Lời Nguyền Của Dòng HọChương 4: Ánh mắt của Cụ Mười
**CHƯƠNG 4: ÁNH MẮT CỦA CỤ MƯỜI**
Sương mù ở làng Cổ Nguyệt không giống với sương mù ở bất cứ nơi nào khác mà Trần Phi Vũ từng đặt chân đến. Nó không tan đi khi mặt trời lên, mà chỉ chuyển từ màu xám đục sang một thứ sắc trắng nhờ nhờ, quánh đặc như nhựa cây, bao trùm lên những mái ngói rêu phong và những rặng tre già đổ bóng xuống dòng Hắc Thủy.
Vũ tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn đầy những tiếng la hét câm lặng. Vết bớt sau gáy anh đau nhức một cách lạ kỳ, cảm giác như những cái chân nhện đang luồn lách dưới lớp da, cố gắng bám rễ sâu hơn vào tủy sống. Anh đứng trước gương, hơi thở dồn dập khi nhìn thấy những tia máu li ti từ vết bớt đang lan rộng ra như mạng nhện.
Sự kiện đêm qua tại từ đường vẫn còn ám ảnh lấy anh. Ngôi mộ cổ phát lộ, xác chết của anh Minh với khuôn mặt bị khâu kín bằng chỉ đỏ, và cả cái bóng không mặt luẩn quẩn trong làn sương khói. Mọi thứ dường như đang vắt kiệt sức chịu đựng của một người vốn tin vào logic và những bản vẽ kỹ thuật như Vũ.
Anh nhớ lại lời của cụ Mười trước khi bóng cụ khuất hẳn vào hành lang tối: *“Tìm ta ở mái chòi canh cửa Hắc Thủy nếu cậu còn muốn giữ cái mạng này qua ngày đại tế.”*
Rời khỏi dinh thự họ Trần đang bao trùm trong không khí tang tóc và sự sợ hãi tột độ của đám gia nhân, Vũ lầm lũi đi về phía cuối làng. Con đường mòn dẫn ra bờ sông Hắc Thủy bị cỏ dại bủa vây, những lùm cây ven đường giống như những hình thù dị dạng đang vươn tay chộp lấy người lữ khách. Tiếng dòng sông vỗ vào bờ rì rầm, nghe như tiếng một người đàn bà đang tụng kinh trong hơi thở đứt quãng.
Mái chòi của cụ Mười nằm lẻ loi trên một mỏm đất nhô ra sông. Nó xập xệ, cũ kỹ, những tấm liếp tre mục nát được dán chằng chịt những mẩu bùa vàng đã xỉn màu. Khói nhang từ bên trong bay ra, cay nồng và có mùi gì đó rất lạ—mùi của rễ cây mục lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt.
Vũ bước đến gần, bàn tay anh định chạm vào cánh cửa gỗ thì tiếng nói già nua, khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ cọ vào nhau vang lên từ bên trong:
“Vào đi. Ta đã đợi cậu từ khi con nhện sau gáy cậu bắt đầu cựa quậy.”
Cửa không khóa. Vũ đẩy nhẹ, tiếng bản lề rên rỉ như một tiếng than. Trong chòi tối om, chỉ có vài nén nhang đỏ quạch le lói trên một chiếc bàn thờ sơ sài. Cụ Mười ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói sờn rách, bóng lưng cụ gù hẳn xuống như đang gánh vác một vật nặng nghìn cân vô hình.
Cụ chậm rãi xoay người lại. Vũ bỗng thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.
Đó là một khuôn mặt không thể đoán định tuổi tác, làn da chằng chịt những vết sẹo và nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nước trên đất cằn. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là đôi mắt. Mắt trái của cụ nhắm nghiền, mi mắt bị kéo xệ xuống thành một vết sẹo dài. Còn mắt phải thì mở to trừng trừng, con ngươi xám đục như một viên đá cuội dưới đáy suối, nhưng kỳ lạ thay, nó dường như đang tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, soi thấu vào tận góc khuất nhất của linh hồn Vũ.
