Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 51: Quyết định xuất sơn**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:43:33 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 51: QUYẾT ĐỊNH XUẤT SƠN**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Trường Sinh Cốc vẫn chưa tan hẳn, chúng lờ lững trôi quanh những mái hiên bằng tranh, trông xa chẳng khác gì tiên cảnh nơi cực lạc.

Lâm Thần ngồi bệt trên một tảng đá xanh bên cạnh luống cải thảo, hai tay chống cằm, thở dài thườn thượt.

"Hệ thống, ngươi nói xem, rốt cuộc ta đã sống ở cái xó xỉnh này bao nhiêu năm rồi?"

Trước mặt hắn, một giao diện xanh nhạt hiện ra, giọng nói cơ khí lạnh lùng vang lên trong đầu:

【 Đinh! Ký chủ đã bế quan sinh hoạt được 100.000 năm, 3 tháng và 12 ngày. Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Trăm ngàn năm nhẫn nại", nhận được danh hiệu: Người Làm Vườn Kiên Trì. 】

Lâm Thần nghe xong, gương mặt càng thêm đưa đám. Danh hiệu với chả danh hiệu! Mấy vạn năm nay, hệ thống ngoài việc dạy hắn cách gieo hạt, bón phân, câu cá và thỉnh thoảng bắt hắn ngồi viết chữ, vẽ tranh đến đau cả lưng thì chẳng dạy lấy một chiêu nửa thức để bảo mệnh.

Hắn luôn nghĩ mình là một phàm nhân không có căn cốt, may mắn nhận được cái hệ thống "dưỡng sinh" này nên mới sống lâu như vậy. Thế nhưng, thế đạo bên ngoài hung hiểm vô cùng. Mấy hôm trước, chỉ một trận lôi đình bộc phát trên trời cao (mà theo hắn nghĩ là thiên tai) đã làm hắn sợ đến mức thức trắng đêm.

"Nhạt miệng quá…" Lâm Thần nhìn vườn cải thảo xanh mướt, trong lòng nảy ra một ý định.

Cải thảo dù ngon đến mấy, ăn hàng vạn năm cũng thấy chán. Hắn nhớ mang máng trong cuốn sách "Bách Thảo Kinh" mà hệ thống tặng lúc mới xuyên không, có nhắc tới một loại giống "Ngô Đồng Hạt" hay "Tuyết Liên Chủng" gì đó ở phía bên kia rặng núi.

"Phải đi tìm chút giống cây mới thôi. Cứ quanh quẩn trong cốc mãi, ta sợ mình sẽ mốc meo mất."

Nghĩ là làm, Lâm Thần đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên chiếc áo bố thô, lớn tiếng gọi:

"Nhược Băng! Tiểu Bảo! Lại đây ta bảo."

Vừa dứt lời, từ phía rừng trúc bên kia, hai luồng ánh sáng — một xanh lạnh lùng, một vàng óng ánh — nháy mắt đã hiện ra trước mặt hắn.

Thẩm Nhược Băng tay cầm cây chổi bằng tre già, thân hình mảnh mai nhưng đứng đó lại như một thanh tuyệt thế tiên kiếm chuẩn bị tuốt vỏ. Nàng cung kính cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống như thác nước: "Sư phụ có điều chi sai bảo?"

Lục Tiểu Bảo, gã béo với khuôn mặt luôn hớn hở, đang cầm một bàn cờ vây còn dang dở quân trắng quân đen, lập tức nịnh nọt: "Sư phụ, có phải người lại nhìn ra thiên cơ gì, muốn truyền dạy cho đồ nhi không?"

Lâm Thần khoát tay, vẻ mặt nghiêm trọng: "Các con vào dọn dẹp một chút. Ta quyết định rồi… Ta muốn xuất sơn."

"Đoàng!"

Một tiếng sấm khô không biết từ đâu đột ngột vang rền giữa bầu trời trong xanh, như thể ý chí của trời đất cũng đang kinh hãi trước lời nói này.

Thẩm Nhược Băng toàn thân run rẩy, cây chổi trong tay — vốn là "Cửu Thiên Huyền Trúc" do Lâm Thần tiện tay bẻ cho nàng — khẽ phát ra tiếng ngâm khe khẽ. Nàng mở to đôi mắt phượng, trong lòng như sóng cuộn biển gầm: "Sư phụ… người nói… người muốn xuất sơn?"

Trong thâm tâm nàng, sư phụ là một vị tồn tại siêu thoát khỏi quy luật của thời gian. Mười vạn năm không bước chân ra khỏi cốc, mỗi lần người ngồi lặng lẽ chính là đang quan sát vận mệnh luân hồi của vạn vật. Nay người nói muốn đi ra ngoài, lẽ nào… Đông Hoang, thậm chí là cả Thương Mang Cổ Giới này sắp có đại nạn?

