Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 68: Làng Cổ Nguyệt và những ngôi mộ không tên

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:08:43 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 68: LÀNG CỔ NGUYỆT VÀ NHỮNG NGÔI MỘ KHÔNG TÊN

Cơn mưa sau đêm huyết nguyệt không gột rửa được mùi máu, nó chỉ khiến mùi gỉ sắt và mùi đất mục quyện lại thành một thứ nồng nặc, bám riết lấy từng tấc da thịt. Làng Cổ Nguyệt chìm trong một thứ ánh sáng xám xịt của buổi bình minh không có mặt trời. Sương mù không còn trắng đục như lệ thường mà lảng bảng những sợi khói đen kịt – tàn dư của đám cháy từ dinh thự họ Trần vẫn chưa hoàn toàn lịm tắt.

Phi Vũ ngồi trên bậu cửa sổ của gian nhà gỗ cũ kỹ thuộc quyền sở hữu của cụ Mười. Toàn thân anh quấn băng trắng, nhưng ẩn dưới lớp vải đó, cảm giác ngứa ngáy râm ran vẫn không ngừng hành hạ. Nó không phải cái ngứa của vết thương đang lên da non, mà là cảm giác của hàng nghìn chân nhện li ti đang cào xé dưới biểu bì.

Anh nhìn vào chiếc gương đồng cũ kỹ đặt trên bàn. Trong mặt gương loang lổ vết ố, đôi mắt anh không còn vẻ trong trẻo của một kiến trúc sư yêu nghệ thuật nữa. Đồng tử của anh đôi khi co thắt lại như mắt mèo, và lẩn khuất trong tròng đen là một sắc đỏ bầm cực kỳ khó nhận ra. Lời nguyền không mất đi, nó đã “ăn” vào mạng mạch của anh. Quyển sách lụa đen cháy thành tro, nhưng linh hồn của “Bà Chúa Không Mặt” dường như đã tìm được một cái lồng mới, ấm áp và sống động hơn.

“Đừng soi nữa. Càng nhìn, cậu sẽ càng thấy thứ không nên thấy.”

Giọng nói khàn đục của cụ Mười vang lên từ phía sau. Cụ vừa từ ngoài sân bước vào, trên tay là một bát thuốc đen ngòm, bốc lên mùi hôi nồng của máu gà trống và địa long (giun đất). Cụ Mười hôm nay trông già sụm hẳn đi, con mắt phải duy nhất của cụ cũng lờ đờ, phủ một lớp màng đục.

Phi Vũ quay đầu lại, giọng anh khản đặc:
“Dân làng… họ vẫn im lặng như vậy sao?”

Cụ Mười đặt bát thuốc xuống bàn, tiếng gốm chạm vào gỗ nghe khô khốc:
“Họ không chỉ im lặng, Vũ ạ. Họ đang sợ hãi. Họ sợ cậu hơn là sợ ông Khang hay Bà Chúa trước đây. Trong mắt họ, cậu bây giờ chính là ‘Quỷ Vương’ mới của dòng họ Trần. Kẻ đã nuốt chửng cả tổ tiên để giành lấy ngôi vị.”

Phi Vũ cười nhạt, một nụ cười méo mó. Anh nâng bát thuốc lên, hớp một ngụm. Vị đắng chát xộc thẳng lên não, nhưng nó ngay lập tức làm dịu đi cơn ngứa ngáy sau gáy.

Ở ngoài kia, phía đầu làng, tiếng còi xe cảnh sát vẫn hú vang liên hồi. Đại úy Huy và đội điều tra đang làm việc hết công suất tại đống đổ nát của dinh thự. Họ tìm thấy xác của Trần Vĩnh Khang, tìm thấy những bộ xương người dưới hầm ngầm, tìm thấy bằng chứng của những vụ tế sống kinh hoàng. Nhưng có một thứ họ không bao giờ tìm thấy được: lời giải cho những hiện tượng siêu nhiên đã quét sạch một nửa dòng họ Trần chỉ trong một đêm.

