Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 2: Trở về làng Cổ Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:10:50 | Lượt xem: 13

Tiếng động cơ của chiếc taxi già nua rền rĩ rồi tắt lịm ngay đầu con dốc dẫn vào làng Cổ Nguyệt. Gã tài xế trung niên không dám nhìn vào gương chiếu hậu, tay run run gạt cần số, mắt lấm lét nhìn về phía rặng tre già đang rũ xuống dưới màn mưa sụt sùi.

“Đến đây thôi cậu em. Vào sâu nữa… tôi không dám.”

Trần Phi Vũ nhìn qua cửa kính mờ hơi nước. Phía trước anh, làng Cổ Nguyệt hiện ra như một ốc đảo cô độc, bị vây quanh bởi dòng sông Hắc Thủy đục ngầu. Cây cầu đá cũ kỹ dẫn vào làng trông giống như một chiếc lưỡi dài của con quái vật đang nấp dưới làn sương mù trắng đục. Vũ thở dài, rút ra vài tờ tiền đặt lên ghế phụ rồi bước xuống xe. Ngay khi chân chạm đất, một luồng khí lạnh buốt dọc xương sống khiến anh rùng mình. Không phải cái lạnh của nước mưa, mà là cái lạnh từ sâu dưới lòng đất tỏa lên, ngấm vào da thịt, thâm nhập vào tủy xương.

Anh xách chiếc túi hành lý nhỏ, đi bộ qua cầu đá. Những tiếng bóc tách của lớp bùn nhão dưới chân vang lên đều đặn trong tĩnh mịch. Tiếng nước sông chảy cuồn cuộn dưới chân cầu nghe như tiếng hàng ngàn người đang thì thầm, than khóc. Vũ đưa tay sờ vào gáy. Vết bớt hình nhện đỏ đang râm ran đau nhức, nó nóng hổi như thể một con quỷ đang áp môi vào đó và thổi hơi ấm vào gáy anh.

Càng vào sâu trong làng, sự im lặng càng trở nên áp đảo. Những ngôi nhà mái ngói âm dương sụp nát nấp sau những bức tường gạch rêu phong. Không có lấy một ánh đèn điện, chỉ có những ngọn đèn dầu yếu ớt leo lét bên trong những khung cửa sổ tối đen như hốc mắt của xác chết.

Trước mắt Vũ, dinh thự họ Trần hiện ra như một bóng ma khổng lồ chiếm ngự cả một góc trời. Là một kiến trúc sư chuyên về công trình cổ, Vũ ngay lập tức nhận thấy sự bất thường. Ngôi dinh thự được xây dựng theo lối chữ “Khẩu”, nhưng các góc cạnh lại được gọt giũa quá sắc bén, tựa như những thanh kiếm đâm thẳng vào hư không. Những hàng cột gỗ lim to bằng vòng tay người ôm đã xỉn màu đen kịt, bên trên chạm khắc những hoa văn mây tản nhưng lại giống những bàn tay đang quắp lại một cách đau đớn.

“Đây không phải nhà để ở… Đây là một cái lồng.” Vũ lầm bầm, cổ họng anh khô khốc.

Vừa bước đến cổng lớn, đôi cánh cổng gỗ dày nặng đột ngột rít lên một tiếng dài rồi tự động mở ra. Không có ai đứng đó. Chỉ có một mùi nhang tàn và mùi mốc meo nồng nặc sộc vào mũi.

“Vũ đó à? Chú đợi cháu mãi.”

Giọng nói trầm đục vang lên từ phía hiên nhà tối om. Trần Vĩnh Khang bước ra từ bóng tối. Ông ta vẫn đạo mạo như vậy, bộ âu phục đắt tiền tương phản hoàn toàn với vẻ u ám của ngôi nhà. Trên gương mặt bóng bẩy của người chú ruột, nụ cười trông quá đỗi hoàn hảo đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

“Chú Khang.” Vũ khẽ gật đầu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. “Chuyện của anh Minh… cháu rất tiếc.”

Trần Vĩnh Khang bước tới, đặt tay lên vai Vũ. Bàn tay ông ta lạnh ngắt, cứng như gỗ mục.
“Nghiệt ngã lắm cháu ạ. Thôi, vào trong đi. Mưa gió thế này, sức khỏe cháu vốn đã không tốt. Vết bớt ở gáy còn đau không?”

