Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 32: Con mèo của sư phụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:56:21 | Lượt xem: 2

Nắng sớm tại sơn cốc vẫn thanh bình như muôn vàn năm qua, nhưng đối với Lâm Thần, sáng hôm nay có chút khác biệt.

Bên cạnh đống củi khô hắn vừa chẻ xong, một sinh vật nhỏ bé đang nằm cuộn tròn, rên hừ hừ. Đó là một con mèo trắng, lông tóc xơ xác, dính đầy bùn đất, dường như vừa trải qua một cuộc trốn chạy dài ngày. Lâm Thần khẽ đặt cái rìu xuống, ánh mắt hiện lên vẻ thương cảm của một người vốn luôn coi mình là "phàm nhân" yếu đuối.

"Tội nghiệp, chắc là bị thú dữ trong rừng đuổi theo sao?"

Hắn cúi người, nhẹ nhàng bế con mèo lên. Trong mắt hắn, đây là một con mèo hoang tội nghiệp, nhưng nếu có một vị cường giả cấp Đại Thánh đứng đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn bay phách tán.

Đây đâu phải là mèo! Đây chính là Thái Cổ Bạch Hổ, huyết mạch duy nhất còn sót lại của tứ đại thần thú vạn năm trước, vốn đã biến mất trong dòng sông lịch sử. Từng chiếc lông trắng trên người nó, dù đang nhuốm máu, vẫn lờ mờ tỏa ra sát khí canh kim khiến cả trời đất phải run rẩy. Nó vốn đang bị thiên kiếp truy sát, cộng thêm sự săn đuổi của các cường giả Ma giới, mới phải chật vật trốn vào đây.

Bạch Hổ vốn đã tuyệt vọng, định bụng nhắm mắt chờ chết, thì bỗng nhiên một đôi bàn tay ấm áp vây quanh lấy nó. Nó cố gắng mở ti hí mắt ra, định gầm lên một tiếng oai phong của thần thú, nhưng hơi thở tỏa ra từ người thanh niên trước mặt lại khiến nó cứng đờ.

Đạo uẩn!

Vô tận đạo uẩn như sóng triều vỗ vào linh hồn nó. Mỗi lỗ chân lông trên da thịt người này đều toát ra hơi thở của khởi nguyên, nồng đậm đến mức khiến thương thế sắp nổ tung của nó ngay lập tức được trấn áp.

"Meo…" – Con Bạch Hổ vĩ đại thốt lên một tiếng, âm thanh vốn định là hổ gầm cuối cùng lại biến thành một tiếng kêu nũng nịu không thể nhu mì hơn.

"Ngoan, đừng sợ." Lâm Thần xoa đầu nó, lấy ra một bát sữa mà hắn vừa vắt từ con bò trong chuồng (thực chất là Hoang Cổ Thần Ngưu có huyết mạch Thượng Cổ). "Uống đi, uống xong sẽ hết đau ngay."

Bạch Hổ nhìn bát "sữa" trắng ngần, mùi hương linh khí nồng nặc đến mức kết thành sương mù bao quanh bát. Nó run rẩy nhấp một ngụm, ngay lập tức, huyết mạch vốn đã đứt đoạn của nó bắt đầu tự tổ hợp lại, xương cốt phát ra tiếng vang "rắc rắc", cảnh giới vốn đang ở đỉnh cao của Yêu Vương bắt đầu rục rịch thăng tiến lên mức mà nó chưa từng dám mơ tới.

Lúc này, Thẩm Nhược Băng từ trong gian nhà trúc bước ra, thấy sư phụ đang bế một vật nhỏ, nàng tò mò lại gần: "Sư phụ, đây là…"

"À, một con mèo nhỏ đi lạc ấy mà." Lâm Thần cười hiền hậu. "Nhìn nó đáng thương quá, ta định nuôi nó. Nhược Băng, từ nay về sau con chăm sóc thêm cho nó nhé. Đừng để nó chạy ra ngoài kẻo bị mấy con sói tha mất."

Thẩm Nhược Băng nhìn "con mèo" trong lòng Lâm Thần, đồng tử co rút lại. Nàng cảm nhận được một luồng áp chế từ huyết mạch cao cấp nhất đang khóa chặt lấy linh hồn mình. Nàng không nhìn ra đó là Bạch Hổ, nhưng nàng biết rõ, sinh vật này chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ san phẳng cả cái Đông Hoang này.

"Vâng… sư phụ. Đệ tử sẽ 'chăm sóc' nó thật tốt." Nàng nuốt nước bọt, thầm nghĩ sư phụ lại thu nạp thêm một tôn thần vào vườn sao?

Giữa lúc không khí đang yên bình, bỗng nhiên, bầu trời bên ngoài sơn cốc đột ngột tối sầm lại.

Mây đen vần vũ kéo đến từ phương Bắc, đặc quánh như mực tàu. Một luồng ma khí ngập trời mang theo mùi máu tanh nồng nặc bao phủ lấy cả ngọn núi.

