Lời Nguyền Của Dòng HọChương 26: Mảnh vỡ ký ức
CHƯƠNG 26: MẢNH VỠ KÝ ỨC
Trần Phi Vũ tỉnh lại khi những tia nắng quái của buổi chiều tà đang rát bỏng liếm trên da thịt. Toàn thân anh rã rời, từng thớ thịt như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào, đau nhức tận xương tủy. Anh nằm đó, giữa đám cỏ lác sực nồng mùi bùn đất và vị mặn mòi của dòng Hắc Thủy, đôi mắt lờ đờ nhìn lên vòm trời xa xăm.
Tiếng gió thổi xào xạc qua bụi rậm nghe như tiếng thở dài của người chết. Phi Vũ khó khăn lật người, một cơn đau buốt óc truyền thẳng lên đại não. Phía sau gáy, nơi có vết bớt hình con nhện, bây giờ không còn cảm giác nóng ran nữa. Thay vào đó là một luồng khí lạnh lẽo, thấu xương, chậm rãi len lỏi vào từng huyết mạch. Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào gáy mình. Lớp da ở đó cứng lại, gồ ghề. Cảm giác nhúc nhích của bốn chiếc chân đen ngòm khiến anh rùng mình kinh hãi. Lời nguyền không hề thuyên giảm sau khi anh nhảy xuống dòng nước thiêng, nó chỉ đang chuyển hóa sang một trạng thái thâm sâu hơn.
Trong cơn mê sảng và đau đớn cùng cực, ý thức của Phi Vũ bắt đầu bong tróc khỏi thực tại. Anh thấy mình như bị hút vào một vòng xoáy hun hút của thời gian, trở về cái ngày mà mọi sự khởi đầu chưa bao giờ được ghi chép lại trong nhật ký dòng họ.
Đó là một buổi chiều hè oi ả cách đây đúng hai mươi hai năm. Năm đó, Phi Vũ mới tròn năm tuổi.
Trong ký ức của một đứa trẻ năm tuổi, dinh thự họ Trần là một thế giới khổng lồ với những dãy hành lang dài dằng dặc, những cột gỗ lim đen bóng cao vút và mùi hương trầm bảng lảng không bao giờ dứt. Thế nhưng, đằng sau sự lộng lẫy và giàu có đến ngộp thở ấy là những quy tắc khắc nghiệt mà đứa trẻ nào mang họ Trần cũng phải khắc cốt ghi tâm.
“Vũ, không bao giờ được phép bén mảng đến phía sau Từ đường. Nhớ chưa?” – Tiếng cha anh, ông Trần Phi Long, vang lên trầm thấp và nghiêm nghị.
Cha anh lúc đó là một người đàn ông lực lưỡng, uy nghiêm nhưng trong đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi u uất không tên. Ông thường đứng một mình trên ban công, nhìn về phía rặng núi mù sương và thở dài những hơi dài đến nao lòng.
Chiều hôm đó, Phi Vũ mải miết đuổi theo một con bướm có đôi cánh màu tím sậm, một loại bướm lạ lùng chỉ xuất hiện vào những ngày oi nồng nhất. Đứa trẻ vô tư quên sạch lời dặn của cha, đôi chân nhỏ xíu lẫm chẫm bước qua lớp cửa vòm u tối, đi sâu vào khu vườn phía sau dinh thự – nơi vốn dĩ là khu vực cấm địa, nơi mà cây cối luôn héo úa dù được chăm sóc kỹ lưỡng đến đâu.
Khác với vẻ hào nhoáng phía trước, phía sau dinh thự là một không gian ẩm thấp và đặc quánh mùi vôi cũ trộn lẫn với hương nhang tàn. Phi Vũ đứng khựng lại trước một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm lọt thỏm giữa bốn bề dây leo chằng chịt. Ngôi nhà không có cửa sổ, chỉ có một chiếc cửa chính bằng gỗ sưa đỏ, phía trên treo một tấm bùa đã phai màu, nét chữ đỏ quạch như máu tươi.