Câu hỏi đột ngột của ông Khang khiến Vũ sững người. Làm sao ông biết? Anh luôn che đậy nó rất kỹ dưới lớp áo cổ cao. Vũ chưa kịp trả lời, ông Khang đã kéo anh vào trong đại sảnh.

Đại sảnh của dòng họ Trần Phi rộng thênh thang, nhưng trần nhà lại được thiết kế thấp một cách lạ lùng, tạo ra cảm giác “Xà ngang ép đỉnh” vô cùng nặng nề. Chính giữa sảnh là quan tài của Trần Minh – người anh họ tội nghiệp của anh. Chung quanh quan tài, hàng chục ngọn nến trắng cháy leo lét, tỏa ra những vệt khói xanh lét vờn quanh tấm di ảnh của người chết. Trong ảnh, Trần Minh nhìn anh với ánh mắt trợn ngược, khuôn miệng dường như vẫn còn hằn lên những vết chỉ khâu ma quái.

“Anh cháu… chết không nhắm mắt được.” Một giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài vang lên từ phía sau quan tài.

Vũ nhìn sang. Cụ Mười đang ngồi đó. Một bên mắt của cụ nhắm nghiền, bên mắt còn lại đục ngầu như mắt cá ươn, đang chằm chằm nhìn thẳng vào gáy Vũ. Cụ không đứng dậy, tay cầm một chiếc quạt nan rách nát chậm rãi phẩy phẩy những làn khói nhang.

“Chào Cụ Mười.” Vũ lễ phép.

Cụ Mười không đáp lời anh bằng sự xã giao thông thường. Cụ khẽ cười, tiếng cười nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá.
“Kiến trúc sư à? Về đây xem lại ngôi nhà này đi. Xem xem người ta dùng bao nhiêu mạng người mới xây được những hàng cột lim này. Xem xem dưới cái nền đá thanh kia, có bao nhiêu linh hồn đang gào thét.”

“Cụ Mười! Cụ nói năng hàm hồ gì trước mặt tụi trẻ thế!” Ông Khang gắt nhẹ, nhưng ánh mắt ông lại lộ rõ vẻ kiêng dè.

“Tôi nói sự thật thôi trưởng tộc.” Cụ Mười quay sang nhìn Vũ. “Cháu trai, nhìn kìa, sau lưng cháu… bà ấy đang mỉm cười.”

Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống. Anh quay ngoắt lại nhưng không thấy ai. Chỉ có cánh cửa chính đang đập vào khung gỗ bởi những cơn gió lốc. Thế nhưng, trong một tích tắc nhìn vào tấm gương đồng cổ treo trên vách tường, anh thấy một bóng người mặc áo cưới đỏ rách nát đứng ngay sát cạnh mình. Gương mặt người đó bằng phẳng như một tấm lụa, không mắt, không mũi, không miệng. Chỉ có những dòng máu đen ngòm rỉ ra từ khoảng không gian mịt mùng ấy.

Anh lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

“Anh Vũ…”

Một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại đặt lên tay anh. Là Linh Chi. Cô em họ của anh đứng đó, đôi kính râm che khuất đôi mắt, nhưng trên môi cô là một nụ cười buồn bã.
“Anh về rồi. Đừng sợ. Những thứ ở đây… chúng quen hơi anh rồi.”

Vũ hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại tâm trí lý trí của một kiến trúc sư. Anh tự nhủ đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi và không khí tang thương. Nhưng cảm giác râm ran ở gáy thì thật quá đỗi.

“Chú đã chuẩn bị phòng cho cháu ở dãy nhà phía Tây. Cụ Mười nói cháu là người hợp vía nhất để trông linh cữu anh Minh vào đêm nay.” Ông Khang điềm nhiên nói, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Cháu vừa mới về, có cần thiết phải…” Vũ chưa kịp phản đối thì Cụ Mười đã ngắt lời:

“Cần chứ. Chỉ có máu mủ ruột rà, lại cùng mang ‘dấu ấn’ mới trấn áp được oán khí của kẻ chết trẻ. Cháu không ngồi đó, anh cháu đêm nay sẽ bò dậy tìm người để thế mạng đấy.”