"Kẻ nào sát hại đồ đệ của ta? Cút ra đây chịu chết!"

Một âm thanh như sấm nổ vang lên giữa hư không, khiến rừng cây chung quanh rạp xuống. Một bóng người đạp trên mây đen từ từ hạ xuống, toàn thân bao bọc trong những sợi dây xích màu huyết dụ.

Huyết Ma Tôn – một trong bảy vị Ma Tôn mạnh nhất Ma Diễm Cung, kẻ vừa mất đi một gã đệ tử thân truyền khi gã đó dám mon men lại gần sơn cốc này đêm qua. Hắn hôm nay mang theo cực phẩm ma khí — Huyết Sát Phiên, thề phải luyện hóa cả sơn cốc này thành một vùng đất chết.

Hắn đứng giữa không trung, nhìn xuống sơn cốc giản dị bên dưới, đôi mắt rực lửa ma.

"Một phàm nhân, một nha đầu, và… một con mèo?" Hắn cười gằn, giọng đầy khinh bỉ. "Chỉ là một đám giun dế mà dám giết người của Huyết Ma Tôn ta?"

Lâm Thần đứng dưới sân, nhìn lên bầu trời đen kịt, mặt mày bỗng chốc trở nên tái nhợt. Hắn vội vàng ôm chặt lấy "con mèo" vào lòng, tay run bần bật.

"Trời ạ, lại nữa rồi! Nhược Băng, mau thu quần áo! Cơn giông này lớn quá, còn có tiếng nổ lớn như vậy, chắc chắn là sét đánh chết người mất!"

Trong mắt Lâm Thần, Huyết Ma Tôn chính là một đám mây bão khổng lồ kèm theo sấm chớp. Hắn sợ sét, sợ bão, vì hắn luôn nghĩ mình chỉ là một người bình thường.

Huyết Ma Tôn ở trên cao thấy Lâm Thần run rẩy, lại càng thêm đắc ý: "Sợ rồi sao? Muộn rồi! Đi chết đi!"

Hắn phất tay, Huyết Sát Phiên tung bay, hóa thành hàng vạn quỷ ảnh vạn trượng nhào xuống sơn cốc. Không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt, mọi sinh vật sống đều cảm nhận được cái chết đang cận kề.

Thẩm Nhược Băng tay đã đặt lên cán chổi, ánh mắt lạnh lùng chuẩn bị nghênh chiến. Nhưng nàng nhìn thấy sư phụ vẫn đang run rẩy ôm con mèo, nàng chợt dừng lại. Sư phụ tại sao lại tỏ ra sợ hãi? Chẳng lẽ đây là một đòn thử thách đối với mình? Hay là…

Bỗng nhiên, con "mèo trắng" trong lòng Lâm Thần hơi động đậy.

Nó cảm nhận được chủ nhân (trong mắt nó là một vị tối thượng Chí Tôn đang giả phàm nhân để tu hành) đang run rẩy. Trong đầu của Bạch Hổ, nó lập tức tự suy diễn: *Chủ nhân đang tức giận! Ngài ấy tức giận vì một con ruồi bọ lại dám làm dơ không khí thanh tịnh của sơn cốc! Ngài ấy giả vờ sợ hãi là để thử lòng mình! Nếu mình không ra tay, e là bát sữa lúc nãy chính là bữa ăn cuối cùng của mình!*

Bạch Hổ lười biếng từ trong ngực Lâm Thần ngước đầu lên. Đôi đồng tử màu vàng kim chợt lóe lên một tia sát ý lanh thấu xương.

Lâm Thần vì quá sợ hãi, bèn vỗ nhẹ vào đầu con mèo, lẩm bẩm: "Mimi ngoan, đừng nhìn lên đó, sấm chớp kinh lắm. Thôi, con đi xua mấy luồng 'khói đen' kia đi cho ta nhờ, nhìn vướng mắt quá."

Hắn chỉ nói bâng quơ theo kiểu xua đuổi những thứ làm mình khó chịu. Nhưng rơi vào tai Bạch Hổ, đó là thánh chỉ!

"Xèo!"

Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Con mèo trắng đột ngột nhảy ra khỏi tay Lâm Thần. Nó đứng giữa sân, bốn chân nhỏ nhắn bấu xuống mặt đất, nhưng mặt đất không hề lún xuống, mà trái lại, vạn vật trong sơn cốc dường như ngừng trôi.

Huyết Ma Tôn đang điều khiển quỷ ảnh nhào xuống, chợt cảm thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác sợ hãi từ linh hồn truyền lên khiến hắn nghẹt thở. Hắn cúi xuống, nhìn thấy một con mèo nhỏ đang nhìn mình.

Ánh mắt ấy… đó không phải là mắt mèo!

Đó là hiện thân của Thẩm Phán!

Con mèo trắng khẽ đưa một chiếc vuốt nhỏ lên, cào một cái nhẹ hẫng vào không trung.

"Xoẹt!"

Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi, nhưng vạn đạo ma khí, hàng vạn quỷ ảnh của Huyết Sát Phiên bỗng chốc bị xé toạc như những tờ giấy vụn. Không dừng lại ở đó, một vết nứt không gian màu vàng kim dài hàng dặm đột ngột hiện ra giữa bầu trời, xuyên thẳng qua lồng ngực của Huyết Ma Tôn.

Huyết Ma Tôn trố mắt nhìn, miệng há hốc nhưng không thốt lên lời. Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi đó không còn là da thịt, mà là một khoảng không hư vô. Huyết Sát Phiên — cực phẩm ma khí của hắn, đã nát tan thành bụi phấn.

"Cái… cái gì…?"

Chỉ trong một nốt nhạc, một vị Ma Tôn danh chấn Đông Hoang ngay cả tư cách để kêu thét cũng không có, liền tan biến vào hư không, hóa thành bụi bặm luân hồi. Mây đen tan đi, bầu trời lại trong xanh như cũ, nắng ấm rực rỡ trở lại.

Con mèo trắng hạ xuống, lạch bạch chạy lại phía Lâm Thần, cọ đầu vào chân hắn, miệng kêu "meo meo" đầy công trạng.

Lâm Thần vẫn còn đang đứng đờ người, che tai theo bản năng. Hắn thấy nắng lại lên, gió lặng mây tạnh, mới dám bỏ tay xuống, thở hắt ra một hơi.

"Hù chết ta rồi! Cơn bão này đến nhanh mà đi cũng nhanh thật." Hắn nhìn thấy con mèo dưới chân, bèn bế nó lên, cười mắng: "Đồ nhỏ này, bảo con đi xua khói mà con chạy nhanh thế, làm ta cứ tưởng con bị gió cuốn đi mất rồi."

Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái "luồng khói" hắn bảo con mèo đi xua chính là một vị Ma Tôn hô phong hoán vũ một phương.

Thẩm Nhược Băng đứng bên cạnh, trán đẫm mồ hôi hột. Nàng vừa tận mắt chứng kiến một màn "cào mèo diệt ma". Đỉnh cấp Ma Tôn trong miệng sư phụ chỉ là một "luồng khói"? Con thần thú kia chỉ là công cụ để "xua khói"?

Sư phụ… người rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào rồi? Đến cả thú cưng của người cũng có thể coi Ma Tôn như kiến hôi mà dẫm đạp?

Lâm Thần đi lại phía bàn đá, cầm chén trà lên uống một ngụm để bình tĩnh lại, rồi nhìn con mèo: "Thôi được rồi, thấy con có vẻ có ích, từ nay gọi là Cục Tuyết đi. Nhược Băng, con xem kìa, Cục Tuyết nhà ta vừa làm một việc tốt đấy, mây tan rồi, nhanh mang quần áo ra phơi lại đi."

"Vâng… sư phụ." Thẩm Nhược Băng run rẩy cầm rổ quần áo đi phơi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào con mèo đang nằm lười biếng trong lòng Lâm Thần.

Cục Tuyết (Bạch Hổ) lúc này đang hưởng thụ sự xoa bóp của Lâm Thần, thầm nghĩ: *Làm thuộc hạ của vị này quả nhiên là cơ duyên lớn nhất cuộc đời mình. Ngay cả khí tức của Ma Tôn đối với ngài ấy cũng chỉ là chút khói bụi, mình phải thể hiện tốt hơn nữa mới được.*

Ở một nơi rất xa, trong một ma điện u tối, một tấm mệnh bài khác lại vỡ vụn.

Ma Diễm Lão Tổ đang bế quan bỗng dưng mở bừng mắt ra, phun ra một ngụm máu tươi. Lần này, lão không còn tức giận nữa, mà là một nỗi sợ hãi tột độ thấm sâu vào tận tủy sống.

"Lại chết? Lần này là Huyết Ma Tôn? Rốt cuộc cái sơn cốc đó là nơi nào? Chẳng lẽ… là một nơi ngủ yên của một vị Chân Tiên sao?"

Lão Tổ run rẩy hạ lệnh: "Từ nay về sau, cấm tất cả đệ tử ma tông đi về phía Đông ba vạn dặm! Kẻ nào trái lệnh, tru di cửu tộc!"

Trong khi cả giới tu chân lại một lần nữa chấn động, thì tại sơn cốc, Lâm Thần lại đang hì hục cầm một cái chổi quét dọn những đốm "đen đen" trên sân.

"Mèo với chả mèo, chạy đi đâu mà tha mấy cái lông đen bụi bặm này về đây không biết, làm bẩn cả sân nhà ta!"

Hắn bực dọc quét cái đống bụi (thực chất là tàn dư của Huyết Sát Phiên) vào góc cây để làm phân bón, rồi quay sang gọi: "Nhược Băng, tối nay làm món gì thanh đạm thôi nhé, vừa rồi 'bão' to quá làm ta nhức hết cả đầu…"

Giữa sự vô tri vô giác của một "Lão Tổ" và sự kinh hãi của cả thế giới, một ngày bình thường nữa ở sơn cốc lại cứ thế trôi qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8