Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 144: Lâm Thần lên Tiên giới tìm đất trồng rau**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:27:38 | Lượt xem: 13

**Chương 144: Khai hoang tại Thượng giới**

Lâm Thần đứng trước mảnh vườn rau cải sau sơn cốc, nét mặt lộ rõ vẻ ưu tư của một người nông dân lâu năm đang trăn trở về mùa vụ. Hắn thở dài, tay vân vê một phiến lá cải xanh ngắt nhưng hơi có chút vàng vọt ở rìa lá — ít nhất là trong mắt hắn là vậy.

"Lạ thật, rõ ràng là giống tốt, nước tưới cũng đầy đủ, sao dạo này trông chúng cứ ỉu xìu thế nhỉ?" Lâm Thần lẩm bẩm.

Hệ thống trong đầu hắn đúng lúc vang lên một âm thanh khô khốc: *【 Nhiệm vụ sinh hoạt: Nâng cấp chất lượng đất. Đất tại địa phương đã cạn kiệt linh khí cơ bản cho giống cải tiến. Gợi ý: Tìm kiếm khu vực có thổ nhưỡng 'nguyên thủy' hơn. 】*

Lâm Thần chặc lưỡi. Hắn đã ở cái sơn cốc này một trăm ngàn năm, trồng đi trồng lại bao nhiêu lượt, chắc là đất "bạc màu" thật rồi. Hắn nhớ mang máng mấy lão già hay lảng vảng quanh cổng cốc thi thoảng lại thốt lên mấy câu về "Tiên giới", nơi có "linh khí hóa lỏng", "đất thánh ngàn đời".

"Chắc Tiên giới giống như mấy vùng đất đỏ bazan hay đất phù sa ở quê mình ngày xưa, đất ở đó chắc hẳn là cực kỳ màu mỡ."

Nghĩ là làm, Lâm Thần gọi hai đệ tử và "con chó nhỏ" của mình lại.

"Nhược Băng, Tiểu Bảo, chuẩn bị đồ đạc. Chúng ta đi tìm ít đất mới về cải tạo vườn rau. Nghe nói Tiên giới gì đó có đất tốt, chúng ta lên đó xem sao."

Thẩm Nhược Băng đang luyện kiếm — thực chất là đang cầm cây chổi quét lá đa mà ngộ đạo — nghe thấy vậy thì tay run lên, chổi suýt chút nữa rớt xuống đất. Nàng trợn tròn mắt, giọng run run:

"Sư… Sư phụ, người nói là muốn 'phi thăng'?"

Lục Tiểu Bảo cũng đang hí hoáy sắp xếp bàn cờ vây, nghe xong thì nhảy dựng lên, mặt đầy hưng phấn: "Sư phụ, rốt cuộc người cũng thấy nơi này quá chật chội, muốn lên đó quét sạch mấy lão già cổ hủ trên kia rồi sao?"

Lâm Thần nhíu mày: "Quét sạch gì chứ? Ta chỉ đi xin ít đất trồng rau thôi mà. Hai đứa bay đừng có nghĩ ngợi lung tung. Tiện thể mang theo cái cuốc rỉ của ta, cả cái bao tải nữa."

Lão Hắc, con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gốc liễu, lim dim mắt nhìn Lâm Thần. Nó thừa biết cái gọi là "đi xin ít đất" của chủ nhân nó thực chất là đi "di dời" linh mạch của giới diện khác. Nó ngáp một cái dài, lười biếng đứng dậy, thầm nghĩ: *Thêm một lũ Tiên nhân nữa sắp gặp vận rủi rồi.*

Cả nhóm xuất phát. Lâm Thần cầm một tấm bản đồ da thú cũ kỹ mà hắn rút ra từ "Thanh lâu bách khoa" (hệ thống cho). Thực chất, đó là *Vạn Giới Càn Khôn Đồ*, thứ bảo vật có thể vạch ra con đường tắt xuyên qua mọi kết giới thế giới.

Họ đi đến một thác nước phía sau cốc. Lâm Thần chỉ tay vào một khe nứt không gian đang tỏa ra áp lực kinh khủng, thứ có thể nghiền nát một vị Chân Tiên thành bụi mịn ngay lập tức: "Này, bãi bùn này hơi dốc một chút, hai đứa xắn quần lên cho khỏi bẩn, cứ bước qua là tới."

