Lời Nguyền Của Dòng HọChương 13: Bóng người trên mặt nước
**CHƯƠNG 13: BÓNG NGƯỜI TRÊN MẶT NƯỚC**
Đêm ở làng Cổ Nguyệt bao giờ cũng mang một màu đen đặc quánh, thứ màu sắc không phải do sự thiếu vắng ánh sáng, mà giống như một tấm màn lụa lỗi thời, bám đầy bụi bặm và oan khiên, bao trùm lên từng mái ngói âm dương rêu phủ. Gió từ cánh đồng thổi vào không mang theo sự thanh mát của cỏ cây, mà chỉ nồng nặc mùi bùn tanh và hương nhang tàn – thứ mùi vị đã trở thành hơi thở của cả dòng họ Trần Phi suốt bấy lâu nay.
Trần Phi Vũ ngồi lặng yên trong căn phòng tối, chỉ có duy nhất một ngọn đèn bàn hắt ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt. Trước mặt anh, những tờ bản đồ kiến trúc của dinh thự họ Trần trải rộng, chồng chéo lên nhau như những lớp da người bị lột khỏi xương thịt. Những nét vẽ mực đen mảnh khảnh nhưng sắc lẹm, tái hiện lại từng hành lang u tối, từng gian thờ tĩnh mịch. Dưới con mắt của một kiến trúc sư, Phi Vũ nhìn thấy những điều mà người thường không thể nhận ra: ngôi nhà này là một cơ thể sống, và những dòng khí luân chuyển trong đó chính là mạch máu của nó. Nhưng đó là dòng máu đen, bị cầm tù bởi những thế trận phong thủy ác độc.
Vết bớt hình nhện sau gáy anh lại bắt đầu lên cơn ngứa ngáy dữ dội. Cảm giác như có hàng vạn chiếc chân tơ li ti đang đâm sâu vào tủy sống, rút tỉa sinh lực của anh từng chút một. Phi Vũ nghiến răng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Mỗi khi con nhện này “thức tỉnh”, anh lại nghe thấy tiếng nước chảy. Không phải tiếng suối reo, mà là tiếng nước róc rách trong một hầm tối, đặc sánh và âm u.
“Nước…” – Vũ lẩm bẩm, ngón tay anh vô thức di chuyển trên bản vẽ rồi dừng lại ở một điểm phía sau vườn thượng uyển.
Đó là giếng cổ.
Trong toàn bộ sơ đồ dinh thự, cái giếng này là một điểm mù. Nó không nằm ở trung cung, cũng không nằm ở bất cứ phương vị đại cát nào. Nó bị kẹp giữa hai dãy hành lang dẫn vào từ đường, trông giống như một con mắt đơn độc bị khoét sâu xuống lòng đất. Tổ tiên anh, những kẻ đã xây dựng nên cơ nghiệp này bằng xương máu, đã gọi cái giếng đó là “Nhãn Âm”.
Có tiếng gõ cửa nhẹ như tiếng lá rơi. Phi Vũ giật mình, tay anh quơ quàng làm xấp tài liệu xao động. Linh Chi bước vào, gương mặt cô xanh xao dưới ánh đèn. Cô vẫn đeo chiếc kính râm dù trong phòng tối, một thói quen để che giấu đôi mắt có thể nhìn thấu cõi âm – thứ mà cô gọi là sự trừng phạt thay vì năng lực.
“Anh Vũ, anh vẫn còn thức sao?” – Giọng Linh Chi run rẩy, tay cô ôm chặt lấy một chiếc khăn quàng cổ như muốn tìm chút hơi ấm.
“Anh đang xem lại trận đồ này. Linh Chi, em có bao giờ đến gần cái giếng cổ phía sau không?”
Linh Chi khựng lại, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Cô tiến lại gần bàn, ngón tay mảnh khảnh chỉ vào vị trí cái giếng trên bản vẽ, giọng lạc đi:
“Đừng bao giờ đến đó, anh Vũ. Em… em chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào nó. Nhưng mỗi lần đi qua khu vườn đó, em lại thấy một lớp sương mù đỏ quạch bao phủ quanh miệng giếng. Những cái bóng… những người đàn ông mang khuôn mặt biến dạng của họ Trần, họ đều quỳ quanh cái giếng đó mà khóc.”
