Lời Nguyền Của Dòng HọChương 35: Huyết kế bắt đầu
CHƯƠNG 35: HUYẾT KẾ BẮT ĐẦU
Cơn đau không đến từ lớp da thịt bị tước đoạt, mà nó rễ sâu từ tận trong tủy sống, như thể có hàng ngàn mũi kim tẩm độc đang châm chích vào từng dây thần kinh. Trần Phi Vũ nằm co quắp trên sàn từ đường, hơi thở đứt quãng hòa lẫn với tiếng sấm rền rĩ bên ngoài cửa sổ. Ánh trăng xanh xao hắt qua những kẽ lá rụng, đổ lên mặt sàn gạch bát tràng những hình thù vặn vẹo, trông giống như những cánh tay đen ngòm đang vươn ra từ cõi chết.
Anh cố gượng dậy, nhưng ngay khi bàn tay vừa chạm vào nền đất lạnh lẽo, một luồng điện xẹt qua não bộ khiến tầm nhìn của anh bỗng chốc đảo lộn.
Mọi thứ không còn là một căn phòng tĩnh lặng nữa.
Phi Vũ chớp mắt thật mạnh, hy vọng đó chỉ là ảo giác do mất máu quá nhiều. Nhưng không, khi anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới trước mặt đã hoàn toàn biến đổi. Căn phòng cũ kỹ, ám mùi nhang tàn nay hiện lên dưới một lớp màng lọc kỳ dị. Những bức tường gỗ lim không còn là những tấm ván vô tri, mà trong thớ gỗ dường như đang mạch đập. Anh thấy rõ những dòng chảy màu đen đặc như nhựa đường, luồn lách qua từng kẽ mộng, chảy dọc theo các xà ngang rồi tụ hội lại ở đỉnh mái của từ đường.
Đó không phải là dòng chảy vật lý. Đó là những luồng oán khí được cô đặc đến mức cực đoan, đang vận hành theo một sơ đồ kiến trúc quỷ dị mà tổ tiên họ Trần đã sắp đặt từ trăm năm trước.
“Huyết kế… bắt đầu rồi sao?”
Tiếng khàn đặc của Cụ Mười vang lên từ phía bóng tối của gian thờ chính. Ông già bước ra, tay cầm một nắm nhang ép chặt vào ngực, đôi mắt còn lại đục ngầu nhìn chăm chăm vào vết bớt sau gáy của Phi Vũ. Lúc này, con nhện đỏ không còn nằm yên, nó dường như đang sống dậy, tám cái chân dài ngoằn ngoèo đang không ngừng cào cấu vào lớp da thịt đã bắt đầu hóa thành vân gỗ của anh.
Phi Vũ ôm đầu, rên rỉ: “Con… con thấy những dòng chảy đen. Chúng ở khắp nơi. Trong cột nhà, dưới nền gạch… chúng như đang thở, cụ Mười ạ!”
Cụ Mười không trả lời ngay. Ông bước lại gần, quỳ xuống cạnh Phi Vũ, ngón tay nhăn nheo như vỏ cây khô chạm nhẹ vào mảng da đã biến thành màu xám tro của quan tài gỗ sưa trên cổ anh. Phi Vũ rùng mình, cảm giác cái chạm ấy lạnh đến thấu xương.
“Thứ anh thấy không phải là kiến trúc của người sống,” Cụ Mười trầm giọng, giọng ông run run giữa tiếng mưa đang bắt đầu nặng hạt bên ngoài. “Đó là bản đồ của sự nợ nần. Tổ tiên dòng họ Trần đã dùng mạng người để làm móng, dùng máu để làm vôi vữa. Ngôi nhà này, toàn bộ làng Cổ Nguyệt này, thực chất là một cơ thể sống của lời nguyền. Và anh, Phi Vũ, anh vừa nhận được ‘Huyết Nhãn’ – chìa khóa để nhìn thấy hệ tuần hoàn của nó.”
“Huyết Nhãn?” Phi Vũ cười khổ, nụ cười méo mó trên khuôn mặt xanh xao. “Tôi là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ. Tôi muốn xây dựng lại những giá trị văn hóa, chứ không phải trở thành kẻ đồng lõa với những dòng máu đen này.”
“Anh không có quyền lựa chọn,” Cụ Mười thở dài, đốt một nén nhang rồi cắm trực tiếp vào chậu hoa sát chỗ Phi Vũ nằm. Mùi hương trầm nồng nặc bốc lên, phần nào làm dịu đi sự căng thẳng trong đầu anh. “Khi mụ ta – Bà Chúa Không Mặt – lột đi mảng da thực của anh qua gương, mụ đã thực hiện một nghi thức giao thoa. Máu của mụ đã hòa vào máu của anh. Thứ anh thấy chính là cách mụ ta nhìn thế giới này: một cái hố sâu của oán hận và nghiệp chướng.”