“Nhìn thấy cái gì rồi?” Cụ Mười hỏi, giọng không cảm xúc.
Vũ nuốt khan một ngụm nước bọt cay đắng: “Con thấy… xác anh Minh. Thấy bà ta. Và cả ngôi mộ dưới lòng đất.”
Cụ Mười khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy cay đắng. Cụ giơ một cánh tay gầy guộc như cành củi khô, vẫy Vũ lại gần. Khi anh ngồi xuống đối diện, ánh mắt của cụ Mười dán chặt vào vết bớt sau gáy anh. Đôi mắt ấy không chỉ nhìn, nó dường như đang “quan sát” sự vận động của oán khí.
“Cái chết của anh họ cậu chỉ là vật hiến tế mở màn thôi,” cụ Mười bắt đầu nói, tay cụ lần giở một cuộn giấy cũ nát trên mặt đất. “Tổ tiên cậu—ông Trần Phi Đạo năm xưa đã quá tham lam. Để có được cơ ngơi này, ông ta đã mượn ‘vốn’ của âm phủ. Mà cậu biết đấy, nợ tiền trần gian thì dễ trả, nợ huyết của quỷ thì phải trả bằng linh hồn.”
Cụ dừng lại, ánh mắt rực lên một vẻ cảnh báo: “Người con gái bị chôn sống năm xưa, bà ta tên là Tuyết. Bà ta vốn là vị hôn thê của con trưởng họ Trần, nhưng lại bị đem ra làm ‘trấn cốt’ cho ngôi nhà này. Cậu là kiến trúc sư, cậu thấy sơ đồ ngôi nhà họ Trần có gì lạ không?”
Phi Vũ sực nhớ lại những ngày đầu quan sát ngôi nhà: “Nó giống như một bát quái ngược. Các hành lang đều dẫn khí vào trung tâm nhưng lại bị chặn bởi các bức tường mù. Luồng khí không thể lưu thông, nó tích tụ lại một chỗ.”
“Đúng vậy,” cụ Mười gật đầu, mắt trái vốn khép kín bỗng khẽ giật giật. “Đó không phải là nhà cho người ở. Đó là một cái lồng oán khí. Mọi thành viên họ Trần chết đi đều bị nhốt linh hồn lại trong đó để làm nô bệ phục dịch cho ‘Bà Chúa Không Mặt’. Và vết bớt trên gáy cậu… đó chính là chiếc chìa khóa cuối cùng. Khi nhện đỏ mọc đủ tám chân, nó sẽ cắn đứt sợi dây liên kết giữa hồn và xác cậu. Lúc đó, thể xác của cậu sẽ thành vật chứa cho bà ta, còn linh hồn cậu sẽ bị xé nát.”
Ánh mắt cụ Mười lúc này bỗng trở nên sâu thẳm một cách dị thường. Vũ cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm đen ngòm. Trong đôi mắt xám đục ấy, anh thoáng thấy những hình ảnh rời rạc: một cô gái mặc áo cưới trắng bị bịt miệng, bị đẩy xuống một cái hố sâu; những người đàn ông họ Trần mặt mày xanh mét quỳ lạy trước một cái hố không đáy; và cuối cùng là hình ảnh chính anh, gương mặt biến dạng, máu chảy ra từ mọi lỗ chân lông trên cơ thể.
Vũ giật mình lùi lại, mồ hôi vã ra như tắm: “Tại sao lại là con? Con không liên quan đến tội ác của trăm năm trước!”
“Luân hồi không tính bằng lý lẽ của cậu, Vũ à,” cụ Mười thở dài, giọng nói bỗng trở nên dịu lại một chút nhưng vẫn chứa đầy sự u ám. “Huyết thống là sợi xích dài nhất thế gian. Cậu mang dòng máu của kẻ đã trực tiếp đóng cây đinh đầu tiên vào quan tài của Tuyết. Sự hận thù của bà ta bám theo gen, bám theo từng nhịp đập con tim của con cháu họ Trần.”
