Lời Nguyền Của Dòng HọChương 65: Huyết nhện mọc chân thứ sáu
Màn đêm ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Nó luôn được lấp đầy bởi tiếng thở dài của gió qua kẽ lá đa cổ thụ, tiếng vỗ cánh phành phạch của lũ dơi từ đình làng bay ra, và trên hết là cái mùi của đất ẩm quyện với mùi nhang tàn nhức mũi.
Trần Phi Vũ nằm trên mặt đất lạnh lẽo, tấm lưng áp sát vào những phiến đá xanh rêu bên cạnh miệng giếng cổ. Sau khi vụ sụp đổ kinh hoàng của biệt thự họ Trần diễn ra, anh đã mang Linh Chi chạy trốn vào khu rừng cấm, nơi được mệnh danh là vùng “Mắt Quỷ” của cả mạch đất. Linh Chi vẫn chưa tỉnh, khuôn mặt thanh tú của cô trắng bệch, đôi kính râm văng mất ở đâu không rõ, để lộ đôi mắt âm dương nhắm nghiền với hàng mi run rẩy liên hồi.
Nhưng lúc này, Phi Vũ không còn đủ tâm trí để lo lắng cho em họ nữa. Cơn đau sau gáy đã vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người.
“Ư… a…!”
Vũ nghiến răng, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi rách nát. Anh có thể cảm nhận được dưới lớp da thịt sau gáy, ngay trên đốt sống cổ thứ ba, một thứ gì đó đang cựa quậy. Nó không phải là một khối u, cũng không phải một ký sinh trùng thông thường. Đó là một thực thể tâm linh được nuôi bằng chính máu nóng và oán khí của dòng họ Trần qua hàng thế kỷ.
Vết bớt hình nhện đỏ – cái dấu ấn chết chóc của “Bà Chúa Không Mặt” – đang rực lên một sắc đỏ ma quái, tỏa ra hơi nóng bỏng rát. Năm cái chân nhện trước đó vốn dĩ đã ăn sâu vào tủy sống của Vũ, tạo thành những sợi dây liên kết vô hình giữa anh và cõi âm. Nhưng đêm nay, chân nhện thứ sáu đang đòi “ra đời”.
Trong cơn mê sảng, tầm nhìn của Phi Vũ bắt đầu thay đổi. “Nhãn thức” mà anh đạt được từ những lần biến đổi trước đang bị đẩy lên cao trào. Anh không còn thấy khu rừng tối đen nữa. Thay vào đó, cả thế gian hiện lên dưới dạng những dòng năng lượng đen kịt và đỏ thẫm. Những gốc cây cổ thụ không còn là gỗ đá, mà là những cột khí âm bốc lên từ lòng đất. Dòng sông Hắc Thủy đằng xa chảy róc rách như tiếng cười của hàng ngàn linh hồn bị dìm chết năm xưa.
“Phi Vũ… trả mạng cho ta…”
Một giọng nói âm u, không rõ là nam hay nữ, già hay trẻ, cứ vang vọng bên tai. Vũ ôm đầu, gục xuống. Cơn đau đột ngột bùng phát như thể ai đó dùng một cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống anh và xoáy mạnh.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tịch mịch. Đó là tiếng xương người bị gãy. Nhưng không phải gãy do tác động ngoại lực, mà là bị xuyên thủng từ bên trong.
Từ tâm điểm của vết bớt hình nhện, một mầm xương nhỏ màu đen tuyền bắt đầu đâm xuyên qua lớp biểu bì. Nó sắc nhọn như dao cạo, mang theo những sợi tơ máu đỏ lòm bao bọc xung quanh. Chân nhện thứ sáu không mọc ra một cách nhẹ nhàng như vết bớt, nó trồi lên như một bộ phận cơ thể mới, một cái xúc tu bằng xương đen lánh.
“Aaaa!”