Phi Vũ cố gắng đứng dậy, bám lấy một chiếc cột gỗ lim. Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay anh tiếp xúc với mặt gỗ, một luồng ký ức bùng nổ trong đầu. Anh không thấy cột gỗ nữa, anh thấy một thiếu nữ trẻ bị trói chặt vào cột, miệng bị khâu bằng chỉ đỏ, đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn những gã đàn ông họ Trần đang đổ từng xẻng bùn đất lên người cô. Tiếng khóc u uất ấy vang vọng bên tai, đau đớn như thể chính anh đang là người bị chôn sống.
Anh vội vã rụt tay lại, toàn thân đầm đìa mồ hôi hột.
“Oán khí trong chiếc cột này… nó đang gọi tên con,” Vũ thì thào, ánh mắt đầy kinh hãi.
Bây giờ anh đã hiểu. Những dòng năng lượng đen kia chính là con đường đi của oán niệm. Chúng nối liền những nạn nhân của dòng họ Trần với trung tâm của lời nguyền. Theo hướng những dòng chảy đen đặc nhất, Phi Vũ nhìn ra phía cửa sổ, xuyên qua màn sương mù của làng Cổ Nguyệt. Ở đó, dòng sông Hắc Thủy trông như một con rồng đen đang uốn lượn, và mỗi gợn sóng đều mang theo hàng vạn linh hồn không mặt đang gào thét.
Đúng lúc đó, Trần Linh Chi chạy vào. Cô đeo chiếc kính râm màu đen che kín đôi mắt âm dương, nhưng dáng vẻ hớt hải cho thấy cô cũng đã cảm nhận được sự biến đổi đáng sợ này.
“Anh Vũ! Đừng nhìn nữa!” Linh Chi lao tới bịt mắt anh lại. “Oán khí đang tràn vào đồng tử của anh. Nếu anh nhìn quá lâu, tâm trí anh sẽ bị đen hóa giống như chúng!”
Phi Vũ nhẹ nhàng gạt tay em họ ra. Lúc này, đôi mắt anh đã không còn tròng trắng bình thường, mà được phủ một lớp màng màu đỏ sẫm như máu loãng, đồng tử co rút lại như mắt nhện. Anh nhìn Linh Chi, thấy xung quanh cô em họ mình là một vầng hào quang màu xám mờ ảo, nhưng sâu trong tim cô, có một điểm sáng trắng le lói đang bị những sợi tơ đen vây hãm.
“Anh không thể nhắm mắt, Chi ạ,” Vũ nói, giọng anh lạnh lẽo một cách lạ lùng. “Giờ đây anh thấy rõ những cạm bẫy của chú Khang đã bố trí. Cụ Mười, cụ nói đúng. Dưới nền gạch từ đường này không phải chỉ có đất cát. Có mười ba cái quan tài bằng đá đang được xếp theo hình hoa Bỉ Ngạn, và mỗi cái quan tài ấy đều có một sợi dây oán khí nối thẳng vào gáy con.”
Cụ Mười kinh ngạc nhìn Phi Vũ: “Anh… anh thấy được cả mười ba cái quan tài dưới nền đất sâu sao? Thậm chí lão phu còn chưa định vị được chính xác vị trí của chúng…”
“Vì con nhìn bằng máu của mình,” Phi Vũ bước đi những bước vững chắc hơn, dù đôi chân anh vẫn còn run rẩy. Anh đi tới vị trí chính giữa điện thờ, nơi đặt bức ảnh cụ tổ họ Trần. Trong mắt anh, bức ảnh ấy không có mặt người, chỉ có một cái miệng khổng lồ đang há hốc ra, nuốt lấy mọi tinh khí trong căn phòng.
Anh nhìn xuống sàn gạch. Tại vị trí đó, dòng chảy năng lượng đen mạnh nhất, chúng cuộn xoáy lại thành một cái lốc xoáy vô hình.
“Dưới này,” Phi Vũ chỉ xuống một viên gạch nứt. “Đây là ‘Mắt Quỷ’. Nơi hội tụ của tất cả các luồng oán khí từ những ngôi mộ rải rác khắp làng. Chú Khang muốn dùng nơi này để khởi động Đại Tế vào đúng đêm sinh nhật 27 tuổi của con. Ông ta không muốn giết con, ông ta muốn biến con thành một cái ‘bình chứa’ để đựng tất cả đống đen tối này.”
Linh Chi run lên: “Lão Khang… lão thật sự điên rồi. Nếu tất cả oán khí từ hàng trăm năm tích tụ vào một cơ thể người, anh sẽ không còn là người nữa.”