Cụ Mười nghiêng đầu, mắt phải nhíu lại, nhìn chăm chú vào vai trái của Vũ—nơi vốn không có gì.
“Bà ta đang ngồi ở đó đấy,” cụ thản nhiên nói.
Vũ rợn tóc gáy, anh vội vã phủi vai, nhưng không có gì cả. Chỉ có một luồng hơi lạnh buốt giá như vừa có ai đó hà hơi vào cổ anh. Tiếng hát ru ai oán từ đêm qua lại văng vẳng bên tai: *“Con chim bay thấp, con nhện giăng tơ… nợ máu còn đó, bao giờ mới tan…”*
“Đừng có sợ,” cụ Mười gằn giọng, ánh mắt bỗng trở nên uy nghiêm lấn át. “Bà ta chưa thể làm gì cậu trước ngày đại tế 27 tuổi. Hiện giờ bà ta chỉ đang trêu đùa linh hồn cậu để oán khí đậm đặc hơn thôi. Cậu nhìn đôi mắt của ta đi.”
Vũ run rẩy nhìn vào mắt cụ Mười. Anh nhận ra bên trong con ngươi xám kia có một vòng tròn màu đỏ sẫm rất nhỏ.
“Mắt trái của ta đã chết từ năm ta 20 tuổi, khi ta cố ngăn cản lời nguyền này lên người bố cậu. Nó đã nhìn thấy quá nhiều thứ ở cõi âm đến mức không thể chứa nổi ánh sáng mặt trời nữa. Còn mắt phải này, nó được luyện bằng máu gà trống và tàn nhang để canh giữ cái làng này. Nhưng ta đã già rồi, Vũ ạ. Sức mạnh trấn yểm của ta đang tàn theo nén hương này thôi.”
Cụ Mười đưa cho Vũ một cái túi vải nhỏ, nặng trịch: “Bên trong là đá lấy từ móng cũ của từ đường đã được ta làm phép, kèm theo một ít bột hoàng liên. Nếu gặp điều gì bất trắc, hãy rắc bột quanh chân. Tuyệt đối không được ra khỏi vòng bột đó trước khi trời sáng. Và nhớ kỹ: đừng bao giờ tin vào những gì mắt trái của cậu nhìn thấy.”
Vũ cầm lấy túi vải, tay vẫn còn run rẩy: “Cụ Mười, còn Linh Chi và chú Khang? Họ đang ở đâu?”
Cụ Mười bỗng im lặng. Ánh mắt cụ chuyển hướng ra dòng sông Hắc Thủy đang cuồn cuộn chảy. Một thoáng lo âu lướt qua đôi mắt quái dị ấy.
“Chú của cậu… Trần Vĩnh Khang, hắn không phải là kẻ đơn giản đâu. Hắn không sợ lời nguyền, hắn chỉ sợ mất đi sự giàu sang. Hắn đang tìm cách thương lượng với bóng tối. Còn Linh Chi… con bé là một tội nghiệp. Nó sinh ra để làm vật thế thân nếu cậu chạy trốn.”
Phi Vũ đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu: “Con sẽ không để ai chết thay cho con cả!”
“Khí thế tốt đấy,” cụ Mười nhìn anh, ánh mắt đầy ẩn ý, “nhưng lòng tốt ở cái làng này là thứ vũ khí dễ khiến người ta chết sớm nhất. Giờ thì đi đi. Đêm nay, khi trăng lên tới đỉnh ngọn tre, cậu phải xuống lại cái hầm dưới phòng của chú Khang. Có một thứ ở đó bị bỏ quên, nếu không tìm được nó, dù là ta cũng không cứu được cậu.”
Vũ lùi ra cửa chòi. Trước khi anh quay đi, cụ Mười gọi với theo:
“Vũ!”
Anh ngoảnh lại.
