Lời Nguyền Của Dòng HọChương 16: Cơn ác mộng về quan tài mở nắp
**CHƯƠNG 16: CƠN ÁC MỘNG VỀ QUAN TÀI MỞ NẮP**
Tiếng bước chân nện lên sàn gỗ mục nghe khô khốc và giòn tan như tiếng xương người vỡ vụn dưới gót giày. Không gian ở tầng hai của dinh thự Trần Phi hoàn toàn khác biệt với vẻ lộng lẫy sa hoa của những tầng dưới. Ở đây, bóng tối dường như không phải là sự thiếu hụt ánh sáng, mà là một thực thể sống, một lớp chất lỏng đặc quánh và tanh nồng mùi máu khô đang lừ lừ nuốt chửng lấy hai bóng người nhỏ bé.
Trần Phi Vũ siết chặt tay Linh Chi. Bàn tay cô em họ lạnh toát, run rẩy từng hồi nhưng vẫn cố gắng bước tiếp. Trên tay Vũ, chiếc gương đồng Minh Cảnh Chỉ Nghiệp tỏa ra những luồng sáng xanh xao, ma quái. Mặt gương rung động liên hồi, phản chiếu những thực thể lờ mờ đang bám víu trên xà nhà, những bóng ma vất vưởng với đôi mắt rỉ máu nhìn trân trân xuống họ.
“Vũ… em không nhìn thấy anh Huy đâu nữa.” Linh Chi thì thầm, giọng lạc đi trong tiếng gió rít qua khe cửa.
Phi Vũ nhíu mày, đưa mặt gương quét một vòng. Hình ảnh Đại úy Huy vừa hiện lên dưới chân cầu thang giờ đã tan biến vào những bức tường chuyển động. Cấu trúc tầng hai này đã bị thay đổi bởi thuật Bát Quái Ngược. Những hành lang bỗng nhiên kéo dài ra vô tận, những cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo bỗng chốc hóa thành những chiếc mồm rộng huếch hoác chực chờ nuốt chửng bất cứ ai đi qua.
“Hắn chưa đi xa đâu. Huyết ấn trên người anh ta đã phát tác, hắn đang bị ‘Bà Chúa’ dùng như một con rối để ngăn bước chúng ta.” Phi Vũ lên tiếng, giọng nói trầm ổn một cách lạ thường dù mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo.
Đột nhiên, một luồng oán khí lạnh ngắt thổi thốc từ phía sau tới. Chiếc gương đồng trong tay Vũ nóng rực lên như nung trên lửa đỏ. Một tiếng động khô khốc phát ra: *Khặc… khặc…*
Ở phía cuối hành lang, một bóng người từ từ hạ xuống từ trần nhà. Không phải đi, mà là lơ lửng bởi hàng nghìn sợi chỉ đỏ mảnh như sợi tóc nhưng bền chắc như thép nguội. Đại úy Huy quỳ trên không trung, khuôn mặt anh ta biến dạng đến mức kinh khủng. Làn da nhợt nhạt nổi lên những đường gân xanh đen, môi bị khâu chặt bởi những sợi chỉ tơ máu, và từ đôi mắt anh ta, hàng vạn con nhện đỏ li ti đang bò ra, chen chúc nhau lấp đầy cả tròng mắt.
Linh Chi thét lên một tiếng kinh hãi, vội vã che lấy đôi mắt âm dương đang đau đớn kịch liệt.
“Đừng nhìn vào mắt anh ta!” Phi Vũ gầm lên. Anh xoay chiếc gương đồng lại, dùng mặt gương phản chiếu tia sáng chính diện vào thực thể trước mặt. “Minh Cảnh soi kiếp, nghiệt chướng lộ hình!”
Tia sáng xanh lục từ gương đồng bắn thẳng vào người Huy. Một tiếng thét vang vọng không phải bằng miệng mà là bằng linh hồn vang lên. Những sợi chỉ đỏ bị ánh sáng đốt cháy, kêu xèo xèo và tỏa ra mùi khét lẹt. Huy ngã sụp xuống sàn gỗ, người co giật liên hồi. Tuy nhiên, thay vì thoát khỏi vòng vây, một thứ gì đó khủng khiếp hơn đang bắt đầu trồi lên từ cái bóng của anh ta.
