Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 29: Tiếng khóc của trẻ sơ sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:35:29 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 29: TIẾNG KHÓC CỦA TRẺ SƠ SINH

Sương sớm ở làng Cổ Nguyệt không mang cái vẻ tinh khôi của một ngày mới bắt đầu, mà nó đậm đặc, nhầy nhụa như một lớp nhựa mướt bám chặt lấy da thịt người ta. Phi Vũ bước ra khỏi căn phòng của cụ Mười, cảm giác đôi vai mình nặng trĩu như thể đang cõng theo cả một khối đá nghìn năm. Anh không ngoảnh lại, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ thi thể đã khô kiệt của cụ Mười vẫn còn ám ảnh trong từng thớ thịt. Cụ đi rồi, mang theo chút hy vọng cuối cùng về một người dẫn dắt bằng xương bằng thịt. Bây giờ, giữa dinh thự rộng lớn như một mê cung quỷ ám này, chỉ còn anh độc hành với một bóng ma bên cạnh và một con quỷ đang lớn dần sau gáy.

Hành lang dẫn về phía sau khu dinh thự dài hun hút, ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn lồng dầu cũ kỹ treo trên xà nhà tỏa ra sắc đỏ bầm, trông giống như những con mắt đang rỉ máu. Phi Vũ đi chậm, hơi thở anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ lim cũ đều phát ra những tiếng “két… két…” kéo dài, giống như tiếng xương người bị nghiền vụn.

Chợt, anh dừng lại.

Từ phía cuối hành lang, nơi dẫn xuống khu “Nhà Hạ” – vốn là nơi sinh hoạt của gia nhân và kho chứa đồ của họ Trần từ nhiều đời trước – vang lên một âm thanh lạ.

*Oa… oa… oa…*

Tiếng khóc. Ban đầu, nó mỏng manh như sợi tơ trời, bị gió sương bóp nghẹt. Nhưng chỉ vài giây sau, âm thanh ấy trở nên rõ rệt hơn, eo éo và khàn đặc. Đó không phải tiếng khóc của một đứa trẻ đang làm nũng, mà là tiếng gào xé của một sinh linh đang đau đớn đến tận cùng tủy xương. Tiếng khóc ấy rúc vào tai Phi Vũ, buốt nhói, khiến mạch máu nơi thái dương anh giật liên hồi.

Phi Vũ siết chặt chiếc Răng Hộ Mệnh trong lòng bàn tay. Món kỷ vật từ con chó Mực bỗng chốc trở nên nóng hổi, tỏa ra một luồng khí ấm áp che chắn cho tâm trí anh khỏi sự xâm thực của oán âm.

“Đừng đi… Vũ… đừng xuống đó…”

Một giọng nói thì thầm sát bên tai. Cảm giác lành lạnh như hơi đá chạm vào cổ khiến Phi Vũ rùng mình. Anh biết đó là Linh Chi. Cô vẫn luôn ở đây, trong trạng thái hư ảo của một linh hồn, cố gắng bảo vệ anh khỏi những vùng tối nhất của ngôi nhà này.

– Linh Chi? Có chuyện gì ở dưới đó? – Phi Vũ thào thào hỏi vào không trung.

“Huyết nhi… Chúng nó thức giấc rồi. Mùi máu của anh đang gọi chúng…”

Phi Vũ không lùi bước. Anh biết mình không còn đường lui. Nếu lời nguyền nhện đen trên gáy không được hóa giải, anh cũng sớm muộn sẽ trở thành một phần của bóng tối này. Anh cần phải biết, ngoài Bà Chúa Không Mặt, dòng họ Trần còn che giấu điều kinh tởm nào nữa.

Anh lần theo cầu thang gỗ mục nát dẫn xuống tầng hầm của khu Nhà Hạ. Càng xuống sâu, mùi ẩm mốc càng nồng nặc, pha lẫn vào đó là một mùi tanh lờ lợ như máu cá đã ươn, cùng mùi nồng của nước tiểu trẻ con.

Dưới ánh đèn pin cầm tay yếu ớt, hiện ra trước mắt anh là một căn hầm thấp lè tè, trần nhà vương vít những tổ nhện khổng lồ đen kịt. Và kìa, dọc theo hai bên tường không phải là những kệ gỗ để đồ bình thường, mà là hàng dài những chiếc hũ sành nhỏ, cao chừng hai gang tay, được đậy bằng nắp gỗ có dán bùa vàng đã xỉn màu.

