Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 139: Tiên lộ thông suốt**
Trời chiều bảng lảng, ráng hồng nhuộm thắm cả một góc trời Đông Hoang. Trong tiểu sơn cốc vốn dĩ tĩnh mịch này, hơi thở của thời gian dường như vừa bị một bàn tay vô hình vặn ngược lại.
Lâm Thần đứng đó, hơi khom lưng, hai tay vỗ vỗ vào ống quần dính đầy bụi gỗ. Hắn thở phào một hơi, cái cảm giác tim đập chân run khi leo trên độ cao hàng vạn trượng cuối cùng cũng dần tan biến. Đối với hắn, việc đóng một cái thang dài để leo lên hái hồng chỉ đơn giản là một loại lao động chân tay cực nhọc. Hắn không có bảo hiểm lao động, cũng chẳng có dây đai an toàn, lỡ may trượt chân một cái thì cái danh "Trường Sinh" của hắn chắc chắn sẽ kết thúc bằng một tiếng "bạch" thật lớn dưới nền đất cứng.
"Lần sau… chắc chắn không làm trò này nữa." Lâm Thần lẩm bẩm, thanh âm nhỏ như muỗi kêu nhưng rơi vào tai Ma Diễm Lão Tổ và Ly Hỏa Tiên Quân lại chẳng khác nào tiếng sấm nổ giữa trời quang.
Ma Diễm Lão Tổ quỳ đó, đầu gối dường như đã lún sâu vào mặt đất. Trong tay lão, quả hồng chín đỏ không ngừng tỏa ra một thứ hương thơm dìu dịu. Nhưng cái thứ "hương thơm" ấy, khi đi vào lỗ mũi lão, lập tức hóa thành hàng vạn luồng khí lưu tinh thuần nhất, len lỏi vào từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch đang héo úa vì thọ nguyên cạn kiệt.
Lão thấy gì? Lão thấy bên trong quả hồng nhỏ bé này là một phiến tinh không vô tận. Ở đó, quy luật của sự sống và cái chết đan xen, luân hồi xoay chuyển. Đây đâu phải quả hồng? Đây rõ ràng là một viên "Chân Tiên Hỗn Nguyên Đan" đã thất truyền từ kỷ nguyên trước!
"Lão… Lão Tổ…" Ma Diễm run giọng, nước mắt không tự chủ được mà trào ra, làm nhòa đi cả gương mặt dữ tợn của một đại ma đầu từng khiến cả vạn tộc khiếp sợ. "Ban thưởng này… quá lớn, tiểu nhân… tiểu nhân vạn kiếp bất phục."
Lâm Thần thấy vị khách này cứ quỳ mãi không chịu đứng lên, lại còn khóc lóc thảm thiết như vừa mất sổ gạo, lòng thầm nghĩ: *“Chắc là vị lão huynh này ở ngoài kia sống khổ lắm, chắc là cả đời chưa bao giờ được ăn quả hồng ngon thế này. Tội nghiệp, thế gian này tu hành cho lắm vào rồi đến miếng ăn cũng không no.”*
Hắn bước tới, vỗ nhẹ lên vai Ma Diễm, giọng đầy vẻ an ủi: "Thôi mà, chỉ là mấy quả hồng nhà trồng, muốn ăn lúc nào chẳng được. Ăn đi, ăn lúc còn tươi là tốt nhất. Đừng có để dành, để dành nó nẫu ra thì mất ngon."
*Ăn… ăn ngay sao?*
Ma Diễm Lão Tổ chấn động. Loại tiên quả này, nếu rơi vào tay bất kỳ một Thánh địa nào ở Trung Châu, chắc chắn sẽ được đặt trong hộp ngọc làm từ vạn năm huyền băng, yểm thêm chín chín tám mươi mốt tầng phong ấn, rồi để cho Lão Tổ đời trước ngửi một cái trước khi lâm chung để kéo dài hơi tàn. Vậy mà vị tiền bối trước mắt này lại nói: "Đừng để dành, nó nẫu ra mất ngon"?
Cái gì là bá khí? Đây chính là bá khí!