Một cánh tay trắng nhợt, gầy guộc với những móng tay đen dài lướt nhẹ qua vai Huy, rồi một khuôn mặt phẳng lì, không có lấy một đường nét ngũ quan xuất hiện. Bà Chúa Không Mặt đang hiện hình, nhưng lần này không phải là một ảo ảnh xa xôi mà là một sự hiện diện xác thịt đầy chết chóc. Bà ta nép sát vào lưng Huy như một người tình chung thủy, bàn tay mềm mại vuốt ve vết bớt nhện đỏ trên cổ người cảnh sát tội nghiệp.
*“Vũ… cứu… tôi…”*
Tiếng nói phát ra từ tâm linh của Huy nghe yếu ớt đến não lòng. Phi Vũ nghiến răng, anh biết nếu không ra tay ngay lập tức, linh hồn của Huy sẽ bị “Bà Chúa” nghiền nát để nuôi dưỡng lời nguyền.
Nhưng đúng lúc Vũ định lao lên, mặt đất dưới chân họ bỗng nhiên sụp xuống. Căn hành lang lộng lẫy biến mất, thay vào đó là một hố đen thăm thẳm. Linh Chi mất đà ngã nhào, Phi Vũ chỉ kịp vươn tay ra chụp lấy cô nhưng một lực kéo vô hình từ sau gáy – từ chính vết bớt nhện đỏ – đã giật phắt anh đi hướng ngược lại.
“Linh Chi!”
Tiếng gọi của anh bị bóng tối nuốt chửng. Phi Vũ cảm giác mình đang rơi tự do qua một khoảng không gian vô định, nơi mùi nhang tàn và mùi hôi thối của xác chết quấn lấy từng hơi thở.
…
*Bịch!*
Phi Vũ ngã rơi xuống một bề mặt lạnh ngắt và cứng đờ. Cơn đau chạy dọc sống lưng khiến anh lịm đi trong giây lát. Khi từ từ mở mắt ra, anh nhận thấy mình không còn ở hành lang dinh thự Trần Phi nữa.
Không gian xung quanh rộng lớn bao la, mờ ảo trong một làn sương đen mịt mù. Anh đang ở giữa một ngôi điện thờ cổ kính mang phong cách của vương triều cũ nhưng tàn tạ và lạnh lẽo vô cùng. Những cột trụ lớn bằng gỗ lim đã mục nát, bên trên quấn đầy vải tang trắng rách mướp. Tiếng gió rít qua những khe hở tạo nên thanh âm như tiếng khóc của hàng nghìn oan hồn.
Vũ loạng choạng đứng dậy, chiếc gương đồng vẫn còn trong tay nhưng ánh sáng của nó đã trở nên mờ đục, như bị một quyền năng lớn hơn áp chế. Anh sờ lên gáy, vết bớt hình nhện bỗng nhiên đập rộn lên theo nhịp tim. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, và trong sự choáng váng đó, anh thấy một vật thể đứng sừng sững ở giữa điện thờ.
Đó là một chiếc quan tài.
Một chiếc quan tài cổ bằng gỗ sưa đỏ, bóng loáng như thể mới vừa được sơn phết bằng máu tươi. Nó không đặt trên đòn khiêng mà lơ lửng trên bốn sợi xích đen lớn từ trần điện thòng xuống. Điều khiến Phi Vũ lạnh xương sống nhất chính là: Nắp quan tài đang mở ra một nửa.
Từ bên trong quan tài, một luồng linh khí lạnh lẽo tỏa ra, đặc quánh như màn sương cõi âm mà cụ Mười từng nhắc tới. Phi Vũ như bị thôi miên, đôi chân anh không nghe theo sự điều khiển của lý trí, từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía chiếc quan tài ấy.
“Không được… mình phải thoát ra…”
Tiếng nói trong đầu Vũ gào thét nhưng cơ thể anh lại hoàn toàn bị chế ngự bởi một sức mạnh huyết thống tàn khốc. Mỗi bước tiến lại gần, vết bớt trên cổ anh lại mọc thêm những chiếc lông tơ sắc nhọn, cắm sâu vào da thịt anh, điều khiển anh như một con rối thịt.
Cuối cùng, anh đã đứng sát cạnh mép gỗ lạnh ngắt. Hơi thở của Vũ trở nên dồn dập. Anh đánh bạo nhìn vào bên trong.
Toàn thân Phi Vũ đông cứng như tượng đá. Trái tim anh dường như ngừng đập trong một khoảnh khắc kinh hoàng nhất cuộc đời.