Phi Vũ nheo mắt. Sự thôi thúc trong lòng anh bỗng dưng mạnh mẽ một cách kỳ lạ. Dường như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía điểm mù đó. Kiến trúc sư trong anh nói rằng đó là nơi giải phóng áp lực phong thủy, nhưng phần tâm linh lại báo hiệu rằng đó chính là cửa ngõ dẫn vào tim của lời nguyền.
“Anh phải ra đó xem sao. Cụ Mười nói mười hai ngày đếm ngược đang trôi qua. Chúng ta không thể ngồi chờ thần chết đến gõ cửa.”
“Em đi với anh!” – Linh Chi thốt lên, ánh mắt đầy lo sợ nhưng cũng cực kỳ kiên quyết. Cô biết rằng nếu để Vũ đi một mình, rất có thể anh sẽ không bao giờ quay lại.
Hai bóng người lặng lẽ rời khỏi phòng, bước đi trên những hành lang dài hun hút. Tiếng sàn gỗ kêu lên những tiếng kẽo kẹt oán than dưới bước chân họ. Ánh trăng ngoài kia mờ ảo, bị mây xám che khuất, khiến cả khuôn viên dinh thự hiện lên như một nghĩa địa cổ khổng lồ.
Khi tiến vào khu vực vườn sau, mùi nhang tàn vốn đã nhạt bớt bỗng dưng bùng lên nồng nặc. Không phải là mùi trầm hương thanh khiết, mà là mùi hương trộn lẫn với mỡ người, hôi hám và đặc quánh. Những tán cây cổ thụ quanh giếng như những bàn tay gầy guộc vươn ra khỏi bóng tối, sẵn sàng chộp lấy kẻ vãng lai.
Cái giếng cổ hiện ra, lù lù giữa đám cỏ dại khô héo. Miệng giếng được xây bằng những khối đá xanh đã lên rêu đen, xung quanh có những lá bùa vàng rách nát, mục ruỗng từ lâu. Một cảm giác lạnh lẽo từ lòng đất xộc thẳng lên, làm tóc gáy Phi Vũ dựng đứng.
Vũ cầm theo một chiếc đèn pin cực sáng. Anh đứng bên miệng giếng, hơi lạnh toát ra khiến anh rùng mình.
“Anh Vũ… em thấy rồi…” – Linh Chi lắp bắp, cô đã tháo chiếc kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô long lên, phản chiếu một màu sắc không thuộc về thế giới này. “Bà ta… bà ta đang ở dưới đó. Không, cả một đoàn người đang ở dưới đó.”
Phi Vũ nén hơi thở, anh từ từ cúi đầu, rọi thẳng ánh đèn pin xuống lòng giếng.
Ánh sáng xuyên qua bóng tối dày đặc, chạm vào mặt nước bên dưới. Mặt nước giếng không hề dao động dù gió đang thổi mạnh trên mặt đất. Nó phẳng lặng một cách quỷ dị, đen như mực tàu và bóng loáng như gương. Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là độ sâu của nó, mà là những gì hiện ra dưới làn nước đó.
Ban đầu, Phi Vũ chỉ nhìn thấy ảnh phản chiếu của chính mình. Gương mặt xanh xao, đôi mắt đầy quầng thâm vì mất ngủ. Nhưng rồi, hình ảnh phản chiếu của anh bắt đầu biến đổi.
Cái bóng của Vũ trong gương nước dần dần rã rời ra. Da thịt trên mặt anh dường như bị một đôi bàn tay vô hình lột bỏ, lộ ra lớp thịt đỏ hỏn và xương trắng. Trong khi Vũ ngoài đời thực vẫn đang đứng sững sờ, thì cái bóng của anh dưới nước đã bắt đầu… cười. Một nụ cười toác đến tận mang tai, dù dưới đó không có đôi môi nào cả.
