Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 112: Ma giới đầu hàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:59:40 | Lượt xem: 12

Hoàng hôn buông xuống trên bầu trời Đông Hoang, nhưng sắc đỏ của mặt trời lặn dường như đã bị nhuộm đen bởi một khối áp lực khổng lồ vừa giáng thế.

"Trấn Ma Chẩm Sơn" – ngọn núi kỳ quái mang hình dáng một chiếc gối ôm trắng muốt – đang sừng sững trấn áp ngay tại cửa ngõ vào sơn cốc. Dưới chân núi, Ma Diễm Lão Tổ, kẻ từng thề sẽ thiêu rụi cả thế gian này trong ma hỏa, giờ đây chỉ còn là một hơi thở thoi thóp. Sức mạnh ngạo nghễ của cấp độ Ma Chủ cấp đỉnh phong trước cái gối này chẳng khác nào một con kiến bị kẹp giữa hai tảng thiên thạch.

Phía sau ngọn núi ấy, mười vạn đại quân Ma tộc đang chết lặng.

Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của những Ma tướng hung hãn nhất. Bọn chúng đứng đó, vũ khí trong tay run rẩy kịch liệt. Ma long, Ma hổ – những tọa kỵ khát máu – lúc này đều đã phủ phục xuống đất, đầu không dám ngẩng, đuôi cụp lại, tiếng gầm gừ hóa thành tiếng rên rỉ sợ hãi.

Cửu U Ma Soái, vị tướng lĩnh đứng đầu đại quân, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Hắn nhìn cái "gối" khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng trắng ôn hòa nhưng chứa đựng quy luật của Thái Cổ kia, rồi lại nhìn về hướng căn nhà tranh giản dị thấp thoáng sau những rặng tre.

"Chỉ… chỉ là một đồ vật sinh hoạt bình thường…" – Giọng của Cửu U run bần bật – "Hắn căn bản không thèm ra tay. Một cái gối, chỉ là vật để hắn tựa đầu lúc ngủ mà đã chứa đựng đại đạo chí cao, trấn áp Ma Chủ như trấn áp một con sâu… Đây không phải là người, đây là Tiên! Là vị Tiên chân chính vượt ngoài vạn kiếp!"

Đám thuộc hạ phía sau bắt đầu hỗn loạn trong sự tuyệt vọng:
– Ma Soái, chúng ta phải làm sao? Chạy… chạy trốn sao?
– Chạy? – Cửu U Ma Soái cười khổ, nụ cười méo mó hơn cả khóc – Ngươi nghĩ chúng ta chạy được đi đâu? Một cái gối của vị tồn tại này có thể vượt qua nghìn vạn dặm không gian để đè chết Ma Chủ, thì chỉ cần người đó nhẹ nhàng hắt hơi một cái, cả Ma giới cũng sẽ tan thành tro bụi. Chạy thoát khỏi thế gian này, nhưng có thoát khỏi ánh mắt của Người không?

Cùng lúc đó, bên ngoài rào dậu, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo cũng đang trong trạng thái chấn động tâm thần.

Lục Tiểu Bảo vốn là kẻ láu cá, nhưng lúc này hắn cứ lầm bầm một mình: "Tỉ tỉ, đệ quyết định rồi. Từ nay về sau, đệ sẽ coi cái gối là cha, cái chăn là mẹ… Hóa ra sư phụ bảo đệ quét rác chính là đang dạy đệ cách rèn luyện đạo tâm, bảo đệ nấu cơm là đang rèn luyện cách điều khiển thiên địa nguyên khí… Đến cả cái gối cũng mạnh thế này, vậy cái xẻng xúc phân trong chuồng lợn của sư phụ chẳng lẽ là Chấn Thiên Thần Khí?"

Thẩm Nhược Băng không trả lời đệ tử. Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào cái gối mountain, lòng kính ngưỡng đối với Lâm Thần đã đạt tới mức cực đoan. Nàng biết, sư phụ ghét nhất là sự ồn ào. Sự xuất hiện của cái gối này là lời cảnh cáo cuối cùng.

