Lời Nguyền Của Dòng HọChương 74: Cụ Mười bị thương
Chiếc xe ô tô đời cũ của Huy chạy lọc cọc trên con đường nhựa dẫn vào khu chung cư mini nằm sâu trong một con hẻm nhỏ thuộc quận Bình Thạnh. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, rực rỡ và phồn hoa, nhưng trong mắt Trần Phi Vũ lúc này, mọi thứ đều bao phủ bởi một tầng sương xám xịt của oán khí. Ánh nhìn từ đôi mắt âm dương mới thức tỉnh khiến anh thấy được những bóng đen vật vờ bám trên nóc các tòa cao ốc, những sợi tơ đen mỏng manh đan xen trên không trung như mạng nhện.
“Tới nơi rồi,” Huy tắt máy, thở phào một hơi dài. Gương mặt anh phờ phạc, những vết trầy xước từ trận chiến ở làng Cổ Nguyệt vẫn còn rớm máu. “Căn này tôi thuê dưới tên một người bạn cũ. An toàn tuyệt đối, ít nhất là về mặt giấy tờ hình sự.”
Phi Vũ không đáp, anh vội vàng mở cửa xe phía sau. Ở đó, Cụ Mười đang ngồi tựa đầu vào cửa kính, hơi thở đứt quãng và yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Linh Chi ngồi bên cạnh, đôi mắt âm dương dưới lớp kính râm của cô liên tục nhỏ lệ. Cô nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của cụ, giọng run rẩy:
“Anh Vũ… Cụ Mười… người cụ lạnh lắm.”
Phi Vũ vội vàng đỡ Cụ Mười xuống xe. Khi chạm vào cánh tay của ông lão, Vũ giật mình suýt chút nữa đánh rơi. Da thịt Cụ Mười không chỉ lạnh mà còn cứng đờ như gỗ mục, một luồng khí lạnh thấu xương xộc thẳng vào gan bàn tay anh, len lỏi qua mạch máu truyền lên tận tim. Huyết ấn hình nhện đỏ sau gáy Phi Vũ bỗng dưng nhói lên một nhịp, như thể nó đang cảnh báo về một sự sụp đổ sắp xảy ra.
Họ chật vật đưa Cụ Mười lên căn hộ tầng bốn. Căn phòng chưa đầy bốn mươi mét vuông, nồng mùi bụi bặm và không khí ẩm thấp lâu ngày không có người ở. Huy nhanh chóng kéo rèm cửa, kiểm tra xung quanh một lượt rồi giúp Vũ đặt cụ nằm lên chiếc giường lò xo cũ kỹ.
Dưới ánh đèn tuýp trắng xanh xao, tình trạng của Cụ Mười hiện ra một cách kinh hoàng khiến cả ba người đều sững sờ.
Chiếc áo bà ba màu nâu sòng của cụ bị xé rách một mảng lớn bên vai trái. Chỗ đó, da thịt đã không còn màu hồng hào của máu mà chuyển sang màu tím đen, thối rữa. Từ vết thương ấy, những sợi tơ đỏ li ti như huyết quản đang bò lan ra, quấn chặt lấy cổ và lồng ngực cụ. Kinh khủng hơn, khi nhìn kỹ bằng nhãn thuật, Phi Vũ thấy những sợi tơ đó không phải là máu, mà là hàng ngàn con nhện nhỏ tí hon, nhìn không thấy bằng mắt thường, đang không ngừng cắn nuốt linh lực của Cụ Mười.
“Nghi lễ tế sống… của lão Khang,” Phi Vũ nghiến răng, hai nắm tay siết chặt đến trắng bệch. “Bà Chúa Không Mặt đã chạm được vào cụ lúc cụ chặn hậu cho chúng ta.”
Linh Chi tháo kính râm ra, đôi đồng tử màu hổ phách của cô co thắt lại. Cô nhìn thấy rõ hơn ai hết. Một luồng oán khí đen đặc đang tỏa ra từ vết thương, nó có hình thù của một bàn tay phụ nữ với móng tay sắc lẹm, đang bóp nghẹt lấy trái tim của Cụ Mười.
