Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 153: Thiên Đạo bị thuần hóa**
Bầu trời Thương Mang Cổ Giới lúc này không còn là màu xanh biếc hay hoàng hôn đỏ rực thường thấy. Thay vào đó, một màu vàng kim lộng lẫy, tràn đầy khí tức thần thánh bao trùm lấy vạn vật.
Tại Trung Châu, những vị Lão quái vật vốn đã tự phong ấn mình trong quan tài đá hàng ngàn năm để kéo dài hơi tàn, lúc này đồng loạt phá vỡ quan tài chui ra, gương mặt già nua run rẩy nhìn lên không trung.
"Công đức kim vân? Đây là… Thiên đạo hạ xuống phúc trạch đại địa?"
"Không đúng! Ngươi nhìn xem, Thiên quy đang sụp đổ, trật tự vạn vật đang bị viết lại! Có kẻ đã vượt qua khỏi quy luật của Thiên Đạo, bắt ép Thiên Đạo phải thần phục!"
"Trời ạ, vị đại năng nào mà lại kinh khủng đến thế? Ngay cả ý chí của thế giới cũng bị hắn nắm thóp sao?"
Trong khi toàn bộ giới tu hành đang rơi vào trạng thái kinh hãi tột độ, thì tại một góc nhỏ của Đông Hoang, trong một sơn cốc yên bình bị bao phủ bởi lớp sương mù nhạt, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Lâm Thần đang cau mày nhìn đứa nhỏ trước mặt. Tiểu Hoàng — hiện thân của Thiên Đạo — lúc này đang ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ nhỏ mà Lâm Thần tự tay đóng. Đứa trẻ này trông chỉ khoảng năm, sáu tuổi, gương mặt trắng trẻo nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự lạnh lẽo, cao ngạo không thuộc về lứa tuổi này.
Trong lòng Tiểu Hoàng đang là một cơn bão tố. Nó vốn là ý chí tối cao của thế giới này, là thực thể đứng trên vạn vật, nắm giữ sinh sát trong tay. Thế nhưng, kẻ phàm nhân trước mặt này vừa rồi chỉ dùng một bát nước cháo mà đã phong ấn toàn bộ quyền năng của nó, bắt nó phải hóa thành hình người.
"Rốt cuộc hắn là ai?" Tiểu Hoàng nghiến răng, đôi mắt hoàng kim ẩn hiện sát cơ. "Ta là Thiên Đạo! Chỉ cần ta khôi phục lại một chút sức mạnh, ta sẽ khiến kẻ ngạo mạn này tan thành mây khói, biến sơn cốc này thành hư vô!"
Lâm Thần nhìn đứa nhỏ đang trừng mắt nhìn mình, trong lòng không khỏi thở dài. Anh nghĩ: "Đứa nhỏ này chắc chắn là con nhà gia thế bị kẻ thù truy sát đến tán gia bại sản, cho nên ánh mắt mới đầy thù hận như vậy. Khổ thân, còn nhỏ thế này mà tâm lý đã bị vặn vẹo rồi."
Anh gãi gãi đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền hậu nhất có thể:
— Tiểu Hoàng à, cháu đừng sợ. Ở đây không có ai làm hại cháu đâu. Chắc cháu đói lắm rồi phải không? Để gia gia cho cháu ăn cái này.
Nói rồi, Lâm Thần thò tay vào một cái hũ gốm cũ kỹ đặt trên bàn. Cái hũ này trông rất bình thường, thậm chí còn bám đầy bụi bặm, nhưng khi nắp hũ vừa mở ra, một mùi hương thanh tao lạ kỳ nhẹ nhàng lan tỏa.
Tiểu Hoàng vốn định quay đi chỗ khác, nhưng ngay khi mùi hương kia xộc vào mũi, toàn bộ linh hồn của nó như bị rung động.