“Anh sẽ trở thành một Tử Long,” Cụ Mười tiếp lời, giọng đầy cay đắng. “Một thực thể bất tử nhưng vĩnh viễn sống trong đau khổ, là tay sai tối thượng của Bà Chúa Không Mặt để trấn giữ sự giàu sang vấy máu của họ Trần.”
Một tia chớp xé toác bầu trời, soi sáng khuôn mặt góc cạnh nhưng đầy ám ảnh của Phi Vũ. Lúc này, bản năng của một kiến trúc sư trong anh bắt đầu trỗi dậy, nhưng là theo một cách lệch lạc và quỷ mị. Anh nhìn vào cấu trúc của căn phòng, bắt đầu phân tích những điểm nghẽn của năng lượng đen.
“Nếu kiến trúc là nghệ thuật của sự sắp đặt không gian cho người sống, thì đây là nghệ thuật giam giữ người chết,” Phi Vũ lẩm bẩm. Anh cầm một mảnh vỡ của chiếc gương Minh Cảnh lên. Những mảnh gương vẫn còn khả năng phản chiếu oán linh. Anh dùng mảnh kính, rạch một đường dài lên lòng bàn tay trái.
“Anh Vũ! Anh làm gì vậy?” Linh Chi hét lên.
Máu của Phi Vũ không màu đỏ tươi như bình thường. Nó có màu đỏ tím, đặc quánh và bốc lên một mùi gỗ mục nồng nặc. Anh quỳ xuống, dùng ngón tay thấm máu, bắt đầu vẽ những ký tự kỳ quái ngay trên nền gạch của ‘Mắt Quỷ’.
Đó không phải là bùa chú của thầy pháp. Đó là những bản vẽ kiến trúc… nhưng là sơ đồ sửa chữa lại phong thủy âm thế. Anh đang cố gắng chuyển hướng các dòng năng lượng đen.
“Con sẽ không để ông ta đạt được mục đích,” Phi Vũ gằn giọng. “Nếu ông ta muốn dùng con làm bình chứa, con sẽ biến cái bình này thành một lỗ đen để nuốt chửng toàn bộ ngôi mộ này.”
Những dòng máu tím trên sàn bắt đầu phát sáng u minh. Các luồng năng lượng đen đang chảy vào từ đường bỗng nhiên chững lại, chúng run rẩy rồi bắt đầu bị hút về phía những nét vẽ của Phi Vũ.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những chiếc lục bình trên kệ rơi xuống vỡ tan tành. Tiếng gào thét của hàng nghìn vong linh vốn dĩ chỉ nằm trong tiềm thức, giờ đây bộc phát ra thực tại qua những cơn gió rít gào luồn vào các khe cửa.
Cụ Mười lùi lại, tay làm thủ ấn để bảo vệ bản thân và Linh Chi: “Phi Vũ! Anh đang làm một việc cực kỳ nguy hiểm! Anh đang dùng ‘Huyết Kế’ để cưỡng cầu vận hành luân hồi! Sức mạnh này sẽ tàn phá cơ thể anh trước khi anh kịp giải lời nguyền!”
Phi Vũ không nghe thấy gì nữa. Trong đầu anh lúc này là một mê cung vô tận của những dòng kẻ đen trắng. Anh thấy mình như đang bay trên cao, nhìn xuống toàn cảnh dinh thự họ Trần. Toàn bộ khu dinh thự không còn là những nếp nhà ngói đỏ, mà là một con nhện khổng lồ bằng đá và gỗ, đang cắm sâu những chân nhọn vào huyết mạch của vùng đất Cổ Nguyệt.
Và con nhện ấy đang nhìn anh.
Ở trung tâm của con nhện – nơi đáng lẽ là căn hầm mộ dưới lòng đất, một đôi mắt phẳng lì không có nhãn cầu đang mở ra. Bà Chúa Không Mặt đang cười. Mụ ta không ngăn cản anh. Ngược lại, mụ ta đang cổ vũ anh sử dụng sức mạnh mới này. Bởi vì mụ biết, càng sử dụng ‘Huyết Nhãn’, Phi Vũ càng nhanh chóng đánh mất phần nhân tính cuối cùng. Mỗi lần anh điều hướng oán khí, một thớ thịt trên người anh sẽ hóa gỗ, và máu anh sẽ càng gần hơn với nhựa của cây sưa đỏ linh hồn mụ ta đang nương náu.
Khi Phi Vũ vẽ xong nét cuối cùng, một tiếng nổ lớn phát ra từ bên dưới mặt đất. Một cột khói đen mờ ảo phụt lên, xuyên qua mái nhà từ đường, tan biến vào bầu trời đêm rực lửa sấm sét.
Phi Vũ ngã gục xuống, hai mắt anh rỉ ra hai dòng lệ máu. Anh cảm nhận được rõ ràng, chân nhện thứ sáu trên vết bớt sau gáy đã hoàn thiện. Nó nhọn hoắt và ghim chặt vào cột sống, cho phép anh đứng dậy với một sức mạnh thể chất phi thường, nhưng tâm hồn anh thì kiệt quệ như một cánh đồng cháy.