Nằm bên trong chiếc quan tài cổ đó chính là anh.
Vẫn là gương mặt thanh tú, xanh xao ấy, vẫn là đôi chân mày luôn khẽ nhíu lại vì mệt mỏi, nhưng người nằm trong quan tài không mặc bộ quần áo hiện đại. “Phi Vũ” kia đang khoác lên mình một bộ quan phục thời phong kiến rực rỡ sắc vàng và đỏ, thêu hình rồng lộn và nhện thần tinh xảo. Đôi mắt người đó nhắm nghiền, hai tay đan chéo đặt trước ngực, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc bích to bản – thứ nhẫn mà chú Khang thường đeo khi làm lễ tế tổ.
Nhưng điều đáng sợ nhất là quanh miệng người chết ấy.
Từng sợi chỉ đỏ thẫm được khâu chằng chịt, kéo căng khóe môi người chết thành một nụ cười quái dị, hệt như cái chết của anh họ Trần Minh mà Vũ đã thấy trước đó. Trên trán người trong quan tài, một con nhện đỏ thật sự đang đậu ở đó, tám chiếc chân của nó cắm sâu vào lỗ chân lông, dường như đang hút lấy chút tinh khí cuối cùng còn sót lại.
“Đây là… chính mình sao? Tại sao lại như vậy?”
Vũ lẩm bẩm, tay run rẩy đưa lên định chạm vào gương mặt của xác chết. Nhưng ngay khi ngón tay anh sắp chạm vào làn da nhợt nhạt ấy, đôi mắt của người nằm trong quan tài đột nhiên mở choàng ra.
Đó không phải là đôi mắt người. Nó là hai hố đen sâu thẳm, rỉ ra những dòng lệ bằng máu đen ngòm. Cái xác cử động, đôi bàn tay lạnh lẽo như đá băng đột ngột vươn lên, chộp lấy cổ áo của Phi Vũ và kéo mạnh anh vào trong lòng quan tài.
“Chào mừng về nhà… kẻ thừa kế tội nghiệp.” Một giọng nói thầm thì vang lên ngay sát tai Vũ, đó là giọng của chính anh, nhưng vang vọng, u uất như từ cõi cực lạc vọng về.
Vũ vùng vẫy kịch liệt, nhưng không gian trong quan tài dường như giãn nở ra, biến thành một hầm ngục tăm tối. Anh thấy mình bị nhấn chìm vào một vũng máu đen ngòm dưới đáy quan tài. Càng giãy giụa, những sợi tơ nhện càng quấn chặt lấy tứ chi anh.
Từ phía trên cao, qua khe hở của nắp quan tài đang dần khép lại, anh nhìn thấy khuôn mặt của Bà Chúa Không Mặt đang cúi xuống. Bà ta không có mặt, nhưng Vũ cảm nhận được một sự khoái lạc tột độ. Bà ta vươn đôi bàn tay gầy guộc, từ từ khép nắp quan tài lại.
*Rầm!*
Bóng tối tuyệt đối phủ trùm. Phi Vũ cảm thấy dưỡng khí của mình đang cạn dần. Trong không gian hẹp và kín mít, anh nghe thấy tiếng hàng vạn con nhện đang bò lạo xạo trên cơ thể mình. Chúng chui vào tai, vào mũi, vào mồm anh…
“Linh Chi… Cụ Mười… cứu con…”
Vũ thét lên trong tuyệt vọng nhưng miệng anh bỗng nhiên bị những sợi chỉ đỏ tự động khâu chặt lại. Nỗi đau xé da xé thịt khi từng mũi kim vô hình xuyên qua môi anh khiến Vũ muốn nổ tung. Anh bắt đầu nhận ra, chiếc quan tài này không phải để chôn cất xác chết, nó là một lò luyện hồn. Lời nguyền muốn anh trở thành kẻ tiếp nối để giữ gìn sự giàu sang vấy máu của dòng họ Trần, bằng cách biến anh thành một con quỷ thực thụ ngay khi anh chạm ngưỡng tuổi 27.
Trong cơn đau đớn cùng cực, một hình ảnh khác chợt hiện lên trong tâm trí Vũ. Anh thấy một cô gái trẻ đẹp, mặc bộ áo dài trắng truyền thống, nhưng khuôn mặt đầy những vết sẹo và máu. Cô gái ấy đang quỳ dưới cột móng của ngôi dinh thự, mắt hướng về phía anh đầy oán hận nhưng cũng đầy cầu xin.
