Lời Nguyền Của Dòng HọChương 37: Nghi lễ trừ tà thất bại
CHƯƠNG 37: NGHI LỄ TRỪ TÀ THẤT BẠI
Sương mù ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ đặc và tanh đến thế. Nó không còn là thứ sương trắng mờ ảo của vùng núi cao Bắc Bộ, mà đã chuyển sang một màu xám xịt, lảng bảng hơi hướm của xác phân hủy. Sau khi trận pháp “mắt quỷ” ở khu vườn sinh từ bị Phi Vũ đóng một nhát xẻng chí mạng, long mạch giả của dòng họ Trần chính thức đứt đoạn. Oán khí tích tụ suốt gần một thế kỷ như một con đập vỡ, cuồn cuộn đổ về phía trung tâm của dinh thự – từ đường họ Trần.
Trên cao, mặt trăng bị mây đen che khuất chỉ còn chừa lại một quầng sáng nhợt nhạt như con mắt của kẻ chết lâm chung. Giữa sân từ đường, một nhóm người đang hối hả bày biện.
Dưới sự chỉ đạo của các trưởng lão còn sót lại trong dòng họ – những kẻ đang run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn bám víu vào sự giàu sang hư huyễn – một nhân vật mới đã xuất hiện. Đó là một thầy pháp có biệt danh là Lão Huyền Quang. Lão mặc một chiếc áo choàng dài màu đen thêu hình bát quái ngược bằng chỉ vàng, gương mặt quắt quay, đôi mắt cú vọ luôn long lên những tia nhìn tham độc. Lão Huyền Quang không phải là người làng Cổ Nguyệt. Lão được mời về từ tận vùng biên viễn để thực hiện một nghi thức mà theo lão là có thể “xoay chuyển càn khôn”, trấn áp tất cả các linh hồn phản nghịch.
Trần Phi Vũ đứng lặng lẽ trong bóng tối của dãy hành lang đối diện, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào cái sân rộng lớn. Huyết Ấn sau gáy anh lúc này không chỉ đơn thuần là nóng ran, nó đang đập nhịp nhàng theo từng hơi thở của ngôi nhà. Cảm giác như mỗi dây thần kinh của anh đã hòa làm một với các thanh xà gồ, các cột gỗ sưa đỏ thẫm.
“Anh Vũ… người đó có thể cứu được dòng họ không?” – Tiếng Linh Chi khẽ vang lên bên cạnh. Cô gái nhỏ vẫn đeo đôi kính râm đen kịt, đôi tay bám chặt vào vạt áo của Vũ. Cô không nhìn bằng mắt, nhưng bằng đôi mắt âm dương thiên bẩm, cô đang thấy một khung cảnh còn kinh khủng hơn thực tại: Hàng ngàn cánh tay đen ngòm đang vươn lên từ mặt gạch sân từ đường, bám vào chân lão thầy pháp.
Phi Vũ nhếch môi, nụ cười phảng phất vẻ ngạo nghễ của một kẻ đã thấu rõ định mệnh:
“Lão ta không phải cứu người. Lão đang tìm cách ‘nuốt’ lấy oán linh để tăng cường pháp lực của chính mình. Nhưng lão đã đánh giá quá thấp sự phẫn nộ của ‘Bà Chúa Không Mặt’ và những kẻ bị giam dưới gầm sàn này.”
Ở giữa sân, Lão Huyền Quang bắt đầu hành lễ. Lão cầm thanh kiếm gỗ đào đã được ngâm trong máu chó mực suốt bảy bảy bốn chín ngày, chém mạnh vào không trung.
“Chúng quỷ nghe lệnh! Ngô gia tiên sư, sắc lệnh hạ xuống, tà ma phải lui! Trấn!”
Lão vừa dứt lời, bốn đệ tử đứng ở bốn góc sân đồng loạt ném bùa chú vào bốn lò than đỏ rực. Lửa bùng lên màu xanh lè, bốc mùi khét lẹt của diêm sinh và tóc người. Một làn sóng chấn động tỏa ra, tạm thời đẩy lùi làn sương đen đang cuộn xoáy.
Lão Huyền Quang đắc ý, rút ra một cái chuông đồng cổ. Mỗi tiếng rung “Keng… Keng…” của chiếc chuông như một nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ những người đứng gần. Cụ Mười đứng phía xa, gương mặt già nua lộ vẻ kinh hoàng, cụ lầm bầm:
“Ngu xuẩn! Đó là tiếng chuông gọi hồn, lão ta muốn nhốt chúng lại trong một trận đồ cô lập. Nếu trận đồ vỡ, tất cả sẽ cùng tan xác!”
