Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 121: Thu nhận thêm đồ đệ \”Khí vận\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:09:16 | Lượt xem: 13

CHƯƠNG 121: THU NHẬN THÊM ĐỒ ĐỆ "KHÍ VẬN"

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, rải những hạt bụi vàng óng ánh xuống con suối nhỏ chảy quanh Trường Sinh cốc. Tiếng nước róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo tạo nên một khung cảnh thái bình đến lạ thường.

Ở một phiến đá nhẵn thín bên bờ suối, Lâm Thần đang ngồi xếp bằng, tay cầm một cần câu bằng trúc già sậm màu. Áo vải thô sờn, đôi giày vải dính chút bùn đất, nhìn hắn chẳng khác nào một gã tiều phu hay một ông lão đánh cá bình phàm nhất trần đời. Thế nhưng, nếu có một vị cường giả cấp độ Chí Tôn nào đứng ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức vỡ mật mà chết. Bởi lẽ, mỗi khi Lâm Thần hít vào một hơi, linh khí vạn dặm quanh đó lại khẽ run rẩy, dường như cả đất trời đều đang nương theo nhịp thở của hắn mà vận chuyển.

"Hệ thống à, ngươi nói xem, sao dạo này cá trong suối khó câu thế nhỉ?"

Lâm Thần lẩm bẩm trong đầu, nét mặt thoáng hiện chút ưu sầu của kẻ… lo bữa trưa không có thức mặn. Hắn xuyên không đến đây đã lâu, sở hữu cái gọi là "Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong", nhưng ngặt nỗi, hệ thống này ngoài việc dạy hắn trồng rau, nấu cơm, nuôi cá và vẽ tranh ra, thì tuyệt nhiên chẳng cho hắn lấy một tí tu vi nào. Lâm Thần luôn đinh ninh mình là phàm nhân, mà ở cái thế giới đầy rẫy tiên nhân vỗ tay một cái là nát cả ngọn núi này, phàm nhân thì phải cẩn thận. Cẩn thận đến mức tối đa!

"Gâu!"

Con chó đen gầy gò Lão Hắc nằm dưới chân hắn, lười biếng hé mắt nhìn làn nước, rồi lại khinh bỉ liếc về phía một bụi cỏ rậm rạp cách đó không xa. Trong đôi mắt sâu thẳm của nó hiện lên một tia chế nhạo: *Lại một con kiến hôi mang theo khí vận nghèo nàn tìm đến đây làm phiền chủ nhân.*

Ở phía sau bụi cỏ đó, Tần Minh đang nín thở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.

Tần Minh vốn là thiếu chủ của Tần gia tại Thanh Vân thành, vốn mang Thiên Sinh Linh Cốt, là thiên tài chói lọi nhất vùng. Nhưng chỉ trong một đêm, cha mẹ bị giết, gia tộc bị diệt, ngay cả Linh Cốt trong người cũng bị kẻ thù tàn nhẫn rút ra. Hắn trốn chui trốn lủi như một con chó hoang, mang theo nỗi hận thù ngút trời và một tia hy vọng mỏng manh về lời đồn đại về một vị "Trường Sinh Lão Tổ" ẩn cư nơi thâm sơn này.

Lúc này, Tần Minh đang run rẩy nhìn về phía bóng lưng của Lâm Thần. Trong mắt hắn, đó không phải là một người đang câu cá. Đó là một thực thể siêu nhiên!

Mỗi tia nắng chạm vào vai vị "Lão Tổ" kia dường như đều bị bẻ cong thành những đường vân của Đại Đạo. Cần câu trúc ấy chẳng có dây câu, cũng chẳng có mồi, chỉ là một sợi tơ ánh sáng vô hình nối liền vào hư không.

*“Vô mồi, vô dây… Đây chính là ‘Dục cầm cố túng’, lấy thiên địa làm bàn cờ, lấy chúng sinh làm quân cờ trong truyền thuyết sao?”* Tần Minh nghĩ thầm, hơi thở càng lúc càng dồn dập.

"Nếu đã đến rồi, sao không ra đây ngồi cho mát? Đứng trong bụi gai đó làm gì cho đau người ra?"

Giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Thần vang lên, như làn gió mát thổi tan sự căng cứng trong người Tần Minh.