Vũ không nhịn được nữa, anh hét lên một tiếng xé lòng. Cả cơ thể anh cong lên như một cánh cung, đôi bàn tay cào cấu xuống mặt đất, móng tay lật ngược, máu chảy ròng ròng trên đất. Chân nhện thứ sáu vừa mọc ra, nó không nằm im mà bắt đầu uốn éo, dò tìm xung quanh như một giác quan mới.
Khi cái chân ấy hoàn toàn lộ diện, một luồng oán lực khổng lồ từ không trung bất ngờ bị hút ngược vào cơ thể Phi Vũ. Cụ Mười từ xa đang lê lết tìm kiếm, vừa trông thấy luồng sáng đỏ nhạt phía miệng giếng đã kinh hoàng đứng khựng lại.
“Không xong rồi… Huyết nhện mọc chân thứ sáu… Đây là cấp độ ‘Lục Sát Thấu Cốt’. Nó đang bắt đầu nuốt chửng linh hồn của chính nó!”
Chân nhện thứ sáu có một đặc điểm hoàn toàn khác với năm chân trước. Nó không chỉ đơn thuần là dấu ấn, mà là một “Cảm quan quỷ thần”. Ngay khi nó cố định vị trí vào đốt sống cổ, Phi Vũ cảm thấy một sự bùng nổ về nhận thức kiến trúc. Với kiến thức của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh đột nhiên nhìn thấy toàn bộ làng Cổ Nguyệt không phải là một ngôi làng, mà là một bàn cờ trấn yểm khổng lồ.
Mỗi ngôi nhà là một quân cờ, mỗi con đường là một đường dẫn linh khí. Và ngay tại vị trí anh đang đứng – giếng cổ vùng Mắt Quỷ – chính là nơi tập trung toàn bộ “tà nhãn” của trận đồ này.
Cái chân thứ sáu trên gáy Vũ bắt đầu rung lên theo một tần số kỳ lạ. Anh bỗng nhiên thấy được những cảnh tượng của trăm năm trước hiện ra như một đoạn phim quay chậm ngay trước mắt.
Dưới giếng cổ này, tổ tiên họ Trần đã ném xuống một cô gái trẻ. Cô ấy là vật tế để mở đường cho sự hưng thịnh của gia tộc. Hình ảnh cô gái ấy cào cấu vào thành giếng đến bật móng tay, đôi mắt đầy huyết lệ nhìn trân trân lên phía trên, khắc sâu vào tâm trí Vũ. Khuôn mặt cô ấy vốn rất đẹp, nhưng oán hận đã khiến nó trở nên nhòe nhoẹt, cho đến khi không còn hình hài, chỉ còn là một khoảng không phẳng lì, đen kịt.
“Bà Chúa Không Mặt…” – Vũ thều thào, máu từ miệng anh rỉ ra.
Chân nhện thứ sáu trên gáy anh lúc này tỏa ra những sợi tơ đen mỏng như mạng nhện, nhanh chóng lan rộng ra khắp bả vai rồi quấn chặt lấy cổ Vũ như muốn siết nát nó.
Trong cơn đau đớn đến nghẹt thở ấy, linh hồn Phi Vũ bị kéo vào một khoảng không gian hỗn mang. Ở đó, anh thấy mình đang đứng trên một cây cầu tơ máu mỏng manh. Phía dưới là vực thẳm của sự điên loạn, nơi hàng vạn gương mặt của những người họ Trần đã chết qua các đời đang la hét.
Ở cuối cây cầu, một bóng trắng quen thuộc đang đứng đợi. Đó không phải ai khác, chính là hình bóng của cha anh, nhưng gương mặt ông lúc này không có mắt, không có miệng, chỉ có một vết nhện đỏ thẫm lớn giữa mặt.
“Vũ… con phải… kết thúc nó…” – Cái bóng ấy nói, nhưng âm thanh như phát ra từ sâu dưới đáy mộ.