Bầu không khí trong sảnh đột ngột chùng xuống. Những ngọn nến trắng đồng loạt bùng lên ánh lửa xanh rồi tắt phụt, chỉ còn lại làn khói cay nồng. Trong bóng tối lờ mờ, Vũ cảm nhận được có hàng chục đôi mắt đang nhìn mình từ trên những bức hoành phi, từ sau những tấm rèm nhung tơi tả.

Linh Chi khẽ kéo áo anh, thầm thì chỉ đủ hai người nghe: “Anh Vũ, đừng bao giờ nhìn vào mắt cái bóng trong gương. Và tuyệt đối… đêm nay, dù nghe thấy tiếng ai gọi tên mình sau lưng, đừng quay đầu lại.”

Vũ gật đầu một cách máy móc. Anh được người gia nhân dẫn về phía dãy nhà Tây. Lối hành lang dài hun hút, lát bằng gạch hoa kiểu cổ bị nứt vỡ. Những ngọn đèn bão treo dọc hành lang đung đưa theo gió, hắt lên vách tường những cái bóng vặn vẹo. Vũ nhận ra hành lang này được thiết kế theo kiểu “U hồn quy”, tức là đường đi không có lối rẽ, sâu hun hút và hẹp dần về phía cuối, khiến người đi có cảm giác như đang bị dẫn sâu vào một cái huyệt mộ khổng lồ.

Căn phòng dành cho Vũ nằm ở cuối dãy. Đó là căn phòng của cha anh ngày xưa. Mở cửa ra, một mùi mốc và mùi giấy cũ sộc lên. Đồ đạc vẫn y nguyên như cách đây hai mươi năm. Một chiếc giường gỗ trắc, một bộ bàn ghế cũ và một chiếc giá sách phủ đầy bụi. Trên tường treo một tấm bản vẽ kiến trúc ngôi nhà này đã ố vàng.

Vũ đặt hành lý xuống, tiến lại gần tấm bản vẽ. Với con mắt nghề nghiệp, anh ngay lập tức nhận thấy một chi tiết kinh dị. Trong bản vẽ gốc, phía dưới dinh thự này không phải là đất trống, mà là một mê cung các hầm ngầm được sắp xếp theo hình dạng một con nhện khổng lồ. Và căn phòng anh đang đứng chính là vị trí của cái đầu con nhện.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. *Cộc… Cộc… Cộc…* Chậm rãi và đều đặn.

Vũ nín thở, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ. “Ai đó?”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa rơi lợp bộp trên mái ngói.

Anh tiến lại gần, áp tai vào cửa. Phía bên ngoài, tiếng thở hì hục vang lên, kèm theo mùi tanh nồng của máu và bùn đất. Vũ run run nắm lấy tay cầm cửa. Khi anh vừa định xoay nắm cửa, thì tiếng của Cụ Mười vang lên từ một nơi nào đó rất gần:

“Đã bảo không được mở mà!”

Vũ giật mình lùi lại. Anh nhìn qua khe cửa hẹp. Ở bên ngoài hành lang, dưới ánh đèn bão lờ mờ, anh thấy một bóng người đang bò trên tường. Cái bóng ấy có tứ chi dài ngoằng, vặn vẹo một cách không tự nhiên, trông giống hệt như một con nhện người khổng lồ. Nó đang chậm rãi bò qua cánh cửa phòng anh, hướng về phía đại sảnh.

Trái tim Vũ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vội vã khóa chặt cửa, quay lưng tựa vào đó, mồ hôi vã ra như tắm.

Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Vũ nhìn vào gương trên chiếc tủ áo cũ. Phía sau anh, vết bớt hình nhện trên gáy đột nhiên đỏ rực lên. Trong gương, anh thấy chính mình, nhưng khuôn mặt lại dần dần biến đổi. Đôi mắt anh trũng sâu xuống, da mặt trở nên nhăn nheo, và từ trong miệng, một sợi chỉ đỏ bắt đầu thò ra, chậm rãi quấn lấy cổ anh.

