Lời Nguyền Của Dòng HọChương 48: Huyết thư trên tường đá
Ngọn lửa liếm lên những dầm gỗ sưa ngàn năm tuổi, phát ra những tiếng răng rắc như xương cốt người đang vỡ vụn. Khói đen kịt quyện với mùi trầm hương cũ kỹ và mùi máu tươi nồng nặc tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở. Trong cái nóng hầm hập của dinh thự họ Trần đang lụi tàn, Trần Phi Vũ cảm thấy vết bớt hình nhện sau gáy mình như đang sống dậy. Nó không chỉ là một cái bớt nữa; những cái chân nhện đen kịt đã mọc dài, đâm sâu vào tủy sống anh, mỗi nhịp tim đập là một cơn đau xuyên thấu tâm can, nhắc nhở về sự hiện diện của một giao kèo quỷ dữ đã tồn tại suốt nhiều thế kỷ.
“Vũ! Cẩn thận!” – Tiếng thét của Linh Chi vang lên giữa những âm thanh hỗn độn của đổ nát.
Phi Vũ loạng choạng tránh một thanh xà gồ đang bốc cháy hừng hực đổ sụp xuống. Đôi mắt anh, vốn đã mang sắc đỏ quái dị của Nhãn thức, giờ đây xuyên thấu qua màn sương mù và lửa đỏ, nhìn thấy những dòng chảy của oán khí đang cuộn xoáy dưới mặt sàn đá hoa cương. Tất cả dường như đang dẫn về phía bức tường đá phía sau bàn thờ tổ tiên – nơi mà kiến trúc của ngôi nhà vốn dĩ là một điểm mù không lối thoát.
Đại úy Huy, đôi cánh tay đã bị những đường gân xanh đen bò kín do tác động của lời nguyền, nghiến răng đẩy một cánh cửa đồng nặng nề. Mồ hôi và máu hòa lẫn trên gương mặt cương nghị của anh.
“Mẹ kiếp… cái nhà này được xây bằng gạch hay bằng xác người mà khó phá thế không biết!” – Huy gầm lên, hơi thở anh đục ngầu, mỗi lần thở ra là một làn khói nhàn nhạt như linh hồn đang dần bị hút cạn.
Phi Vũ nhìn chằm chằm vào bức tường đá xanh rêu phong, thứ vốn không hề bị lửa thiêu rụi dù chung quanh đã là một lò bát quái. Anh nhận ra điểm bất thường: các đường mạch vữa không phải được làm từ vôi cát thông thường, mà chúng đỏ thẫm, lấp lánh một cách ma mị. Với kiến thức của một kiến trúc sư, Vũ nhận ra đây là thuật “Huyết Mạch Trấn Tâm” – dùng máu của người có cùng huyết thống để gắn kết các khối đá, biến cả công trình thành một vật thể sống mang lời nguyền.
Khi anh tiến lại gần, bức tường bỗng nhiên rung chuyển. Lớp rêu khô héo bong tróc ra, lộ ra bên dưới là những ký tự loằng ngoằng được khắc sâu vào thớ đá. Không phải khắc bằng đục, mà như thể được cào xé bằng tay không.
“Là Tuyết…” – Phi Vũ thì thào, cổ họng đắng ngắt. “Đây là nơi cô ấy bị giam giữ cuối cùng trước khi bị đẩy vào cột móng.”
Linh Chi run rẩy bước tới, đôi mắt âm dương của cô trừng lớn. Dưới cái nhìn của cô, bức tường đá không còn là đá nữa. Nó là một tấm thảm thịt người đầy vết sẹo, và những ký tự kia chính là những vết thương đang rỉ máu.
“Vũ… trên đó có chữ… Anh nhìn xem, nó được viết bằng máu… máu vẫn còn tươi lắm!”
Phi Vũ đưa bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh buốt. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh tiếp xúc với vết khắc, một luồng điện xẹt qua, kéo anh vào một thực tại hư ảo.
Mùi lửa biến mất, thay vào đó là mùi ẩm thấp của một căn hầm tối tăm. Vũ thấy một cô gái trẻ – Tuyết Nhi – thân hình tàn tạ, bộ váy cưới trắng xé rách mướp nay đã nhuộm một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Mười đầu ngón tay của cô không còn móng, máu từ những đầu ngón tay đó chính là mực, và bức tường đá này chính là tờ giấy duy nhất để cô gửi lại oán hận cho trần gian.