Cơn đau lại bùng lên. Chân nhện thứ sáu dường như đang cố gắng cắm sâu hơn vào hộp sọ của Vũ, chiếm đoạt quyền điều khiển thần kinh trung ương của anh. Một ý niệm tàn ác bắt đầu len lỏi vào tâm trí Vũ: *Giết… Hãy giết tất cả những kẻ mang dòng máu họ Trần… chỉ có máu mới làm dịu được cơn đau này.*
“Không!” – Phi Vũ gầm lên, anh lấy tay nắm lấy cái mầm xương đen vừa mọc ra sau gáy mình, cố gắng bẻ gãy nó. Sự giằng co giữa nhân tính còn sót lại và oán khí của lời nguyền khiến anh đau đớn như bị xé làm đôi.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn và lạnh buốt chạm vào trán anh.
Linh Chi đã tỉnh từ lúc nào. Đôi mắt âm dương của cô mở to, dù không nhìn thấy gì bằng mắt thường, nhưng “tầm nhìn” tâm linh của cô đang chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng. Sau lưng Phi Vũ, một con nhện đen khổng lồ với sáu cái chân dài ngoằng đang ôm trọn lấy cơ thể anh, cái đầu của nó chính là vết bớt rỉ máu trên gáy.
“Anh Vũ! Đừng để nó chiếm lấy anh! Dùng ý chí kiến trúc… hãy nghĩ nó là một công trình… Anh phải cấu trúc lại nó!” – Tiếng của Linh Chi vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Vũ khựng lại. Đúng rồi, kiến trúc.
Lão Quáng và cha anh từng dạy rằng, vạn vật trong vũ trụ đều có cấu trúc, ngay cả quỷ thần cũng không ngoại lệ. Lời nguyền này là một kiến trúc tâm linh được xây dựng dựa trên oán hận và nợ máu. Chân nhện thứ sáu là một trụ cột then chốt để kết nối tâm trí anh với “mạch nguồn” của Bà Chúa.
Phi Vũ bắt đầu nhắm mắt lại, anh không chống cự cơn đau nữa. Thay vào đó, anh dùng Nhãn thức để quan sát dòng chảy của oán khí bên trong cái chân thứ sáu ấy. Anh thấy những điểm yếu, những khe hở trong “cấu trúc quỷ” này.
Bằng một nỗ lực phi thường, anh điều động toàn bộ tàn dư của chính khí trong huyết quản, dồn về phía vết bớt. Anh không bẻ gãy nó bằng sức mạnh vật lý, anh “tái cấu trúc” dòng chảy của nó.
Chân nhện thứ sáu vốn dĩ mọc thẳng lên, nay bắt đầu uốn cong lại, tạo thành một vòng cung khép kín sau gáy Vũ. Nó không còn xuyên phá vào tủy sống nữa, mà bị anh cưỡng ép bao quanh đốt sống, tạo thành một loại “xiềng xích” ngược để kiềm chế chính nó.
Cơn đau dịu dần, nhưng sức lực của Vũ cũng đã cạn kiệt.
Vết bớt hình nhện thu nhỏ lại một chút, nhưng chân thứ sáu đã định hình vững chắc. Lúc này, làn da của Phi Vũ trông nhợt nhạt hơn bao giờ hết, quanh cổ anh hiện lên những đường gân xanh đen giống như những xúc tu của nhện đang ngủ yên.
Cụ Mười vừa chạy đến, chứng kiến cảnh tượng Phi Vũ tự mình chế ngự được chân nhện thứ sáu thì kinh ngạc đến mức rơi cả chiếc gậy mây.
“Cậu… cậu đã làm được điều không ai trong họ Trần làm được. Cậu không chỉ sống sót qua Lục Sát, mà còn biến lời nguyền thành binh khí của mình.”
Vũ hổn hển, cố gắng ngồi dậy nhưng tầm nhìn vẫn còn hơi nhòe đi. Anh đưa tay chạm vào gáy. Một cảm giác cứng như sắt đá tỏa ra từ cái mầm xương giờ đã thu ngắn lại sau lớp da.
“Cụ Mười… cháu vừa thấy… thấy những gì đã xảy ra dưới cái giếng này.” – Giọng Vũ khàn đặc.