“Không… đây không phải là sự thật!” Vũ gào lên, vớ lấy chiếc bình gốm trên bàn ném mạnh vào gương.

*Choang!*

Mảnh gương vỡ vụn bắn tung tóe. Nhưng trong mỗi mảnh gương vỡ nhỏ xíu đang nằm dưới đất, hình ảnh “Bà Chúa Không Mặt” vẫn đang nhìn anh, mỗi mảnh gương là một tư thế khác nhau: có cái bà ta đang cười, có cái bà ta đang khâu miệng, có cái bà ta đang đưa tay về phía anh.

“Vũ… về đây với mẹ…”

Một tiếng gọi mơ hồ, âm u như từ cõi chết vọng về. Vũ sững sờ. Tiếng gọi đó giống hệt giọng của mẹ anh – người đã mất tích một cách bí ẩn từ năm anh lên sáu tuổi tại chính ngôi làng này.

Anh quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Cơn đau từ vết bớt lan rộng ra toàn bộ da đầu, như thể có hàng ngàn con nhện nhỏ đang cắn xé bên dưới lớp da của anh.

Đúng lúc đó, đồng hồ quả lắc trong sảnh lớn gõ vang. Mười hai giờ đêm.

Cánh cửa phòng Vũ đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Linh Chi lao vào, hơi thở dồn dập. Cô không còn đeo kính râm nữa. Đôi mắt cô trợn trừng, tròng trắng chiếm gần hết, và bên trong tròng đen có một đốm sáng đỏ kỳ lạ.

“Anh Vũ! Đi ngay! Đêm nay không phải là lễ tang đâu… Đêm nay là lễ Hiến Tế!”

Linh Chi nắm lấy tay Vũ kéo đi. Tay cô lạnh như đá, nhưng sức mạnh của cô gái nhỏ nhắn này lớn đến kinh ngạc.

“Lễ hiến tế là sao? Linh Chi, giải thích cho anh đi!” Vũ vừa chạy vừa hỏi, chân anh vấp phải những gạch đá trên hành lang.

“Tổ tiên họ Trần đã hứa trả nợ cho Bà Chúa mỗi 27 năm một lần bằng một mạng người mang dòng máu chính tông. Anh Minh chỉ là khai vị thôi… Anh mới chính là món chính của đêm nay!”

Họ chạy ngang qua đại sảnh. Vũ nhìn vào phía quan tài. Quan tài của Trần Minh đã mở toang nắp. Bên trong trống rỗng. Trên mặt đất, những vết chỉ đỏ rơi vãi khắp nơi, dẫn lối thẳng về phía khu từ đường cổ phía sau dinh thự.

Dưới màn mưa trắng trời, khu từ đường hiện ra như một ngôi miếu hoang tàn, u tịch. Ánh sáng từ hàng trăm nén nhang đỏ rực cắm dọc lối đi tạo nên một con đường máu giữa bóng đêm.

Ở cuối con đường đó, ông Khang đang đứng. Ông ta đã cởi bỏ bộ âu phục, thay vào đó là một bộ áo dài đen thuê chỉ bạc. Cụ Mười ngồi bên cạnh, đang gõ vào một chiếc chuông đồng nhỏ. Mỗi tiếng chuông vang lên, mặt đất lại rung chuyển một đợt nhẹ.

“Phi Vũ, cháu đến đúng lúc lắm.” Ông Khang mỉm cười, nhưng nụ cười của ông ta lúc này không còn chút vẻ người nào. Đôi mắt ông ta đen kịt, không có lòng trắng.

Vũ nhìn quanh. Chung quanh từ đường, những gia nhân vốn bình thường của nhà họ Trần nay đều đứng im như phỗng, đầu cúi gằm, trên tay mỗi người đều cầm một chiếc khăn liệm trắng.

“Chú định làm gì? Anh Minh đâu?” Vũ gầm lên.

Ông Khang không trả lời, chỉ chỉ tay về phía bên trong từ đường. Vũ nhìn theo. Trần Minh đang ở đó. Nhưng không phải trong quan tài. Xác của anh ta được treo lơ lửng trên xà nhà bằng những sợi tơ nhện trắng đục, dày đặc. Cái xác bị rút cạn máu, héo quắt lại như một cái kén tằm khổng lồ. Và bên dưới cái kén đó, một cái hố sâu hoắm đã được đào sẵn, bốc lên mùi oán khí kinh tởm.