“Cái gì thế này?” – Vũ lùi lại một bước, hơi thở dồn dập.
“Nhìn kìa!” – Linh Chi thét lên một tiếng nghẹn ngào, chỉ tay vào trung tâm mặt nước.
Từ độ sâu thăm thẳm của giếng cổ, một bóng người từ từ trồi lên. Nó không rẽ nước mà đi, mà giống như một bức tranh được vẽ trực tiếp lên mặt gương. Đó là một người phụ nữ trong bộ váy cưới màu đỏ tươi, nhưng sắc đỏ ấy lại u ám như máu đã khô từ nhiều thập kỷ.
Bà ta không có mặt.
Vùng không gian nơi đáng lẽ là mắt, mũi, miệng chỉ là một khoảng trắng phẳng lì, nhẵn nhụi như da thuộc. Nhưng từ hai hốc mắt trống rỗng đó, những dòng chất lỏng màu đen bắt đầu rỉ ra, lan rộng trên mặt nước giếng, tạo thành những đường vân kỳ quái giống hệt như tám cái chân của con nhện sau gáy Phi Vũ.
*“Vũ ơi… Vũ ơi…”*
Tiếng gọi thầm thì từ dưới giếng vọng lên, thanh âm mỏng manh như gió nhưng lại đập trực tiếp vào màng nhĩ anh, mang theo một nỗi oán hận thấu xương. Phi Vũ thấy chân mình tê dại, anh không thể nhấc nổi một bước để rời đi. Toàn thân anh bị đóng băng bởi một loại áp lực tinh thần khủng khiếp.
Dưới mặt nước, “Bà Chúa Không Mặt” từ từ giơ một bàn tay gầy guộc, móng tay đen dài rướm máu hướng về phía anh. Xung quanh bà ta, hàng chục cái bóng khác cũng dần hiện rõ. Đó là những người đàn ông của họ Trần đời trước, tất cả đều bị khâu miệng bằng chỉ đỏ, đôi mắt trắng dã đang ngước lên nhìn Vũ với vẻ khẩn cầu lẫn oán độc. Họ chính là những kẻ đã thực hiện giao kèo, và giờ đây, họ đang làm nô lệ cho thực thể mà chính họ đã tạo ra.
“Anh Vũ! Chạy đi! Bà ta đang kéo hồn anh xuống đó!” – Linh Chi lao tới, ôm lấy cánh tay Vũ, dùng hết sức bình sinh để kéo anh khỏi miệng giếng.
Tiếng hét của Linh Chi giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Vũ. Vết bớt sau gáy anh nhói lên một cái đau đớn như bị dao cắt. Phi Vũ bừng tỉnh, anh cảm nhận được một luồng không khí hôi thối đang phả vào mặt mình. Cái bóng không mặt dưới nước giờ đã sát sạt miệng giếng, đôi bàn tay của bà ta đã sắp chạm tới vành đá.
Vũ run rẩy thò tay vào túi áo, lấy ra túi bột pháp mà Cụ Mười đã đưa cho lần trước. Anh không ngần ngại hất toàn bộ số bột đỏ thẫm đó xuống giếng.
*Xèo!*
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, giống như tiếng sắt nung đỏ nhúng vào nước lạnh. Mặt nước giếng bùng lên một lớp khói đen kịt, che khuất tầm nhìn. Những bóng người dưới nước quằn quại trong đau đớn. Bà Chúa Không Mặt rít lên một âm thanh xé tai, bóng hình đỏ rực đó tan rã ra thành từng mảnh rồi chìm sâu xuống đáy giếng.
Mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Mặt nước lại phẳng lặng như cũ, nhưng lần này không còn ảnh phản chiếu nào hiện lên nữa. Cả khu vườn dường như lùi vào một sự câm lặng đáng sợ.