“Cụ đã dùng chân khí của mình để phong ấn vết thương suốt dọc đường,” Linh Chi nức nở. “Vì không muốn chúng ta lo lắng, cụ đã ép bản thân phải chịu đựng… giờ thì nó bộc phát rồi.”
Cụ Mười khẽ mở mắt. Con mắt bên phải vốn đã đục ngầu nay càng trở nên mờ ảo, còn mắt trái luôn nhắm nghiền nay đột nhiên rỉ ra một dòng nước đục ngầu như mủ. Cụ cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau lại quật cụ xuống gối.
“Vũ… Chi… đừng phí sức,” giọng cụ khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều kèm theo một tiếng hắt hơi đau đớn. “Huyết ấn của dòng họ Trần… đã được hóa giải một phần… nhưng cái giá là sự cân bằng âm dương bị phá vỡ. Bà ta… bà ta không buông tha cho những kẻ còn sống.”
Huy vội vàng mở hộp cứu thương nhưng Cụ Mười xua tay yếu ớt:
“Cái này… y học không chữa được. Huy, cậu hãy… ra hành lang, treo lên mỗi góc cửa một cành dâu tằm, xịt rượu pha máu gà trống đã được làm phép… nhanh lên, lũ chúng nó… đang ngửi thấy mùi máu của lão già này.”
Huy dù không tin vào những điều huyền bí bằng mắt thường nhưng chứng kiến cảnh tượng trước mắt, anh không còn nghi ngờ gì nữa. Anh nhận lấy túi phép từ trong hành lý của Cụ Mười, lập tức thực hiện nhiệm vụ một cách chuẩn xác của một cảnh sát đặc nhiệm.
Trong phòng chỉ còn lại Phi Vũ, Linh Chi và Cụ Mười. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió hú qua khe cửa như tiếng kêu rên của những vong hồn lang thang.
Phi Vũ lấy đoản kiếm Trấn Hồn ra, ánh thép lạnh lẽo lóe lên. Anh nhìn cụ đầy lo lắng:
“Cụ, con có thể dùng Trấn Hồn kiếm để cắt đứt những sợi tơ này không?”
Cụ Mười lắc đầu, nụ cười héo hắt xuất hiện trên môi:
“Kiếm này để diệt quỷ, không phải để cứu người. Nếu con hạ kiếm, oán khí trong kiếm sẽ nuốt chửng linh hồn của cụ trước cả khi giết được lũ quỷ nhện kia. Vũ ạ… cụ sống đủ lâu rồi. Sự hy sinh của dòng họ thầy pháp nhà cụ… cuối cùng cũng phải đến hồi kết.”
“Không! Cụ phải sống!” Phi Vũ gào lên, cảm xúc dồn nén suốt bao nhiêu ngày qua từ khi rời làng Cổ Nguyệt bùng nổ. “Con vừa mới hiểu ra thế giới này, con vừa mới nhìn thấy đường đi… nếu không có cụ, con phải làm sao đối phó với cái Thiên La Địa Võng ở thành phố này?”
Cụ Mười ho sù sụ, máu đen văng lên ga trải giường trắng. Cụ đưa bàn tay run rẩy nắm lấy cổ tay Phi Vũ, ánh mắt bỗng chốc trở nên sáng rực, uy nghiêm lạ thường.
“Vũ, nghe kỹ đây. Huyết ấn sau gáy con… giờ đây không còn là lời nguyền chết chóc đơn thuần. Sau khi con phá tan từ đường, nó đã trở thành một loại ‘Cộng sinh lực’. Con sở hữu quyền năng của Bà Chúa Không Mặt nhưng lại giữ được tâm trí con người. Đó chính là hy vọng duy nhất để đối đầu với lão già đang ẩn nấp trong bóng tối kia.”
“Lão già ẩn nấp?” Vũ khựng lại. “Cụ đang nói đến chú Khang? Nhưng con đã thấy chú ấy bị bà ta bắt đi rồi mà?”
Cụ Mười khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy lo ngại:
“Trần Vĩnh Khang chỉ là một con tốt. Đằng sau hắn còn có một kẻ cao tay hơn… kẻ đã chỉ dẫn cho họ Trần cách trấn yểm ‘Thần Giữ Của’ hàng trăm năm trước. Hắn không già đi, hắn chuyển hóa từ xác thân này sang xác thân khác. Hắn chính là chủ nhân của ‘Thiên La Địa Võng’ đang bao phủ khu đô thị này.”