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn cái khe nứt vỡ vụn, quy luật thiên đạo quanh đó đang gào thét vì bị cưỡng ép mở ra, nuốt ngụm nước bọt. Sư phụ gọi đây là "bãi bùn dốc"?

Nhưng khi Lâm Thần điềm nhiên bước vào, áp lực đó đột nhiên tan biến như tuyết gặp nắng xuân, biến thành những dải lụa mềm mại nâng đỡ bước chân của họ.

Tại Tiên giới, ở vị trí được gọi là Cửu Tiêu Tiên Cung, vốn là một trong những thế lực đứng đầu của Thượng giới. Nơi đây mây mờ bao phủ, lầu các nguy nga tọa lạc trên những hòn đảo bay bồng bềnh. Trung tâm của Tiên cung là *Thiên Quyển Tiên Điền* — một mảnh đất rộng nghìn trượng, quanh năm tỏa ra ánh hào quang bảy màu.

Đây là đất tổ của Tiên cung, mỗi tấc đất đều kết tinh từ tiên khí vạn năm, chuyên dùng để trồng *Thái Thượng Bất Tử Thảo*.

Đột nhiên, không gian phía trên Tiên Điền nứt ra một đường nhỏ. Một thanh niên trông dáng vẻ hiền lành, mặc áo vải thô, lưng giắt cái cuốc rỉ sét bước ra, phía sau là một thiếu nữ lạnh lùng, một gã béo và một con chó đen gầy.

Lâm Thần vừa đặt chân xuống, hít một hơi không khí rồi ho sặc sụa: "Khụ khụ… Sao ở đây nhiều bụi mịn thế này? Không khí Tiên giới có vẻ ô nhiễm hơn ở dưới núi nhà mình."

Thẩm Nhược Băng đứng cạnh đó, tim đập thình thịch. Đây là Tiên khí! Tiên khí tinh khiết đến mức hóa lỏng! Nàng cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đang tham lam hấp thụ, tu vi vốn đang bị kẹt tại đại đỉnh phong của hạ giới bỗng nhiên có dấu hiệu muốn vỡ tung.

Lâm Thần cúi xuống nhìn mảnh đất dưới chân, mắt hắn sáng rực lên như nhìn thấy vàng.

"Trời ơi! Nhìn xem Nhược Băng, Tiểu Bảo! Mảnh đất này… mảnh đất này quả thật là cực phẩm! Nó có màu tím thẫm, đất tơi xốp, lại còn phát sáng lấp lánh thế kia. Đây chắc chắn là loại đất đen giàu mùn mà hệ thống nói tới."

Hắn bước tới giữa Thiên Quyển Tiên Điền, xót xa nhìn mấy gốc *Thái Thượng Bất Tử Thảo* đang tỏa ra thần quang nghìn trượng quanh đó: "Ôi thật lãng phí! Đất tốt thế này mà toàn trồng ba cái loại hoa lá lòe loẹt, chẳng có chút giá trị dinh dưỡng nào cả. Ai đời lại đi trồng cỏ dại ở đây chứ?"

Trong mắt Lâm Thần, những cây tiên thảo mà cả Tiên giới sẵn sàng bỏ cả mạng sống để tranh giành, chỉ là mớ "cỏ dại" không hơn không kém.

"Tiểu Bảo, cầm lấy bao tải, chúng ta bốc đất!"

"Sư… Sư phụ, thực sự là bốc đất sao?" Lục Tiểu Bảo nhìn ra xa, thấy thấp thoáng những vị Tiên nhân thủ hộ mặc kim giáp đang từ phía xa bay lại.

"Chứ chẳng lẽ lên đây để chơi?" Lâm Thần hăm hở rút cái cuốc từ sau lưng ra.

Chiếc cuốc của Lâm Thần vốn là sắt rỉ, nhưng khi hắn giơ lên, cả vòm trời Tiên giới bỗng nhiên tối sầm lại. Một đạo ý chí cổ xưa, mạnh mẽ đến mức không thể diễn tả bằng lời trực tiếp khóa chặt lên mảnh Thiên Quyển Tiên Điền.

"Phập!"

Lâm Thần bổ một nhát cuốc xuống.

Chấn động! Một tiếng nổ không vang lên trong không khí, mà vang lên trong linh hồn của mọi sinh linh tại Cửu Tiêu Tiên Cung. Long mạch của Tiên cung bị cú bổ này làm cho gãy đôi, tiên khí cuồn cuộn từ dưới lòng đất bị cưỡng ép trào lên.