Cụ Mười thở dài, ngồi xuống bên cạnh đám lá rụng. “Huyết nhện chân thứ sáu mang lại khả năng Thấu Thị Quá Khứ. Cậu đã thấy cô gái ấy, đúng không? Đó là nỗi oan khiên đầu tiên của nhà cậu. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của cái vực thẳm mà lão Khang và tổ tiên cậu đã tạo ra.”
Phi Vũ nhìn xuống Linh Chi, cô cũng đang thở dốc vì vừa dùng sức mạnh tâm linh quá độ để đánh thức anh. Vết nhện trên gáy Vũ tuy đã dịu đi, nhưng một nỗi sợ hãi mới lại nảy sinh.
Mọc đến chân thứ sáu đã kinh hoàng như thế này, nếu chân thứ bảy, thứ tám và cuối cùng là thứ chín mọc ra… liệu anh có còn là Trần Phi Vũ không? Hay lúc đó, anh sẽ hoàn toàn biến thành một con “Nhện Quỷ” – một công cụ mới để Bà Chúa Không Mặt dùng để tàn sát nhân gian?
Đột nhiên, từ dưới đáy giếng cổ, một âm thanh lạ vang lên. Không phải tiếng nước, mà là tiếng xì xào của hàng nghìn con côn trùng đang bò.
Phi Vũ lập tức bật dậy, chân nhện thứ sáu sau gáy anh lại rung lên một cách cảnh báo. Trong Nhãn thức của anh, từ miệng giếng cổ, những sợi tơ đen bắt đầu bắn ra, nhanh chóng bao phủ lấy không gian xung quanh.
“Lùi lại!” – Vũ hét lên, đẩy Linh Chi ra sau lưng mình.
Từ bóng tối mịt mù của giếng cổ, một bàn tay gầy guộc, trắng dã không có da, chỉ có gân và thịt rướm máu thò lên thành giếng. Tiếp theo đó là một mái tóc dài đen kịt, ướt sũng dòng nước Hắc Thủy.
Thực thể đó bò ra một cách vặn vẹo. Nó không có mặt. Chỗ lẽ ra là đôi mắt và cái miệng chỉ là một vùng da thịt trơn láng nhưng luôn rỉ ra một thứ dịch màu đen có mùi thối rữa.
“Nó đến đòi nợ sớm hơn tôi tưởng…” – Cụ Mười rút từ trong ngực áo ra một xấp bùa vàng, nhưng đôi tay già nua của cụ đang run rẩy.
Bà Chúa Không Mặt không tấn công ngay. Bà ta đứng đó, giữa sương mù của vùng Mắt Quỷ, nhưng sự hiện diện của bà ta khiến mọi sinh vật xung quanh chết lặng. Những cái lá cây héo úa ngay lập tức, lũ côn trùng chết hàng loạt dưới chân bà ta.
Phi Vũ cảm thấy cái chân nhện thứ sáu trên gáy mình đang đập mạnh. Một sự liên kết kỳ lạ nảy sinh. Anh nhận ra, cái chân này chính là “chìa khóa” mà Bà Chúa đã cài cắm vào người anh. Bà ta không muốn giết anh, chí ít là chưa phải lúc này. Bà ta muốn “thu hoạch”.
“Ngươi… muốn gì ở ta?” – Vũ quát lớn, anh nắm chặt chiếc thước sắt thủ thân, vật phẩm kiến trúc duy nhất mà anh luôn mang bên người.
Bà Chúa Không Mặt từ từ đưa một cánh tay về phía Vũ. Ở giữa lòng bàn tay bà ta, một con nhện đỏ khổng lồ đang bò lổm ngổm, nó có tám chân và đang rỉ ra thứ máu đỏ tươi nhất.
“Vào… đi…”
Tiếng thầm thì không phát ra từ bà ta, mà phát ra từ chính bên trong đầu của Phi Vũ.