Vết thương trên vai Cụ Mười đột ngột bốc khói đen nồng nặc mùi xác thối. Cụ thét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh. Linh Chi hốt hoảng dùng linh lực của mình truyền vào người cụ, nhưng chỉ như muối bỏ bể. Những con nhện đỏ li ti bắt đầu tràn ra từ vết thương, bò trên khắp cơ thể gầy gò của cụ.
Phi Vũ nhận ra mình không thể ngồi yên nhìn vị ân nhân duy nhất của đời mình tan biến. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cố gắng giao tiếp với huyết ấn sau gáy. Trong thâm tâm, anh gọi tên “Bà Chúa Không Mặt” – thực thể oán hận đang ngủ yên trong máu của mình.
*Ngươi muốn gì?* Một giọng nói nữ âm trầm, lạnh lẽo vang lên trong đầu Phi Vũ.
*Cứu lấy ông lão này!* Vũ trả lời trong tâm thức.
*Cái giá là sự đau đớn tương đương. Ngươi có dám nhận thay không, hậu duệ của kẻ phản bội?*
*Ta dám!*
Ngay lập tức, Phi Vũ cảm thấy một cơn đau xé lòng từ vết bớt sau gáy truyền đi khắp cơ thể. Anh gục xuống bên cạnh giường Cụ Mười, đôi mắt đỏ rực như máu. Từ bàn tay của Phi Vũ, những sợi tơ đen đậm đặc bắt đầu thoát ra, chúng vươn tới như những xúc tu, không phải để tấn công mà để… thu hút.
Hàng vạn con nhện đỏ đang cắn xé Cụ Mười như cảm thấy một nguồn thức ăn “ngon” hơn, dồi dào oán lực hơn, bắt đầu bỏ rơi thân xác già nua của cụ và bò ngược lên cánh tay Phi Vũ.
“Vũ! Anh đang làm gì thế?” Linh Chi kinh hãi hét lên. Cô nhìn thấy anh họ mình đang tự biến mình thành một vật chứa oán kịch độc.
Phi Vũ không thể trả lời. Anh nghiến răng đến bật máu môi. Da thịt anh bắt đầu phồng rộp lên, những con nhện đỏ chui sâu vào dưới lớp da, để lại những vệt máu đỏ bầm chạy ngoằn ngoèo trên bắp tay. Mỗi giây trôi qua như một năm trong địa ngục.
Cụ Mười nhận thấy sức nặng của cái chết đang rời khỏi mình, cụ kinh ngạc nhìn Phi Vũ. Cụ không ngờ đứa trẻ này lại chọn cách cực đoan như vậy để cứu cụ.
“Dừng lại… Vũ… con sẽ bị quỷ hóa mất!”
Vũ gầm lên một tiếng trầm đục, anh vận dụng chút lý trí cuối cùng, vung thanh đoản kiếm Trấn Hồn chém mạnh vào khoảng không giữa anh và Cụ Mười. Một luồng sáng vàng rực – linh khí của thanh kiếm – cắt đứt sự liên kết giữa hai người. Những con nhện đỏ đang kẹt trên tay Vũ bị sức mạnh của Trấn Hồn kiếm nghiền nát thành bụi cám.
Phi Vũ ngã vật ra sàn nhà, toàn thân ướt sũng mồ hôi đen. Cánh tay anh chằng chịt vết thương, bầm dập và thâm tím.
Cụ Mười lúc này đã thở dễ dàng hơn. Oán khí đen đặc trên vai đã tan biến phân nửa, để lại một vết sẹo lớn nhăn nheo như một đóa hoa bỉ ngạn tàn héo. Cụ được Linh Chi đỡ dậy, run rẩy nhìn Phi Vũ.
“Con thật ngu ngốc… Vũ ạ,” Cụ Mười thầm thì, nhưng trong mắt cụ là sự cảm kích vô ngần. “Nhưng cũng nhờ thế mà con đã bước qua tầng thứ hai của Huyết Ấn. Con không còn bị nó khống chế, con đang bắt đầu khống chế được nó.”