“Anh nhìn thấy ông ta rồi,” Phi Vũ thì thào khi được Linh Chi đỡ dậy.
“Ai cơ?” Linh Chi hỏi, giọng run rẩy.
“Chú Khang. Ông ta không có ở trong dinh thự này. Ông ta đang ở dưới đáy của sông Hắc Thủy, bên trong một cái kén bằng tóc của Bà Chúa. Ông ta đang thực hiện bước cuối cùng để hiến tế linh hồn của bố anh cho mụ ta, để mụ ta buông tha cho con nhện trên gáy anh và để nó hoàn toàn chuyển sang người ông ta. Ông ta muốn đoạt lấy lời nguyền, đoạt lấy sự bất tử.”
Cụ Mười sắc mặt đại biến: “Hóa ra… lão Khang không chỉ muốn hiến tế anh, lão muốn cướp lấy ‘ngôi vị’ của Bà Chúa Không Mặt bằng cách hoán đổi Huyết Ấn. Nếu lão thành công, làng Cổ Nguyệt sẽ không chỉ có một lời nguyền, mà sẽ có một ác quỷ mới mang xương máu họ Trần.”
Phi Vũ đứng vững trên đôi chân của mình. Làn da anh dưới ánh điện lập lờ trông nhợt nhạt và lốm đốm những vân xám như đá lạnh. Nhưng ánh mắt anh lại rực lên một quyết tâm cháy bỏng, thứ ánh sáng lẻ loi của kẻ đã bước một chân vào bóng tối nhưng vẫn muốn giữ lại một chút ánh sáng cho người sau.
“Anh sẽ không đi một mình,” Phi Vũ nhìn Linh Chi. “Em có đôi mắt thấy người chết, anh có đôi mắt thấy sự vận hành của quỷ. Cụ Mười, hãy cho con mượn bộ chỉ ngũ sắc của cụ. Con sẽ đi sửa lại bản vẽ cuối cùng của dòng họ này. Một bản vẽ bằng máu, để chấm dứt sự hưng thịnh giả tạo này mãi mãi.”
Ngoài kia, tiếng dòng sông Hắc Thủy vỗ vào bờ đá ầm ầm như tiếng trống trận. Mùi mưa máu trong giấc mơ của Phi Vũ giờ đây dường như đã hiện hữu ngoài đời thực. Không gian trong từ đường bắt đầu co giãn, những dòng năng lượng đen vốn bị Phi Vũ khống chế giờ đây đang phản phệ, chúng bò lên chân anh như những sợi xích vô hình, cố kéo anh xuống vực sâu dưới nền gạch.
Nhưng Phi Vũ không lùi bước. Anh nắm chặt mảnh gương vỡ trong tay, cảm nhận từng hơi thở của những oan hồn đang vất vưởng trong gió. Huyết kế đã bắt đầu, và cùng với nó, hành trình trở về cõi chết của người con trai cuối cùng dòng họ Trần chính thức khai màn.
Những bước chân của Phi Vũ tiến ra cửa, để lại trên nền gạch mộc những vết chân đỏ thẫm mùi gỗ mục. Linh Chi và Cụ Mười nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng đầy tà khí ấy, họ biết rằng chàng kiến trúc sư hào hoa ngày nào đã chết trong gương, còn kẻ đang đi về phía sông Hắc Thủy lúc này chính là một thực thể mà chính lời nguyền cũng phải kiêng dè.
Huyết kế không chỉ là một lời nguyền của sự hủy diệt. Nó là sự bắt đầu của một sự trả giá tàn khốc nhất: kẻ bị nguyền phải biến mình thành quỷ dữ để có thể giết chết quỷ dữ.
Cơn mưa ngoài kia chợt biến màu. Những hạt mưa rơi xuống, chạm vào da thịt rát buốt như acid. Đó không phải là mưa. Đó là nước mắt của làng Cổ Nguyệt, khóc cho một dòng họ sắp tuyệt diệt, hay khóc cho sự trỗi dậy của một vương triều bóng tối mới?
Phi Vũ dừng lại trước hiên nhà, nhìn vào hư không, nơi Bà Chúa Không Mặt đang đứng đợi giữa làn sương mù đen đặc. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn và ngạo nghễ:
“Tôi đã thấy bản vẽ của mụ rồi. Giờ hãy xem… tôi sửa nó như thế nào.”
Trận chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu từ đôi mắt nhuốm máu của anh. Những dòng năng lượng đen xung quanh bỗng nhiên uốn lượn, cúi đầu như thể chào đón chủ nhân mới của chúng. ‘Huyết Kế’ đã hoàn toàn thức tỉnh.