Lâm Thần lấy ra một viên tròn nhỏ, màu sắc hơi xám, trông giống hệt như những viên kẹo mạch nha rẻ tiền ở dưới trấn.
— Nè, kẹo gia gia tự làm đó. Hồi trước buồn chân buồn tay, ta có hái mấy loại cỏ dại sau nhà rồi cô đặc lại. Hơi đắng một chút nhưng mà tốt cho sức khỏe lắm.
Kẹo mạch nha? Cỏ dại?
Lão Hắc đang nằm phủ phục ở góc sân, vừa nghe thấy thế thì tai nó dựng đứng lên, nước dãi suýt nữa thì chảy ra ròng ròng. Nó biết rõ cái "hũ kẹo" đó là gì. Đó là nơi Lâm Thần ném vào những thứ mà anh gọi là "cỏ dại", nhưng thực chất là Tiên thảo vạn năm, cửu chuyển linh dược mà đám cường giả bên ngoài sẵn sàng giết nhau để giành giật dù chỉ một mẩu lá.
Qua bàn tay của Lâm Thần, những thứ đó bị cô đặc lại, hình thành nên "Thần Ma Tạo Hóa Đan" — thứ mà chỉ cần một viên cũng đủ để một người phàm thăng thiên hóa tiên, thậm chí giúp tu sĩ cải tử hoàn sinh, đúc lại thần hồn.
Tiểu Hoàng nhìn viên kẹo trong tay Lâm Thần, bản năng của Thiên Đạo mách bảo nó rằng thứ này cực kỳ nguy hiểm. Nhưng một bản năng khác — bản năng của cơ thể sống vừa mới hình thành — lại hối thúc nó phải chiếm lấy thứ đó.
"Định dùng độc dược để khống chế ta sao?" Tiểu Hoàng thầm nghĩ, "Hừ, ta là Thiên Đạo, vạn độc bất xâm! Để xem ngươi định giở trò gì!"
Nó giật phắt viên kẹo từ tay Lâm Thần, ném tọt vào miệng.
"Oàng!"
Trong khoảnh khắc viên kẹo tan ra, Tiểu Hoàng cảm thấy như có một dải ngân hà vừa nổ tung trong miệng mình.
Không phải là độc dược. Càng không phải là kẹo mạch nha.
Đó là quy luật! Là những mảnh vỡ của Đạo thuở sơ khai, là khởi nguồn của sự sống và cái chết, là tinh túy của toàn bộ kỷ nguyên trước đó mà chính bản thân nó — Thiên Đạo hiện tại — cũng chưa bao giờ chạm tới được.
Cảm giác cay nồng của gừng (thực chất là lôi hỏa tinh túy), vị ngọt thanh của mật ong (là nước cam lộ của thiên giới), và một chút vị đắng (là tuế nguyệt lắng đọng)… tất cả cuộn trào thành một dòng chảy mãnh liệt, tưới mát toàn bộ kinh mạch và thần hồn đang bị tổn thương của nó.
Ánh mắt lạnh lẽo của Tiểu Hoàng dần dần tan rã. Một cảm giác hạnh phúc, ấm áp và bình yên chưa từng có bao trùm lấy nó.
Thiên Đạo là gì? Thiên Đạo là sự công bằng tuyệt đối, là cái lạnh lẽo của quy luật. Thiên Đạo không biết buồn, không biết vui, không biết mùi vị. Suốt hàng triệu năm qua, nó chỉ đứng đó, nhìn thế gian luân chuyển một cách vô hồn.
Nhưng lúc này, lần đầu tiên trong đời, "nó" biết thế nào là "ngon".
"Thứ này… thứ này thực sự là do kẻ phàm nhân này làm ra sao?"
Tiểu Hoàng ngẩng đầu lên nhìn Lâm Thần. Lúc này, trong mắt nó, Lâm Thần không còn là một kẻ phàm nhân đáng ghét nữa. Hình bóng của anh bỗng chốc trở nên cao lớn, vĩ đại và bao dung như chính đại đạo mà nó hằng theo đuổi.