Từ bên trong ngôi nhà, một thanh âm phát ra. Đó là tiếng hát ru.
“Gió đưa cành trúc la đà… tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương…”
Giọng hát mỏng như tơ, mang theo sự sầu thảm thấu tận tâm can. Phi Vũ bé nhỏ bị lôi cuốn bởi giai điệu ấy, anh tò mò nhón chân nhìn qua khe hở của cánh cửa gỗ.
Bên trong tối om, chỉ có một cây nến trắng nhỏ nhoi đang cháy lập lòe, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh xao đến ma quái. Một người phụ nữ đang ngồi quay lưng lại phía cửa, bà mặc một bộ áo dài màu trắng tinh khôi nhưng lại rách rưới ở phần gấu. Bà đang ngồi bên một chiếc nôi mây, đôi bàn tay trắng nhợt nà khẽ đưa đưa.
Nhưng điều khiến đứa trẻ năm tuổi ấy sững sờ không phải là sự xuất hiện của người phụ nữ, mà là chiếc nôi kia. Trong nôi không có đứa trẻ nào cả. Nó trống rỗng, chỉ có một mớ tóc đen dài đến rợn người nằm cuộn tròn như một tổ rắn.
Người phụ nữ bỗng dừng tiếng hát. Không gian im lặng đến mức Phi Vũ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Bà ta chậm rãi quay đầu lại.
Trong ký ức của anh, gương mặt ấy là một khoảng không bằng phẳng, nhẵn nhụi, không có mắt, không có mũi, không có miệng. Chỉ có một làn da trắng bệch như tờ giấy tẩm sáp. Và ngay tại vị trí đáng lẽ là đôi mắt, hai dòng nước mắt bằng máu đen kịt từ từ trào ra, lăn dài trên cái “mặt phẳng” kinh tởm đó.
Phi Vũ muốn hét lên, nhưng cổ họng anh khô khốc như có ai đó bóp nghẹt. Anh ngã ngồi xuống đất, lùi lại trong sự sợ hãi tột độ. Đúng lúc đó, một bàn tay thô ráp và mạnh mẽ tóm chặt lấy vai anh.
“Bố đã bảo con thế nào?”
Cha anh xuất hiện với gương mặt tái nhợt, đầy hoảng loạn. Ông lập tức bế thốc Vũ lên, không nói không rằng, chạy bán sống bán chết khỏi khu vườn.
Đêm đó, Phi Vũ lên cơn sốt cao li bì. Trong cơn mê muội, anh thấy cha mình quỳ trước bàn thờ tổ tiên, tự dùng dao rạch lòng bàn tay, cho máu chảy vào một chiếc bát đồng chứa sẵn loại nước đen đặc. Ông lẩm bẩm những lời khấn nguyện kỳ quái bằng một thứ ngôn ngữ không phải tiếng người.
Cụ Mười – khi đó mới là một người đàn ông trung niên với đôi mắt sắc sảo chưa bị mù – đứng bên cạnh, tay cầm một con dao bạc nhọn hoắt.
“Lão Long, ông có chắc chắn không? Làm việc này là chấp nhận gắn nợ vào máu đấy. Nó chỉ có thể giữ cho thằng bé bình yên đến năm 27 tuổi. Sau đó, món nợ sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.” – Giọng cụ Mười trầm khàn, đầy vẻ cảnh cáo.
Cha anh không trả lời, ánh mắt ông nhìn Phi Vũ đang nằm co giật trên giường đầy đau đớn và yêu thương. Ông gật đầu dứt khoát:
“Tôi là kẻ hèn nhát, không thể tự tay kết thúc lời nguyền này. Nhưng tôi không thể nhìn con trai mình bị bà ta mang đi ngay bây giờ. Hãy dùng máu của tôi làm vật tế, trì hoãn linh hồn nó cho đến khi nó đủ lớn để có thể… tự lựa chọn.”