Linh Chi quỵ xuống cỏ, hơi thở hỗn hển, nước mắt trào ra từ đôi mắt âm dương đỏ hoe. Phi Vũ đứng đó, chiếc đèn pin trên tay vẫn run bần bật. Anh nhìn chằm chằm xuống giếng, lần đầu tiên cảm nhận được một sự thật trần trụi: Bà Chúa Không Mặt không phải là một con ma thông thường. Bà ta là sự tích tụ của tất cả các tội ác mà tổ tiên anh đã phạm phải, được nuôi dưỡng bởi sự tham lam và oán hận qua nhiều đời. Cái giếng này chính là cái rốn của quỷ, nơi dòng máu họ Trần đang bị hút sạch để duy trì sự tồn tại của bà ta.
“Linh Chi, em ổn chứ?” – Vũ cúi xuống, giọng anh khàn đặc.
“Bà ta… bà ta nói… anh là người cuối cùng…” – Linh Chi nghẹn ngào nói. “Huyết ấn đã thức tỉnh hoàn toàn rồi. Anh nhìn xem.”
Phi Vũ đưa tay sờ ra sau gáy. Cảm giác nhớp nháp lạnh lẽo làm anh rùng mình. Khi đưa bàn tay ra trước ánh sáng đèn pin, anh thấy lòng bàn tay mình đẫm máu. Không phải máu từ vết thương hở, mà máu đang tự rỉ ra từ các lỗ chân lông quanh vết bớt. Con nhện nhện đỏ sau gáy anh giờ đây đã mọc đủ tám chân, và nó đang bắt đầu bò… Anh có thể cảm nhận được những chiếc chân đó đang di chuyển trên da mình, tiến về phía đỉnh đầu.
“Anh không còn nhiều thời gian nữa rồi.” – Phi Vũ cay đắng nhận ra. Mười hai ngày? Có lẽ thậm chí không còn đến đó.
Bỗng nhiên, từ phía xa, một bóng người chậm rãi tiến lại. Là Cụ Mười.
Cụ già nua đứng đó, một tay cầm cây gậy gỗ lên nước đen bóng, một tay cầm nén hương chưa đốt. Đôi mắt còn lại của cụ nhìn chăm chằm vào miệng giếng rồi lại nhìn sang Phi Vũ.
“Tôi đã bảo cậu không nên ra đây khi chưa đủ chuẩn bị mà.” – Giọng cụ Mười khản đặc, mang theo nỗi buồn thẳm sâu.
“Chuẩn bị là cái gì hả cụ? Chờ chết sao? Chú Khang đã chết, anh Minh đã chết, toàn bộ gia tộc này đang tan rã. Cháu phải biết sự thật!” – Phi Vũ mất bình tĩnh, anh thét lên giữa màn đêm.
Cụ Mười lẳng lặng tiến đến gần miệng giếng, cụ đánh một que diêm, châm nén hương. Làn khói trắng mỏng manh bay lên, kỳ lạ thay, nó không bị gió thổi tạt đi mà lờ lững lượn quanh miệng giếng như một sợi chỉ.
“Cái giếng này là nơi chôn cất xương cốt của cô Tuyết – người mà các người gọi là Bà Chúa Không Mặt. Tổ tiên cậu không chỉ chôn sống cô ấy để làm Thần giữ của, mà còn dùng một thuật tà đạo gọi là ‘Địa Ngục Luân Hồi’. Mỗi khi có một người đàn ông họ Trần chết đi, linh hồn họ sẽ bị giam giữ ở đáy giếng này, chịu cảnh ngập trong máu và bóng tối để làm lá chắn bảo vệ cho sự giàu sang của những kẻ còn sống. Cậu thấy những cái bóng dưới nước chứ? Đó là những ‘người cha’, ‘người chú’ của cậu đấy.”
Vũ cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại. Sự giàu sang mà anh từng hưởng thụ, những ngôi nhà tráng lệ mà dòng họ anh sở hữu, tất cả đều được xây trên nền một bể máu và hồn ma.
“Làm sao để kết thúc chuyện này, cụ Mười?”