Lâm Thần thấy đứa trẻ ăn xong thì mặt đờ ra, rồi đôi mắt vốn đỏ ngầu sát khí bỗng trở nên lấp lánh như sương sớm, liền cười ha hả, xoa đầu nó:
— Sao hả? Ngon lắm đúng không? Ta biết mà, bọn trẻ con đứa nào cũng thích đồ ngọt. Nếu ngoan, mai gia gia lại cho ăn tiếp.
Bàn tay của Lâm Thần vuốt ve trên đầu Tiểu Hoàng. Nếu là bình thường, ai dám chạm vào đầu Thiên Đạo, kẻ đó sẽ bị thiên lôi đánh thành tro bụi ngay lập tức. Nhưng lúc này, mỗi lần tay Lâm Thần lướt qua, Tiểu Hoàng lại cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ linh hồn mình được trút bỏ. Những xiềng xích của trách nhiệm, những áp lực từ sự cân bằng thế giới bỗng chốc tan biến.
Lâm Thần quay sang chiếc kệ gỗ, lấy xuống một thứ gì đó. Đó là một món đồ chơi nhỏ được đục đẽo từ gỗ liễu (Thần Liễu thượng cổ). Món đồ chơi có hình một bánh xe nhỏ, bên trên gắn những thanh gỗ có thể xoay tròn.
— Nè, kẹo thì ăn xong rồi, cầm cái này đi chơi đi. Đây là "Luân hồi xa" — à không, là cái Chong chóng gỗ ta mới làm xong đó. Cầm lấy mà quay cho vui.
Tiểu Hoàng run rẩy nhận lấy cái chong chóng.
Trong mắt Lâm Thần, đó là đồ chơi trẻ con.
Nhưng trong mắt Thiên Đạo, đây chính là "Luân Hồi Bàn" đã bị thất lạc từ thời Thái Cổ! Những thanh gỗ nhỏ kia chính là sáu đường luân hồi: Nhân, Thần, Ma, Yêu, Quỷ, Súc. Mỗi vòng xoay của cái chong chóng này có thể định đoạt sự đầu thai của hàng triệu sinh linh.
Hắn… hắn tùy tiện đem một món chí bảo định đoạt vận mệnh thế giới trao cho mình để làm đồ chơi sao?
Sự kiêu ngạo cuối cùng trong lòng Tiểu Hoàng sụp đổ hoàn toàn.
Nó chợt nhận ra, làm Thiên Đạo thì có gì hay? Làm Thiên Đạo thì phải chịu sự quản thúc của quy luật, phải cô độc trên chín tầng trời. Còn ở đây, nó có kẹo ngon để ăn, có đồ chơi thần cấp để chơi, và quan trọng nhất… nó có một người "gia gia" siêu cấp vô địch che chở.
Tiểu Hoàng ôm chặt lấy cái chong chóng gỗ vào lòng, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Thần, giọng nói non nớt cất lên, mang theo một sự thành tâm chưa từng có:
— Gia gia… Tiểu Hoàng sau này sẽ ngoan.
Lâm Thần cười tít mắt, lòng tràn đầy vui sướng. Cuối cùng anh cũng cảm thấy mình không còn cô đơn trong cái sơn cốc rộng lớn này nữa. Có một đứa cháu để chăm sóc, chẳng phải là mục tiêu sống lâu sống thọ nhất sao?
— Ngoan lắm! Nào, theo gia gia ra vườn. Ta chỉ cho cháu cách cuốc đất. Lao động là vinh quang, sống lâu là phải chăm vận động cháu ạ.
Tiểu Hoàng gật đầu lia lịa, lon ton chạy theo sau Lâm Thần.
Ở góc sân, Lão Hắc chỉ biết rên rỉ trong lòng: "Xong rồi, Thiên Đạo bị thuần hóa thật rồi. Từ nay về sau, ai mà dám chọc giận lão tổ, chắc chắn sẽ bị đứa nhỏ này dùng cái chong chóng kia quay cho xuống hố phân hết quá!"