*Oa… oa…*

Tiếng khóc phát ra từ chính những chiếc hũ ấy.

Một cái hũ gần chỗ Phi Vũ đứng nhất bỗng rung lên bần bật. Miếng bùa vàng bên trên tự cháy sém, tro tàn rơi lả tả. Một bàn tay nhỏ xíu, nhợt nhạt, tím tái với những móng tay đen dài lách ra khỏi kẽ hở của nắp hũ, quờ quạng trong không trung như đang tìm kiếm một thứ gì đó để bấu víu.

Phi Vũ kinh hoàng lùi lại. Kiến thức về tâm linh kiến trúc mà anh được học và những lời dạy của cụ Mười ùa về như một cơn lốc.

– Huyết Nhi Linh… – Anh lẩm bẩm, giọng run rẩy. – Lão tổ tông… các người ác đến mức này sao?

Đây không phải là một sự trùng hợp. Trong thuật phong thủy đen của những gia tộc khát khao quyền lực tột độ, có một nghi lễ tà độc mang tên “Bách Nhi Trấn Trạch”. Họ sẽ chọn những đứa trẻ sơ sinh, thường là con của nô tỳ trong nhà hoặc bắt cóc từ bên ngoài, giết chết chúng vào giờ cực âm, sau đó luyện linh hồn chúng vào trong những hũ sành này. 100 cái hũ được chôn dưới móng nhà hoặc đặt trong mật thất để tạo thành một mạng lưới oán khí dày đặc, ngăn chặn mọi tà ma xâm nhập nhưng đồng thời cũng là để “cầu lộc” bằng chính sinh mệnh bị tước đoạt.

Mỗi khi dòng họ Trần có một đời con cháu ra đời, những linh hồn trẻ thơ này lại bị dày vò để đổi lấy phúc thọ cho kẻ mang máu mủ chủ nhân. Sự giàu sang của họ Trần không phải xây từ vàng bạc, mà xây từ xương cốt trắng hếu của những sinh linh không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời.

*Cạch! Cạch! Cạch!*

Hàng loạt nắp hũ bắt đầu bật mở. Những tiếng khóc hội tụ lại thành một làn sóng âm thanh chói tai, như muốn xé toạc màng nhĩ của người sống.

– Trả mạng… trả mạng cho chúng tôi… – Tiếng khóc lúc này đã biến thành những lời thì thầm khàn đục của hàng trăm thực thể quỷ nhi.

Những bóng dáng nhỏ xíu bắt đầu trườn ra khỏi hũ. Chúng không có mắt mũi rõ rệt, chỉ có cái miệng rộng ngoác đầy răng nhọn hoắt và làn da nhăn nheo, sũng nước như người bị chết đuối. Chúng bò trên sàn nhà, trên tường, trần nhà, vây quanh Phi Vũ.

Cái bớt sau gáy Phi Vũ bắt đầu nóng rực lên. Nó không còn là cảm giác đau đớn đơn thuần nữa mà giống như có hàng nghìn cây kim tẩm độc đang đâm thẳng vào tủy sống. Con nhện đen trên da anh dường như đang reo hò, nó muốn hấp thụ toàn bộ oán khí của những đứa trẻ này để hoàn thành đợt lột xác cuối cùng.

– Biến đi! – Phi Vũ hét lớn, giơ chiếc Răng Hộ Mệnh lên phía trước.

Ánh sáng vàng kim từ chiếc răng tỏa ra, tạm thời đẩy lùi đám quỷ nhi đang chực chờ lao vào anh. Nhưng lũ trẻ không bỏ cuộc. Chúng là oán linh, sự hận thù tích tụ qua hàng trăm năm đã biến chúng thành những thực thể khát máu vô cùng tận. Chúng nhìn thấy trong huyết quản của Phi Vũ dòng máu của kẻ đã hạ lệnh giam cầm chúng.

Một đứa trẻ với cái bụng phình to, ruột gan tím tái lòi ra ngoài rốn, chậm chạp bò lên chân Phi Vũ. Anh cảm thấy cái lạnh tê tái truyền vào da thịt, đôi chân anh bỗng chốc cứng đờ, không thể xê dịch.

“Phi Vũ! Dùng gương! Gương Minh Cảnh!” – Tiếng Linh Chi hét lên thất thanh trong đầu anh.