Cửa bật mở, Huy xông vào, khẩu súng trên tay vẫn đang lăm lăm nhưng hạ xuống ngay khi thấy cảnh tượng hỗn loạn.
“Tôi vừa xử lý xong bên ngoài. Có cái gì đó vừa cố cào vào cửa, nhưng rượu máu đã đẩy chúng lui. Cụ sao rồi? Phi Vũ, anh bị sao vậy?”
Phi Vũ hổn hển gượng dậy, anh dựa lưng vào chân giường, đưa cánh tay đau đớn cho Huy xem:
“Không sao, chỉ là một chút… trả giá thôi. Cụ Mười đã ổn hơn rồi.”
Linh Chi vội vã dùng nước sạch lau rửa các vết thương cho Phi Vũ. Bàn tay cô run rẩy, nước mắt không ngừng rơi trên mu bàn tay anh.
Cụ Mười ngồi dựa lưng vào tường, trông cụ dường như già đi thêm mười tuổi. Sự bảo vệ duy nhất của họ – người am hiểu nhất về thuật số và phong thủy – nay đã suy yếu trầm trọng. Cụ không còn đủ sức để chủ trì những trận pháp lớn, và quan trọng nhất, chân khí của cụ đã cạn kiệt sau khi chuyển dời lời nguyền cho Vũ.
“Nghe đây các con,” Cụ Mười nói, giọng yếu nhưng rõ ràng hơn trước. “Thành phố này… là một ván cờ lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Dòng họ Trần Phi ở làng Cổ Nguyệt thực chất chỉ là một góc nhỏ, một cái ‘chân rết’ nuôi dưỡng oán lực cho ‘tâm điểm’ nằm tại chính trung tâm đô thị này. Cái trận pháp Thiên La Địa Võng mà Vũ thấy… nó đang vận hành để thực hiện nghi lễ ‘Vạn Quỷ Triều Bái’ phiên bản hiện đại.”
Vũ nheo mắt lại, sự đau đớn giúp trí não anh trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết:
“Vạn Quỷ Triều Bái? Để làm gì ạ?”
Cụ Mười thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những tòa nhà chọc trời đang tỏa sáng một cách lạnh lẽo.
“Để cải tử hoàn sinh. Để kẻ đứng sau kia đạt được sự trường tồn vĩnh cửu bằng cách biến hàng triệu người sống thành vật tế. Vũ, việc con phá bỏ từ đường dòng họ Trần đã vô tình làm nhiễu loạn mạch đập của trận pháp này. Hắn chắc chắn đã nhận ra sự tồn tại của con.”
Đúng lúc đó, đèn điện trong phòng bỗng nhiên chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt ngấm. Một mùi nhang tàn cực nồng nặc sặc sụa khắp căn phòng nhỏ.
Cả bốn người đồng loạt nín thở.
Trên bức tường trắng vốn trống không, một bóng đen dần dần hiện ra. Không phải là bóng của một con người, mà là bóng của một con nhện khổng lồ với những cái chân dài ngoằng, nhọn hoắt. Điều đáng sợ là bóng của nó đổ lên tường, nhưng không hề có thực thể nào đứng giữa căn phòng để tạo ra cái bóng đó.
Những cái chân nhện bóng đen bắt đầu cào sột soạt lên trần nhà, tạo ra những âm thanh rùng rợn như tiếng kim loại rạch lên da thịt.
Huy đưa tay vào túi áo, định rút một lá bùa hộ mệnh mà cụ Mười đưa trước đó, nhưng bỗng nhiên cánh tay anh khựng lại.
“Mọi người… nhìn dưới sàn kìa,” Huy nói bằng giọng run rẩy.
Dưới sàn nhà gỗ công nghiệp, từ các khe hở, một chất lỏng màu đen quánh như bùn bắt đầu trào lên. Mùi máu tanh nồng nặc sực lên tận mũi.
Phi Vũ gắng gượng đứng dậy, anh siết chặt thanh Trấn Hồn kiếm trong tay phải, tay trái vẫn còn đang rỉ máu. Anh chắn trước mặt Cụ Mười và Linh Chi.