“Trả lại mạng cho tôi… trả lại linh hồn cho tôi…”
Cô gái đó chính là Tuyết – người bị tổ tiên anh chôn sống để trấn yểm.
Đột nhiên, mặt gương đồng Minh Cảnh Chỉ Nghiệp mà Vũ vẫn luôn nắm chặt bỗng tỏa ra một luồng nhiệt mạnh mẽ chưa từng có. Một luồng sáng vàng ròng xuyên thủng bóng tối của quan tài, chiếu thẳng vào mắt Vũ.
*“Tỉnh lại! Vũ, tỉnh lại ngay!”*
Tiếng của Linh Chi. Không phải bằng linh hồn, mà là tiếng hét thật sự bên tai anh.
Phi Vũ giật bắn người, đôi mắt anh trợn trừng. Hơi thở hổn hển tràn vào lồng ngực như một phép màu. Anh thấy mình đang nằm trên sàn gỗ lạnh lẽo của hành lang tầng hai, mồ hôi vã ra như tắm.
Linh Chi đang quỳ bên cạnh anh, gương mặt cô tái mét, đôi bàn tay nhỏ bé liên tục lay mạnh vai anh. Chiếc gương đồng rơi bên cạnh đang tỏa ra khói trắng nghi ngút, có vẻ như nó vừa phải dùng toàn lực để phá vỡ ảo cảnh của lời nguyền.
“Anh… anh bị sao vậy? Vừa rồi anh đứng sững lại trước cửa phòng thờ tổ tiên, rồi ngã quỵ xuống, miệng cứ không ngừng lẩm bẩm những tiếng kêu đau đớn…” Linh Chi bật khóc vì sợ hãi.
Phi Vũ run rẩy sờ lên môi mình. Không có sợi chỉ đỏ nào cả. Không có máu đen. Nhưng khi anh đưa tay lên sờ vết bớt sau gáy, cảm giác đau rát vẫn còn như in. Vết bớt ấy giờ đã hiện rõ mồn một hình dáng một con nhện khổng lồ với sáu chiếc chân đã hoàn thiện, chiếc chân thứ bảy đang bắt đầu mọc ra, sắc nhọn như một chiếc gai.
Anh nhìn vào căn phòng trước mặt. Đó là phòng thờ tổ tiên của họ Trần – nơi được coi là cấm địa của dinh thự. Cánh cửa gỗ nặng nề đang hé mở, và từ bên trong, mùi hương trầm thơm nồng xen lẫn mùi xác thối cũ kỹ bay ra.
Hóa ra, giấc mơ về chiếc quan tài không chỉ là một cơn ác mộng. Nó là một sự thật đã từng diễn ra, hoặc sắp diễn ra tại chính nơi này.
“Vũ… anh nhìn kìa.” Linh Chi run rẩy chỉ tay về phía bên trong phòng thờ.
Phi Vũ gượng đứng dậy, tựa lưng vào tường gỗ để giữ thăng bằng. Anh nhìn qua khe cửa và thấy ở chính giữa căn phòng, dưới ánh đèn dầu leo lét, chính là chiếc quan tài gỗ sưa đỏ bằng xương bằng thịt mà anh vừa thấy trong giấc mơ. Nó không lơ lửng, nhưng nó được đặt trang trọng trên một cái bệ đá chạm hình đầu quỷ.
Và trên nắp quan tài, có một vật phẩm mà Vũ chưa từng thấy trong giấc mơ: Một tấm lụa trắng ghi đầy những tên người. Anh họ Trần Minh, người cha quá cố của anh, ông nội, cố nội… và cái tên cuối cùng được viết bằng máu đỏ tươi, vẫn còn đang nhỏ giọt: *Trần Phi Vũ.*
“Lễ tế đã bắt đầu rồi.” Vũ thầm thì, ánh mắt trở nên kiên định nhưng tràn đầy sầu muộn. “Chúng không chỉ muốn mạng của chúng ta, chúng muốn linh hồn chúng ta phải vĩnh viễn quỳ lạy trước cái quan tài đó để bảo vệ cho kho vàng của dòng họ.”