Quả nhiên, ngay khi tiếng chuông thứ chín vang lên, một hiện tượng dị thường xảy ra. Gạch trên sân từ đường đột ngột nứt toác. Những tiếng thét chói tai vốn chỉ nghe thấy ở cõi âm nay đã hiện hữu rõ mồn một trong thực tại.
Từ dưới các khe nứt, những dòng máu đen ngòm rỉ ra, len lỏi qua chân các đệ tử của lão thầy pháp. Mùi máu tanh nồng nặc át đi cả mùi nhang tàn. Đám đệ tử bắt đầu hoảng loạn, nhưng đôi chân của họ như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích.
“Không được hoảng sợ! Trì chú ngay!” – Lão Huyền Quang hét lên, tay càng rung chuông mạnh hơn.
Nhưng bỗng nhiên, không gian đông cứng lại. Gió ngừng thổi, ngọn lửa xanh trong lò than bỗng tắt ngóm dù không có lấy một hơi gió. Một giọng hát ru quen thuộc, đầy u uất và oán hờn bắt đầu vang lên từ hư vô:
“À ơi… Con nhện giăng tơ chờ nợ máu… Kẻ phụ tình, kẻ sát nhân, xương thịt rã rời…”
Bà Chúa Không Mặt xuất hiện. Bà ta không bước ra từ cánh cửa nào, mà hình bóng trắng toát ấy dần hiện hình ngay phía sau lưng Lão Huyền Quang. Đôi tay dài ngoằng, gầy guộc với những móng tay đen nhẻm vươn ra, khẽ chạm vào đôi vai đang run rẩy của lão pháp sư.
“Ngươi… ngươi muốn trấn áp ta?” – Tiếng nói của Bà Chúa như hàng ngàn mảnh kính vỡ cứa vào tâm can người nghe.
Lão Huyền Quang quay phắt lại, mắt trợn trừng, gương mặt méo mó vì sợ hãi. Lão đâm mạnh thanh kiếm gỗ đào về phía bóng trắng. Nhưng thay vì một tiếng kêu đau đớn, thanh kiếm gỗ đào vốn là bảo vật trừ tà bỗng nhiên thối rữa ngay tức khắc. Gỗ sẫm lại, mọc ra những đám nấm li ti rồi mục nát, rụng xuống thành đống vụn chỉ trong vài giây.
“Phản phệ! Là đại phản phệ!” – Lão Huyền Quang thét lên kinh hoàng.
Huyết ấn sau gáy Phi Vũ rực lên một ánh sáng đỏ sậm kinh dị. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn đang tràn ra từ cơ thể mình, kết nối trực tiếp với thực thể đang đứng giữa sân kia. Như một sự sắp đặt của định mệnh, Phi Vũ bước ra khỏi bóng tối, tiến vào sân từ đường giữa cơn cuồng phong oán khí.
“Lão không hiểu sao?” – Phi Vũ cất giọng, tiếng của anh trầm thấp nhưng uy lực vô cùng. “Làng Cổ Nguyệt này là một nhà tù, và các người đã xây dựng nó bằng xương máu. Bây giờ, tù nhân đã thoát ra, và họ muốn nhìn thấy những kẻ hành hình phải nếm mùi vị của chính mình.”
Lúc này, các đệ tử của lão pháp sư đã bắt đầu gục xuống. Một kẻ đột nhiên trợn ngược mắt, hai tay đưa lên cổ tự siết chặt cho đến khi mặt mày tím tái, hơi thở đứt quãng. Những kẻ khác thì bắt đầu dùng móng tay tự cào nát gương mặt mình, miệng gào thét những câu vô nghĩa như đang nhìn thấy những hình ảnh đáng sợ nhất từ kiếp trước.
Bà Chúa Không Mặt hướng khuôn mặt phẳng lì, không có lấy một đường nét về phía Phi Vũ. Trong một thoáng, Vũ cảm thấy nỗi đau của cô gái bị chôn sống năm xưa đang truyền vào lòng ngực mình. Đó là nỗi đau bị phản bội bởi chính người mình yêu, bị giam cầm trong bóng tối hầm mộ suốt hàng thế kỷ chỉ để canh giữ sự giàu sang cho một dòng họ tàn ác.
Bất thình lình, Bà Chúa xoay người lại phía Lão Huyền Quang. Một sợi tơ nhện màu đỏ rực – chính là Huyết chỉ của lời nguyền – bắn ra từ lòng bàn tay trắng bệch của bà ta, quấn chặt lấy cổ lão thầy pháp.
Lão pháp sư không kịp thốt ra lấy một lời kêu cứu. Toàn bộ cơ thể lão bị kéo tung lên không trung. Dưới sự chứng kiến của những trưởng lão họ Trần đang nấp sau rèm cửa, xương cốt của Lão Huyền Quang bắt đầu phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc. Cơ thể lão bị bẻ gập lại một cách trái tự nhiên, như một con búp bê vải bị một đứa trẻ tàn nhẫn hành hạ.