“Bà Chúa cần một cái xác mới để trú ngụ. Và thân xác của cháu, với dấu ấn kiến trúc này, là vật chứa hoàn hảo nhất.” Ông Khang chậm rãi bước tới. “Giao kèo phải được thực hiện, nếu không toàn bộ dòng họ Trần Phi sẽ biến thành tro bụi ngay trong đêm nay.”

Cụ Mười đột nhiên gõ mạnh một nhịp chuông cuối cùng.

“Vạn quỷ triều bái! Huyết ấn khai!”

Vết bớt sau gáy Vũ bùng cháy đau đớn đến mức anh khuỵu xuống. Từ dưới cái hố sâu, một bàn tay trắng ở nhợt nhạt với những móng tay dài đen xì thò lên, bám chặt vào thành hố. Rồi một cái đầu, rồi một cơ thể mặc áo cưới đỏ dần dần trồi lên.

Đó chính là Bà Chúa Không Mặt. Bà ta không có mặt, nhưng khi bà ta quay về phía Vũ, anh cảm nhận được một sự căm hận truyền kiếp, một nỗi u uất dày đặc đến mức không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Bà ta chậm rãi tiến về phía Vũ. Mỗi bước đi, bùn đất và máu đen rỉ ra từ gấu áo cưới rách nát.

“Chạy đi anh Vũ! Em sẽ cầm chân họ!” Linh Chi hét lên, cô rút ra một xấp bùa vàng, tung mạnh vào không trung. Những lá bùa bùng cháy trong mưa, tạo thành một vòng lửa bao quanh Vũ.

“Con ranh con! Mày dám phản bội dòng họ?” Ông Khang gầm lên, tay vung một lá cờ đen.

Oán khí trong từ đường bùng phát. Những cái bóng từ khắp nơi đổ dồn về phía vòng lửa. Vũ đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Kiến thức lý trí của một người đàn ông hiện đại đang bị nghiền nát bởi thực tại kinh hoàng. Anh nhìn vào vết bớt trên gáy mình qua một mảnh gương vỡ dưới chân. Con nhện đỏ lúc này đã mọc đủ 8 chân. Nó bắt đầu chuyển động, luồn lách dưới da thịt anh, tiến thẳng về phía cột sống.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ chợt nhận ra kiến trúc của khu từ đường này. Nó không chỉ là một cái bẫy phong thủy, mà còn là một cái mạch ngầm. Nếu anh có thể phá vỡ điểm huyệt chính của ngôi từ đường này – chính là cây cột trụ phía Đông mà mẹ anh từng nhắc đến trong những câu chuyện kể ngày xưa – anh có thể làm đảo lộn dòng chảy oán khí.

“Cột phía Đông!” Vũ thầm nghĩ. Anh liếc nhìn sang cây cột gỗ lim đen lánh, trên đó có khắc hình một con nhện đang ôm lấy một bông hoa bỉ ngạn.

Bà Chúa Không Mặt đã vượt qua vòng lửa của Linh Chi. Bà ta vươn đôi tay khẳng khiu ra, chạm vào cổ Vũ. Cảm giác lạnh lẽo chết chóc bắt đầu lan tỏa. Vũ cảm thấy hơi thở mình bị rút cạn.

Đột nhiên, từ phía cổng từ đường, một bóng người cao lớn hiện ra. Đó là Cảnh sát Huy. Anh cầm theo chiếc đèn pin công suất lớn và khẩu súng trên tay.

“Tất cả đứng im! Đặt tay lên đầu!” Tiếng hét của Huy vang vọng trong màn đêm, xé tan bầu không khí huyền bí.

Sự xuất hiện của người lạ và ánh đèn pin mạnh mẽ làm chệch đi dòng chảy oán khí trong giây lát. Ông Khang và Cụ Mười giật mình. Bà Chúa Không Mặt lùi lại một bước, rú lên một tiếng thanh âm chói tai mà chỉ người có duyên tâm linh mới nghe thấy.