Huy đã đến tìm Phi Vũ ba lần trong buổi sáng, nhưng lần nào cũng bị Linh Chi ngăn lại ở cổng. Linh Chi – sau biến cố nhãn thuật – đôi mắt cô giờ đây luôn phải che bởi một dải lụa đen. Cô ngồi ngoài hiên, lặng lẽ như một pho tượng cổ, nhưng bất cứ ai bước vào ranh giới của ngôi nhà này đều cảm nhận được một áp lực vô hình khiến họ lạnh sống lưng.

Quá trưa, khi sương bắt đầu tan bớt, Phi Vũ quyết định bước chân ra khỏi nhà. Anh cần câu trả lời. Kiến thức về kiến trúc và phong thủy của anh mách bảo rằng, làng Cổ Nguyệt không chỉ đơn thuần là nơi trú ngụ của một dòng họ bị nguyền rủa. Toàn bộ cấu trúc địa lý của ngôi làng này có gì đó rất sai lệch.

Anh đi dọc theo con đường mòn dẫn về phía cánh đồng phía Tây, nơi được mệnh danh là “Vùng Đất Câm”. Càng đi xa khu dân cư, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Gió thổi qua những ngọn cỏ lác tạo nên âm thanh giống như tiếng thì thầm của hàng nghìn con người đang than khóc.

Khi chạm đến bìa rừng gỗ mục, Phi Vũ dừng lại. Trước mắt anh là một cảnh tượng khiến trái tim anh thắt chặt lại.

Giữa một thung lũng hẹp, khuất sau những rặng tre gai rậm rạp, là hàng trăm, thậm chí hàng nghìn ngôi mộ. Chúng không phải là những ngôi mộ xây cất khang trang như từ đường họ Trần. Đó chỉ là những nấm mồ đất thấp lè tè, không bia đá, không tên tuổi. Chúng được sắp xếp theo một sơ đồ kỳ lạ: mọc lên san sát nhưng xoáy theo hình trôn ốc hướng về phía dinh thự họ Trần ở trung tâm làng.

“Đến rồi sao?”

Cụ Mười đã đứng đó từ lúc nào, tựa lưng vào một gốc đa già cỗi. Cụ nhìn vào bãi mộ, ánh mắt tràn đầy sự ai oán.

“Đây là cái giá của sự hưng thịnh, Vũ ạ,” Cụ Mười run rẩy chỉ tay. “Cậu tưởng chỉ có họ Trần mới mang tội ác sao? Không. Cả cái làng Cổ Nguyệt này đều được xây dựng trên máu của những cái tên bị xóa sổ kia.”

Phi Vũ tiến lại gần một ngôi mộ gần nhất. Đất ở đây có màu đen xỉn và cứng như sắt. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay vẫn còn quấn băng cào nhẹ vào lớp đất. Một luồng oán khí lạnh lẽo sực lên, khiến vết bớt sau gáy anh giật mạnh.

“Đây là những ai?” Phi Vũ hỏi, giọng run rẩy.

“Họ là những người tha hương, những kẻ lang thang, những đứa trẻ mồ côi được người làng Cổ Nguyệt ‘nhận nuôi’ từ trăm năm trước,” Cụ Mười kể, giọng cụ như vọng về từ một tiền kiếp xa xôi. “Mỗi đời trưởng tộc họ Trần khi thực hiện giao kèo với quỷ dữ để cầu tài lộc cho gia tộc, dân làng đều được chia một phần lợi lộc. Ruộng lúa họ tươi tốt hơn, dịch bệnh không ghé thăm, con cái họ đỗ đạt. Đổi lại, họ phải giúp họ Trần che giấu các cuộc hiến tế. Họ là đồng phạm bí mật. Và những người nằm dưới kia chính là những ‘vật thế mạng’ bù nhìn để gánh lấy nghiệp lực cho toàn thể dân làng.”

Phi Vũ bàng hoàng nhìn xung quanh. Hóa ra, “Lời Nguyền Dòng Họ” không chỉ ký sinh trên huyết quản họ Trần, mà nó là một mạng lưới ký sinh trên toàn bộ cộng đồng này. Dòng họ Trần là kẻ chủ mưu, còn dân làng là những kẻ tiếp tay để đổi lấy sự bình yên giả tạo. Những ngôi mộ không tên này chính là “bộ rễ” nuôi dưỡng cái cây vinh hoa đầy nọc độc của làng Cổ Nguyệt.