“Ngài ấy đang ra lệnh cho anh vào lại giếng cổ!” – Linh Chi kêu lên, giọng đầy sợ hãi – “Đừng anh Vũ, dưới đó là huyệt lộ của quỷ, vào đó anh sẽ không bao giờ ra được!”
Nhưng Phi Vũ nhận ra, cái chân nhện thứ sáu đang điều khiển cơ thể anh một cách vô thức. Đôi chân anh tự động bước tới phía miệng giếng. Mỗi bước đi là một lần cơn đau xé thịt từ sau gáy truyền tới não bộ.
Bà Chúa Không Mặt nghiêng cái đầu không mặt về phía anh, như thể đang cười. Một nụ cười tàn độc bằng sự im lặng.
Cụ Mười lập tức tung xấp bùa về phía Bà Chúa, đồng thời hét lớn: “Vũ! Dùng chân nhện thứ sáu! Hãy điều khiển oán khí của chính bà ta để kháng lại!”
Vũ giật mình. Đúng rồi. Cái chân này là cầu nối, nếu là cầu nối thì nó có thể truyền dẫn từ hai phía. Nếu Bà Chúa có thể điều khiển anh, tại sao anh không thể dùng nó để hút ngược lại năng lượng của bà ta?
Phi Vũ dừng bước chân. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào cái mầm xương đen sau gáy. Thay vì kháng cự, anh đột ngột “mở cửa”. Anh chủ động hút lấy luồng oán khí mà Bà Chúa đang tỏa ra.
Một cảm giác lạnh buốt như băng trôi trong mạch máu chảy tràn vào cơ thể anh. Phi Vũ đau đớn đến mức quỵ xuống, nhưng đồng thời, anh thấy mình có khả năng kiểm soát không gian kiến trúc xung quanh mình.
Anh đưa tay chỉ về phía Bà Chúa. Những hòn đá xung quanh miệng giếng cổ đột nhiên rung chuyển. Với Nhãn thức kiến trúc kết hợp với oán lực vừa hút được, Vũ đã tác động vào cấu trúc của địa mạch ngay tại vùng Mắt Quỷ.
“Trấn!”
Một tiếng quát vang dội của Vũ làm rung chuyển cả khu rừng. Những tảng đá quanh giếng cổ bỗng nhiên dịch chuyển, tạo thành một thế trận “Lục Hợp” để khóa chặt vị trí của thực thể kia.
Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Bà ta dường như không ngờ rằng một “con mồi” mang huyết kế của dòng họ Trần lại có thể sử dụng sức mạnh của lời nguyền để chống lại chủ nhân của nó một cách điêu luyện như thế.
Nhưng sự phản kháng của Vũ có cái giá của nó. Ngay khi anh thực hiện động tác đó, cái chân nhện thứ sáu trên gáy anh rạn nứt ra. Máu tươi từ sau gáy bắn tung tóe. Một phần tâm linh của anh đã bị oán khí đồng hóa, khiến đôi mắt anh lúc này hiện lên những vòng tơ máu đen ngòm.
Bà Chúa Không Mặt phát ra một tiếng rít ghê người, rồi đột ngột tan biến vào sương mù, chỉ để lại một câu nói âm vang:
“Tốt… hãy lớn lên… khi cái chân thứ chín mọc ra… ngươi sẽ là cơ thể hoàn hảo của ta…”
Khi Bà Chúa biến mất, sự căng thẳng tan biến, Phi Vũ cũng mất hết sức lực mà ngã ngửa ra sau. Anh lịm đi trong tiếng gọi thất thanh của Linh Chi và cụ Mười.
Đêm đó, ở vùng Mắt Quỷ của làng Cổ Nguyệt, có một kiến trúc sư đã đánh đổi một phần linh hồn để lấy sức mạnh từ ác quỷ. Vết nhện trên gáy anh vẫn nằm đó, sáu cái chân giờ đã chuyển hẳn sang màu đen tuyền như đá vỏ chai.