Dưới ánh sáng mập mờ của nhang tàn, cụ Mười lúc này nhìn chẳng khác nào một pho tượng bằng bùn đất, duy chỉ có đôi mắt phải vẫn sáng lên một cách ma quái: “Hãy cẩn thận với tiếng khâu. Nếu cậu nghe thấy tiếng kim đâm vào da thịt, tuyệt đối đừng nhìn vào gương. Nếu cậu thấy mình trong gương đang cười… thì đó không còn là cậu nữa đâu.”
Vũ rời đi với đôi chân rã rời. Lời cảnh báo của cụ Mười như những mũi kim đâm vào não bộ. Anh đi ngược con đường mòn, gió thổi mạnh hơn từ phía sông, thổi bạt những lớp sương mù ra, để lộ ra cảnh tượng phía trước.
Ở mép nước, Vũ bỗng đứng khựng lại.
Trong lớp sương đang dạt sang hai bên, anh thấy một bóng người đang đứng bất động quay lưng về phía mình. Đó là một cô gái với mái tóc đen dài rũ xuống tấm áo cưới màu trắng đã rách nát và lấm lem bùn đất. Cô ta không cử động, chỉ đứng đó nhìn ra dòng sông Hắc Thủy đang cuộn sóng đen ngòm.
Trái tim Vũ đập thình thịch. Anh định gọi “Linh Chi?” nhưng hơi thở kẹt lại ở cổ họng khi anh chợt nhớ ra lời dặn của cụ Mười.
Anh định bước vòng qua, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Cô gái ấy bắt đầu xoay người lại. Một cử động chậm chạp, kèn kẹt như tiếng xương khớp bị gãy. Khi gương mặt cô ta hiện ra dưới ánh trăng mờ đục của buổi chiều tà, Vũ cảm thấy toàn thân đông cứng lại vì kinh hoàng.
Đó không phải là một gương mặt.
Đó là một lớp da bằng phẳng, trắng bệch, không hề có mắt, mũi hay miệng. Chỉ có những sợi chỉ đỏ chằng chịt đang tự đan xen, tự thắt nút ngay tại nơi lẽ ra phải là môi. Đôi bàn tay mảnh dẻ của cô ta đang cầm một cây kim dài bằng xương, đang điên cuồng đâm vào khoảng không, như thể đang khâu một linh hồn vô hình vào thực tại.
Ánh mắt của Vũ (lúc này chỉ còn là sự sợ hãi tột cùng) dường như giao thoa với sự trống rỗng của thực thể ấy. Một tiếng rít xé lòng vang lên trong tâm trí anh, rồi tất cả đổ sập xuống.
Vũ choàng tỉnh.
Anh nhận ra mình đang nằm vật vã ngay trên lối vào sân dinh thự họ Trần. Xung quanh anh là đám gia nhân đang tụ tập, bàn tán xôn xao với những khuôn mặt nhợt nhạt. Cảnh sát Huy đang đứng cạnh đó, lông mày nhíu chặt, đôi mắt thực tế và hoài nghi của anh ta đang quét qua người Vũ.
“Cậu Trần, cậu đi đâu từ chiều đến giờ?” Huy hỏi, giọng đầy chất vấn. “Chúng tôi tìm thấy cậu ngất xỉu ở đây. Cậu có vẻ không ổn chút nào.”
Vũ cố ngồi dậy, đầu đau như búa bổ. Anh sờ gáy, vết bớt nóng rẫy. Anh nhìn vào đám người, cố tìm kiếm hình bóng cụ Mười nhưng chỉ thấy bóng tối mịt mùng phía cuối làng.
“Tôi… tôi chỉ đi dạo một chút thôi,” Vũ trả lời yếu ớt.
Ánh mắt của anh chợt dừng lại trên mặt đất. Ngay dưới chân anh là những mẩu bùa vàng nát bấy, giống hệt loại bùa trong chòi của cụ Mười. Nhưng điều làm anh lạnh sống lưng nhất chính là cái cách mà chú Khang đang đứng ở hành lang trên lầu nhìn xuống anh.