Cụ Mười nhìn anh, ánh mắt đầy sự đánh cược: “Chỉ có cách phá hủy tận gốc ‘Mắt Quỷ’ của dòng họ. Nhưng Nhãn Âm này chỉ là một phần. Toàn bộ khu biệt thự này được xây dựng như một cơ thể người. Cái giếng là mắt, căn hầm ngầm là trái tim, và từ đường là cái miệng luôn đói khát. Cậu là kiến trúc sư, cậu phải dùng chính kiến thức đó để phá hủy cơ thể này từ bên trong. Nhưng nhớ lấy, khi cơ thể quỷ bị phá, những kẻ mang dòng máu ký sinh của nó cũng sẽ không còn.”
Phi Vũ lặng người. “Nghĩa là cháu cũng phải chết?”
Cụ Mười không trả lời trực tiếp, cụ chỉ nhìn nén hương đang cháy nhanh một cách bất thường trên tay mình: “Dòng họ Trần Phi đã nợ cô Tuyết một mạng sống, và nợ đất trời một sự công bằng. Nợ thì phải trả, đạo lý nghìn đời là vậy.”
Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai vang lên từ phía trước biệt thự. Tiếng còi xe cảnh sát xé nát không gian tĩnh lặng của làng Cổ Nguyệt.
“Huy… Đại úy Huy…” – Vũ thầm thì. Anh chợt nhớ ra Huy cũng đang mang vết bớt đó. Nếu toàn bộ dòng họ Trần sụp đổ, điều gì sẽ xảy ra với những người vô tội bị liên lụy như Huy?
Cụ Mười vội vã giục: “Cảnh sát đang đến. Ông Khang đã sắp xếp những bằng chứng giả để đẩy hết tội lỗi cho cậu trước khi chết. Cậu phải đi ngay! Đi tìm căn hầm dưới phòng lão Khang một lần nữa, tìm bằng được bản đồ gốc ‘Thiết Kế Máu’ do ông nội cậu để lại. Chỉ có bản đồ đó mới cho cậu thấy cấu trúc thực sự của hầm mộ.”
Phi Vũ nắm lấy tay Linh Chi, cả hai định quay chạy vào trong nhà thì bỗng nhiên, một bàn tay đầy máu chộp lấy cổ chân anh từ bên dưới miệng giếng.
Phi Vũ loạng choạng ngã xuống. Anh nhìn xuống, và linh hồn anh dường như bay mất phân nửa. Bà Chúa Không Mặt đã trồi lên một nửa người khỏi giếng. Bà ta không có mặt, nhưng lúc này, trên bề mặt da nhẵn nhụi của bà ta bỗng hiện lên hàng ngàn những con nhện đỏ nhỏ li ti, chúng di chuyển liên tục, tạo thành một hình hài trông giống như một khuôn mặt đang khóc.
*“Về… với… tôi…”*
Bà ta dùng sức mạnh nghìn cân kéo Vũ về phía miệng giếng đen ngòm. Linh Chi hét lên, dùng chiếc kính râm đập mạnh vào cánh tay nhợt nhạt kia nhưng vô ích. Cụ Mười nhanh tay ném nén hương đang cháy vào lòng bàn tay bà Chúa, tiếng xèo xèo cùng mùi thịt cháy bốc lên nồng nặc. Bà ta buông tay, rít lên một tiếng kinh tởm rồi lại biến mất vào màn sương đỏ quạch của giếng cổ.
“Chạy!” – Cụ Mười quát lớn.
Phi Vũ không dám ngoảnh đầu lại, anh cùng Linh Chi lao vào bóng tối của tòa biệt thự, giữa tiếng còi cảnh sát và tiếng gọi u linh của quá khứ.
—
Cùng lúc đó, tại trụ sở công an huyện, Đại úy Huy đang rơi vào một trạng thái cực kỳ bất thường. Anh đứng trước bàn làm việc, nhưng đôi mắt anh không nhìn vào tập hồ sơ 07. Anh nhìn chằm chằm vào cái chén nước trên bàn.