Dưới góc nhìn kiến trúc sư, Phi Vũ nhận ra sự kinh khủng tột độ: Cách sắp xếp các ngôi mộ này tạo thành một trận pháp phong thủy có tên là “Vạn Quỷ Quy Tông”. Mọi oán khí từ những người chết oan không được hóa giải mà bị hút về một điểm duy nhất – chính là cột móng của dinh thự họ Trần, nơi Bà Chúa Không Mặt bị trấn yểm.

Điều đó có nghĩa là, khi Phi Vũ phá hủy dinh thự, anh đã vô tình cắt đứt sợi dây kìm hãm của “Vạn Quỷ”.

Đột ngột, đất dưới chân Phi Vũ rung chuyển. Một âm thanh kẽo kẹt rợn người phát ra từ sâu trong lòng đất. Những nấm mồ đất bắt đầu nứt toác.

“Cẩn thận!” Cụ Mười hét lên, vung tay ném ra một vốc muối trộn máu gà.

Từ những vết nứt, những bàn tay khô khéo, xám xịt bắt đầu vươn ra. Chúng không có móng vuốt sắc nhọn, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ chúng đủ để đóng băng máu trong huyết quản người sống. Những linh hồn không tên tuổi, không gương mặt bắt đầu bò dậy từ cõi chết. Họ không có miệng để gào thét, nhưng âm thanh vang vọng trong đầu Phi Vũ lại là một bản hợp xướng của sự tuyệt vọng.

*Trả tên cho tôi… Trả mạng cho tôi…*

Những bóng ma không nhắm vào cụ Mười. Chúng hướng thẳng về phía Phi Vũ. Đối với chúng, Phi Vũ mang dòng máu của kẻ đã giam giữ chúng hàng thế kỷ, nhưng đồng thời, Phi Vũ cũng mang “chìa khóa” có thể giúp chúng giải thoát – hoặc kéo chúng vào sự hủy diệt vĩnh viễn.

Vết bớt hình con nhện sau gáy Phi Vũ chợt nóng bừng như lửa đốt. Lần đầu tiên, Phi Vũ không cảm thấy sợ hãi. Một sự lạnh lùng tàn nhẫn len lỏi vào tâm trí anh. Anh cảm nhận được sức mạnh của Bà Chúa Không Mặt đang rục rịch trong lồng ngực mình.

Anh đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ rực lên giữa sương mù xám. Phi Vũ đưa bàn tay về phía trước, những ngón tay anh gầy guộc nhưng chứa đựng một uy áp khủng khiếp.

“Tên của các người đã mất, mạng của các người đã tận. Ta không nợ các người, nhưng máu của ta chứa đựng món nợ của tổ tiên.”

Một luồng linh khí màu đen sẫm thoát ra từ các đầu ngón tay của Phi Vũ, quấn lấy những linh hồn đang bò dậy. Đó không phải là chiêu thức của chính đạo, mà là một loại tà thuật đen tối mà anh vừa vô thức lĩnh ngội được từ quyển sách lụa đen đã thấm vào não bộ.

Những linh hồn bị linh khí đen quấn lấy bắt đầu run rẩy. Chúng không tan biến, nhưng chúng bị áp chế, quỳ rạp xuống mặt đất lạnh lẽo.

“Vũ! Dừng lại! Cậu đang làm cái gì vậy?” Cụ Mười hốt hoảng lao tới, nắm lấy vai anh. “Dùng oán lực để trấn oán khí, cậu sẽ trở thành thứ mà cậu căm ghét nhất!”

Phi Vũ giật mình, đôi mắt đỏ dần thu lại sắc thái bình thường. Anh lảo đảo lùi lại, nhìn bàn tay mình đang run rẩy. Anh vừa định làm gì? Anh vừa định “thu nhận” những linh hồn này làm nô lệ cho mình sao?

Những linh hồn sau khi thoát khỏi sự trấn áp của Phi Vũ lại từ từ lặn xuống đất, để lại bãi mộ im lìm như cũ. Nhưng Phi Vũ biết, chúng vẫn ở đó, ngay dưới lòng chân anh, chờ đợi một kẽ hở để trồi lên.