Cụ Mười thở dài, đưa con dao bạc hơ qua ngọn lửa đèn dầu. Cụ bước đến bên giường Phi Vũ, vạch cổ áo sau gáy anh ra. Khi đó, gáy Phi Vũ trắng nõn, không có bất kỳ dấu vết nào.
“Hồn nhện tìm hang, máu người làm móng. Ký giao ước này, vạn kiếp không tan.”
Cụ Mười vừa niệm chú, vừa dùng con dao bạc rạch một đường hình chữ thập lên sau gáy Phi Vũ. Anh hét lên một tiếng xé lòng rồi lịm đi. Máu từ vết rạch chảy ra, nhưng kỳ lạ thay, nó không rơi xuống giường mà lại chuyển sang màu đỏ sậm rồi từ từ định hình thành một vết bớt nhỏ xíu, nhạt màu, hình một con nhện.
Đó chính là ngày “con nhện” được nuôi dưỡng trong cơ thể anh. Nó không phải sinh ra đã có, mà là một sản phẩm của thuật trì hoãn mạng sống do cha anh và cụ Mười cùng thực hiện để che mắt “Bà Chúa Không Mặt”.
Khi Phi Vũ năm tuổi tỉnh dậy, anh đã quên sạch những gì mình thấy trong khu vườn. Cha anh ép anh phải tin rằng vết bớt sau gáy là do anh bị ngã khi đang chơi đùa. Ông cũng bắt anh hứa không bao giờ được nhắc lại hay tìm cách quay lại khu vườn sau Từ đường.
Suốt nhiều năm sau đó, Phi Vũ sống trong một sự bình yên giả tạo do người cha dùng chính thọ mệnh của mình đổi lấy. Cho đến khi anh lên mười tuổi, cha anh đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn bí ẩn, thân xác ông tan biến không dấu vết trong một đám cháy rừng, để lại cho Vũ một di sản khổng lồ và một bóng ma âm thầm theo đuổi mỗi khi màn đêm buông xuống.
…
“Vũ… Vũ ơi… tỉnh lại đi con…”
Tiếng gọi nghe thật quen thuộc, nhưng không phải của cha, cũng không phải của Linh Chi. Nó dìu dặt, êm ái như gió thổi qua rặng tre.
Phi Vũ mở choàng mắt, ký ức năm năm tuổi vỡ tan thành ngàn mảnh, trả anh về với thực tại. Ánh trăng đã lên từ bao giờ, nhuộm bạc cả vùng đồng bãi sông Hắc Thủy.
Trước mặt anh không phải là làng Cổ Nguyệt đầy mùi chết chóc, mà là một không gian lạ lẫm. Anh đang nằm trên một chiếc chõng tre kê giữa một ngôi nhà sàn lợp lá cọ đơn sơ. Một mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, át đi vị tanh nồng của bùn sông ban nãy.
Bên cạnh anh, một bà lão có mái tóc bạc phơ như sương, gương mặt hiền từ đang cặm cụi giã thuốc trong chiếc cối gỗ. Thấy Vũ cử động, bà lão mỉm cười, một nụ cười ấm áp khiến trái tim anh bỗng chốc cảm thấy bình yên đến lạ lùng.
“Con tỉnh rồi à? May mà thằng Đạt đi thả lưới sớm thấy con dạt vào bờ, không thì con kiến cũng tha mất xác rồi.”
Phi Vũ khó khăn ngồi dậy, đầu óc vẫn còn ong ong. Anh nhìn xuống cánh tay mình, những vết trầy xước đã được bôi một loại thuốc màu xanh lá cay nồng.
“Bà là ai? Đây là đâu?” – Anh thào thào hỏi, giọng khàn đặc.
“Đây là làng Bình Yên. Đúng như cái tên của nó, ở đây không có quỷ dữ, cũng chẳng có những lời nguyền máu. Bà là mụ mẫm của làng này thôi.” – Bà lão chậm rãi trả lời, đôi tay vẫn nhịp nhàng giã thuốc.