Ma Diễm không dám chậm trễ, lão run rẩy đưa quả hồng lên miệng, cắn một miếng nhỏ.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong thức hải của lão. Ma Diễm cảm thấy toàn bộ ma công tu luyện mấy nghìn năm qua của mình, vốn mang theo tạp chất và sát khí trầm trọng, nay lại như được tắm gội dưới một dòng suối tiên. Những mảng tối tăm, mục nát trong linh hồn lão bị quét sạch. Một luồng sinh cơ mãnh liệt phát ra từ tạng phủ, mái tóc trắng như cước của lão bắt đầu đen lại từ gốc, làn da nhăn nheo tựa vỏ cây già nay lại căng mịn, tràn đầy sức sống.
Phá cảnh!
Từ chuẩn Đại Thánh, một bước bước vào Chí Tôn, mà lại còn là Chí Tôn viên mãn! Không có thiên kiếp, không có bình chướng, mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở.
Ở bên cạnh, Ly Hỏa Tiên Quân nhìn thấy cảnh này mà tròng mắt suýt rớt ra ngoài. Lão nhìn chằm chằm vào quả hồng trong tay mình, rồi lại nhìn cái thang gỗ mít đang mờ dần trong không trung kia, trong lòng dấy lên một cơn sóng thần vỗ về tâm trí.
Vạn năm trước, Tiên lộ đứt gãy. Trời đất bị khóa kín, tu sĩ dù thiên tư tuyệt thế đến đâu cũng chỉ có thể đứng nhìn Thiên môn mà than thở. Người đời cho rằng, muốn nối lại Tiên lộ cần phải có sức mạnh của Thiên Đạo, cần phải dùng xương cốt của Chân Long, máu của Phượng Hoàng, và hàng vạn năm tâm huyết.
Nhưng hôm nay, vị tiền bối này… chỉ dùng gỗ mít.
Mà lại còn là loại mít gỗ vườn sau nhà, thỉnh thoảng vẫn bị con chó đen của ngài tì chân lên để… giải quyết nỗi buồn.
Thanh thang gỗ mít ấy đi thẳng vào hư không, xuyên qua những tầng mây xám xịt của quy luật bị hỏng hóc, nối liền phàm trần và tiên cảnh. Ly Hỏa Tiên Quân nhận ra, linh khí của cả Thương Mang Cổ Giới đang bắt đầu có sự biến đổi. Một luồng thanh khí thượng cổ đang theo cái "đường ống gỗ mít" ấy mà tràn xuống, dần dần tu bổ lại những lỗ hổng của thế giới.
"Thông rồi… Thực sự thông rồi…" Ly Hỏa lẩm bẩm, môi run bần bật. "Hóa ra, Tiên lộ thực chất không cần những thứ hoành tráng. Nó chỉ cần một người có tâm, có thể dùng gỗ mít để bắc thang lên trời…"
Lâm Thần lúc này đã đi tới bên ao cá. Hắn thấy mấy con cá chép đỏ đang quẫy đuôi mạnh mẽ, tung tăng bơi lội, dường như cũng vui lây với chủ nhân. Hắn hừ một tiếng: "Các ngươi hay thật, thấy ta mệt mỏi leo trèo không những không giúp, còn nhảy nhót trêu ngươi à? Đợi đấy, hôm nào ta thèm món cá rán thì các ngươi đừng trách."
Câu nói đùa của Lâm Thần rơi vào tai hai vị "khán giả" đằng sau lại thành một loại sát cơ đáng sợ. Ma Diễm Lão Tổ nhìn xuống ao cá, rùng mình khi nhận ra mỗi một "con cá chép" kia đều là một đầu Thái Cổ Hỏa Long đang thu nhỏ cơ thể. Chúng quẫy đuôi không phải để vui mừng, mà là đang thực hiện "Long Đằng Cửu Biến" để tiêu hóa nguồn tiên khí khổng lồ vừa tràn xuống qua cái thang gỗ kia.
Lão Hắc, con chó đen gầy gò, từ trong bóng tối bò ra. Nó liếc nhìn Ma Diễm và Ly Hỏa một cái. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, chứa đựng sự khinh thường tột độ, như muốn nói: *"Hai tên phế vật này, nhìn cái gì mà nhìn? Lão tử ở đây trông coi cái thang còn chưa dám đòi ăn hồng, các ngươi được ban quả hồng là phước đức tám đời rồi đấy."*
Lâm Thần đi vòng ra phía sau gian nhà tranh, cầm theo một chiếc rìu gỗ đã sứt mẻ vài chỗ. Hắn nhìn đám củi khô nằm lăn lóc dưới đất, khẽ thở dài: "Nghỉ ngơi một lát thôi mà việc nhà đã chất đống. Các vị, không phiền nếu tôi làm vài việc lặt vặt chứ?"