“Mọi chuyện chưa kết thúc đâu,” Cụ Mười thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên trán. “Việc ông Khang chết chỉ là phá bỏ cái vỏ bên ngoài. Cái nhân thực sự của lời nguyền nằm ở đây, ở những ngôi mộ không tên này. Chừng nào oán hận của cả một cộng đồng làng Cổ Nguyệt chưa được thanh tẩy, thì chừng đó cậu vẫn là mục tiêu của chúng.”

Lúc này, từ phía xa, một bóng người chạy hớt hải tới. Là Đại úy Huy. Quần áo anh ta lấm lem bùn đất, gương mặt tràn đầy sự căng thẳng.

Huy dừng lại trước bãi mộ, khựng người trước cảnh tượng hàng ngàn nấm mồ san sát. Anh ta là một cảnh sát, một người tin vào khoa học, nhưng đứng giữa không gian đặc quánh oán khí này, lý trí của anh ta dường như cũng bắt đầu rạn nứt.

“Phi Vũ! Tôi tìm cậu khắp nơi,” Huy nói, hơi thở dồn dập. “Chúng tôi vừa tìm thấy một thứ trong di vật của ông Khang. Nó là một bản danh sách… danh sách của toàn bộ dân làng này. Cạnh mỗi cái tên đều có một con số, giống như số tài khoản ngân hàng, nhưng lại gắn liền với một ‘vật hiến tế’.”

Huy giơ ra một mảnh giấy đã bị sém cạnh. Phi Vũ cầm lấy, đôi mắt lướt nhanh qua. Tim anh thắt lại. Tên của tất cả các hộ gia đình trong làng đều có mặt, từ người thợ rèn ở đầu làng đến bà góa bán quán nước cạnh từ đường. Tất cả đều đã nhận tiền từ gia đình họ Trần để đổi lấy sự im lặng về những ngôi mộ không tên này.

“Họ không chỉ là nạn nhân,” Huy nghiến răng nói. “Họ là những kẻ hưởng lợi trên cái chết của người khác. Vũ, cái làng này không bình thường. Tôi có cảm giác như mọi ngôi nhà ở đây đều được đặt lên một huyệt đạo chết.”

Phi Vũ nhìn về phía làng Cổ Nguyệt đang ẩn hiện trong sương. Những mái ngà cổ kính vốn dĩ trông thanh bình, giờ đây trong mắt anh lại giống như những nấm mồ lớn hơn, che đậy những sự thật bẩn thỉu bên trong.

“Huy này,” Phi Vũ lên tiếng, giọng trầm mặc. “Anh có tin vào địa mạch không?”

Huy ngẩn người: “Cậu lại bắt đầu nói những thứ mê tín đó à?”

“Không, đây là kiến thức cấu trúc,” Phi Vũ chỉ tay xuống bãi mộ. “Toàn bộ ngôi làng này được thiết kế như một cái máy hút linh hồn. Dinh thự họ Trần là trái tim, nhưng những ngôi mộ này là mao mạch. Khi trái tim bị vỡ, máu sẽ chảy ngược ra mao mạch. Dân làng Cổ Nguyệt đang bắt đầu phải trả giá. Những con số trong danh sách của anh… chúng không chỉ là số tiền họ nhận được, mà là thứ tự họ sẽ phải đền mạng.”

Lời nói của Phi Vũ vừa dứt, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía làng. Tiếp đó là tiếng chuông báo động của nhà thờ họ vang lên dồn dập, xé toang bầu không khí im lìm của buổi chiều tà.

Cả ba người – Phi Vũ, Huy và cụ Mười – cùng nhìn về hướng âm thanh phát ra. Một làn khói xanh lét bốc lên từ một ngôi nhà ở trung tâm làng. Đó là nhà của ông trưởng thôn.

“Chuyện gì thế kia?” Huy vừa hỏi vừa rút súng, bản năng cảnh sát trỗi dậy.

“Nợ bắt đầu đòi,” Phi Vũ lạnh lùng đáp. Anh cảm nhận được bông hoa bỉ ngạn sau gáy mình nở ra một cánh nữa. Một sự cộng hưởng kỳ quái giữa anh và những ngôi mộ không tên vừa được hình thành.