“Lũ này là kẻ báo tin thôi,” Cụ Mười ho khan. “Chúng không thể vào được đây chừng nào dâu tằm vẫn còn treo. Nhưng điều đó nghĩa là tung tích của chúng ta đã bị lộ hoàn toàn. Vũ, con phải đi ngay bây giờ.”
“Đi đâu? Con không thể bỏ cụ lại!” Vũ quả quyết.
“Con không bỏ cụ. Con đi để cứu tất cả chúng ta,” Cụ Mười cầm lấy tay Vũ, nhét vào lòng bàn tay anh một mảnh ngọc hình bát quái cũ kỹ. “Mảnh ngọc này sẽ dẫn con đến một người bạn cũ của cụ ở phố người Hoa. Người đó là kẻ duy nhất biết về bản đồ địa mạch của thành phố trước khi cái Thiên La Địa Võng này được xây dựng. Tìm gặp ông ấy, học cách phá bỏ lõi của trận pháp này.”
Cụ nhìn Huy và Linh Chi:
“Hai đứa sẽ ở lại đây bảo vệ ta. Với chút linh lực còn sót lại, ta có thể tạo ra một lớp màn che mắt chúng trong vòng 24 giờ. Nhưng Vũ, con chỉ có đúng chừng đó thời gian. Nếu sau 24 giờ con không tìm được ‘Linh nhãn’ của trận pháp để phá hủy, căn phòng này sẽ trở thành hầm mộ của tất cả chúng ta.”
Phi Vũ nhìn Cụ Mười, nhìn Linh Chi với đôi mắt lo âu và Huy – người đang cố gắng giữ sự bình tĩnh cuối cùng của một cảnh sát. Anh biết mình không có sự lựa chọn nào khác. Trách nhiệm giờ đây không còn chỉ là xóa bỏ một lời nguyền cá nhân, mà là đối đầu với một âm mưu tà ác có quy mô vượt xa sự tưởng tượng.
Huyết ấn sau gáy Phi Vũ nóng lên dữ dội, dường như đang thúc giục anh bước vào trận chiến.
“Linh Chi, hãy chăm sóc cho cụ. Huy, tôi tin tưởng anh,” Phi Vũ dặn dò ngắn gọn.
“Đừng lo cho tụi này, hãy làm việc của anh đi!” Huy gật đầu mạnh, nạp đạn vào súng dù anh biết thứ mình sắp đối mặt có thể không sợ đạn.
Phi Vũ khoác lên mình chiếc áo khoác đen dài để che đi vết thương trên tay và thanh đoản kiếm. Anh bước ra phía cửa. Khi tay anh chạm vào tay nắm, bóng nhện đen trên tường bỗng nhiên xồ về phía anh nhưng lập tức bị ánh sáng từ Trấn Hồn kiếm đánh bật lại.
“Cụ Mười, hãy đợi con về.”
Nói đoạn, anh mở cửa bước nhanh vào hành lang mờ ảo của khu chung cư.
Dưới sảnh chung cư, những bóng người lờ mờ đứng đó từ bao giờ. Họ mặc đồng phục bảo vệ, nhân viên văn phòng, hoặc những bộ quần áo bình thường của cư dân. Nhưng tất cả họ đều có một điểm chung: họ không có bóng dưới chân, và đôi mắt họ là một khoảng đen ngòm vô tận.
Tất cả đồng loạt quay lại nhìn về phía Phi Vũ khi anh vừa bước ra khỏi thang máy. Một nụ cười quái dị đồng thanh phát ra từ hàng chục khuôn mặt ấy.
“Chào mừng hậu duệ họ Trần đến với trò chơi của chúng tôi.”
Phi Vũ không nói một lời, anh tuốt nhẹ thanh đoản kiếm ra khỏi vỏ gỗ. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy sợ hãi. Sự yếu đi của Cụ Mười không làm anh sụp đổ, mà nó đang khơi dậy bản năng bảo vệ mạnh mẽ bên trong anh.
Anh bước đi giữa bầy quỷ dữ đang đội lốt người, thanh kiếm tỏa ra ánh hào quang của sự trấn áp. Mỗi bước chân của Phi Vũ đều để lại một dấu chân rực sáng nhẹ trên nền gạch, hóa giải oán khí đang bốc lên.