Sự kiện mọc chân thứ sáu không chỉ là một cột mốc về sức mạnh, mà là khởi đầu cho sự tha hóa về thể xác. Những vết gân đen bắt đầu từ gáy đã lan rộng ra đến ngực, tạo thành một hình đồ hình mạng nhện chằng chịt dưới da.
Trong giấc mơ đầy máu và lửa, Phi Vũ thấy mình đứng trên đỉnh của dinh thự họ Trần đã sụp đổ. Dưới chân anh, tất cả người dân làng Cổ Nguyệt đang quỳ lạy. Và sau lưng anh, sáu cái chân nhện bằng xương đen khổng lồ đang vươn rộng ra, che khuất cả bầu trời trăng máu.
Lợi thế hay lời nguyền? Sự ranh giới ấy giờ đây đã mờ nhạt đến mức không thể phân biệt được nữa.
Khi ánh bình minh leo lắt đầu tiên hiện lên qua làn sương mù dày đặc, Phi Vũ lờ mờ mở mắt. Anh thấy mình nằm trên một tấm phản gỗ cũ kỹ trong nhà cụ Mười. Linh Chi đang ngồi bên cạnh, đang dùng khăn ấm lau mồ hôi cho anh.
“Anh tỉnh rồi sao?” – Linh Chi nghẹn ngào hỏi.
Vũ định ngồi dậy nhưng thấy cả người đau nhức như vừa bị xe cán qua. Anh sờ lên gáy. Chân nhện thứ sáu đã co lại, lặn vào dưới da nhưng anh vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó. Nó đang “thở” nhịp nhàng cùng với nhịp tim của anh.
“Cụ Mười đâu?” – Anh hỏi khàn khàn.
“Cụ đang ở trong từ đường, tìm cách phong ấn tạm thời cho anh. Cụ nói… lần này bà ta chỉ thử sức anh thôi. Sự kiện tiếp theo sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội khi chân thứ bảy xuất hiện.”
Phi Vũ im lặng nhìn trần nhà tre mục nát. Anh biết, mỗi một chân nhện mọc ra là một lần anh mất đi một phần “người”. Đến khi chân thứ sáu này ổn định, anh cảm thấy xúc giác của mình trở nên cực kỳ nhạy bén. Anh có thể nghe thấy tiếng một con sâu đang bò ở ngoài vườn, ngửi thấy mùi máu cũ của dòng họ đang lảng vảng trong không khí.
Đó không còn là giác quan của con người nữa. Đó là giác quan của một kẻ đi săn trong bóng tối.
Anh nắm lấy tay Linh Chi, nhận ra bàn tay cô đang run rẩy. Anh khẽ nói: “Dù có chuyện gì xảy ra, dù anh có biến thành thứ gì… em cũng phải sống sót để kể lại sự thật này. Dòng họ Trần không thể cứ thế mà tan biến cùng sự tội lỗi này được.”
Linh Chi không nói gì, cô chỉ cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của Vũ. Giọt nước mắt nóng hổi, nhưng trái tim của Vũ lúc này lại đang dần trở nên lạnh giá theo cái nhịp thở của con quái vật sau gáy.
Chương 65 khép lại trong sự yên tĩnh giả tạo trước cơn bão lớn. Con nhện huyết lệ đã bắt đầu hoàn thiện những bước cuối cùng để hiện hồn vào cõi thực. Và Phi Vũ, anh không còn chạy trốn nữa. Anh đã quyết định bước sâu hơn vào bóng tối để tìm cách thiêu rụi nó từ bên trong, dù có phải trả giá bằng cả kiếp người này.
Bên ngoài cửa sổ, một con nhện đỏ thật sự đang giăng tơ. Cái mạng nhện ấy hình bát quái ngược, đúng như cấu trúc của ngôi biệt thự cổ đã bị phá hủy. Một thông điệp của định mệnh, rằng dù nhà đã đổ, nhưng lời nguyền vẫn đang được tái kiến trúc theo một cách đáng sợ hơn nhiều.