Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 141: Tiên giới rung chuyển**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:25:05 | Lượt xem: 13

**CHƯƠNG 141: TIÊN GIỚI RUNG CHUYỂN**

Lâm Thần đứng giữa mảnh sân nhỏ của mình, nhìn đống đổ nát của sự nhận thức đang sụp đổ trước mắt, trái tim run lên bần bật.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Vốn dĩ hắn chỉ muốn làm một người tốt, thấy khách đến nhà thì pha trà đãi khách. Thế nhưng không biết có phải do trà hái trong vườn đã quá hạn, hay do nguồn nước trong ao sau nhà có vấn đề, mà mấy vị cường giả trông có vẻ oai phong lẫm liệt vừa uống xong liền thi nhau… "nổ tung".

Mà nổ theo kiểu gì cơ chứ? Không phải chết chùm, mà là mỗi người bốc lên một luồng ánh sáng chói lòa, sau đó là những tiếng rít gào về "Tiên duyên", "Đạo vận", rồi tranh nhau quỳ xuống đập đầu như giã tỏi.

Chưa dừng lại ở đó, sơn cốc nhỏ bé – nơi hắn đã vất vả vun vén suốt mười vạn năm để sống sót – đột nhiên phát điên. Cây liễu bên bờ ao vốn héo rũ, giờ đây cành lá xanh mướt, mỗi chiếc lá đều toát ra khí tức khiến Lâm Thần nhìn thôi đã thấy chóng mặt. Con chó Lão Hắc vốn dĩ chỉ biết nằm dài gặm xương, giờ đây thân hình phình to như quả núi, trên lưng mọc ra hai cái cánh đen xì rộng cả nghìn dặm, mỗi lần nó ngáp một cái là hư không xung quanh lại vỡ ra như thủy tinh.

"Xong rồi, chắc chắn là hệ thống bị lỗi, hoặc là mình đang nằm mơ!"

Lâm Thần lẩm bẩm, tay run run nắm lấy cái muôi gỗ. Hắn nhìn đám cường giả đang quỳ dưới đất, trong đầu nhảy số cực nhanh. Bây giờ đuổi họ đi thì sợ họ phát điên mà đập phá, mà giữ họ lại thì lấy gì mà nuôi?

"Này… các vị…" Lâm Thần hắng giọng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, dù bắp chân hắn đang đánh lô tô: "Chỗ của ta nhỏ hẹp, các ngươi đông thế này, trà cũng hết rồi, hay là… tìm chỗ khác mà chơi?"

Trong tai của vạn vị cường giả vừa đột phá lên Chân Tiên, lời này của Lâm Thần không khác gì sấm nổ ngang tai.

"Lão Tổ đang chê chúng ta lười biếng!"

Thẩm Nhược Băng, đại đệ tử với đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây tràn đầy sự hâm mộ và sùng bái. Nàng liếc nhìn vầng hào quang đang bao phủ sơn cốc, lại nghe lời "nhắc nhở" của sư phụ, lập tức não bộ bắt đầu vận hành với tốc độ kinh người.

"Sư phụ nói sơn cốc nhỏ hẹp… chính là ám chỉ chúng ta đã đạt đến cảnh giới này rồi, không thể cứ hưởng thụ dưới sự che chở của ngài mãi được. Ngài muốn chúng ta… khai cương thác thổ!"

Lục Tiểu Bảo, gã béo nhạy bén nhất, lập tức vỗ đùi một cái đét: "Đúng! Lão Tổ nói tìm chỗ khác mà chơi, chữ 'chơi' này chính là 'chinh chiến'! Ngài nhìn kia, phía trên đầu chúng ta!"

Gã chỉ tay lên bầu trời. Nơi đó, do sự nâng cấp đột ngột của sơn cốc, một khe nứt không gian khổng lồ đã xuất hiện. Ánh sáng vàng rực rỡ và tiên khí thuần khiết nhất tràn ra từ khe nứt đó. Đó là lối vào Tiên giới – nơi mà hàng triệu tu sĩ của Thương Mang Cổ Giới hằng mơ ước nhưng nghìn vạn năm qua không ai chạm tới được.

Lâm Thần nhìn theo ngón tay của Lục Tiểu Bảo. Hắn thấy một cái lỗ thủng trên trời, ánh sáng rọi xuống chói mắt. Theo bản năng của một "người phàm" yêu vườn tược, hắn thấy cái lỗ đó giống như một mảnh đất trống chưa được cày cấy.

"Cái lỗ kia… đất ở đó trông có vẻ màu mỡ đấy," Lâm Thần lẩm bẩm vì hoa mắt, "giá mà có ai ra đó khai khẩn, trồng thêm mấy luống rau thì tốt, chứ vườn của ta sắp không đủ ăn rồi."

Ý của Lâm Thần là: "Các ngươi đi chỗ khác mà phá đi, đừng làm hỏng vườn của ta."

Nhưng trong mắt đám người đang quỳ, đây là **Tuyên ngôn Chinh phạt**.

"Tuân mệnh Lão Tổ!"