Phi Vũ sực nhớ ra chiếc gương đồng cũ anh vẫn mang theo trong ba lô. Anh run rẩy rút nó ra. Mặt gương đồng không hề phản chiếu hình ảnh hầm tối, mà hiện lên một cảnh tượng tang thương từ quá khứ.

Trong gương, anh thấy một người đàn ông mặc trang phục quan viên đời xưa – chính là người anh đã thấy trong mơ. Người đó đang lạnh lùng đứng nhìn những gia nhân khiêng từng chiếc hũ sành đặt vào mật thất này. Những tiếng khóc yếu ớt lịm dần khi nắp hũ được đậy kín. Kẻ đó chính là cụ tổ Trần Phi Cao.

Sự xuất hiện của chiếc gương bỗng chốc làm lũ quỷ nhi khựng lại. Chúng nhìn thấy kẻ thù của mình trong mặt gương. Sự thù hận dời từ Phi Vũ sang hình bóng trong gương.

Nhưng ngay lúc đó, con nhện đen sau gáy Phi Vũ bỗng dưng bộc phát. Nó phóng ra những sợi tơ màu đen sền sệt, quấn lấy những đứa trẻ gần nhất rồi kéo mạnh về phía anh. Phi Vũ cảm thấy một nguồn năng lượng tà ác cuồn cuộn đổ vào cơ thể mình. Anh không muốn điều đó. Anh không muốn dùng mạng của những đứa trẻ này để nuôi dưỡng quỷ dữ trong mình!

– Dừng lại! Đừng ăn chúng! – Phi Vũ nghiến răng, anh lấy một cây kim bạc còn sót lại từ trận pháp của cụ Mười, dứt khoát đâm thẳng vào vị trí vết bớt.

*Xèo!*

Một làn khói đen bốc lên kèm theo tiếng kêu thét thảm khốc không phải của người, cũng chẳng phải của quỷ nhi. Đó là tiếng kêu của chính linh hồn anh đang bị giằng xé. Máu chảy ra từ gáy, đen ngòm và nóng hổi.

Đám quỷ nhi dừng lại. Chúng ngơ ngác nhìn người đàn ông đang đau đớn quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhưng tràn đầy sự xót thương. Phi Vũ nhìn thấy trong mắt chúng, không chỉ là ác khí, mà là một sự khao khát được giải thoát. Chúng bị nhốt quá lâu trong hận thù và sự thối rữa.

– Tôi… tôi xin lỗi… – Phi Vũ nức nở, từng lời nói nghẹn đắng. – Sự tồn tại của dòng họ này là một sai lầm. Tôi sẽ trả lại sự tự do cho các bạn…

Anh nhìn về phía góc hầm, nơi có một cây cột trụ chính bằng gỗ lim, mòn vẹt vì thời gian. Đó chính là “Mắt Trận”. Trên cột trụ đó khắc chằng chịt những ký tự cổ và có một lỗ hổng nhỏ, bên trong lấp ló một cuộn da người cuộn tròn – chính là “Huyết Thư” ghi lại giao kèo năm xưa.

Phi Vũ dùng hết sức lực cuối cùng, bò về phía cây cột. Đám quỷ nhi bò theo sau anh, chúng không tấn công nữa mà như đang đứng quan sát, như đang chờ đợi một phán quyết cuối cùng.

Cái nóng từ gáy vẫn hành hạ anh, nhưng Phi Vũ vẫn cố vươn tay vào hốc cột. Ngay khi ngón tay anh chạm vào cuộn da người, một luồng điện cực mạnh đánh bật anh văng ra xa. Dinh thự bỗng chốc rung chuyển dữ dội như một trận động đất vừa xảy đến.

Từ trên cao, tiếng cười sằng sặc của Bà Chúa Không Mặt vang dội khắp không gian. Bà ta không cho phép bất cứ ai chạm vào giao kèo đó. Bởi vì chừng nào lời nguyền còn tồn tại, bà ta còn là kẻ cai trị tối cao của vùng đất chết này.

Hành lang phía trên bị sụp xuống, những mảng gạch đá rơi rầm rập chặn lối thoát của Phi Vũ. Trong ánh sáng chập chờn, anh thấy hàng trăm khuôn mặt trẻ thơ bắt đầu tan chảy, chúng đang gào khóc, oán khí tụ lại thành một đám mây đen đặc kịt bao lấy anh.