Tần Minh kinh hãi, vội vàng bước ra, quỳ sụp xuống đất, đầu chạm xuống cỏ: "Vãn bối Tần Minh, bái kiến tiền bối! Vãn bối không cố ý mạo phạm, chỉ vì ngưỡng mộ uy danh của ngài…"

Lâm Thần giật mình, tí nữa thì đánh rơi cái cần câu. Hắn quay đầu lại nhìn thanh niên rách rưới trước mặt, lòng thầm thở dài: *Lại một kẻ đáng thương bị mấy tên tu tiên đánh cho tơi bời đây mà. Nhìn hắn gầy guộc thế kia, chắc mấy ngày rồi chưa ăn gì.*

"Đứng lên đi, ở đây không có tiền bối gì cả. Ta chỉ là một người câu cá giải khuây thôi." Lâm Thần cố gắng nặn ra một nụ cười hiền lành, nhằm trấn an đối phương.

Nhưng trong tai Tần Minh, lời này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: *“Ở đây không có tiền bối, chỉ có người câu cá… Ngài ấy đang nói về tâm cảnh! Ngài ấy đã siêu thoát khỏi danh lợi, coi vạn vật như phù vân! Đây mới thực sự là cường giả chân chính!”*

Tần Minh run rẩy đứng dậy, không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Thần. Hắn lắp bắp: "Tiền bối… ngài… ngài đang câu gì ạ?"

Lâm Thần liếc nhìn mặt nước phẳng lặng, chán nản đáp: "Câu sự kiên nhẫn. Bọn cá này tinh ranh lắm, chúng chỉ cắn câu khi lòng mình tĩnh lại như mặt hồ. Nhưng xem ra, sáng nay lòng ta vẫn còn chút tạp niệm, nên mãi chẳng thấy bóng dáng chúng đâu."

*Oanh!*

Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí Tần Minh.

*“Câu sự kiên nhẫn? Tĩnh như mặt hồ? Chẳng lẽ đây chính là khảo nghiệm đối với mình? Ngài ấy đang chê tâm tính mình quá nóng nảy, quá chú trọng vào thù hận, nên không thể chạm đến đại đạo?”*

Tần Minh ngay lập tức cúi đầu: "Tiền bối chỉ dạy rất đúng, vãn bối quá lỗ mãng rồi."

Lâm Thần nhìn bộ dạng khúm núm của thanh niên, nghĩ thầm: *Cái tên này bị dọa cho ngốc luôn rồi hả? Mình chỉ than thở không câu được cá thôi mà, hắn tự suy diễn cái gì vậy?*

"Thôi được rồi, nếu rảnh rỗi thì ngồi xuống đây." Lâm Thần vỗ vỗ vào tảng đá bên cạnh, "Để ta dạy ngươi cách câu cá. Muốn làm đại sự gì đi nữa, trước tiên phải học cách ngồi yên đã."

Tần Minh nghe vậy, mừng rỡ đến mức suýt rơi nước mắt. Hắn vội vàng ngồi xuống, tư thế cung kính vô cùng.

Lâm Thần đưa cho hắn một cái cần câu gỗ sơ sài mà hắn vừa mới nhặt được từ một cành cây khô bên cạnh: "Cầm lấy, giữ cho chắc. Đừng dùng mắt để nhìn cá, mà hãy dùng trái tim để cảm nhận nhịp đập của nước. Khi nào ngươi thấy tâm mình hòa làm một với con suối này, khi đó cá sẽ tự tìm đến."

Lâm Thần vốn chỉ là muốn truyền đạt kinh nghiệm câu cá "mò mẫm" của mình để giết thời gian, nhưng hắn không biết rằng, lúc hắn đưa cành cây khô đó cho Tần Minh, một tia khí tức "Trường Sinh" từ kẽ tay hắn đã vô tình truyền vào lớp vỏ gỗ mục.

Trong mắt Tần Minh, cành cây khô ấy bỗng chốc tỏa ra hào quang rực rỡ, những đường vân trên gỗ biến hóa thành những ký tự cổ xưa của thời Thái Cổ. Cầm cành cây trên tay, hắn cảm thấy như mình đang nắm giữ một thanh Tiên kiếm có thể chém đứt luân hồi.

"Hãy nhớ lấy," Lâm Thần tiếp tục giảng giải bằng tông giọng đều đều như đang ru ngủ, "Thế giới này cũng giống như mặt suối vậy. Lúc sóng yên biển lặng là lúc hiểm họa tiềm tàng. Lúc nước chảy xiết nhất, lại là lúc sinh cơ trỗi dậy. Đừng để bị lừa bởi vẻ bề ngoài. Ngươi nhìn xem, con cá nhỏ kia đang bơi qua bơi lại, thực chất nó đang tìm điểm yếu của dòng nước để vọt lên."