Đúng lúc này, bên trong nhà tranh vang lên một tiếng cọt kẹt.

Lâm Thần vừa tỉnh dậy. Anh vò mái tóc bù xù, lầm bầm: "Ngủ một giấc mà chẳng yên, cứ rầm rầm như động đất. Để xem đứa nào nghịch ngợm bên ngoài."

Anh đẩy cửa bước ra.

Ánh nắng hoàng hôn chiếu lên gương mặt thanh tú, hơi có chút lười biếng của một thanh niên phàm trần. Trong mắt Lâm Thần, thế giới bên ngoài thật kỳ quái. Anh thấy một ngọn núi lớn bất thình lình mọc lên ngay lối đi vào cốc (vốn là cái gối ôm anh ném đi trong cơn mê ngủ). Anh lại thấy một đám người mặc giáp trụ đen ngòm, mặt mũi bặm trợn đang đứng đen nghịt ngoài kia.

"Ồ, đông thế này?" – Lâm Thần giật mình. Anh vốn nhát chết, thấy mười vạn quân ma thì chân tay bắt đầu nhũn ra.

Nhưng thói quen của "Hệ thống Sinh hoạt" lại trỗi dậy. Anh nghĩ thầm: *Mình là chủ nhà, phải giữ bình tĩnh. Có lẽ đây là mấy đoàn kịch đi diễn văn nghệ, hoặc đám dân tị nạn nào đó? Nhìn bọn họ run rẩy thế kia, chắc là đói lắm rồi.*

Lâm Thần hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc: "Các ngươi… đến đây làm gì? Sao lại đứng chắn hết lối đi thế kia?"

Tiếng của anh không lớn, nhưng truyền vào tai mười vạn đại quân Ma tộc lại như tiếng sấm nổ vang trong thức hải.

Cửu U Ma Soái cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, khiến hắn ngay lập tức quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu. Ma tính trong cơ thể hắn, sự hung bạo của ma huyết, lúc này đều bị một thứ chính khí hạo nhiên gột rửa sạch sẽ.

"Lão Tổ… Lão Tổ ra rồi!" – Đám Ma tộc kinh hoàng gào lên trong lòng.

Lâm Thần thấy tên cầm đầu quỳ xuống, lại càng khẳng định suy đoán của mình: "Đói đến mức không đứng vững sao? Thật là khổ mà. Ta vốn thích yên tĩnh, nhưng thấy các ngươi vất vả thế này…"

Anh chợt nhớ ra mấy luống cải thảo sau nhà đang bị sâu đục, mà dạo này sức khỏe anh hơi kém, làm biếng dọn cỏ và bón phân.

Lâm Thần bèn chỉ tay về phía khu vườn, rồi nhìn về phía Cửu U Ma Soái: "Nếu đã đến đây rồi, mà lại đang thiếu thốn… Các ngươi có muốn vào làm chút việc không? Chỗ ta đang thiếu người làm phân bón… à không, làm người chăm bón vườn rau. Làm tốt, ta sẽ cho một bữa no."

Lâm Thần vốn định nói là "tìm người gánh phân bón rau", nhưng lại sợ nói thẳng quá sẽ làm xúc phạm người ta, nên sửa lại là "người chăm bón".

Nhưng trong tai Cửu U Ma Soái và đám Ma tướng, lời này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Người làm phân bón?!"

Đám Ma tộc rúng động. Trong thế giới tu chân, "làm phân bón" là một ẩn dụ cực kỳ tàn khốc. Đó có nghĩa là giết chết bọn họ, đem máu thịt và linh hồn của bọn họ tưới vào đất để nuôi dưỡng linh dược!

"Hắn muốn dùng mười vạn đại quân chúng ta để làm phân bón cho vườn thuốc của hắn!" – Một tên tướng dưới quyền rên rỉ – "Thần cấp dược thảo quả nhiên cần máu thịt của Ma tộc cấp cao…"

Tuy nhiên, Cửu U Ma Soái lại thấy được một "tia hy vọng" trong lời nói của Lâm Thần. Hắn nhớ lại lời đệ tử của Lão Tổ từng nói: "Được chết dưới tay sư phụ là phúc đức". Mà nay, Lão Tổ không giết bọn họ ngay, mà lại cho bọn họ "cơ hội" được làm việc chăm sóc vườn.