“Tha cho tôi… xin bà… tôi chỉ là…” – Lời van xin của lão pháp sư bị chặn đứng bởi chính dòng máu tươi trào ra từ miệng.
Trong một nỗ lực cuối cùng, Lão Huyền Quang định dùng pháp quyết tự kích nổ linh hồn để kéo tất cả cùng chết. Nhưng Bà Chúa Không Mặt không cho lão cơ hội đó. Bà ta áp sát mặt mình vào mặt lão. Lúc này, từ nơi đáng lẽ là đôi mắt của bà ta, hai dòng máu đen tuôn ra, rót thẳng vào hốc mắt của lão pháp sư.
Lão Huyền Quang gào lên một tiếng thống thiết, rồi đột ngột im bặt. Cơ thể lão bị quật mạnh xuống nền gạch sân từ đường một cách tàn nhẫn. Một cú va chạm đủ mạnh để làm nát toàn bộ hộp sọ. Máu từ xác lão bắn tung tóe lên bức hoành phi “Trần Tộc Vạn Đại” treo giữa sảnh điện, che lấp đi dòng chữ mạ vàng lấp lánh bằng một màu đỏ tươi ghê rợn.
Đám đệ tử của lão cũng không thoát khỏi cái chết. Những cái xác vặn vẹo nằm la liệt giữa sân, mỗi người chết theo một cách kinh khủng khác nhau, nhưng điểm chung là đôi mắt họ đều trắng dã, miệng há hốc như đang cố thốt lên một sự thật mà người sống chưa bao giờ biết đến.
Phi Vũ đứng giữa khung cảnh đẫm máu đó, hơi thở anh nặng nề. Huyết ấn trên gáy bắt đầu dịu đi, nhưng anh biết đây chỉ là bắt đầu của một hồi kết. Oán khí của Bà Chúa sau khi giết được lão thầy pháp càng trở nên cuồng bạo hơn. Bà ta bắt đầu trôi nổi về phía căn hầm bí mật nằm dưới lòng dinh thự – nơi sâu thẳm nhất chứa đựng nguồn gốc thực sự của lời nguyền.
Cụ Mười run rẩy bước đến bên cạnh Vũ, đôi mắt già nua đẫm lệ:
“Vũ ơi… xong rồi. Lão pháp sư kia chính là lá chắn cuối cùng của đám người trong nhà này. Bây giờ, Bà Chúa sẽ đi tìm từng kẻ một mang dòng máu họ Trần để đòi lại nợ. Cháu… cháu định làm gì?”
Phi Vũ không trả lời ngay. Anh nhìn lên bức hoành phi bị máu nhuộm đỏ. Những linh hồn địa linh – những người làm vườn, những gia nhân mất tích – giờ đây đã hiện hình rõ ràng hơn bao giờ hết. Họ đứng vây quanh dinh thự, tạo thành một vòng vây bất khả xâm phạm.
“Cháu sẽ không để ai chết oan thêm nữa, Cụ Mười ạ.” – Vũ nói, giọng lạnh lùng như băng. “Nhưng những kẻ đã gieo nhân, nhất định phải gặt quả. Nếu ngôi nhà này được xây bằng máu, thì hãy để máu xóa sạch nó.”
Lúc này, bên trong đại sảnh, tiếng thét của các trưởng lão bắt đầu vang lên. Lời nguyền không còn là một khái niệm mơ hồ nữa, nó đã trở thành những lưỡi hái vô hình đang bắt đầu thu hoạch linh hồn của kẻ có tội.
Gió lại bắt đầu rít lên từng hồi qua những kẽ gạch vỡ trên sân. Mùi tử khí nồng nặc quyện cùng mùi nhang khói khiến làng Cổ Nguyệt như biến thành một nghĩa địa sống. Nghi lễ trừ tà đã thất bại thảm hại, và cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của lão thầy pháp ngoại đạo kia, mà là sự diệt vong đang cận kề của cả một dòng tộc danh giá.
Phi Vũ quay sang nắm lấy tay Linh Chi. Bàn tay cô bé lạnh toát và run rẩy.
“Đi thôi. Chúng ta phải vào hầm mộ. Đó là nơi duy nhất mọi thứ có thể chấm dứt.”
Họ bước qua xác chết của Lão Huyền Quang, không ai quay đầu nhìn lại. Sau lưng họ, sân từ đường lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng dòng máu đen đang rỉ ra từ kẽ gạch, thầm thì về một đêm sinh nhật thứ 27 đang đếm ngược từng giờ. Bà Chúa Không Mặt đã chính thức mở cánh cửa địa ngục, và không một pháp thuật nào trên đời này có thể đóng nó lại được nữa.