Lục Tiểu Bảo thì sợ đến mức đánh rơi cả bàn cờ. Quân cờ rơi xuống đất, vô tình tạo thành một cái "Thái Cực Bát Quái Trận" nhỏ xíu làm cỏ cây xung quanh điên cuồng sinh trưởng. Gã lắp bắp: "Sư phụ, người đừng dọa đồ nhi. Chẳng lẽ mấy lão quái vật ở Trung Châu tỉnh lại làm người không vui? Hay là… hay là cái Thiên Đạo này lại làm điều gì đắc tội với người rồi?"

Lâm Thần nhìn biểu cảm kinh hoàng của hai đứa đệ tử, trong lòng không khỏi thở dài: *Xem kìa, bọn nhỏ này ở trong cốc lâu quá nên cũng nhát gan giống mình. Chỉ đi ra ngoài dạo chút thôi mà mặt cắt không còn giọt máu.*

"Đừng có suy nghĩ lung tung." Lâm Thần nhẹ nhàng nói, cố trấn an họ. "Ta chỉ là thấy cảnh vật trong cốc có chút cũ kỹ, muốn đi tìm kiếm một chút… mới mẻ. Tiện thể thu thập một ít 'duyên phận' mang về trồng."

*Duyên phận mang về trồng?*

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau, trong đầu bắt đầu điên cuồng "não bổ".

"Duyên phận" trong miệng sư phụ, chắc chắn không phải là giống cây đơn giản! Phải biết rằng, hạt cải thảo sư phụ trồng hiện tại, đối với giới tu tiên bên ngoài chính là "Thần dược bất tử". Nếu sư phụ muốn tìm cái mới, lẽ nào là… Hỗn Độn Tiên Căn trong truyền thuyết?

Hay là, sư phụ muốn đi tìm kiếm những nhân quả còn sót lại từ kỷ nguyên trước để hoàn tất ván cờ cuối cùng với Thiên Đạo?

"Đồ nhi hiểu rồi!" Thẩm Nhược Băng hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ vẻ kiên định cùng sát khí lăng lệ. "Sư phụ muốn xuất thế để thanh lý thế gian, định đoạt lại trật tự. Đồ nhi nguyện làm tiên phong, cầm chổi quét sạch chướng ngại cho người!"

Lục Tiểu Bảo cũng vỗ ngực cái đùng, mỡ trên mặt rung rinh: "Sư phụ yên tâm, con lập tức đi chuẩn bị xe ngựa. Không, xe ngựa không đủ tư cách! Để con đi bắt mấy con Cửu Đầu Sư Tử của Thái Dương Thánh Địa về kéo xe cho người!"

Lâm Thần nghe vậy thì suýt chút nữa trượt chân ngã. Hắn vội vã xua tay: "Thôi thôi! Sư tử kéo xe cái gì? Ta đã bảo là đi nhẹ nhàng thôi mà. Ta chỉ là một người phàm, các ngươi làm rùm beng lên thì kẻ xấu chú ý tới thì sao? Ta không muốn bị cướp đâu!"

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo lại lặng người.

*Sư phụ nói người là người phàm? Người lại còn sợ bị cướp?*

*Đúng rồi! Đây chính là cảnh giới 'Phản Phác Quy Chân' cao nhất!* Sư phụ muốn dùng thân phận phàm nhân để đi dạo nhân gian, trải nghiệm hồng trần, che giấu thiên cơ. Một khi người ra vẻ cường giả, quy luật của thế giới này có lẽ sẽ sụp đổ vì không chịu nổi áp lực.

"Sư phụ đại trí tuệ, đồ nhi hiểu lầm rồi." Lục Tiểu Bảo lau mồ hôi hột trên trán. "Ý người là… hành sự kín đáo, giả heo ăn thịt… à không, là bình dị gần gũi phải không ạ?"

Lâm Thần gật đầu vẻ hài lòng: "Đúng, đúng, càng bình thường càng tốt. Các con đi thu xếp vài bộ quần áo thô, một cái gùi, thêm cái bình nước và một ít lương khô. À, mang theo cái cuốc sắt của ta nữa."

"Tuân mệnh!"

Hai người lui xuống, bước đi mà lòng nặng trĩu tôn kính. Cái "cuốc sắt" đó, bọn họ từng tận mắt thấy Lâm Thần dùng nó bổ một hòn đá to ngoài suối, hòn đá ấy vốn là một mảnh Thiên Thạch từ ngoài không gian rơi xuống, cứng rắn vô song, vậy mà dưới lưỡi cuốc của sư phụ lại mềm như đậu hủ. Đó đâu phải là cuốc, đó là Khai Thiên Thần Khí!

Lâm Thần quay người bước vào trong lều gian, nhìn thấy con chó đen Lão Hắc đang nằm phơi nắng, bốn chân chổng lên trời.

"Lão Hắc, đừng ngủ nữa. Thu dọn hành lý đi, chúng ta sắp đi chơi xa rồi."

Con chó đen nheo mắt lại, trong cái nhìn có vẻ ngái ngủ đó ẩn chứa một tia huyết quang lướt qua. Nó vốn là Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, một hơi nuốt chửng cả ngàn dặm linh mạch. Nhưng ở bên cạnh Lâm Thần lâu năm, nó đã sớm quên mất mình là hung thú, thay vào đó là một con chó già thích ăn cơm mỡ lợn và ngắm hoa.