Điều đó có nghĩa là gì? Đó là cơ hội cải tạo! Là cơ hội được ở lại bên cạnh một vị đại năng để hưởng lấy một chút đạo vận! Một bữa "no" của Lão Tổ, chẳng lẽ là "linh đan diệu dược" hay "ngộ đạo trà"?

Nghĩ đến đây, Cửu U Ma Soái không hề sợ hãi nữa, mà ngược lại, hắn cảm thấy vinh hạnh tột độ. Hắn dập đầu cái rầm, máu chảy trên trán:
– Đa tạ Lão Tổ ban ân! Cửu U cùng mười vạn con dân Ma tộc, nguyện ý đem thân xác này làm phân bón, nguyện ý cả đời này cuốc đất trồng rau cho Lão Tổ! Chỉ cầu Lão Tổ đừng ghét bỏ sự dơ bẩn của Ma khí chúng con!

Lâm Thần nghẹn họng. Anh tự nhủ: *Đám người này cũng nhiệt tình quá đi? Chỉ là bảo đi trồng rau thôi mà, có cần phải thề thốt sống chết thế không? Lại còn bảo mình là 'phân bón' nữa chứ, đúng là mấy người kỳ quặc.*

Lâm Thần xua tay: "Thôi được rồi, được rồi. Đừng dập đầu nữa, hỏng hết gạch sân của ta. Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa dắt bọn họ ra vườn đi. Cái đám màu đen đứng phía sau kia nữa, bảo bọn họ thu lại mấy cái vũ khí đồ chơi ấy đi, trông đáng sợ quá. Vào vườn thì phải cầm cuốc, cầm xẻng chứ."

Thẩm Nhược Băng lờ mờ nhận ra "thâm ý" của sư phụ. Sư phụ đây là muốn "cải hóa" cả Ma giới sao? Biến Ma tộc tàn bạo thành nông phu? Chiêu thức "buông đao đồ tể, cầm cuốc trồng rau" này quả thực là đại trí tuệ!

Nàng lạnh lùng bước tới trước mặt đại quân Ma tộc, rút cây chổi tre ra: "Đã nghe lời sư phụ rồi chứ? Toàn bộ bỏ vũ khí xuống! Ma long thu hồi ma cánh, Ma hổ hóa thành mèo cho ta! Ai dám để một tia ma khí làm héo lá cải của sư phụ, ta sẽ dùng chổi quét sạch các ngươi vào hố phân!"

"Tuân mệnh Tiên tử!"

Mười vạn đại quân Ma tộc đồng thanh hô vang.

Một cảnh tượng nghìn năm có một diễn ra: Những thanh ma kiếm cấp Thánh phẩm, những tấm khiên làm bằng xương cốt thần thú, lúc này bị vứt thành một đống như sắt vụn. Những Ma chiến binh cao lớn, thân hình xăm trổ hung tợn, bắt đầu loay hoay… cởi giáp. Bọn họ bẻ gãy sừng ma của mình, giấu đi răng nanh, cố gắng rặn ra những nụ cười "hiền lành" nhất có thể để không làm vị Lão Tổ kia phật ý.

Ma Diễm Lão Tổ vẫn đang bị kẹp dưới ngọn núi gối, thấy cảnh này thì hai hàng lệ già chảy dài. Hắn không buồn, mà là vui. Hắn biết Ma giới từ nay về sau đã tìm được chỗ dựa lớn nhất.

"Ma tộc… rốt cuộc đã được cứu rồi…" – Ma Diễm Lão Tổ mỉm cười mãn nguyện trước khi lịm đi dưới áp lực êm ái của chiếc gối bông.