"Không phiền! Tuyệt đối không phiền!" Ma Diễm Lão Tổ bây giờ đã trẻ lại thành một đại hán trung niên cường tráng, lập tức lao tới: "Lão Tổ, việc này cứ để tiểu nhân làm! Tiểu nhân có sức lực, chẻ củi là sở trường của tôi!"
Nói rồi, Ma Diễm cung kính đón lấy chiếc rìu gỗ sứt mẻ. Nhưng khi bàn tay lão vừa chạm vào cán rìu, sắc mặt lão lập tức biến đổi.
*Nặng!*
Nặng một cách vô lý!
Chiếc rìu này không phải làm từ sắt thép, mà nó chứa đựng sức nặng của cả một tinh cầu. Trên cán rìu, những đường vân gỗ tự nhiên chính là những mật mã cổ xưa về sự khai thiên lập địa. Đây chính là Khai Thiên Rìu truyền thuyết!
Ma Diễm cắn răng, vận dụng toàn bộ tu vi Chí Tôn mới cầm chắc được rìu. Lão nhìn vào một khúc củi mít. Khúc củi ấy nhìn thì tầm thường, nhưng dưới cái nhìn của Chí Tôn, lão thấy bên trong nó chứa đầy những mảng tối của "Hỗn Độn Chi Khí".
Lâm Thần đứng bên cạnh, nhiệt tình hướng dẫn: "Này, chẻ củi không phải dùng sức mạnh đâu, phải dùng tâm. Nhìn vào cái vân ấy, một nhát dứt khoát là xong. Để tôi làm mẫu cho xem."
Lâm Thần cầm lấy rìu, nhẹ nhàng vung lên.
"Phập!"
Khúc củi vỡ làm đôi, gọn gàng, trơn tru.
Nhưng trong mắt Ma Diễm và Ly Hỏa, đó không phải là chẻ củi. Đó là một đạo ánh sáng rực rỡ xé tan bóng tối mịt mờ! Nhát rìu ấy của Lâm Thần đã chém đứt đi những tàn dư cuối cùng của Thiên Đạo cũ đang cố bám lấy mảnh đất này. Một nhát chém, chia lìa âm dương, định ra bốn mùa, lập lại trật tự.
Khúc củi vỡ ra, tỏa ra một mùi hương mộc mạc của đất trời.
"Đấy, thấy chưa? Đơn giản mà." Lâm Thần lau mồ hôi trên trán, đưa rìu cho Ma Diễm. "Ông thử xem, coi như rèn luyện thân thể."
Ma Diễm nhận lấy rìu, lòng run rẩy không thôi. Lão biết, Lão Tổ đang chỉ điểm cho mình. "Dùng tâm" – chính là muốn lão thấu hiểu quy luật khai thiên của rìu, không được dựa dẫm vào ma công cũ kỹ.
Thế là, trong tiểu sơn cốc hẻo lánh ấy, một vị Chí Tôn đứng đầu ma đạo của vạn năm về trước, nay lại đang hì hục cầm rìu sứt chẻ củi mít với một vẻ mặt nghiêm túc như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo tối cao nhất. Mỗi lần rìu hạ xuống là một lần không gian xung quanh rung động, nhưng bị lực lượng của sơn cốc khóa chặt, không để lọt một tia sóng chấn động nào ra ngoài.
Ly Hỏa Tiên Quân thấy mình đứng không cũng ngại, vội vàng lên tiếng: "Lão Tổ, tiểu nhân có thể giúp gì không? Tôi… tôi rất biết nhặt lá đa và dọn cỏ."
Lâm Thần nhìn Ly Hỏa, gật đầu: "À, đúng lúc lắm. Cái vườn rau đằng kia dạo này cỏ dại mọc nhiều quá, làm mấy cây cải thảo nhà tôi không lớn nổi. Ông giúp tôi nhổ sạch chúng đi, nhớ nhổ tận gốc nhé."
Ly Hỏa vui mừng khôn xiết, vội vã chạy ra vườn rau. Nhưng vừa đặt chân vào vườn, lão liền chết lặng.
Cái gì là cải thảo?