Linh Chi ở trên căn phòng tầng bốn, qua đôi mắt âm dương, cô thấy bóng lưng của Phi Vũ rực lên một quầng sáng màu huyết dụ – sự kết hợp kỳ lạ giữa chính và tà, giữa thần khí và oán ấn.
“Cụ Mười, anh Vũ có thể chiến thắng không?” Cô khẽ hỏi.
Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ nhắm mắt lại, đôi bàn tay gầy guộc bắt đầu bắt những ấn quyết vô cùng phức tạp để dựng lên rào chắn linh hồn.
“Vũ không còn là Vũ của trước kia nữa, Chi ạ. Nó là một thực thể mà chính cả những kẻ bày ra trận pháp kia cũng không thể lường trước được. Nó mang trong mình nỗi hận của Bà Chúa Không Mặt và trí tuệ của một người kiến trúc sư. Nó sẽ không phá hủy trận pháp như những đạo sĩ bình thường… nó sẽ tái cấu trúc lại cả cái thành phố này theo cách của nó.”
Bên ngoài tòa nhà, sấm sét đột nhiên nổi lên xé toạc bầu trời đêm thành phố, dù trời trước đó vẫn còn lồng lộng gió. Những cơn mưa đầu tiên bắt đầu rơi, không phải mưa nước thông thường, mà là những giọt nước đen sì, bốc mùi bùn đất làng quê.
Trong một căn biệt thự sang trọng ẩn mình sau những lùm cây đại thụ ở trung tâm thành phố, một người đàn ông trung niên đang ngồi trước một mô hình kiến trúc tinh xảo của toàn thành phố. Mô hình được làm bằng đồng đen và vàng, và tại mỗi giao lộ quan trọng đều có một viên ngọc màu đỏ như mắt nhện.
Đột nhiên, viên ngọc đại diện cho khu vực Bình Thạnh nứt vỡ ra.
Người đàn ông nheo mắt lại, đôi bàn tay mảnh khảnh như bàn tay phụ nữ khẽ vuốt ve mô hình.
“Ồ, ra là con bướm nhỏ đó đã thoát xác thành nhện rồi sao? Thật thú vị. Trần Phi Vũ… ngươi có biết mình vừa mới cứu sống một kẻ lẽ ra nên chết từ lâu rồi không?”
Hắn mỉm cười, một nụ cười không thấy mắt mũi miệng trên khuôn mặt phẳng lì dần biến hóa.
Trận chiến thực sự cho sự tồn vong của hàng vạn linh hồn giữa chốn đô thành chính thức khai màn, bắt đầu từ những giọt máu rơi xuống mặt đường của một kẻ mang danh “bị nguyền rủa”.
Cụ Mười trong căn phòng nhỏ khẽ ho ra một búng máu cuối cùng rồi rơi vào trạng thái thiền định sâu thẳm. Cụ đã hoàn thành vai trò người bảo hộ, giờ đây cụ chỉ còn có thể dùng chút tàn lực để đánh đổi thời gian. Sinh mệnh của cụ đang đếm ngược từng giây theo nhịp bước chân của Phi Vũ trên đường phố đêm Sài Gòn.
Dòng máu họ Trần đang sôi sục, và lời nguyền xưa cũ nay đã chuyển mình thành một món vũ khí đáng sợ nhất lịch sử tâm linh vùng đất này. Vũ biết mình không được phép thất bại, vì đằng sau anh là ánh mắt mong manh của Linh Chi, là sự chính trực của Huy và cả sự sống mỏng manh như sợi tóc của người thầy đã dành cả đời để gánh nợ cho dòng tộc anh.
Những con hẻm sâu hút của thành phố bắt đầu co giãn, biến đổi dưới tác động của trận pháp, cố tình dẫn dụ Phi Vũ vào những cái bẫy âm gian. Nhưng anh chỉ nhếch môi cười nhạt, đôi mắt anh rực sáng nhìn xuyên thấu qua những lớp ảo cảnh kiến trúc.
“Trò chơi phong thủy này… đến lượt tôi làm chủ.”
Bước chân của Phi Vũ hướng về phía Chợ Lớn – nơi những bí mật cổ xưa nhất của đô thị này đang được canh giữ. Cuộc truy đuổi nghẹt thở chỉ mới vừa bắt đầu.