Trong làn nước trong vắt, anh thấy một người phụ nữ không mặt đang mỉm cười với mình. Vết nhện đỏ trên cổ anh đau nhức đến mức khiến anh muốn dùng dao rạch nát yết hầu để lấy nó ra. Mồ hôi vã ra như tắm, Huy cầm lấy khẩu súng nghiệp vụ, động tác chậm chạp và vô hồn như một con rối bị điều khiển.
“Cứu… cứu tôi…” – Anh thều thào, nhưng đôi chân anh vẫn bước ra khỏi phòng, tiến về phía nhà để xe. Một lực lượng vô hình đang thúc giục anh phải trở lại làng Cổ Nguyệt, phải trở lại cái giếng đó.
Huy leo lên xe, khởi động máy. Trong gương chiếu hậu, anh không thấy mình nữa. Anh thấy mình mặc bộ đồ liệm đen tuyền, môi bị khâu bằng chỉ đỏ, đang quỳ lạy giữa một cánh đồng bạt ngàn nhang khói.
“Trần Phi Vũ… tôi sẽ bắt được cậu…” – Một giọng nói không phải của Huy phát ra từ cổ họng anh.
Tiếng động cơ rú lên trong đêm lạnh. Hai kẻ mang vết ấn nhện đang lao về phía nhau, trong khi Bà Chúa Không Mặt đã sẵn sàng cho màn hạ màn đầy máu và nước mắt dưới giếng cổ Nhãn Âm.
—
Phi Vũ và Linh Chi chạy vào phòng của chú Khang. Căn phòng trống huếch, chỉ còn lại mùi dầu thông và mùi gỗ mục. Vũ bắt đầu lục lọi khắp nơi, lật tung những bức tranh đắt tiền, gõ vào từng phiến đá trên sàn nhà.
“Nó phải ở đây… thiết kế gốc của toàn bộ âm trạch này phải ở đây…”
Đột nhiên, bước chân Vũ dừng lại trước một chiếc gương đồng lớn cổ kính đặt ở góc phòng. Đó chính là chiếc gương mà anh đã gặp hồn ma cô Tuyết lần trước. Nhưng giờ đây, bề mặt gương không còn mờ đục. Nó trong suốt lạ thường, hiện ra cảnh tượng bên trong hầm mộ.
Nhưng thay vì thấy chú Khang hay hồn ma, anh thấy một hình ảnh cũ từ quá khứ.
Trong gương là ông nội anh – Trần Phi Hải, một kiến trúc sư lừng lẫy thời đó. Ông ta đang đứng bên cạnh cái giếng cổ khi nó mới bắt đầu xây dựng. Ông Hải đang ôm một người phụ nữ trẻ đang mang thai, đôi mắt ông ta hiện lên sự cuồng loạn và tham lam tột độ. Ông ta thì thầm vào tai người phụ nữ điều gì đó, rồi đột ngột đẩy bà xuống cái hố sâu chưa có nước.
Phi Vũ đứng sững sờ. Người phụ nữ đó… trên ngực bà cũng có một dấu vết lạ. Đó chính là tổ mẫu của anh, nhưng không phải là người chính thất. Bà ta là “vật hiến tế đầu tiên” của dòng họ này. Sự giàu sang của họ Trần không chỉ bắt đầu từ cô Tuyết, mà đã bắt đầu từ chính việc sát hại người thân.
*Cạch!*
Một tấm ván sàn dưới chân gương đồng bật mở, để lộ ra một ống kim loại rỉ sét. Vũ run rẩy nhặt nó lên. Bên trong là một cuộn da dê cổ, cuộn lại vô cùng cẩn thận.
Vũ trải cuộn da lên bàn. Đây rồi. Bản vẽ “Bát Quái Nghịch Thiên – Vạn Quỷ Quy Tông”.
Toàn bộ sơ đồ này không phải để xây dựng biệt thự cho người ở, mà là xây dựng một cái lò nung linh hồn. Những đường ống dẫn nước từ giếng cổ chảy ngầm dưới sàn nhà, kết nối trực tiếp đến mọi căn phòng, mỗi điểm nút đều có một cái tên của một thành viên họ Trần.