Bình Yên? Tại sao ở một vùng đất bị bao phủ bởi oán khí của họ Trần và dòng sông Hắc Thủy hung hiểm lại có một nơi gọi là Bình Yên?
Phi Vũ sực nhớ ra điều gì đó, anh vội vàng đưa tay ra sau gáy. Vết bớt vẫn ở đó, nhạt đi đôi chút nhưng màu đen của nó trông như một hố sâu thăm thẳm sẵn sàng nuốt chửng linh hồn anh.
Bà lão bỗng dừng tay giã thuốc, ánh mắt vốn hiền từ chợt trở nên sâu thẳm, bà nhìn chằm chằm vào gáy anh rồi thở dài:
“Vết bớt đó… con là người nhà họ Trần ở Cổ Nguyệt phải không?”
Phi Vũ sững người. Toàn bộ sự cảnh giác trỗi dậy, anh co chân lại, mắt nhìn dáo dác tìm lối thoát. Anh không còn tin bất kỳ ai, nhất là những người biết đến dòng họ của mình.
Bà lão lắc đầu, đặt cối thuốc sang một bên, tiến lại gần giường. Bà đặt bàn tay nhăn nheo, khô héo nhưng ấm áp lên trán Vũ:
“Đừng sợ. Làng này vốn dĩ là nơi lánh nạn của những kẻ không muốn dính dáng đến tội ác năm xưa của cụ tổ nhà con. Nhiều thế kỷ trước, một nhánh nhỏ của họ Trần đã nhìn thấy sự điên rồ của tộc trưởng nên đã trốn chạy đến đây, đổi họ tên, lập làng để chuộc tội cho tổ tiên.”
Phi Vũ kinh ngạc: “Vậy ra… ở đây cũng là người họ Trần sao?”
“Đúng, nhưng là những người họ Trần đã bị dòng họ chính xóa tên khỏi gia phả từ lâu. Bọn ta gọi đây là ‘vùng đệm’. Lời nguyền không thể vươn đến đây vì quanh làng được bao bọc bởi cây gỗ sưa và hoa nhài trắng – những thứ đại diện cho sự thanh tịnh mà ‘Bà Chúa Không Mặt’ căm ghét nhất.”
Phi Vũ bỗng cảm thấy một tia hy vọng mong manh. Nếu đây là vùng đất thánh chống lại lời nguyền, liệu anh có thể tìm ra cách giải thoát hoàn toàn?
Nhưng hy vọng đó sớm bị dập tắt khi bà lão tiếp tục:
“Tuy nhiên, con khác với chúng ta. Con mang Huyết Ấn. Con nhện đó đã ăn vào tủy, gắn vào phách. Việc con nhảy xuống sông Hắc Thủy không phải là để chạy trốn, mà chính là bước cuối cùng để ‘kén nhện’ hoàn thiện. Dòng nước ấy chứa oán khí tích tụ của ngàn năm, nó đã tưới đẫm vết bớt của con rồi.”
Phi Vũ bàng hoàng: “Ý bà là… tôi đã vô tình giúp nó mạnh hơn?”
Bà lão khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ lo âu:
“Con nhện đen đại diện cho ‘Tử khí’. Khi nó bắt đầu nhúc nhích chân, nghĩa là linh hồn con đã bị đánh dấu làm vật chứa cho sự tái sinh của Bà Chúa. Những mảnh vỡ ký ức mà con thấy lúc hôn mê chính là dấu hiệu đầu tiên của sự ‘chiếm hữu’. Bà ta đang trả lại ký ức của chính bà ta và gia đình con cho con, để dần dần xóa nhòa ranh giới giữa cái tôi của Phi Vũ và oán hận của người chết.”
Từng lời bà lão nói như búa bổ vào tai anh. Phi Vũ nhớ lại gương mặt phẳng lì của người phụ nữ trong ngôi nhà gỗ năm ấy. Ký ức đó không phải chỉ là quá khứ của anh, mà là một sợi dây liên kết vô hình mà bà ta dùng để kéo anh về phía mình.