Đúng lúc đó, bầu trời ngoài sơn cốc bỗng nhiên chấn động mãnh liệt.
Một nhóm cường giả, dẫn đầu là một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Thái Dương Thánh Địa — tu vi đã đạt tới Trường Sinh Bí Cảnh tầng thứ bảy — đang đáp xuống ngay trước cổng sơn cốc. Khí thế của bọn họ làm mây mù tản ra, uy áp tỏa ra khiến cỏ cây vạn dặm phải cúi đầu.
— Người bên trong nghe đây! Thiên tượng dị biến, Thiên Đạo ẩn tàng tại phương này. Kẻ nào dám giấu giếm ý chí của thế giới, mau mau nộp ra, nếu không đừng trách Thái Dương Thánh Địa ta san bằng nơi này thành bình địa!
Tiếng quát như sấm sét nổ vang giữa không trung, xuyên qua cả lớp sương mù bảo vệ.
Trong sân, Lâm Thần giật mình, cái cuốc suýt nữa thì rơi vào chân. Anh run giọng:
— Chết tiệt, lại là đám đòi nợ hay kẻ thù của nhà Tiểu Hoàng tìm đến đây sao? Sao mà khí thế dữ dội vậy nè?
Tiểu Hoàng, lúc này đang cầm cái chong chóng gỗ, bỗng khựng lại. Ánh mắt nó vừa mới tràn đầy sự ngây thơ khi nhìn Lâm Thần, lập tức biến đổi, trở nên lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi kiếm đồ sát vạn cổ.
Nó ngước nhìn ra ngoài cổng sơn cốc, môi nhỏ khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Đám kiến hôi kia, dám đến làm phiền bữa trà chiều của gia gia ta sao?"
Tiểu Hoàng nhẹ nhàng đưa tay lên, định xoay cái chong chóng gỗ trong tay.
Lão Hắc thấy cảnh đó, lông tơ dựng ngược lên. Nó biết, nếu Tiểu Hoàng thực sự xoay cái "chong chóng" kia, thì toàn bộ quân đoàn bên ngoài kia không chỉ chết, mà là sẽ bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian, vĩnh viễn không được đầu thai.
Nhưng Lâm Thần lại nhanh hơn một bước. Anh vội vàng chạy lại, bế xốc Tiểu Hoàng lên, mặt tái mét:
— Tiểu Hoàng, đừng sợ! Vào nhà núp ngay! Để gia gia ra nói chuyện phải trái với bọn họ. Thật là, thời đại gì rồi mà cứ thích gào thét ngoài cửa nhà người ta thế không biết!
Lâm Thần vừa bế Tiểu Hoàng chạy vào nhà, vừa vơ đại cái chổi lông gà (vốn làm từ lông vũ của Thần Điểu Thập Nhật Kim Ô) dựng ở góc cửa để phòng thân.
Ở ngoài cổng, vị Thái Thượng Trưởng Lão nọ vừa định tung ra một đòn hủy diệt để phá nát sơn cốc, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Một con chó đen gầy gò, lững thững bước ra khỏi làn sương mù. Nó không sủa, cũng chẳng gầm gừ, chỉ đơn giản là ngồi xuống, nhìn bọn họ bằng ánh mắt… khinh bỉ.
— Một con chó ghẻ? — Một tên đệ tử quát lớn — Cút ngay!
Nhưng vị Thái Thượng Trưởng Lão kia lại không dám nhúc nhích. Ông ta trừng mắt nhìn con chó đen, mồ hôi hột chảy ra như suối.
Trong mắt ông ta, đó không phải là con chó.
Đó là một cái hố đen khổng lồ đang há miệng chờ chực! Xung quanh con chó kia, không gian đang bị nuốt chửng, quy luật thời gian đang bị bẻ cong.