Lâm Thần đứng bên cửa, thấy đám người này bỗng chốc trở nên "ngoan ngoãn", người nào người nấy nhìn mình với ánh mắt lấp lánh như thấy cứu tinh, thì trong lòng cảm thán: *Hóa ra trên đời này vẫn còn nhiều người tốt thế. Thấy mình già cả yếu ớt, họ sẵn sàng bỏ cả đồ đạc để vào giúp mình làm vườn. Đúng là xã hội thật ấm áp.*

"Tiểu Bảo, đi nấu một nồi cháo thật lớn." – Lâm Thần dặn dò – "Bọn họ đông thế này, dùng gạo thường chắc không đủ. Lấy cái bao gạo cũ dưới gầm giường mà ta để dành từ vạn năm trước ấy ra dùng đi."

Lục Tiểu Bảo giật thót mình: "Sư phụ, bao gạo đó… chẳng lẽ là 'Thái Cổ Thần Mễ' mà người vẫn hay nói là 'mốc' rồi sao?"

Lâm Thần nhún vai: "Mốc gì chứ, chỉ hơi cũ chút thôi. Cho bọn họ ăn cho ấm bụng, lát nữa còn có sức mà bới đất."

Lục Tiểu Bảo nhìn đám Ma tộc với ánh mắt thương hại xen lẫn ghen tị: "Các ngươi đúng là chó ngáp phải ruồi. Được ăn cháo làm từ gạo vạn năm của sư phụ, sau trận này chắc cả đám đột phá thành Chân Tiên hết mất thôi."

Đêm đó, trong sơn cốc của Trường Sinh Lão Tổ, lửa trại bùng lên. Mười vạn Ma quân ngồi xếp hàng ngay ngắn, mỗi người cầm một bát cháo trắng bốc khói nghi ngút.

Cửu U Ma Soái vừa húp một miếng cháo, lập tức mắt trợn trừng, toàn thân phát ra ánh sáng vàng kim. Hắn cảm thấy ma đan trong người mình đang tan chảy, thay vào đó là một luồng tiên khí thuần khiết nhất, thọ nguyên vốn đã cạn kiệt nay bỗng chốc tăng thêm vạn năm!

"Đây… đây là cơm sao?" – Cửu U khóc ròng – "Đây là Tiên duyên chí cao vô thượng! Đội ơn Lão Tổ! Đội ơn Người đã không giết, lại còn ban cho chúng con tân sinh!"

Hàng vạn tiếng khóc nức nở vang lên khắp sơn cốc. Đám Ma tộc vốn lạnh lùng, giờ đây ôm nhau khóc nấc vì cảm động. Bọn họ uống cháo mà như uống linh hồn của trời đất, thề rằng từ nay về sau, nếu có kẻ nào dám động đến một cọng cỏ của sơn cốc này, bọn họ sẽ liều mạng đến giọt máu cuối cùng.

Lâm Thần nằm trong nhà, nghe tiếng khóc lóc om sòm bên ngoài, lầm bầm chửi đổng: "Mấy cái người này, cho bát cháo trắng thôi mà cũng khóc như cha chết mẹ héo. Đúng là dân nghèo chưa thấy cơm bao giờ. Thôi, ngủ tiếp, ngày mai còn phải bảo bọn họ đi đào cái ao cá to hơn mới được."

Anh kéo chăn che kín đầu, không hề hay biết rằng, chỉ sau một đêm, toàn bộ quân đoàn tinh nhuệ nhất của Ma giới đã chính thức biến thành "Đội bảo vệ môi trường và lao động công ích" của riêng anh.

Tin tức "Ma giới đầu hàng", "Trường Sinh Lão Tổ dùng một cái gối định giang sơn" và "Mười vạn Ma quân xin đi trồng rau" như một cơn bão cấp mười hai, quét qua toàn bộ Ngũ Đại Vực ngay trong đêm đó.

Toàn thể tu chân giới rúng động. Các vị tông chủ, thánh chủ vốn đang họp bàn đối phó Ma tộc, nay nghe tin xong đều ngã ngửa ra ghế.

"Cái gì? Ma Diễm Lão Tổ đang làm núi cho người ta tựa lưng? Mười vạn ma binh đang cầm cuốc gọt vỏ cải?!"

Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, không phải bằng gươm đao, mà bằng một cái gối và một nồi cháo trắng của một "người phàm" mang tên Lâm Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8