Cô gái ấy quỳ sụp dưới chân một quan viên mặc áo gấm họ Trần. Kẻ đó lạnh lùng nhìn cô, tay cầm chuỗi tràng hạt nhưng miệng thì lẩm nhẩm những lời chú tà thuật.
“Ngươi chết đi, oán hận này sẽ hóa thành nhện đỏ, đời đời bảo vệ long mạch họ Trần ta. Mỗi đời sinh ra một người con trai kiệt xuất, nhưng năm 27 tuổi phải trả bằng mạng. Máu của ngươi, linh hồn của ngươi, sự đau khổ của ngươi chính là gốc rễ của sự giàu sang này!” – Giọng nói của kẻ tổ tiên nọ vang vọng như tiếng sấm từ địa ngục.
Phi Vũ thấy Tuyết Nhi ngước gương mặt không còn đôi mắt lên trời, tiếng thét của cô không phát ra âm thanh, nhưng nó lại rung chuyển cả linh hồn anh. Cô bắt đầu dùng chút hơi tàn cuối cùng, cào mạnh lên bức tường đá. Mỗi nét chữ cô viết ra là một phần linh hồn bị xé nát.
“Huyết thư trên tường đá…” – Phi Vũ rùng mình tỉnh lại. Lửa từ trần nhà đã bắt đầu bao vây lấy họ.
Anh nhìn kỹ những ký tự vừa hiện rõ. Đó là một bài thơ sấm truyền, hay đúng hơn là một bản khế ước đẫm máu:
*“Hắc thủy linh trùng bám tủy xương,*
*Trần môn phú quý dựng bằng hương.*
*Oán này không tận theo ngày tháng,*
*Chín đời trả máu sạch đoạn trường.*
*Nhện thần thức giấc thu nợ cũ,*
*Kẻ mang bớt đỏ tử nơi hầm.”*
Máu từ bức tường bắt đầu chảy ra nhiều hơn, đọng lại thành một vũng lớn dưới chân Phi Vũ. Kỳ lạ thay, vũng máu ấy không lan tỏa lung tung mà lại tạo thành hình dáng một con nhện khổng lồ.
“Nợ cũ… kẻ mang bớt đỏ…” – Huy lặp lại, ánh mắt anh lóe lên vẻ tuyệt vọng. “Cậu là người thứ chín, Phi Vũ. Lời nguyền này viết rằng cậu phải chết để hoàn tất vòng lặp oán hận của cô ấy!”
“Không!” – Phi Vũ thét lớn, nỗi sợ hãi biến thành sự phẫn nộ tột cùng. “Sự giàu sang này chúng tôi không cần! Linh hồn cô ấy đáng lẽ phải được tự do, chứ không phải bị dùng làm cái bình chứa cho sự tham lam của dòng họ tôi!”
Vết bớt nhện sau gáy Vũ đột ngột co rút mạnh, khiến anh quỳ rạp xuống. Một tiếng cười lanh lảnh, u uất phát ra từ phía bức tường đá. “Bà Chúa Không Mặt” xuất hiện, nhưng lần này không phải dưới hình dạng quỷ dữ tàn ác, mà là một bóng hình mỏng manh trong bộ váy cưới rách nát. Cô không tấn công, cô chỉ đứng đó, chỉ tay vào dòng chữ cuối cùng trên bức tường.
Linh Chi hét lên: “Vũ! Ở dưới cùng còn một dòng chữ nhỏ hơn! Nó không phải bằng máu của cô ấy… nó được viết bằng một loại tà thuật khác!”
Phi Vũ dùng tạt một gụm nước lọc cuối cùng vào mặt đá để xóa đi lớp tro bụi. Ở góc khuất nhất của bức tường, anh nhìn thấy một ký hiệu mà anh đã từng thấy trong bản sơ đồ của cha mình. Đó là điểm chết của cả tòa dinh thự, một kẽ hở trong trận đồ phong thủy mà tổ tiên anh đã cố tình che giấu để ngăn chặn con cháu phá giải lời nguyền.