"Đó là… Thôn Phệ Thần Thú?" — Lão già run rẩy, đôi chân mềm nhũn không đứng vững.
Đúng lúc đó, tiếng của Lâm Thần từ trong nhà vọng ra, mang theo một chút bực dọc và… sợ hãi (mà mọi người lại nghe thành sự uy nghiêm tột đỉnh):
— Lão Hắc! Đuổi bọn họ đi! Đừng để họ làm ồn, Tiểu Hoàng nhà ta đang cần nghỉ ngơi!
Lão Hắc thở dài một tiếng, chậm rãi đứng dậy. Nó nhìn đám người trước mặt, rồi há miệng, phát ra một tiếng "Gâu" nhẹ tênh.
"Uỳnh!"
Một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ. Không phải là lực lượng vật lý, mà là một lực lượng xóa sổ ý chí.
Vị Thái Thượng Trưởng Lão cùng toàn bộ đại quân của Thái Dương Thánh Địa, chưa kịp phản ứng gì đã bị thổi bay ra xa vạn dặm. Kẻ thì rơi xuống biển, người thì kẹt trong núi đá, toàn bộ tu vi bị phong ấn, kinh mạch đứt đoạn, nhưng kỳ lạ là không một ai mất mạng.
Đó là sự khống chế sức mạnh đạt đến cảnh giới tối thượng.
Lâm Thần đứng trong nhà nghe thấy tiếng "Gâu" của Lão Hắc, rồi sau đó là một khoảng không gian im lặng đến lạ thường. Anh hé cửa nhìn ra, thấy bên ngoài chẳng còn bóng dáng ai nữa, chỉ còn mây trắng lững lờ trôi.
— Ô? Đi hết rồi hả? Chắc là họ thấy mình nghèo quá nên không thèm chấp chăng? Đúng là Lão Hắc nhà mình có uy lực thật, sủa một tiếng là bọn chúng chạy mất dép.
Anh thở phào một hơi, đặt Tiểu Hoàng xuống đất, rồi xoa đầu nó trấn an:
— Đấy, cháu thấy không? Gia gia đã nói rồi, ở đây là an toàn nhất. Đám người xấu đó đi hết rồi.
Tiểu Hoàng nhìn theo hướng đám người vừa bị thổi bay, trong lòng thầm khinh bỉ: "Đám phế vật đó, đúng là làm hỏng tâm trạng. May mà gia gia nhân từ, nếu không các ngươi đã biến thành một phần thức ăn cho cái chong chóng của ta rồi."
Nó ngước lên nhìn Lâm Thần, lần đầu tiên nụ cười của đứa trẻ này mang theo chút hơi ấm thực sự:
— Gia gia, tối nay chúng ta ăn gì?
Lâm Thần hớn hở:
— Tối nay gia gia nấu canh cá. Ta có nuôi mấy con cá chép đỏ sau ao (Thái Cổ Chân Long), béo lắm, nấu canh chua thì tuyệt cú mèo!
Trong ao cá phía sau nhà, mấy con Chân Long đang tung tăng bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương, đồng loạt lặn xuống đáy sâu, run rẩy không thôi.
Tại Trung Châu lúc này, tin tức về việc quân đoàn của Thái Dương Thánh Địa bị một tiếng chó sủa đánh bại đã nhanh chóng lan truyền.
Các cường giả đều hiểu rằng, "Trường Sinh Lão Tổ" không còn là lời đồn nữa.
Vị đại năng đó thực sự đã xuất thế, không những vậy, ông ta còn mang theo một đứa trẻ mà thiên hạ đồn đại chính là Thiên Đạo hóa thân.
Sóng gió thực sự của Thương Mang Cổ Giới, lúc này mới chính thức bắt đầu. Mà kẻ khơi mào mọi chuyện, lúc này vẫn đang loay hoay… đi nhóm bếp để nấu canh cá.