“Tôi phải làm gì? Bà làm ơn giúp tôi! Tôi không thể chết như vậy, còn Linh Chi, còn linh hồn của Huy… tôi phải cứu họ!” – Phi Vũ nắm lấy vạt áo của bà lão, khẩn nài.
Bà lão im lặng hồi lâu, rồi bà chậm rãi đứng dậy, đi đến góc phòng, lấy ra một chiếc tráp gỗ nhỏ xíu, xỉn màu. Bà mở nắp tráp, bên trong là một miếng gốm vỡ, trên có vẽ một hình đồ kỳ lạ giống như một nửa sơ đồ của một kiến trúc cổ.
“Ta không thể hóa giải nó. Chỉ có con mới làm được. Muốn phá vỡ một ngôi nhà, phải tìm ra cột móng chính. Muốn phá vỡ một lời nguyền, phải tìm ra ‘Tâm oán’.”
“Tâm oán là gì?”
“Đó là thứ quý giá nhất của cô Tuyết – người mà sau này trở thành Bà Chúa Không Mặt – đã bị tổ tiên nhà con đánh cắp trước khi chôn sống cô ấy. Không phải là tiền bạc, không phải là mạng sống, mà là một vật tâm linh chứa đựng sự thuần khiết cuối cùng của một con người. Khi vật đó còn bị chiếm giữ bởi nhà họ Trần, oán hận của cô ấy sẽ không bao giờ tan biến.”
Phi Vũ nhìn mảnh gốm, trí óc của một kiến trúc sư bỗng chốc vận hành mãnh liệt. Anh nhận ra những đường nét trên mảnh gốm này rất giống với kiến trúc tầng ngầm bên dưới Từ đường mà anh đã thấy sơ qua trước khi biệt thự sụp đổ.
“Nhưng biệt thự đã cháy rụi, dinh thự đã sụp đổ…” – Phi Vũ lẩm bẩm.
Bà lão cười cay đắng: “Lửa trần không đốt được âm phần. Những gì con thấy bị thiêu rụi chỉ là lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài. Những hầm ngầm, những trận pháp được xây dựng bằng xương máu bên dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt vẫn còn đó, thậm chí chúng còn trở nên hung hiểm hơn khi không còn ai trấn yểm.”
Bà lão trao mảnh gốm vào tay Phi Vũ. Cảm giác lạnh lẽo từ miếng gốm khiến vết bớt sau gáy anh lại nhói lên một nhịp.
“Đừng chỉ nhìn bằng mắt thường, hãy nhìn bằng kiến thức mà con có. Tại sao con lại chọn nghề kiến trúc sư? Tại sao con lại bị ám ảnh bởi những công trình cổ? Vũ, không có gì là ngẫu nhiên cả. Định mệnh đã rèn luyện cho con khả năng ‘đọc hiểu’ ngôn ngữ của những viên gạch, những vì kèo… đó chính là vũ khí duy nhất của con.”
Phi Vũ cầm chặt mảnh gốm, ánh mắt anh dần trở nên kiên định hơn. Những mảnh vỡ ký ức năm tuổi ban nãy hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại cha mình đã quỳ lạy trước cái nôi có mớ tóc đen ấy. Ông không chỉ sợ hãi, ông còn đang tạ lỗi.
Anh chợt nhận ra, cha anh biết rõ sự thật. Có lẽ ông đã để lại cho anh nhiều hơn là chỉ một khối tài sản khổng lồ.
“Tôi cần quay lại đó.” – Phi Vũ đứng dậy, dù bước chân còn loạng choạng.
Bà lão ngăn lại: “Không phải bây giờ. Ngoài kia, sương mù của dòng Hắc Thủy đang bao phủ. Đêm nay là đêm giao thừa của cõi âm, vạn quỷ đang tìm lối về. Con ở lại đây, hồi sức. Ta sẽ dùng thuốc nam bọc lấy Huyết Ấn, tạm thời ngăn nó ăn vào tim con thêm ba ngày.”