Phi Vũ nhận ra tên mình nằm ở một vị trí trung tâm, được tô màu đỏ rực.
“Linh Chi, em nhìn xem…” – Vũ nói, giọng lạnh toát. “Đây không phải nhà. Đây là một cái lồng. Bà Chúa Không Mặt không chỉ giết chúng ta, bà ta đang gom tất cả linh hồn họ Trần lại một chỗ để biến tất cả thành một thể thống nhất… bà ta muốn có được linh hồn của người mang Huyết ấn để trở thành người thực sự.”
Linh Chi bỗng nhiên lùi lại, đôi mắt âm dương của cô trố lên kinh hoàng. Cô không nhìn vào bản vẽ, cô nhìn vào phía sau Vũ.
“Anh… Vũ… Cái bóng của anh…”
Phi Vũ nhìn xuống sàn nhà. Dưới ánh đèn, cái bóng của anh đổ dài. Nhưng cái bóng ấy không phản chiếu tư thế của anh. Nó đang quỳ sụp xuống, đôi tay dường như đang ôm lấy cổ, và từ vai cái bóng mọc lên… những cái chân nhện đen ngòm đang ngọ nguậy một cách chân thực.
Một luồng khí lạnh cực độ tràn ngập căn phòng. Cánh cửa phòng chú Khang sầm một cái đóng lại, then cài bị khóa chặt bởi một bàn tay vô hình.
Nước bắt đầu rỉ ra từ các khe kẽ trên trần nhà, nhỏ tí tách xuống bản vẽ. Những giọt nước không trong suốt, mà đen sẫm và đặc sánh như dịch của nhện. Từ những bức tường, hàng vạn con nhện đỏ li ti bắt đầu tràn ra, bủa vây lấy hai người.
Tiếng hát ru dưới gầm sàn lại trỗi dậy, lần này nó không còn xa xôi nữa mà ngay dưới lòng bàn chân họ:
*”Gió thổi lạnh lùng, đêm nằm lạnh cóng… Người họ Trần ơi, nợ máu đã đến lúc trả…”*
Phi Vũ biết rằng cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Không phải ở ngoài sân, không phải dưới hầm mộ, mà ngay trong chính huyết mạch và tâm trí của anh.
Anh nắm chặt bản vẽ trong tay, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng đang bắt đầu rỉ máu từ bốn góc.
“Dù phải trả giá bằng tính mạng, tôi cũng sẽ phá bỏ cái lồng chết tiệt này!” – Vũ gào lên, âm thanh lạc giữa tiếng cười lảnh lót của quỷ dữ đang vảng vất quanh phòng.
Bên ngoài biệt thự, chiếc xe của Đại úy Huy đã dừng lại trước cổng chính. Đèn pha xe quét một vòng qua các gốc cây cổ thụ, chiếu sáng một bóng dáng đỏ rực đang đứng đợi ở cổng. Bà Chúa Không Mặt không còn ở dưới giếng nữa. Bà ta đang chào đón người khách cuối cùng về với nghĩa trang của những người sống.
Vết bớt trên gáy Vũ lúc này hoàn toàn phát sáng màu máu, con nhện dường như đã lồng hẳn vào sọ não anh, dẫn lối cho một ảo ảnh khủng khiếp: Anh thấy mình đang đứng trên mặt giếng cổ, nhưng bên dưới không phải là nước, mà là hàng nghìn gương mặt họ Trần đang há miệng chờ đợi để kéo anh xuống hầm sâu nghìn năm không thấy ánh mặt trời.
Bóng người trên mặt nước đã thực sự bước ra ngoài đời thực.
Và chương cuối cùng của cuộc đời anh, hay của dòng họ Trần Phi, vừa chính thức được bắt đầu bằng một tiếng rắc của sàn gỗ bị mục nát hoàn toàn. Họ đang rơi. Rơi xuống hầm mộ trái tim của toàn bộ dinh thự.