“Chết đi… Chết cùng chúng tôi… Mang máu Trần Phi xuống địa ngục…”

Phi Vũ nằm đó, giữa đống đổ nát của Nhà Hạ, chung quanh là những hũ sành vỡ nát. Mùi của nhang tàn, của máu, của oán hận hòa quyện. Anh cảm thấy sự sống của mình đang trôi đi theo những vũng máu đen dưới đất.

Đúng lúc anh tưởng mình sẽ nhắm mắt, một bàn tay nhỏ nhắn, trong suốt như sương khói đặt lên trán anh. Linh Chi xuất hiện, cô quỳ bên cạnh anh, đôi mắt không còn mang kính râm mà lộ rõ vẻ dịu dàng vô hạn, mặc dù đôi mắt ấy hoàn toàn một màu trắng dã của người âm.

“Vũ… nhìn em này. Anh không được chết ở đây. Những đứa trẻ này… chúng cần một người gánh lấy sự giải thoát, chứ không phải một người chết cùng.”

Linh Chi bắt đầu hát. Một bài hát ru cổ xưa của vùng đồng bằng Bắc Bộ, giọng hát của cô nhẹ nhàng như gió thoảng qua cánh đồng lúa, trong trẻo như tiếng suối đầu nguồn.

*“Ầu ơ… Con kiến mà leo cành đa… Leo phải cành cụt, leo ra leo vào… Con kiến mà leo cành đào… Leo phải cành cụt, leo vào leo ra…”*

Lạ thay, tiếng hát ru của Linh Chi đến đâu, oán khí của những quỷ nhi dịu lại đến đó. Những khuôn mặt méo mó của lũ trẻ bắt đầu bình ổn lại. Chúng nhìn Linh Chi, rồi nhìn Phi Vũ. Những bàn tay đang bấu chặt lấy chân anh từ từ nới lỏng.

Phi Vũ dùng hết hơi tàn, giật lấy cuộn da người trong hốc cột. Anh không đốt nó, bởi anh biết tà thuật này không thể dùng lửa bình thường để phá giải. Anh lấy chiếc gương đồng Minh Cảnh, áp mặt gương trực tiếp vào cuộn da.

– Soi rọi tội lỗi… trả lại chân tướng! – Anh thét lên.

Mặt gương phát ra một đạo kim quang chói lòa, nuốt chửng cả căn hầm tối tăm. Hình bóng cụ tổ Trần Phi Cao trong gương bỗng nhiên vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Cuộn da người trong tay Phi Vũ héo rũ đi rồi hóa thành một vũng nước đen hôi thối.

Tiếng nổ vang rền từ dưới nền đất. Những chiếc hũ sành còn lại đồng loạt nổ tung, nhưng không phải tỏa ra oán khí, mà là hàng trăm đốm sáng trắng nhạt màu bay lên. Những đốm sáng ấy lơ lửng quanh Phi Vũ một lúc, như lời cảm ơn muộn màng, rồi xuyên qua lớp trần nhà đang sụp đổ, bay thẳng lên bầu trời xám xịt.

Căn hầm trở nên yên tĩnh đến rợn người. Lũ quỷ nhi đã biến mất. Chỉ còn lại Phi Vũ nằm giữa đống gạch vụn và những mảnh sành vỡ.

Anh ho ra máu, thứ máu giờ đây đã chuyển dần sang màu đỏ sẫm bình thường. Cái bớt sau gáy đã nguội hẳn, nhưng cảm giác về một thực thể đen tối vẫn còn ẩn sâu ở đó – nó chỉ đang tạm thời lùi bước vì sự thanh tẩy của đám quỷ nhi.

“Anh làm được rồi… một phần gánh nặng đã được trút bỏ…” – Tiếng Linh Chi yếu dần, hình bóng cô nhạt nhòa trong ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm đang luồn qua các khe nứt.

– Linh Chi… đừng bỏ anh… – Phi Vũ yếu ớt vươn tay ra, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.

Anh lảo đảo đứng dậy, chiếc gương đồng trong tay giờ đây đã nứt một đường dài xuyên tâm. Nó đã cứu mạng anh, nhưng cái giá phải trả cho mỗi lần chống lại lời nguyền là rất lớn.

Phi Vũ bước ra khỏi đống đổ nát của khu Nhà Hạ. Phía sau anh, phần kiến trúc cũ của ngôi biệt thự dường như vừa già thêm vài trăm năm, gỗ đá xỉn lại và mang đậm màu sắc của cái chết.