*Chủ nhân muốn xuất sơn?* Lão Hắc lầm bầm trong lòng: *Phen này mấy đứa 'khí vận chi tử' ngoài kia sắp khổ rồi. Cái tên 'phàm nhân' đáng sợ nhất thế gian cuối cùng cũng chịu ló mặt ra ngoài.*

Nó uể oải đứng dậy, sủa một tiếng "Gâu" thật nhỏ nhẹ, rồi lon ton chạy theo sau chân Lâm Thần, đuôi vẫy rối rít như một con chó trung thành nhất thế gian.

Một canh giờ sau, tại cửa sơn cốc.

Lâm Thần khoác lên vai một chiếc gùi tre cũ kỹ, bên trong đựng một cái ấm sứt vòi và một vài củ cải trắng. Hắn cầm trong tay một cây gậy trúc để chống đường. Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đi theo hai bên, trang phục của họ cũng đã thay đổi thành dạng đệ tử tông môn bình thường, nhưng khí chất vẫn khó lòng che giấu.

Khi bước chân Lâm Thần chuẩn bị bước qua ranh giới cuối cùng của đại trận bao quanh sơn cốc, hắn đột nhiên dừng lại.

"Nhị vị đồ nhi, bên ngoài… hiện nay thật sự không có yêu quái hay ma đầu nào hay đi lang thang đúng không?" Lâm Thần vẫn thấy hơi lo, dù sao hắn cũng "biết" mình yếu nhất.

Lục Tiểu Bảo nuốt nước miếng, trong đầu nhớ tới tin tức mấy vị Ma Tổ vừa thức tỉnh ở Bắc Minh, lại nhìn sang sư phụ đang ra vẻ "lo sợ", gã lập tức đáp: "Sư phụ yên tâm! Có ma đầu nào thấy người cũng phải… khóc lóc đòi đi làm từ thiện hết á. Thế gian hiện giờ thanh bình vô cùng!"

Thẩm Nhược Băng cũng phụ họa: "Đúng vậy, bọn họ… chắc chắn sẽ không làm phiền chuyến du ngoạn của người."

*Bọn họ không dám đâu, trừ phi bọn họ muốn đầu thai sớm,* nàng thầm nghĩ.

"Thế thì tốt, thế thì tốt."

Lâm Thần thở phào, nâng chân bước một bước thật dài ra khỏi phạm vi Trường Sinh Cốc.

"Ầm!!!"

Ngay khoảnh khắc đó, tại trung tâm Đông Hoang, bên trong Thái Dương Thánh Địa.

Chuông Thiên Cơ đã yên lặng suốt mười vạn năm bỗng nhiên tự ngân vang. Tiếng chuông trầm hùng, xuyên qua mây mù, khiến hàng vạn đệ tử đang tu luyện phải thổ huyết, ngã rạp xuống đất.

Vị Thánh Chủ già nua của Thái Dương Thánh Địa đang bế quan sâu trong lòng đất đột ngột mở mắt, đồng tử co rút lại như hạt gạo, giọng nói run rẩy vang lên trong thâm đạo:

"Vị tồn tại kia… người… xuất thế rồi?"

"Thiên địa đổi màu, khí vận nghịch chuyển. Truyền lệnh xuống! Tất cả trưởng lão và thánh tử bên ngoài, lập tức thu liễm tính khí cho ta! Ai dám gây hấn với một người phàm mặc áo bố mang theo con chó đen… thì lập tức tự sát tạ tội với tông môn đi!"

Lâm Thần vừa bước ra ngoài, cảm nhận được làn gió nhẹ thổi qua mặt, hít hà một hơi thật sâu: "A, không khí bên ngoài hình như… cũng chẳng khác trong cốc là mấy nhỉ? Lão Hắc, ngươi nói xem chúng ta nên đi hướng nào?"

Lão Hắc liếc mắt nhìn về hướng Nam, nơi có một luồng hắc khí cực mạnh đang âm thầm tích tụ — đó là một tòa di tích thượng cổ vừa mới mở ra, đang thu hút hàng vạn tu sĩ đến tranh đoạt.

Lão Hắc nghĩ thầm: *Ở đó chắc chắn có nhiều thứ hay ho để chủ nhân 'vô tình' giẫm nát.*

Nó liền đi lên phía trước, dùng mõm hếch hếch về phía Nam.

"Ồ, ngươi muốn đi hướng đó hả? Được, vậy đi hướng Nam!"

Lâm Thần vác gậy trúc, thư thả bước đi trên con đường mòn. Phía sau hắn, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo cúi đầu thật thấp, lặng lẽ theo sau.

Trường Sinh Lão Tổ chính thức xuất sơn. Vận mệnh của Thương Mang Cổ Giới, kể từ giây phút này, chính thức rẽ sang một lối rẽ mà không một ai — kể cả Thiên Đạo — có thể tiên đoán trước được.

Hành trình đi tìm "giống cây mới" của vị lão tổ "phàm nhân" mạnh nhất lịch sử, bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8