“Chìa khóa không nằm ở việc tiêu diệt linh hồn của cô ấy.” – Vũ bàng hoàng nhận ra. “Chìa khóa nằm ở việc phá hủy cái nền móng đã nuôi dưỡng sự giàu sang ô uế này. Bức huyết thư này… nó chính là cái đinh giữ linh hồn Tuyết lại với ngôi nhà. Nếu bức tường này không đổ, oán hận sẽ không bao giờ tan.”
Nhưng làm sao để phá hủy bức tường đá cổ xưa, cứng rắn và đầy ma lực này giữa lúc hỏa hoạn đang nuốt chửng tất cả?
Đúng lúc đó, thực thể trong Đại úy Huy dường như chiếm lấy ưu thế. Đôi mắt anh ta hoàn toàn trở thành màu đen sâu thẳm. Anh tiến lại gần, bàn tay mang đầy tơ nhện đen bấu chặt vào vách đá.
“Vũ… dùng máu của cậu đi.” – Giọng của Huy méo mó, không còn là tiếng người. “Máu của kẻ nợ, gặp máu của người bị hại trên vách đá này… oán hận sẽ bù trừ. Đó là cách duy nhất để xóa bỏ bản khế ước.”
Linh Chi giữ chặt tay Vũ: “Anh sẽ chết mất! Anh đã mất quá nhiều máu rồi!”
Phi Vũ nhìn cô em họ, nhìn người bạn cảnh sát đang dần biến thành quỷ để bảo vệ mình, và nhìn về phía bóng ma Tuyết Nhi đang lặng lẽ đứng chờ đợi. Anh mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng thanh thản.
“Chi à, dòng họ Trần đã vay mượn quá nhiều rồi. Đến lúc phải trả lại sự yên bình cho vùng đất này. Nếu cái giá của sự tự do cho Tuyết và sự sống cho em là mạng của anh… thì nó đáng lắm.”
Vũ cầm lấy một mảnh sứ vỡ từ chiếc bình cổ bị lửa làm nứt, rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình. Máu đỏ thẫm – loại máu mang huyết ấn nhện thần – trào ra. Anh không chần chừ, áp cả bàn tay đẫm máu lên những dòng chữ huyết thư trên tường đá.
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ chát chúa vang lên không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong tâm thức của họ. Khi máu của Phi Vũ chạm vào máu của Tuyết Nhi trên vách đá, một phản ứng tâm linh cực mạnh bùng phát. Những sợi tơ máu từ bức tường đá cuộn lấy cánh tay Vũ, bắt đầu hút lấy sinh mệnh của anh.
Cùng lúc đó, lửa đỏ rực chung quanh bỗng hóa thành một màu xanh lạnh lẽo. Những tiếng la hét của nghìn vạn linh hồn bị giam cầm dưới móng nhà họ Trần vang lên thống thiết.
Phi Vũ thấy mình đứng giữa một khoảng không mênh mông. Trước mặt anh, Tuyết Nhi đã có lại khuôn mặt. Cô không xinh đẹp như tiên giáng trần, mà chỉ là một cô gái thôn quê hiền lành với đôi mắt chất chứa nỗi u uất vạn niên.
Cô nhìn vào vết thương trên tay anh, rồi lại nhìn vết bớt nhện đang dần tan biến trên gáy anh. Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, bóng ma ấy rơi nước mắt. Những giọt lệ không phải là máu đen, mà là những giọt nước mắt trong suốt của sự giải thoát.
“Nợ đã sạch…” – Tiếng của cô như gió thoảng qua tai Vũ.
Bức tường đá bắt đầu xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Từ trong những kẽ nứt, hàng nghìn con nhện nhỏ màu trắng bò ra, rồi biến tan vào hư không như khói bụi. Toàn bộ sảnh chính của dinh thự bắt đầu đổ nghiêng về một phía.
“Vũ! Chạy mau!” – Huy hồi phục lại chút lý trí, lao đến xách nách Phi Vũ khi anh đang dần lịm đi.