Khi bước ra sân, anh giật mình khi nhìn thấy Đại úy Huy đang đứng đó, dựa lưng vào một cây nhãn cổ thụ. Gương mặt Huy hốc hác, đôi mắt quầng thâm như kẻ thiếu ngủ dài ngày, và quan trọng nhất, trên gáy anh ta – vị trí tương đương với Phi Vũ – đang lấp ló những sợi tơ đen li ti bám chặt lấy vùng da quanh đốt sống cổ.

Huy nhìn Phi Vũ, đôi môi tím tái khẽ nhếch lên một nụ cười đắng chát.

– Cậu vừa phá hủy hầm mộ của lũ trẻ đúng không? Tôi… tôi cảm thấy chúng đã đi rồi. – Huy nói, giọng khàn đặc.

Phi Vũ tiến lại gần, nhìn vào tình trạng của người cảnh sát trẻ. Anh ta đang bị “con nhện” gặm nhấm từ bên trong. Sự hy sinh của Huy ở Chương 25 đã biến anh ta thành một cái vỏ chứa đựng lời nguyền thay cho một phần của Phi Vũ.

– Anh đi đi, Huy. Rời khỏi làng Cổ Nguyệt ngay khi còn có thể. – Phi Vũ nói, giọng đau xót.

– Rời đi? – Huy cười lớn, tiếng cười mang theo cả tiếng máu ục ra nơi cổ họng. – Tôi là cảnh sát, Phi Vũ. Nhiệm vụ của tôi là đưa tội ác ra ánh sáng. Dù tội ác đó có từ nghìn năm trước, hay dù nó mang hình hài của một con quỷ. Tôi sẽ đi cùng cậu đến tận cùng từ đường.

Phi Vũ im lặng. Anh biết mình không thể khuyên can một kẻ đã chấp nhận hóa quỷ để thực hiện chính nghĩa.

Chợt, từ phía từ đường dòng họ Trần, một tiếng chuông đồng đại hồng chung ngân vang. Đó không phải tiếng chuông báo tử, mà là tiếng chuông triệu tập.

Trần Vĩnh Khang – dù đã chết hay đang trong một hình hài quỷ quyệt nào đó – vẫn đang chờ đợi bọn họ ở đó. Và “Bà Chúa Không Mặt” chắc chắn không để họ sống sót sau khi đã phóng thích hàng trăm linh hồn trẻ thơ mà bà ta đã dày công nuôi dưỡng làm công cụ trấn yểm.

Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo mùi của sáp nến tàn và tiếng than khóc âm ỉ của dòng họ Trần qua hàng thế kỷ. Phi Vũ siết chặt chiếc Răng Hộ Mệnh, liếc nhìn người cảnh sát đang cận kề cái chết bên cạnh mình, rồi dứt khoát bước về hướng có tiếng chuông.

Dinh thự họ Trần giờ đây không còn là một ngôi nhà, nó là một thực thể sống, một con quái vật bằng gỗ đá đang nhai ngấu nghiến những đứa con cuối cùng của chính nó.

Cuộc đối đầu cuối cùng đang đến gần. Những tiếng khóc của trẻ sơ sinh tuy đã tắt lịm, nhưng dư âm của nó vẫn hằn sâu trong linh hồn Phi Vũ, nhắc nhở anh rằng: Ở nơi này, sự sống luôn phải trả giá bằng những điều kinh hoàng nhất.

Phi Vũ bước đi, gáy anh lại bắt đầu nhói lên. Con nhện đen sau gáy khẽ cử động, nó đang đói, và con mồi tiếp theo của nó có lẽ chính là thực thể tà ác đang trú ngụ trong từ đường.

“Để xem, ai mới là quỷ thật sự.” – Phi Vũ lẩm bẩm, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Dưới chân anh, lớp sương mù dạt ra, lộ ra những bậc đá dẫn vào từ đường được lát bằng gạch hoa văn chữ “Thọ” nhưng lại bị sếp ngược – một kiến trúc chỉ dành cho kẻ đã chết nhưng không được phép siêu sinh.

Cánh cửa từ đường từ từ mở ra với tiếng rên rỉ của những bản lề gỉ sét, để lộ ra một khoảng tối sâu thẳm, nơi những ngọn nến trắng đang tự thắp sáng lên một cách kỳ quái.

Chương 29 khép lại khi bóng dáng của Phi Vũ và Đại úy Huy chìm hẳn vào bóng tối của từ đường, để lại sau lưng làng Cổ Nguyệt đang run rẩy trong cơn gió dữ của một ngày định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8