Ông Khang không hề lo lắng. Ông ta đứng đó, tay cầm một chén rượu thuốc màu đỏ thẫm như máu, trên môi là một nụ cười kín đáo đầy ma quái. Đôi mắt ông ta—khác hoàn toàn với đôi mắt của cụ Mười—nó chứa đựng một sự thèm khát mãnh liệt và một bí mật kinh tởm mà có lẽ tối nay, Vũ sẽ phải đánh đổi cả mạng sống để lột trần.
“Lên đây, cháu trai,” giọng chú Khang vang lên đều đều, len lỏi qua tiếng gió hú qua các hành lang cổ. “Cơm tối đã chuẩn bị xong rồi. Cháu phải bồi bổ sức khỏe cho… ngày trọng đại sắp tới chứ.”
Vũ đứng lên, nắm chặt túi vải trong túi áo. Những lời của cụ Mười lại vang vọng trong đầu: *“Ánh mắt của ta canh giữ làng, ánh mắt của hắn nuốt chửng linh hồn.”*
Anh bước vào dinh thự, bỏ lại sau lưng làn sương của sông Hắc Thủy đang từ từ bò lên những bậc thềm đá, chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng đẫm máu mà dòng họ Trần Phi đã trốn tránh suốt một thế kỷ qua.
Đêm hôm đó, gió không chỉ thổi ở bên ngoài. Trong lòng ngôi biệt thự, từ dưới những lớp gạch sâu thẳm, tiếng sột soạt của hàng vạn con nhện bắt đầu trỗi dậy. Chúng bò trên những bức tranh chân dung của những vị tổ tiên, len lỏi vào từng kẽ hở của sàn gỗ.
Vũ ngồi trong căn phòng của mình, đối diện với chiếc gương đồng cũ kỹ. Lời dặn của cụ Mười cứ vẩn vơ: *“Đừng bao giờ tin vào những gì mắt trái nhìn thấy.”*
Anh đưa tay che mắt trái lại. Trong gương, hình ảnh của anh vẫn bình thường, chỉ là xanh xao hơn. Nhưng khi anh từ từ bỏ tay ra, nhìn bằng cả hai mắt…
Trong gương, đứng ngay sát sau lưng anh không phải là bóng tối của căn phòng.
Mà là một bàn tay trắng bệch, mảnh khảnh, với cây kim bạc dài lấp lánh đang nhẹ nhàng đưa lên sát mép miệng anh. Một giọng thì thầm kẽ rít vào tai anh, âm thanh lạnh lẽo đến tận xương tủy:
“Khâu lại thôi… nợ sẽ xong…”
Vũ hét lên một tiếng câm lặng, anh vơ lấy lọ bột của cụ Mười, rắc một vòng tròn quanh mình. Bột hoàng liên chạm xuống đất, một làn khói trắng bốc lên kèm theo tiếng xèo xèo như gặp phải lửa. Bóng trắng trong gương biến mất, chỉ còn lại sự im lặng rợn người và tiếng móng tay cào vào cửa phòng từ bên ngoài.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa tự động xoay.
Cánh cửa từ từ mở ra. Ánh mắt đầu tiên mà Vũ bắt gặp không phải là một con quỷ, mà là chú Khang. Ông ta cầm một cây đèn cầy, nến đỏ chảy ròng ròng trên tay như máu.
“Vũ này, chú muốn cho cháu xem một thứ ở dưới hầm,” ông ta mỉm cười, một nụ cười mà trong khoảnh khắc ấy, Vũ thấy con ngươi của ông ta biến mất, chỉ còn lại một màu trắng đục tàn khốc, giống hệt đôi mắt của xác chết anh Minh đêm qua.
Lời nguyền của dòng họ, chính thức bước vào chương hồi đen tối nhất. Phi Vũ biết, từ giây phút này, anh không còn đường lui. Ánh mắt của cụ Mười—ánh mắt canh giữ—là hy vọng cuối cùng của anh giữa cái tổ quỷ đang dần khép miệng này.