Phải làm sao đây?”*
Hắn quyết định "đánh liều", cầm một chiếc chén không, rót một dòng nước trà vàng óng vào. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào dòng nước, tạo ra những dải sáng ngũ sắc huyền ảo.
"Trà này ta tự trồng, bình thường không mang ra tiếp khách đâu." Lâm Thần vừa nói vừa đổ nước rửa chén trà đầu tiên ra mặt đất.
Đó là động tác tráng trà bình thường của phàm nhân. Nhưng ngay khi nước trà "thải" đó chạm xuống mặt đất, một kỳ tích xảy ra.
*Ầm!*
Vùng đất khô cằn dưới chân Triệu Vô Cực đột ngột bùng nổ linh lực. Một mầm xanh từ lòng đất trồi lên, trong chớp mắt biến thành một cây cổ thụ vươn cao hàng chục trượng, cành lá sum suê tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, mỗi chiếc lá đều mang theo phù văn đại đạo.
Những con kiến bò trên mặt đất vô tình dính một giọt nước trà, cơ thể chúng đột nhiên phình to, lớp vỏ đen hóa thành lớp giáp vàng, trên đầu mọc ra một cái sừng sắc lẹm, khí thế tương đương với tu sĩ Khí Hải Cảnh!
Đám tu sĩ Thái Dương Thánh Địa đứng phía xa chứng kiến cảnh này, mắt muốn lồi ra khỏi hốc.
"Đổ… đổ đi? Ngài ấy vừa đổ đi một chén Thần Thủy có thể kiến tạo sinh mệnh sao?" Một vị Trưởng lão hét lên thất thanh, rồi không màng hình tượng, lao thẳng tới, quỳ sụp xuống chỗ vũng nước trà vừa thấm xuống đất mà… liếm lấy liếm để.
"Đừng tranh của ta! Đây là tinh túy của đất trời!" Một vị Tông chủ ẩn nấp gần đó cũng không nhịn được nữa, nhảy ra tranh giành miếng đất bùn vừa dính nước trà của Lâm Thần.
Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Hàng chục vị cường giả quanh năm ngồi cao tại vị, lúc này đây lại giống như những kẻ ăn mày đói khát, tranh nhau một vũng nước thải của một "phàm nhân".
Lâm Thần ngơ ngác đứng nhìn cái đám người đang xô đẩy, bò lê bò trường trên mặt đất kia. Hắn tự nhủ: *“Hóa ra giới tu tiên này nghèo khổ đến mức này sao? Ngay cả nước rửa trà của mình cũng tranh nhau uống? Tội nghiệp quá, thảo nào họ hay đi cướp bóc, hóa ra là vì quá khát.”*
Sự sợ hãi của Lâm Thần bỗng dưng biến thành sự thương hại sâu sắc. Hắn nhìn cái ấm tích to đùng trong tay mình, rộng lượng nói: "Mọi người bình tĩnh, nước còn nhiều mà. Nếu muốn uống thì vào đây, mỗi người được một chén, đừng tranh giành làm mất hòa khí."
*Oanh!*
Lời nói của Lâm Thần như sấm nổ ngang tai.
*“Lão Tổ… Lão Tổ mời chúng ta uống trà?”*
Tất cả các cường giả đang có mặt tại hiện trường đồng loạt khựng lại, rồi như có ước hẹn trước, đồng loạt hướng về phía Lâm Thần quỳ gối, đồng thanh hô vang:
"Tạ ơn Lão Tổ ban thưởng cơ duyên! Chúng ta nguyện trung thành với ngài, thề chết không đổi!"
Lâm Thần giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi ấm trà. Hắn lúng túng nói: "Kìa… đừng làm thế, ta chỉ là một người phàm thích trồng rau thôi. Mau đứng lên, xếp hàng đi, ai chen lấn là không có phần đâu."
Thế là, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử Thương Mang Cổ Giới diễn ra: Hàng chục vị Tông chủ, Thánh tử, Trưởng lão danh tiếng lẫy lừng, mỗi người cầm trên tay một cái chén (có người không có chén còn định dùng tay không hứng), kiên nhẫn đứng xếp hàng từ cổng sơn cốc dài ra tận chân núi.
Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh Lâm Thần, nhìn thấy cảnh này thì đôi mắt đẹp ánh lên vẻ tự hào khó giấu. Nàng thầm nghĩ: *“Sư phụ thật là vĩ đại. Không cần dùng một binh một chốt, chỉ dùng một ấm trà rẻ tiền nhất mà có thể thu phục cả một giới tu hành. Đây mới chính là đỉnh cao của mưu lược và sức mạnh!”*
Trong khi đó, Bắc Hải Thủy Tổ là người đầu tiên được "diện kiến" và rót trà, lão đứng sang một bên như một hộ vệ, lạnh lùng nhìn đám người phía dưới. Lão biết, sau ngày hôm nay, cái tên Trường Sinh Lão Tổ sẽ trở thành nỗi ám ảnh và cũng là khát vọng lớn nhất của cả Ngũ Đại Vực.
Lâm Thần vừa rót trà vừa than thầm: *“Nhiều người quá, lát nữa chắc phải đi gánh thêm vài gánh nước giếng. Pha trà phục vụ khách khứa cũng mệt thật đấy, hy vọng hệ thống cho ta phần thưởng xứng đáng.”*
Hắn không hề biết rằng, cái "nước giếng" mà hắn dùng để pha trà chính là Vạn Long Đầm, nơi vạn con long mạch hội tụ, và lá trà hắn hái chính là trà Ngộ Đạo, loại lá mà vạn năm mới ra một lần trên Tiên thụ cổ.
Giữa nắng chiều tà của sơn cốc, một không khí hài hòa kỳ lạ bao trùm. Một đám đại lão tu tiên ngồi bệt dưới đất, tay bưng chén trà cỏ, mặt mày phê sướng như được thăng thiên, còn "Lão Tổ" Lâm Thần thì bận rộn rót nước, miệng không ngừng lẩm bẩm về việc "tiết kiệm trà".
"Lão Tổ… nước trà này thực sự quá tuyệt vời. Cảm giác như mỗi lỗ chân lông đều đang mở ra để đón nhận đạo tắc…" Triệu Vô Cực rưng rưng nước mắt, bao nhiêu kiêu ngạo Thánh tử đã tan biến hết, giờ đây hắn chỉ muốn ở lại đây quét rác cho Lâm Thần cả đời.
Lâm Thần cười gượng gạo: "Tuyệt vời thì uống nhiều chút. À mà, uống xong nhớ rửa chén cho ta nhé."
"Vâng! Đương nhiên là chúng ta phải rửa chén! Được rửa chén cho Lão Tổ là vinh hạnh mười đời của vạn chúng tôi!"
Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: *“Người tu tiên quả nhiên là đầu óc có vấn đề, đến cái việc rửa bát cũng coi là vinh hạnh. Thôi kệ, ít nhất thì mình không bị giết.”*
Hoàng hôn buông xuống, buổi trà chiều kết thúc trong sự luyến tiếc của các vị khách. Khi đám đông đã tản đi, hệ thống bỗng vang lên một âm thanh khác lạ:
[Ting! Danh tiếng của ký chủ tại Đông Hoang đạt cấp độ: Truyền Thuyết.]
[Kích hoạt nhiệm vụ tiếp theo: "Tiếng vang phương xa". Yêu cầu: Đón nhận vị khách từ Trung Châu.]
[Phần thưởng: Bản đồ mở rộng của Tiên Giới và… một cái liềm cắt cỏ (Pháp bảo Khai Thiên).]
Lâm Thần nhìn cái liềm rỉ sét vừa xuất hiện trong tay, thở dài: "Lại là dụng cụ làm nông à? Hệ thống này thật là muốn ta làm nông dân đến già mà."
Hắn không thấy được rằng, lưỡi liềm rỉ sét ấy, vừa rung nhẹ một cái đã khiến tầng mây cao nhất của Trung Châu nứt ra một khe rãnh dài hàng vạn dặm.