Lâm Thần vừa nói vừa chỉ tay vào một con cá nhỏ đang cố vượt qua một mỏm đá.

Tần Minh nhìn theo hướng chỉ tay của Lâm Thần, đồng tử co rút lại. Ở đó, làm gì có con cá nhỏ nào? Đó rõ ràng là một đạo Khí Vận Kim Long đang vùng vẫy giữa xiềng xích của quy luật thiên địa! Mỗi bước bơi của con cá, chính là một lần nó phá vỡ trói buộc của vận mệnh.

*“Trời ạ! Lão Tổ đang trực tiếp diễn hóa Đạo Trời cho mình xem sao? Ngài ấy dùng một con cá nhỏ để nói về số phận của mình! Mình chính là con cá đó, đang bị dòng đời xô đẩy, và mỏm đá kia… chính là kẻ thù của Tần gia!”*

Tần Minh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu vận hành tâm pháp phế sài mà hắn còn giữ lại được, nhưng lần này, thay vì linh khí khô khốc, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng dạt dào như biển cả bao la đang từ mặt suối tràn vào kinh mạch.

Chỗ Linh Cốt bị mất của hắn bắt đầu nóng ran lên. Một thứ sức mạnh mới, thần bí hơn, mạnh mẽ hơn đang dần sinh trưởng. Đó không còn là Linh Cốt thông thường, mà là "Tuế Nguyệt Thần Cốt" được hình thành dưới sự ảnh hưởng từ khí tức của Lâm Thần.

Một giờ… hai giờ trôi qua.

Lâm Thần bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Hắn ngáp một cái dài, liếc nhìn sang Tần Minh. Thấy tên thanh niên này ngồi im phăng phắc như tượng đá, thậm chí hơi thở còn đều đặn đến mức kỳ lạ, Lâm Thần không khỏi gật đầu khen ngợi: *“Tên nhóc này tuy có vẻ hơi khùng nhưng được cái rất kiên trì. Để hắn câu ở đây, chắc thế nào cũng được một hai con cá nhỏ.”*

"Này, Tần Minh phải không? Ngươi cứ ở đây mà ngẫm nghĩ đi nhé. Ta vào trong vườn hái ít rau cải. Nhớ kỹ, đừng có gấp gáp, cá cắn hay không là do duyên số."

Lâm Thần đứng dậy, vươn vai một cái rồi thong thả bước về phía gian nhà tranh. Lão Hắc lững thững đi theo sau, trước khi đi còn quay đầu lại sủa nhẹ một tiếng, ra ý cảnh cáo: *Nhóc con, đừng làm bẩn dòng suối của chủ nhân ta.*

Tần Minh vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng trong thức hải của hắn, một trận phong ba bão táp đang diễn ra.

Đúng lúc đó, phao câu (vốn chỉ là một mẩu gỗ vụn) khẽ lay động.

"Đến rồi!"

Tần Minh đột nhiên mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ hoang mang, sợ hãi như ban đầu mà trở nên sắc lạnh và thâm trầm vô cùng. Hắn không vội vàng kéo cần, mà từ từ nới lỏng tay ra, để sợi tơ ánh sáng ấy hòa tan vào dòng nước.

Trong khoảnh khắc đó, mặt suối vốn phẳng lặng bỗng nhiên sôi sục. Một tiếng rồng ngâm trầm đục vang vọng khắp cả khu vực tâm linh của Tần Minh.

Một con cá chép vàng to bằng bàn tay nhảy vọt lên khỏi mặt nước, miệng ngậm chặt cành cây khô. Nhưng trong mắt Tần Minh, đó là một vị Thần Long hóa hình, mang theo ý chí của vạn cổ thiên thu.

"Về đây cho ta!"

Tần Minh khẽ quát một tiếng. Sức mạnh trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải là chân khí phát tán ra ngoài, mà là tất cả co rút lại vào trong xương cốt. Một cảm giác viên mãn chưa từng có tràn ngập toàn thân.

Phá vỡ gông xiềng! Linh Đài Cảnh… không, là Thần Thông Cảnh!

Hắn chỉ ngồi câu cá cùng vị tiền bối kia trong hai canh giờ, vậy mà không chỉ phục hồi thương thế, tái tạo cốt cách, mà còn nhảy vọt qua mấy đại cảnh giới, trực tiếp chạm đến ngưỡng cửa của Thần Thông!