Mỗi một cây cải thảo lá xanh mướt kia đều tỏa ra đạo vận vàng óng, đây chính là "Bát Bảo Lưu Ly Thái", ăn một lá có thể trường sinh bất tử! Còn cái đám "cỏ dại" mà Lão Tổ nói… Trời đất ơi! Đó là Vạn Năm Linh Chi, là Cửu Diệp Thiên Thảo, là những thần dược mà các Thánh địa bên ngoài có thể đem cả tính mạng của hàng vạn đệ tử ra để tranh giành.
"Nhổ… nhổ sạch sao?" Ly Hỏa lẩm bẩm, tay run rẩy chạm vào một nhành Cửu Diệp Thiên Thảo.
Tiếng của Lâm Thần từ xa vọng lại: "Đúng thế, cứ vứt hết đi. Loại cỏ ấy mọc dai lắm, chướng mắt vô cùng."
Ly Hỏa rớt nước mắt. Lão biết, ở tầm cảnh giới của Lão Tổ, những thứ gọi là thần dược đối với lão chỉ là rác rưởi quấy rầy rau cải của ngài. Lão hít một hơi thật sâu, bắt đầu cúi xuống… nhổ cỏ.
Cứ nhổ một nhành linh thảo, lòng Ly Hỏa lại thắt lại một cái. Nhưng ngay khi bàn tay lão chạm vào gốc rễ, một luồng kiến thức về thảo mộc tinh túy nhất ùa vào tâm trí lão. Hóa ra, nhổ cỏ cũng là một cách học. Nhổ cỏ chính là nhổ đi tâm ma, nhổ đi những tạp niệm đang bám rễ trong lòng người tu hành.
Trời đã sập tối hẳn. Trăng non mờ ảo treo đầu cành mít.
Bên ngoài sơn cốc, thế giới đang dậy sóng.
Tại các Thánh địa xa xôi, các món "Cực đạo đế khí" đột nhiên đồng loạt vang lên tiếng oanh minh. Những vị Thái thượng trưởng lão đang bế quan trong quan tài băng đột ngột bật nắp, kinh hãi nhìn về hướng Đông Hoang.
"Linh khí… linh khí thượng cổ đang hồi quy!"
"Tiên lộ… ai đó đã nối lại Tiên lộ rồi!"
"Đông Hoang rốt cuộc có biến cố gì? Mau! Mau cử người đi xem xét!"
Hàng vạn đạo độn quang từ bốn phương tám hướng bay về phía Đông Hoang như những con thiêu thân lao vào ánh lửa. Tất cả đều cảm nhận được, trật tự vạn năm qua của Thương Mang Cổ Giới đã chính thức sụp đổ. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của sự trường sinh, đang bắt đầu từ một sơn cốc vô danh.
Trong khi đó, ở "nguồn cơn của sự hỗn loạn", Lâm Thần đang bận rộn trong gian bếp nhỏ. Mùi khói bếp nhạt nhòa bay lên, trộn lẫn với mùi cá kho thơm phức và mùi cải xào.
Hắn đứng trước bếp lửa, vừa khuấy nồi vừa lẩm bẩm: "Tối nay có thêm khách, phải nấu nhiều cơm một chút. Hai ông khách này dù có hơi kỳ quặc, khóc lóc nhè nhẹ một tí, nhưng được cái siêng năng, chẻ củi nhặt cỏ đều rất nhanh. Thế gian này tìm đâu ra người tốt bụng mà nhiệt tình thế nhỉ?"
Lão Hắc nằm phục dưới chân bếp lửa, thỉnh thoảng lại sủa "Gâu" một tiếng phụ họa.
"Biết rồi, lát nữa sẽ cho ngươi một bát cơm trắng nhiều thịt." Lâm Thần cười, vỗ đầu con chó đen.
Món cơm trắng bình thường ấy, chính là thứ "Cửu Chuyển Trường Sinh Cháo" mà Ma Diễm và Ly Hỏa đang đỏ mắt mong chờ. Với họ, mỗi một hạt gạo trong cái bát sứt mẻ của Lâm Thần đều quý giá hơn mười tòa thàn trì cộng lại.
Tiên lộ thông suốt, không phải bằng pháp thuật hào quang, mà là thông suốt qua bàn tay mộc mạc của một vị Lão Tổ đang loay hoay với nồi cơm chiều.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt bình thản của Lâm Thần, soi rõ một chân lý đơn giản mà giới tu hành cả đời không hiểu nổi: Đạo, không phải ở trên trời cao, mà ở ngay trong nồi cơm thơm mùi củi mít.