Vạn vị cường giả đồng thanh hét lớn, tiếng vang làm rung chuyển chín tầng trời.

Cùng lúc đó, tại Tiên giới.

Tiên giới vốn là một nơi cao cao tại thượng, linh khí hóa sương, đình đài lầu các treo lơ lửng trên chín tầng mây. Tại trung tâm là Tiên Đế Cung, nơi cư ngụ của cửu đại Tiên Đế cai trị vạn cổ.

"Hửm? Có biến?"

Thanh Đế – một vị lão giả mang khí tức trường tồn, đột nhiên mở mắt. Lông mày lão nhíu chặt nhìn về phía cực Nam của Tiên giới. Nơi đó, không gian vốn bền vững hàng triệu năm đang bị một lực lượng thô bạo nào đó đục khoét.

"Là kẻ nào phi thăng? Khí thế này… có vẻ không nhỏ." Thanh Đế vuốt râu, điềm nhiên nói.

"Chỉ là một vị chân tiên mới thăng cấp thôi, Thanh lão cần gì để tâm." Một vị Tiên Đế khác lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt đối với hạ giới.

Thế nhưng, nụ cười trên mặt họ lập tức đông cứng.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, giống như tiếng gốm sứ bị vỡ. Bầu trời của Tiên giới, nơi được bảo hộ bởi vô số đạo tắc thượng cổ, đột nhiên bị một cái… lưỡi cuốc bằng sắt rỉ thò ra bổ một phát nát bét!

"Cái gì?!" Các vị Tiên Đế đồng loạt đứng bật dậy, trợn mắt hốc mồm.

Từ khe nứt không gian, không phải là một vị đạo cốt tiên phong, áo bào bay phất phơ phi thăng. Thay vào đó là một đám người mặc áo vải thô, quần xắn quá gối, khuôn mặt đằng đằng sát khí.

Dẫn đầu là một gã béo tròn, tay cầm một bàn cờ vỡ, nhưng mỗi quân cờ trên đó đều tỏa ra uy áp có thể trấn áp cả một vùng trời. Gã gào lên:

"Lão Tổ có lệnh! Đất này tốt, chiếm lấy để trồng cải bắp! Anh em, đào cho ta!"

Tiếp sau gã là một thiếu nữ xinh đẹp như họa, nhưng tay lại không cầm tiên kiếm mà cầm một cái… chổi tre. Nàng vung chổi một cái, một cơn lốc kiếm ý xé toạc vạn dặm mây mù, khiến mười vạn tiên binh canh giữ cổng trời chưa kịp định thần đã bị quét bay như lá khô.

"Dọn dẹp bụi trần, để lại đất sạch cho sư phụ gieo hạt!" Thẩm Nhược Băng lạnh lùng ra lệnh.

Phía sau nàng là vạn vị "phu phen" thực chất là những vị Thánh chủ, Lão tổ của các đại giáo ở Thương Mang Cổ Giới. Họ hăm hở vác theo cuốc, xẻng, thúng, mủng – những thứ mà Lâm Thần tiện tay vứt trong kho – nhưng giờ đây mỗi món đều đã tiến hóa thành Thái Cổ Thần Binh.

Chiếc cuốc của một vị Lão tổ nọ bổ xuống, vốn định đào đất, nhưng vô tình trúng phải một tòa Tiên cung lộng lẫy.

*Oành!*

Tiên cung cấp bậc Tuyệt phẩm linh khí, chịu được một đòn của Kim Tiên, vậy mà dưới cái cuốc đó lại tan nát như bùn loãng.

"A! Đất này hơi cứng, đại ca, bên này có mỏ đá!" Một vị Đại Thánh hưng phấn hô lên, vung xẻng xúc bay một nửa dãy núi Tiên thạch mà Tiên giới nâng niu bấy lâu.

Tiên giới đại loạn!

Đám quân đội của Tiên cung vốn thường ngày kiêu ngạo, giờ đây nhìn thấy đám "nông dân" này thì hồn xiêu phách lạc. Họ chưa từng thấy loại chiến tranh nào kỳ quái như vậy. Kẻ thù không muốn chiếm đoạt bảo vật, không muốn cướp đoạt công pháp, họ chỉ điên cuồng… phá nhà lấy đất!

"Dừng tay! Các ngươi là ai? Dám cả gan xâm phạm Tiên giới!"

Thanh Đế gầm lên, thân hình to lớn vạn trượng xuất hiện giữa không trung, áp chế toàn bộ quân đoàn làm vườn.

Lục Tiểu Bảo nhìn thấy Thanh Đế, không hề sợ hãi mà còn chùi mồ hôi trên trán, híp mắt cười: "Ồ, lại có thêm người đến ngăn cản chúng ta thực hiện ý chỉ của Lão Tổ sao? Này ông già, ông đứng chỗ đó vướng đất lắm, tránh ra cho bọn tôi bón phân!"

"Ngông cuồng! Đi chết đi!"

Thanh Đế đại nộ, vung tay ra một chưởng mang theo quy luật thời gian. Không gian như đóng băng, vạn vật đình trệ.

Thế nhưng, ngay lúc đó, một tiếng "Gâu!" trầm đục từ phía sau khe nứt truyền đến.