Họ chạy thật nhanh về làng. Khi đến gần cổng làng, một cảnh tượng hãi hùng bày ra trước mắt. Ông trưởng thôn – một người đàn ông trung niên vốn đạo mạo – đang điên cuồng cào cấu lên tường nhà mình. Móng tay ông ta bật máu, nhưng ông ta không dừng lại. Ông ta vừa cào vừa hét:

“Trả tên cho tôi! Tại sao tôi lại mang tên này? Nó không phải của tôi!”

Xung quanh ông, dân làng đứng xem nhưng không ai dám lại gần. Ai nấy đều run rẩy, tay ôm lấy đầu hoặc ngực. Có người bắt đầu tự khâu miệng mình lại giống như cách người anh họ Trần Minh của Phi Vũ đã chết.

Linh Chi đứng giữa đám đông, dải lụa đen trên mắt cô thấm máu. Cô dường như đang “nhìn” thấy những gì kẻ khác không thấy.

“Vũ! Cẩn thận!” Linh Chi kêu lên. “Những linh hồn từ bãi mộ… họ đang đi tìm danh tính của mình. Họ đang lấy đi tên của người sống để đắp vào nấm mồ của mình!”

Đại úy Huy định xông vào can ngăn ông trưởng thôn, nhưng Phi Vũ giữ chặt tay anh ta lại.

“Đừng chạm vào ông ta. Anh không giúp được đâu. Đây là sự thanh trừng của địa mạch.”

Huy nhìn Phi Vũ, đôi mắt anh tràn đầy sự tuyệt vọng và giận dữ: “Chúng ta là người sống, Vũ! Chúng ta không thể đứng nhìn họ chết như thế được, dù họ có tội đi chăng nữa!”

Phi Vũ nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm: “Để cứu họ, chúng ta phải làm một việc kinh khủng hơn thế. Chúng ta phải xóa sổ làng Cổ Nguyệt này khỏi bản đồ phong thủy.”

Cụ Mười đứng cạnh đó, hơi thở khó nhọc, cụ lẩm bẩm:
“Phải phá giải các huyệt đạo quanh những ngôi mộ không tên. Đó là cách duy nhất để giải phóng linh hồn và cắt đứt liên kết với người làng. Nhưng… nếu làm thế, làng Cổ Nguyệt sẽ trở thành một vùng đất chết. Cây cối sẽ héo úa, nguồn nước sẽ cạn kiệt, và mọi vinh hoa họ từng có sẽ tan thành mây khói.”

“Làm đi!” Huy gắt lên. “Sống trong nghèo khó còn hơn là chết trong điên loạn thế này!”

Phi Vũ gật đầu. Anh biết nhiệm vụ này chỉ có anh mới làm được. Với tư cách là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh thấu hiểu từng cấu trúc của ngôi làng này. Và với tư cách là người mang Huyết Ấn, anh có đủ “chìa khóa” để mở ra hoặc đóng lại những cổng âm dương.

Anh dẫn cả nhóm quay lại phía bãi mộ không tên. Bóng tối đã hoàn toàn bao trùm không gian. Trăng đêm nay không còn màu máu, nhưng nó mang một màu vàng nhạt, lạnh lẽo và vô hồn.

Phi Vũ đứng trước “huyệt nhãn” – trung tâm của sơ đồ hình trôn ốc. Anh lấy ra bản vẽ bằng da người mà cha anh để lại trong di vật. Dưới ánh trăng, những đường nét trên bản vẽ hiện lên phát sáng, trùng khớp hoàn toàn với vị trí của những ngôi mộ.

“Để phá giải, ta cần một vật dẫn có huyết thống họ Trần,” Phi Vũ nói, nhìn vào cánh tay quấn băng của mình.

Anh tháo băng ra, vết thương do cuộc chiến đêm qua vẫn còn rỉ máu. Anh quỳ xuống, áp bàn tay đẫm máu vào đất tâm của huyệt nhãn.

“Huyết dẫn địa mạch, tên trả cho người, nợ trả cho trời!”

Phi Vũ quát lên. Một luồng chấn động từ dưới đất truyền lên, khiến toàn bộ bãi mộ rung chuyển. Lần này, tiếng kêu không phải là tiếng thét của oán linh, mà là một tiếng thở dài thanh thản vút lên không trung.

Từ mỗi ngôi mộ không tên, một điểm sáng li ti mọc lên. Hàng ngàn điểm sáng như những con đom đóm bay vút lên bầu trời đêm, thoát ly khỏi sự ràng buộc của làng Cổ Nguyệt. Cùng lúc đó, những nấm mồ đất bắt đầu sụp xuống, trở thành một bình địa bằng phẳng.