Bà lão tiến lại gần, đổ một loại nước cốt thuốc đen ngòm lên tấm vải trắng rồi áp mạnh vào gáy Vũ. Cơn đau buốt dữ dội ập đến khiến anh gục xuống sàn.
Trong cơn đau xé tâm can, anh lại nghe thấy tiếng hát ru của người phụ nữ ấy vang vọng bên tai. Nhưng lần này, tiếng hát không còn xa xăm nữa, nó như phát ra từ chính bên trong lồng ngực anh.
“Gió đưa cành trúc la đà…”
Vũ nghiến răng, mồ hôi đầm đìa chảy dài trên trán. Anh hiểu rằng thời gian của mình không còn nhiều. Ba ngày. Anh chỉ còn ba ngày trước khi con nhện đen hoàn thiện toàn bộ tám chiếc chân và cắm sâu nọc độc vào linh hồn anh.
Đêm đó, trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bình Yên, Trần Phi Vũ nằm thao thức. Anh nhìn qua khe cửa lá cọ, thấy những đốm lân tinh lập lòe ngoài cánh đồng dâu tằm. Những đốm lửa ấy cứ lảng bảng bay về hướng làng Cổ Nguyệt như bị một lực hút vô hình kéo đi.
Anh đưa tay sờ lên ngực, nơi túi áo có mảnh gốm của bà lão. Anh bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện trong đầu. Kiến trúc Bát Quái ngược của dinh thự, vị trí của cột móng, con sông Hắc Thủy đóng vai trò là mạch dẫn oán khí… Tất cả dường như là một cỗ máy khổng lồ vận hành suốt hàng thế kỷ.
Nhưng trái tim của cỗ máy đó – “Tâm oán” – nằm ở đâu?
Phi Vũ nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm trong mớ ký ức hỗn độn của mình. Anh chợt nhớ đến chiếc nhẫn bằng đồng rỉ sét mà cha anh luôn đeo ở ngón tay cái, thứ mà ngay cả khi ông chết người ta cũng không tìm thấy. Có lần, cha đã chỉ vào nó và bảo: “Vũ, nếu một ngày con thấy bế tắc, hãy nhớ đến món quà của người vợ không bao giờ cưới.”
Vợ không bao giờ cưới? Đó chính là cô Tuyết. Cô ấy vốn là hôn thê của con trai trưởng họ Trần, nhưng bị chính gia tộc ấy sát hại để cướp tài sản và dùng xác trấn yểm.
Vậy là chiếc nhẫn… hay một vật đính ước nào đó chính là chìa khóa?
Phi Vũ dần chìm vào giấc ngủ chập chờn. Trong giấc mơ, anh thấy mình trở lại khu vườn sau Từ đường năm năm tuổi. Nhưng lần này, anh không bỏ chạy. Anh tiến lại gần ngôi nhà gỗ, đẩy cánh cửa sưa đỏ ra.
Người phụ nữ không mặt ngồi đó. Bà ta không hát nữa. Bà ta đưa đôi bàn tay trắng nhợt về phía anh, trong lòng bàn tay là một chiếc hộp nhỏ bằng bạc.
“Vũ… trả lại cho ta… trả lại tự do cho ta…”
Thanh âm vang lên từ hư không, lạnh buốt.
Phi Vũ vươn tay ra định chạm vào chiếc hộp, nhưng ngay lập tức, vô số con nhện nhỏ màu đen từ bên dưới tà áo trắng của người phụ nữ bò ra, phủ kín lên đôi bàn tay anh. Chúng cắn xé, gặm nhấm vào da thịt anh.
“Á!”
Phi Vũ choàng tỉnh, trán đẫm mồ hôi lạnh. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, dù trong bóng tối nhưng anh vẫn cảm giác như chúng đang râm ran đau nhức.