Một cái đầu chó khổng lồ màu đen từ khe nứt thò ra. Đôi mắt nó to như mặt trăng, nhìn Thanh Đế một cái đầy khinh thường. Nó chỉ cần há miệng hút một hơi, toàn bộ thần thông của Thanh Đế cùng với một mảng lớn tiên khí xung quanh đều bị hút sạch vào bụng.

Lão Hắc ngáp một cái, vẩy vẩy cái đuôi, một cơn cuồng phong đen kịt thổi tới làm Thanh Đế – vị đứng đầu Tiên giới – văng xa mấy vạn dặm, đâm sầm vào Tiên Đế Cung làm nó sụp đổ một nửa.

Đám "nông dân" dưới quyền Lâm Thần càng thêm phấn khích: "Lão Hắc đại gia đã ra tay rồi! Anh em, đẩy nhanh tiến độ! Lão Tổ nói tối nay muốn có đất mới để ươm hạt giống!"

Thế là, trong ánh mắt tuyệt vọng của các cư dân Tiên giới, những vườn thượng uyển nghìn năm bị xới tung để trồng rau muống, ao sen hóa kiếp bị tát cạn để nuôi cá rô phi, và những bảo điện uy nghiêm bị dỡ bỏ lấy gạch làm tường bao vườn cải.

Ở dưới sơn cốc, Lâm Thần vẫn đang loay hoay quét dọn nốt đống đổ nát trong sân.

Hắn nhìn lên khe nứt trên trời, thấy ánh sáng cứ chớp liên hồi, thỉnh thoảng còn có tiếng nổ đì đùng.

"Đám người này thật là… bảo đi khai khẩn đất hoang thôi mà làm gì mà ồn ào thế không biết? Chắc là đang dùng bộc phá để phá đá chăng?"

Lâm Thần thở dài, lau mồ hôi trên trán. Hắn đi đến góc tường, cầm lấy một hạt giống cải thảo xanh mướt – thứ mà hệ thống vừa mới ban cho.

"Dù sao thì đất mới chắc cũng cần loại hạt giống này."

Hắn tùy tay ném hạt giống vào khe nứt không gian phía trên đầu, miệng lẩm bẩm: "Bay đi hạt giống nhỏ, hãy bám rễ ở nơi đất mới đó nhé."

Ở phía bên kia khe nứt – tức là trung tâm của Tiên giới, hạt giống này vừa bay vào liền lập tức biến hóa. Nó hấp thụ lấy tiên khí vạn năm bị nén ép, biến thành một cây cổ thụ khổng lồ bao trùm cả bầu trời Tiên giới. Những chiếc lá cải của nó rủ xuống, mỗi chiếc đều chứa đựng một tầng trời mới, thay thế hoàn toàn Đạo tắc của Tiên giới cũ.

Lúc này, các Tiên Đế còn sống sót đều quỳ sụp xuống đất. Họ cảm nhận được một luồng ý chí vô thượng, vượt xa tầm hiểu biết của họ, đang phủ xuống từ hạt giống kia.

"Đây là… sáng thế…"

Thanh Đế toàn thân run rẩy, nước mắt giàn dụa: "Hóa ra… Tiên giới mà chúng ta tự hào, trong mắt vị đại năng kia chỉ là một mảnh đất cằn cỗi cần được cải tạo. Ngài ấy không muốn diệt chúng ta, ngài ấy chỉ muốn… gieo một cây cải!"

Tại sơn cốc, Lâm Thần bỗng nghe thấy tiếng "Ting" của hệ thống.

[Nhiệm vụ: Mở rộng diện tích canh tác – Hoàn thành.]
[Phần thưởng: Thọ nguyên +1.000.000 năm.]
[Chúc mừng ký chủ đã vô tình thống trị Tiên giới.]

Lâm Thần đứng hình.

Cái gì? Thống trị Tiên giới? Mình á?

Hắn nhìn cái cuốc rỉ sét trong tay, rồi lại nhìn cái xô nhựa bên chân, sau đó bật cười khổ: "Hệ thống này chắc chắn là hỏng thật rồi. Mình chỉ trồng có mấy cây cải, lấy đâu ra Tiên giới mà thống trị?"

Hắn lại nhìn lên trời, thấy khe nứt đã bắt đầu khép lại, để lại một màu xanh mướt của lá cải (mà trong mắt cư dân Tiên giới là sắc xanh của hy vọng mới).

"Thôi, mặc kệ đi. Sống lâu thế này rồi, thống trị hay không cũng vậy, quan trọng là ngày mai có rau cải tươi mà ăn là được."

Nghĩ đoạn, Lâm Thần thong dong đi vào bếp, chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm.

Trong khi đó, ở trên Tiên giới, các "nông dân" dưới trướng hắn đang vừa đổ mồ hôi cày cuốc, vừa hò hát vang trời. Một thời đại mới đã bắt đầu, thời đại mà Tiên nhân cũng phải tập cách cầm cuốc, nếu không muốn bị đuổi khỏi "vườn rau" của Lão Tổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8