Đúng lúc đó, từ trong góc tối của phòng thờ, Đại úy Huy từ từ bước ra. Anh ta không còn bị tơ nhện điều khiển như lúc nãy, nhưng vẻ mặt vô hồn và đôi mắt đen ngòm cho thấy linh trí của anh đã bị tổn thương nghiêm trọng. Huy cầm trong tay một chiếc rìu đồng cổ, bước chân lảo đảo nhưng nặng nề.
“Đến… giờ… rồi…” Huy thốt lên, giọng nói khàn đặc.
“Huy! Tỉnh lại đi! Anh là cảnh sát!” Vũ hét lên, nhưng vô ích.
Huy vung rìu, không phải nhắm vào Vũ, mà là chặt mạnh vào các sợi xích đang chằng chịt xung quanh phòng thờ. Mỗi nhát rìu giáng xuống, toàn bộ dinh thự lại rung chuyển như một cơn động đất. Tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm trong tường nhà bỗng chốc vang lên chói tai.
“Hắn đang phá vỡ những trận pháp cuối cùng của cụ Mười để giải phóng hoàn toàn cho Bà Chúa!” Linh Chi hét lên qua tiếng động hỗn loạn.
Phi Vũ nhìn chiếc gương đồng. Anh biết, giờ không còn đường lùi. Nếu nắp quan tài kia hoàn toàn khép lại với cái tên của anh ở trên đó, lời nguyền sẽ chính thức hoàn thành vào đêm sinh nhật thứ 27 của anh – tức là chỉ còn chưa đầy 24 tiếng đồng hồ nữa.
“Chi, em nghe đây.” Vũ nắm lấy vai em gái. “Đi tìm lối thoát sau dinh thự theo sơ đồ Bát Quái Ngược. Anh sẽ ở lại đây, dùng kiến trúc của căn phòng này để trấn áp cái quan tài.”
“Không! Anh sẽ chết mất! Em thấy anh nằm trong cái quan tài đó… em thấy điều đó rất thật!” Linh Chi nức nở.
“Đó chính là lý do anh phải ở lại.” Phi Vũ nói, ánh mắt anh lóe lên sự sắc sảo của một kiến trúc sư chuyên về các công trình cổ. “Kiến trúc có thể giết người, nhưng cũng có thể cứu người. Cụ Mười đã để lại chìa khóa, anh phải tìm ra nó.”
Vũ đẩy Linh Chi về phía hành lang, rồi anh dứt khoát bước chân vào phòng thờ tổ tiên. Ngay khi bước chân anh chạm vào sàn đá, cánh cửa gỗ sau lưng anh rầm một tiếng đóng sập lại.
Mùi hương khói đặc quánh bao trùm. Đại úy Huy dừng lại, xoay chiếc rìu về phía anh. Và từ sau chiếc quan tài gỗ sưa đỏ, bóng dáng cao gầy, khoác áo dài trắng rách nát của Bà Chúa Không Mặt từ từ hiện ra. Bà ta không có gương mặt, nhưng Vũ biết, bà ta đang cười. Một nụ cười tàn độc của một thực thể đã chờ đợi sự báo thù này suốt hàng trăm năm.
Phi Vũ đưa tay lên, dùng móng tay bấm mạnh vào vết bớt sau gáy. Máu tươi rỉ ra, thấm vào chiếc gương đồng Minh Cảnh.
“Ta không phải tổ tiên của ta. Món nợ này, ta sẽ dùng cách của ta để trả!”
Căn phòng thờ bỗng chốc chìm vào một luồng sáng xanh và đỏ đối nghịch. Một bên là oán khí của trăm năm bị trấn yểm, một bên là ý chí của người trẻ tuổi đang muốn chặt đứt xích xiềng số phận.
Ngoài trời, một tia chớp xé ngang bầu trời làng Cổ Nguyệt, chiếu sáng toàn bộ dinh thự Trần Phi như một con quái vật bằng gỗ đang gầm thét trong đêm giông bão. Lời nguyền tuổi 27 bắt đầu bước vào giai đoạn đẫm máu nhất, và trong cơn ác mộng của chính mình, Trần Phi Vũ nhận ra rằng, để chiến thắng ác quỷ, đôi khi người ta phải chấp nhận nằm vào quan tài khi vẫn còn đang sống.
Anh nhìn thẳng vào Bà Chúa Không Mặt, rồi nhìn vào chiếc quan tài mang tên mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ đầy cay đắng.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.