Phi Vũ cảm thấy toàn bộ sinh lực của mình như bị rút cạn. Anh gục xuống mặt đất. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ dần nhạt đi, thay vào đó là một hình xăm mờ của một kiến trúc kỳ lạ – sơ đồ của làng Cổ Nguyệt khi đã được hóa giải.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Phi Vũ thấy bóng dáng một người phụ nữ trẻ đứng giữa cánh đồng. Bà không còn là “Bà Chúa Không Mặt” đáng sợ. Bà có khuôn mặt thanh tú, hiền hậu, mặc bộ váy cưới truyền thống xưa cũ. Bà nhìn anh, mỉm cười gật đầu, rồi dần tan biến vào ánh trăng.

Bà ta đã được tự do. Và cùng với bà ta, hàng nghìn linh hồn vô danh cũng đã được tự do.

Nhưng cái giá phải trả thật kinh hoàng. Ở làng Cổ Nguyệt, tiếng kêu khóc dần im bặt, nhưng không khí trở nên đặc quánh một sự tàn tạ. Những cây đa trăm tuổi đột nhiên héo rũ, rụng lá chỉ trong tích tắc. Giếng nước cổ giữa làng bất chợt cạn trơ đáy, chỉ còn lại lớp bùn đen bốc mùi hôi thối. Toàn bộ hào quang phong thủy của làng đã biến mất.

Đại úy Huy nhìn xung quanh, bần thần. Anh nhận ra từ nay về sau, làng Cổ Nguyệt sẽ chỉ còn là một cái bóng của quá khứ. Một ngôi làng nghèo nàn, lạc hậu và sẽ sớm bị lãng quên giữa vùng núi phía Bắc này.

Linh Chi đi lại gần, đỡ Phi Vũ dậy. Cô gỡ dải lụa đen trên mắt ra. Đôi mắt cô đã không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng một nụ cười thanh thản hiện trên môi:

“Anh Vũ, chúng ta đi thôi. Ở đây không còn gì để giữ chân nữa rồi.”

Cụ Mười đứng đó, nhìn những người trẻ tuổi chuẩn bị rời đi. Cụ không đi cùng. Cụ là người bảo hộ cuối cùng, cụ sẽ ở lại để trông coi đống đổ nát này cho đến hơi thở cuối cùng.

“Đừng quay đầu lại, Vũ,” Cụ Mười nói vọng theo. “Cậu đã trả được nợ cho dòng họ, nhưng con đường của người mang ‘chìa khóa’ vẫn còn rất dài. Thế giới này không chỉ có một làng Cổ Nguyệt.”

Phi Vũ bước đi trên con đường mòn rời làng, dựa vào vai Linh Chi. Đại úy Huy đi bên cạnh, mang theo bản danh sách đầy máu – một bằng chứng tội ác mà có lẽ sẽ mãi mãi không được công bố trước dư luận để tránh sự hoảng loạn.

Khi họ bước qua cổng làng, Phi Vũ liếc nhìn lần cuối. Những ngôi mộ không tên đã biến mất, nhưng trong tâm trí anh, chúng sẽ mãi mãi hiện hữu như một lời nhắc nhở về cái giá của lòng tham và sự im lặng.

Trời tảng sáng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng với Phi Vũ, cuộc hành trình đi tìm bản chất thật sự của thế giới linh dị mới chỉ chính thức bắt đầu. Con nhện sau gáy anh dù mờ đi nhưng đôi mắt của nó – đôi mắt ẩn sâu trong tiềm thức anh – vừa mở ra, sắc lẹm và u uất.

Họ bước ra khỏi màn sương của làng Cổ Nguyệt, để lại sau lưng một truyền thuyết đẫm máu, một lời nguyền đã được hóa giải bằng chính sự đổ nát của vinh quang tộc họ. Nhưng trong bóng đêm bao la của thế gian, những thế lực khác đang bắt đầu chú ý đến người thanh niên trẻ mang trong mình mảnh linh hồn của Bà Chúa Không Mặt – kẻ giữ chìa khóa của những lời nguyền dòng họ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8