Tần Minh cầm con cá chép vàng trong tay, cả người run rẩy. Con cá này tỏa ra một loại năng lượng thuần khiết nhất của sự trường sinh, nó đang nằm im lìm như phục tùng chủ nhân mới.

Lúc này, Lâm Thần từ trong vườn rau đi ra, trên tay cầm mấy cây cải thìa xanh mướt. Thấy Tần Minh đang ngơ ngẩn cầm con cá chép, Lâm Thần mừng rỡ chạy tới:

"Ô hay! Ngươi thật sự câu được rồi sao? Con cá chép này béo tốt đấy, nấu canh cá cải thìa thì đúng là cực phẩm!"

Tần Minh nghe thấy tiếng của Lâm Thần, vội vàng đặt cá xuống chậu nước, lại quỳ sụp xuống: "Tạ ơn tiền bối đã thành toàn! Ân tình này, vãn bối có chết cũng không báo đáp hết!"

Lâm Thần ngơ ngác: *“Hả? Chỉ là cho ngươi câu nhờ một tí, với cả hướng dẫn mẹo câu cá thôi mà? Có cần phải nói đến chuyện chết chóc báo đáp không vậy? Tên này quả nhiên bị chấn thương tâm lý nặng quá rồi.”*

"Thôi thôi, đứng lên đi. Ăn nói gì mà nghe đáng sợ thế." Lâm Thần xua xua tay, "Dù sao ta cũng đang thiếu người làm vườn. Diệp Phàm dạo này lo bửa củi bên kia, Dược lão thì cứ lúi húi trong hầm thuốc. Nếu ngươi chưa có nơi nào để đi, thì ở lại đây giúp ta chăm sóc cái ao cá phía sau nhà đi. Mỗi ngày ta cho ngươi ăn ba bữa, đảm bảo no cái bụng."

Tần Minh ngẩn người, sau đó dập đầu thật mạnh xuống đất, khiến lớp cỏ xanh lún xuống một mảng: "Vãn bối… đồ nhi bái kiến sư tôn! Đồ nhi nguyện đời đời kiếp kiếp canh giữ ao cá cho ngài!"

Lâm Thần thở dài: *Lại nhận nhầm rồi. Mình nói là làm công, hắn lại nghe thành bái sư. Thôi kệ đi, coi như nuôi thêm một cái miệng ăn, ít ra hắn cũng biết câu cá, sau này mình đỡ phải ngồi nắng.*

"Được rồi, gọi là Sư phụ cũng được, nhưng ở đây đừng có hành lễ phiền phức như vậy. Đi thôi, về nấu cơm. Lão Hắc, đừng có nhìn trộm con cá nữa, không có phần cho ngươi đâu!"

Lâm Thần đi trước, Tần Minh ôm chậu cá theo sau. Hắn nhìn cái bóng của Lâm Thần, trong lòng thầm thề: *Dù Sư tôn muốn đóng giả làm phàm nhân để tu luyện, nhưng đồ nhi sẽ thay ngài bảo vệ sự thanh tĩnh này. Ai dám bước vào Trường Sinh cốc một bước, Tần Minh này sẽ dùng ‘Cành cây đại đạo’ này chẻ nát linh hồn kẻ đó!*

Ở phía xa, trên một ngọn núi cao tít tắp, một đám mây đen đang kéo đến. Một vị đại năng của Thánh Địa đang rình rập, cảm nhận được biến động khí vận của Tần Minh, bèn định hạ sơn để bắt lấy hắn. Nhưng vị đại năng ấy chưa kịp nhích bước, bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo từ phía thung lũng nhìn thấu qua tầng tầng không gian, rơi thẳng vào người mình.

Đó là ánh mắt của Lão Hắc.

Vị đại năng kia trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, không nói hai lời, lập tức dùng bí pháp trốn chạy mất dạng, ngay cả tôn nghiêm của một Thánh nhân cũng không thèm giữ lại.

Trường Sinh cốc một lần nữa trở về vẻ yên tĩnh. Trong gian nhà tranh, mùi canh cá bắt đầu bay ra, thơm phức, dịu dàng… nhưng đối với toàn bộ giới tu luyện, một con quái vật "khí vận" nữa lại vừa được sinh ra dưới bàn tay của vị Lão Tổ bí ẩn kia.

Còn Lâm Thần? Hắn vẫn đang mải mê phàn nàn rằng canh cá này hình như hơi… nhạt muối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8