Huy cõng Vũ trên lưng, một tay dắt Linh Chi, họ dùng hết sức bình sinh lao qua những cột lửa đang đổ ập xuống. Ngay khi họ vừa vọt ra khỏi cánh cổng lớn, một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên từ phía sau.
Căn dinh thự họ Trần Phi – biểu tượng của sự giàu sang phú quý tột đỉnh được xây dựng trên xương máu và tà thuật – hoàn toàn sụp xuống. Một cột bụi đen ngòm và tàn tro bốc lên cao hàng chục mét, che khuất cả vầng trăng máu đang lơ lửng trên trời.
Phi Vũ nằm gục trên bãi cỏ đẫm sương đêm, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh đưa tay lên sờ sau gáy. Phẳng lì. Vết bớt hình nhện thần đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo nhỏ màu trắng nhạt.
Trong ánh lửa tàn của ngôi nhà, Linh Chi và Huy đứng lặng người nhìn ngôi làng Cổ Nguyệt đang dần hiện ra dưới ánh bình minh yếu ớt. Sương mù quanh làng dường như đã nhạt đi rất nhiều.
Trên mặt đất, nơi những tàn tro của ngôi nhà rơi xuống, có một mảnh đá vỡ bay ra từ bức tường huyết thư nọ. Phi Vũ nhặt nó lên. Những dòng chữ bằng máu oán hận đã không còn, thay vào đó chỉ là một mẩu đá đen bình thường, mang hơi ấm kỳ lạ.
Huy ngồi bệt xuống cạnh Vũ, đôi tay của anh đã trở lại bình thường nhưng vẻ mặt mệt mỏi cùng cực: “Kết thúc rồi sao?”
“Chưa kết thúc hẳn đâu.” – Phi Vũ nhìn về phía khu nghĩa trang đầu làng, nơi Cụ Mười chắc hẳn đang đứng quan sát tất cả. “Dòng họ Trần không còn, lời nguyền đã tan, nhưng những gì tổ tiên tôi đã gieo rắc lên đất này cần nhiều thời gian để chữa lành. Nhưng ít nhất… Tuyết Nhi đã được ngủ yên.”
Trong đống đổ nát còn đang nghi ngút khói, gió thổi qua những kẽ đá, phát ra âm thanh như tiếng thở phào nhẹ nhõm. Trên một nhành cây héo úa gần đó, một con nhện trắng nhỏ xíu chậm rãi chăng một sợi tơ mong manh, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Dòng họ Trần Phi cuối cùng đã lùi vào lịch sử, để lại một khoảng trống lặng lẽ cho làng Cổ Nguyệt. Phi Vũ đứng dậy, dựa vào vai Huy, bước đi những bước nặng nề nhưng vững chãi. Lời nguyền tuổi 27 đã bị phá vỡ bằng một cách mà tổ tiên anh chưa bao giờ ngờ tới: bằng lòng trắc ẩn của kẻ hậu duệ cuối cùng.
Tuy nhiên, khi anh đi ngang qua giếng cổ của làng, một cơn gió lạnh chợt thổi qua, mang theo mùi hương của loài hoa bỉ ngạn. Vũ dừng bước, nhìn xuống mặt nước giếng phẳng lặng. Hình bóng anh phản chiếu dưới nước… chỉ trong một tích tắc, gương mặt anh bỗng biến thành gương mặt của vị quan viên thời xưa đã thực hiện nghi thức yểm bùa.
Vũ giật mình dụi mắt. Mặt nước vẫn bình yên.
Liệu nợ máu có thể trả sạch chỉ bằng một lần hủy diệt, hay sự giàu sang nọ đã ăn sâu vào cốt tủy đến mức nó chỉ chờ một hình thái khác để nảy mầm? Phi Vũ khẽ siết chặt bàn tay đang còn rỉ máu, bước tiếp về phía mặt trời đang lên, bỏ lại sau lưng đống tro tàn của một quá khứ tội lỗi.
Đêm dài của làng Cổ Nguyệt có lẽ đã qua, nhưng những dư chấn của “Huyết thư trên tường đá” sẽ còn vang vọng mãi trong những giấc mơ của những kẻ còn sống sót. Lời nguyền của dòng họ có thể đã chết, nhưng quy luật nhân quả… vốn dĩ chưa bao giờ có điểm dừng.