Phía bên ngoài, bà lão làng Bình Yên vẫn ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, miệng lẩm bẩm những lời kinh bằng tiếng cổ. Bà đang dùng chính sinh mệnh của mình để dựng lên một vòng bảo vệ tạm thời cho anh.
Phi Vũ biết, làng Bình Yên này có lẽ là trạm dừng chân cuối cùng trước khi anh thực sự bước vào cửa tử. Mọi mảnh vỡ ký ức đang dần kết nối lại. Cái chết của cha anh, sự điên loạn của chú Khang, và cả sự biến mất của mẹ anh ngay khi anh mới lọt lòng… dường như tất cả đều nằm trong một kịch bản nghiệt ngã của số phận.
Anh đứng dậy, bước ra hiên nhà, đứng cạnh bà lão. Gió đêm thổi từ phía sông vào mát lạnh nhưng cũng mang theo mùi hương của hoa nhài trắng – thứ mùi của sự ly biệt.
“Bà này, tại sao bà lại giúp con?”
Bà lão không quay lại, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời xa xăm:
“Vì bà cũng mang họ Trần. Bà không muốn dòng họ này chết đi trong sự ô uế. Nếu con có thể hóa giải được lời nguyền, thì linh hồn của những người như bà, như Đạt, và cả những kẻ lầm lạc trong làng Cổ Nguyệt mới thực sự được siêu thoát.”
Phi Vũ im lặng nhìn lên bầu trời. Trăng hôm nay có một quầng đỏ bao quanh – điềm báo của một cuộc huyết chiến sắp bắt đầu.
Ba ngày nữa. Ba ngày để một kiến trúc sư trẻ tuổi phải học cách tháo dỡ không phải một ngôi nhà, mà là một nghiệp lực ngàn đời.
Anh siết chặt nắm tay. Những mảnh vỡ ký ức đã giúp anh hiểu ra một điều: Anh không còn là một nạn nhân đáng thương của số phận. Anh là người thực hiện nhiệm vụ mà cha anh và bao thế hệ họ Trần trước đó đã hèn nhát bỏ dở.
Cơn gió ngoài kia dường như mạnh hơn, tiếng sóng vỗ của sông Hắc Thủy như tiếng gọi mời của quỷ dữ. Phi Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận loại thuốc nam trên gáy đang âm thầm đấu tranh với thứ tử khí đen ngòm kia.
Cuộc chiến thực sự, giờ mới mới bắt đầu vào cuộc. Và lần này, anh sẽ không chỉ có một mình. Những mảnh vỡ ký ức đã chỉ cho anh biết rằng, dù trong bóng tối sâu thẳm nhất, vẫn luôn có những người đã thầm lặng hy sinh để chờ đợi ngày hôm nay.
Sáng mai, khi ánh bình minh đầu tiên của ba ngày cuối cùng ló dạng, anh sẽ bắt đầu cuộc hành trình ngược dòng Hắc Thủy, trở về nơi quỷ dữ trú ngụ để tìm lại mảnh ghép cuối cùng của sự thật.
“Con sẽ trả lại tất cả. Cả vinh quang ô nhục lẫn nợ máu ngàn đời.” – Phi Vũ khẽ thì thầm vào bóng đêm.
Từ sâu thẳm trong khu vườn sương mù của làng Bình Yên, một bóng trắng mờ ảo hiện ra, lặng lẽ nhìn anh rồi tan biến vào những bông hoa nhài trắng muốt. Phải chăng, đó là một chút tàn dư thiện tính còn sót lại của người phụ nữ mang tên Tuyết đang gửi gắm niềm hy vọng cuối cùng vào hậu duệ của chính kẻ đã hại chết mình?
Bầu trời đêm chuyển sang màu tím thẫm, im lặng như một hầm mộ khổng lồ, che giấu những cơn bão lòng của một người trai trẻ mang trên vai lời nguyền của một dòng tộc huy hoàng nhưng mục rỗng.