"Dừng tay lại! Kẻ nào to gan dám xâm phạm Thánh địa Cửu Tiêu!"

Một tiếng gầm vang dội thiên địa. Mười mấy vị Tiên Vương thủ hộ lập tức xuất hiện, bao vây lấy nhóm người Lâm Thần. Người cầm đầu là một lão giả râu tóc trắng xóa, tu vi đã đạt tới cấp độ Tiên Tôn, chính là đại trưởng lão của cung.

Lão nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà suýt chút nữa ngất xỉu: Thiên Quyển Tiên Điền của họ — mảnh đất linh thiêng nhất — đã bị tên thanh niên kia bổ một lỗ lớn. Tệ hơn nữa, những gốc Bất Tử Thảo bị hắn nhổ lên vứt sang một bên như vứt rác.

"Này ông già," Lâm Thần lau mồ hôi trên trán, gương mặt lộ vẻ thật thà: "Ta thấy mảnh đất này các ông để hoang cho cỏ dại mọc nhiều quá, uổng phí hết tài nguyên thiên nhiên. Ta xin một ít đất này về trồng cải, coi như là giúp các ông dọn dẹp mặt bằng nhé?"

Cả đám Tiên nhân đứng hình.

Dọn dẹp mặt bằng? Xin ít đất về trồng cải?

Đại trưởng lão mặt đỏ tía tai, rung rẩy chỉ vào Lâm Thần: "Ngươi… ngươi có biết đây là cái gì không? Đây là cội nguồn linh mạch của Thượng giới! Ngươi lại muốn lấy đất này để… trồng rau cải?"

Lâm Thần hơi áy náy. Chắc là mình xin hơi nhiều quá khiến người ta tiếc đất. Hắn vội vã lấy từ trong túi vải ra một bình nước gỗ: "Thôi thế này đi, ta không xin không của các ông. Đây là nước suối sau nhà ta, tặng các ông một gáo coi như tiền mua đất được không?"

Lâm Thần múc một gáo nước, tưới đại xuống một hốc đất nhỏ gần đó để tỏ lòng thành ý.

Đại trưởng lão đang định ra lệnh ra tay, nhưng ngay khi giọt nước từ cái gáo gỗ của Lâm Thần rơi xuống mặt đất, đồng tử của lão co rút lại như hạt kim.

*Xèo xèo!*

Một luồng linh khí đậm đặc đến mức kinh hồn bạt vía bùng nổ. Tại chỗ nước tưới qua, một gốc cỏ khô bên cạnh bỗng nhiên sinh trưởng thần tốc, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một cây cổ thụ khổng lồ tỏa ra hơi thở của Đạo. Những mảnh vỡ quy luật không gian xung quanh bỗng chốc được vá lại hoàn hảo, hơn thế nữa, rào cản tu vi vạn năm của Đại trưởng lão bỗng dưng rung chuyển mãnh liệt.

*Đây không phải là nước! Đây là… Hỗn Độn Nguyên Dịch!*

Đại trưởng lão hít một ngụm khí lạnh, đôi chân già nua run bần bật. Một gáo nước có thể khiến cả thế giới tiến hóa, vậy vị "thanh niên" trước mắt này… hắn là loại tồn tại gì?

"Lão Tổ… vị tiền bối này…" Một Tiên Vương bên cạnh lắp bắp, kiếm trong tay đã sớm rơi xuống đất từ lúc nào.

Lâm Thần thấy đối phương im lặng, tưởng là họ vẫn chê ít. Hắn tặc lưỡi: "Chỗ nước này quý lắm đấy, tôi phải chắt chiu mãi mới mang đi được một bình. Nếu các ông còn thấy chưa đủ… hay là tôi để con chó nhà tôi để lại đây một bãi phân? Phân của nó tốt cho đất lắm, cực kỳ nhiều đạm."

Lão Hắc nghe thấy vậy thì gầm gừ một tiếng trong cổ họng, nhìn Đại trưởng lão với ánh mắt chứa đầy sát khí của Thái Cổ Thần Thú. Chỉ một cái liếc mắt đó, Đại trưởng lão cảm giác như mình vừa bị một lỗ đen nuốt chửng, thần hồn suýt chút nữa tan rã.