“Vũ! Anh Huy đến cứu chúng ta!” Linh Chi mừng rỡ.

Nhưng Vũ biết, ánh sáng đèn pin hay súng đạn không thể cứu họ lâu. Anh lợi dụng sự hỗn loạn, lao về phía cây cột trụ phía Đông. Trong túi xách của anh có một chiếc thước sắt chuyên dụng để đo đạc công trình. Anh dùng hết sức bình sinh, đâm mạnh chiếc thước vào tâm điểm của đóa hoa bỉ ngạn trên thân cột.

*Rắc… rắc…*

Cây cột rung chuyển. Một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ kẽ gỗ. Ngôi từ đường bắt đầu nghiêng ngả. Tiếng gào thét của vạn quỷ vang lên như muốn xé toạc màng nhĩ.

“Mày đang làm gì vậy hả thằng khốn!” Ông Khang điên cuồng lao về phía Vũ.

Vũ cảm thấy một lực đẩy vô hình hất mình văng ra xa. Anh rơi vào một khoảng không tối tăm. Điều cuối cùng anh thấy trước khi lịm đi là gương mặt bằng phẳng của Bà Chúa Không Mặt đang áp sát vào mặt mình, và tiếng Linh Chi gọi tên anh trong vô vọng giữa tiếng đổ nát của ngôi từ đường cổ.

Làng Cổ Nguyệt đêm đó rung chuyển bởi một cơn địa chấn nhẹ. Dòng sông Hắc Thủy bỗng dưng đổi màu đỏ quạnh. Lời nguyền dòng họ Trần Phi không những không được giải tỏa mà dường như đã bị kích động, bắt đầu một vòng lặp đẫm máu mới.

Vũ không biết mình đã ngất đi bao lâu. Khi anh mở mắt ra, anh thấy mình đang nằm trên sàn đá lạnh lẽo. Chung quanh là đống đổ nát của khu từ đường. Ánh bình minh nhợt nhạt đang cố len lỏi qua làn sương mù dày đặc của vùng quê nghèo.

Ông Khang, Cụ Mười và cả Linh Chi đều biến mất. Chỉ có Huy đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt tái mét, khẩu súng rơi cạnh chân.

“Vũ… cậu tỉnh rồi à?” Giọng Huy run rẩy. “Cái… cái thứ đó… tôi thấy rồi. Không phải con người… cái thứ mặc áo cưới đó…”

Vũ khó khăn ngồi dậy. Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua. Anh đưa tay lên sờ gáy. Vết bớt vẫn còn đó, nhưng nó không còn râm ran nữa. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình. Một sợi tơ trắng đang dính chặt vào móng tay anh, kéo dài mãi vào bóng tối sâu thẳm của hầm mộ mới lộ ra dưới nền từ đường.

Phía dưới đó, anh biết, một bí mật kinh hoàng khác đang chờ đợi anh. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Dòng máu họ Trần trong người anh đang sôi sục, và tiếng thầm thì của Bà Chúa vẫn còn vang vọng trong tâm trí:

“Món nợ này… ngươi sẽ phải trả bằng cả linh hồn.”

Vũ đứng dậy, nhìn về phía ngôi dinh thự vẫn sừng sững trong sương sớm. Anh biết mình không thể chạy trốn được nữa. Làng Cổ Nguyệt đã chọn anh làm kẻ kế thừa cái chết, hoặc kẻ kết liễu một lịch sử đen tối kéo dài hàng thế kỷ.

Anh chậm bước tiến về phía hầm mộ, nơi mùi nhang và máu quyện vào nhau, nơi bóng tối đang vẫy gọi người con của dòng họ trở về với cội nguồn tội lỗi của nó. Lời nguyền vẫn còn đó, ẩn hiện dưới làn sương, chờ đợi ngày mặt trời lặn để lại được bắt đầu trò chơi săn đuổi mạng sống.

Chương 2 khép lại khi Vũ bước chân vào cửa hầm mộ tối đen như họng một con quái vật, bỏ lại phía sau ánh sáng le lói của một ngày mới đầy bất an. Cây nhện trên gáy anh khẽ cựa quậy, như thể nó vừa tìm được một tổ ấm mới trong tâm can của chủ nhân mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8