"Không… Không cần! Không dám!" Đại trưởng lão đột ngột quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu *cốp* một tiếng rõ to: "Tiền bối! Người thích đất nào cứ lấy! Toàn bộ Thiên Quyển Tiên Điền này, nếu người thấy chưa đủ, chúng tôi sẽ cho người dời cả Tiên cung này đi luôn!"

Lâm Thần ngơ ngác: "Dời cả cung đi làm gì? Ta lấy vài bao tải đất là đủ dùng rồi. Các ông nhiệt tình quá làm ta thấy ngại."

Hắn quay sang bảo Lục Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, múc nhanh lên, đất này quý thật, người dân ở đây mến khách đến mức muốn tặng cả nhà cho mình kìa."

Lục Tiểu Bảo cười hì hì, lấy ra cái xẻng (thực chất là một món Chuẩn Đế Binh), hăm hở xúc đất. Mỗi nhát xúc của hắn là một lần đào đi một phần tinh hoa của Tiên giới. Nhưng lạ thay, linh mạch vốn bị đứt gãy lúc nãy, dưới sự hiện diện của Lâm Thần, lại tự động nối liền và phát triển rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể nó đang hân hoan khi được "tiền bối" ghé thăm.

Khoảng nửa canh giờ sau, Lâm Thần vác bao đất nặng trĩu trên vai, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui của người lao động sau một ngày vất vả.

"Xong rồi, đủ cho ba vụ cải sắp tới." Lâm Thần gật đầu chào Đại trưởng lão vẫn đang quỳ dưới đất: "Cảm ơn các ông nhé. Tiên giới các ông thật là trù phú, đất đai thì màu mỡ mà con người lại vô cùng hiếu khách. Có dịp xuống sơn cốc của ta, ta sẽ mời các ông ăn cháo hành."

Nói xong, Lâm Thần dắt chó, dẫn đệ tử thản nhiên bước vào khe nứt không gian ban nãy, biến mất tăm hơi.

Ngay khi hắn vừa đi khỏi, bầu trời Tiên giới đột nhiên bừng sáng. Những rào cản giới hạn thọ nguyên của hàng ngàn tu sĩ trong Cửu Tiêu Tiên Cung đột ngột bị nới lỏng. Một cơn mưa linh khí cam lộ rơi xuống khắp nơi.

Đại trưởng lão ngẩng đầu lên, nhìn gáo nước gỗ mà Lâm Thần bỏ lại (thực ra hắn quên cầm về), giọng run rẩy: "Đại cơ duyên… Đây là đại cơ duyên chưa từng có trong triệu năm qua! Chúng ta rốt cuộc đã gặp được vị Lão Tổ nào vậy? Chỉ một chút đất bẩn mà Người trả lại cho chúng ta cả một kỷ nguyên hoàng kim!"

Trong khi đó, ở dưới sơn cốc, Lâm Thần đã bắt đầu bận rộn đổ đất mới vào vườn.

"Nhìn này Nhược Băng, đất này tốt thật sự. Mới đổ vào mà ta cảm thấy tay chân khỏe mạnh hẳn ra. Đúng là Tiên giới, cái gì cũng 'hịn' hơn hạ giới mình."

Lâm Thần vừa làm vừa hát, lòng đầy hy vọng về một vụ cải bội thu. Hắn hoàn toàn không biết rằng, đống "đất bẩn" hắn mang về thực chất là nền móng cốt lõi nhất của thế giới bên trên, và những hạt giống hắn vừa gieo xuống sẽ mọc ra những thứ có thể khiến trời đất phải điên đảo một lần nữa.

Lão Hắc nằm cuộn tròn bên hiên nhà, nhìn chủ nhân mình đang hì hục trồng rau, thầm thở dài: *Chủ nhân ơi là chủ nhân, Ngài mà cứ tiếp tục đi 'khai hoang' kiểu này, sớm muộn gì Ngài cũng biến cả trời đất thành cái trang trại gia đình của Ngài mất thôi.*

Nhưng Lâm Thần nào quan tâm. Đối với hắn, làm Trường Sinh Lão Tổ hay làm kẻ vô địch gì đó không quan trọng bằng việc tối nay có được một bát canh cải thảo ngon lành.

"Sống thọ thực ra là nhờ ăn uống sạch sẽ, điều độ cả thôi."

Lâm Thần hài lòng lau mồ hôi, đứng giữa vườn rau bốc lên hào quang vạn trượng mà vẫn tưởng mình là một lão nông phàm trần sống lâu một chút.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8