Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 77: Bà Chúa Không Mặt lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:17:02 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 77: BÀ CHÚA KHÔNG MẶT LỘ DIỆN

Trong không gian đặc quánh oán khí của Cấm Uyển, thời gian dường như không còn trôi theo quy luật tự nhiên. Bóng tối ở đây không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống động, nó sền sệt như nhựa đường, bám víu lấy da thịt, chực chờ kéo con người ta vào hố sâu tuyệt vọng. Trần Phi Vũ đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, chiếc nhẫn ngọc huyết trên ngón tay anh phát ra những luồng sáng đỏ bầm nhịp nhàng theo nhịp tim. Mỗi lần hào quang ấy lóe lên, sương mù lại bị đẩy lùi một chút, nhưng ngay sau đó nó lại ập đến, dày đặc và hung hãn hơn.

Mùi vị của cái chết ngập tràn trong khứu giác. Đó là mùi của bùn nát từ sông Hắc Thủy trộn lẫn với mùi nhang tàn mục rữa và một thứ mùi tanh nồng đặc trưng của máu cũ. Phi Vũ nheo mắt, đôi mắt anh giờ đây đã không còn hoàn toàn là của con người. Những tia máu nhỏ li ti trong đồng tử anh đang chuyển sang sắc đen, và hình xăm bỉ ngạn đen sau gáy anh bắt đầu nóng ran như bị nung trên lửa đỏ.

– “Đến rồi sao?” – Phi Vũ thì thầm, giọng nói của anh khản đặc, tan biến vào hư không.

Phía trước anh, nơi từng là bệ thờ trấn yểm của dòng họ Trần, một sự biến đổi kinh hoàng đang diễn ra. Mặt đất rung chuyển nhẹ, nhưng không phải do địa chấn, mà giống như có một sinh vật khổng lồ đang cựa quậy bên dưới lớp gạch đá vỡ nát. Từ những kẽ nứt, một loại chất lỏng màu đen sẫm, đặc quánh như cao hổ, bắt đầu rỉ ra. Nó bò trườn trên mặt đất, uốn lượn theo những hoa văn phong thủy quái dị mà tổ tiên họ Trần đã từng khắc xuống để giam cầm các linh hồn.

Vụt một cái, một cơn gió lạnh từ cõi âm thổi quét qua, mang theo tiếng khóc than âm ỉ của hàng trăm vong hồn đã từng bị tế sống cho long mạch giả này. Trong làn sương mờ ảo, một bóng hình dần dần ngưng kết.

Ban đầu, đó chỉ là một dải lụa đỏ rách nát bay lơ lửng trong không trung. Nhưng dải lụa ấy nhanh chóng dài ra, kết lại, tạo thành tà áo của một bộ váy cưới cổ xưa. Bộ váy vốn mang sắc đỏ đại hỷ, nhưng qua hàng thế kỷ bị chôn vùi trong lòng đất, nó đã chuyển sang màu đỏ bầm thê lương, đầy rẫy những vết ố đen và lỗ thủng do sự ăn mòn của thời gian và uế khí.

Đôi bàn tay trắng bệch, gầy guộc như những cành củi khô, từ từ vươn ra từ trong ống tay áo rộng thùng thình. Những móng tay dài nhọn, đen ngòm như được đúc từ sừng trâu, cào nhẹ vào không trung tạo nên những tiếng “két… két…” chói tai.

Phi Vũ nén một hơi thở lạnh, tay anh siết chặt lấy thanh đoản kiếm bằng gỗ dâu rừng được tôi luyện trong máu chó đen. Anh đã đối mặt với nhiều tà linh, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một áp lực đè nặng lên linh hồn mình khủng khiếp như lúc này.

Bóng hình kia bắt đầu thành hình hoàn chỉnh. Đó là một người phụ nữ với vóc dáng mảnh khảnh, khoác trên mình bộ hỷ phục rách rưới. Cô ta đứng đó, chân không chạm đất, mái tóc đen dài rủ xuống tận gót chân như những con rắn nước đang ngoe nguẩy. Nhưng điều khiến Phi Vũ thực sự kinh hoàng, điều khiến dây thần kinh trong đầu anh như muốn đứt tung, chính là gương mặt của cô ta.

Đó không phải là một khuôn mặt.

Dưới lớp tóc rối bù, nơi đáng lẽ phải là mắt, mũi, miệng, lại là một vùng da trắng nhợt, phẳng lì một cách tàn nhẫn. Không có lấy một đường nét, không có lấy một sự lồi lõm. Nó giống như một quả trứng bằng sáp bị nung chảy, nhẵn nhụi nhưng lại toát ra vẻ ác độc tột cùng. Trên vùng da mặt trống rỗng ấy, thỉnh thoảng lại có những sợi gân xanh giật lên bần bật, ẩn hiện dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Từ vị trí đáng lẽ là đôi mắt, hai dòng máu đen kịt không ngừng chảy ra, nhỏ xuống hỷ phục đỏ, tạo thành những tiếng “xèo xèo” như axit ăn mòn khi chạm vào vải. Cô ta không có miệng, nhưng từ trong lồng ngực ấy, một tiếng cười lảnh lót, u uẩn phát ra, rung động cả không gian Cấm Uyển.

– “Trần… Phi… Vũ… Ngươi mang… hơi thở… của kẻ đó…”

Giọng nói ấy không phát ra từ dây thanh quản, nó vang lên trực tiếp trong đại não của anh, nhức nhối như hàng vạn chiếc kim châm vào dây thần kinh. Phi Vũ lùi lại nửa bước, vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh giờ đây như muốn tách ra khỏi da thịt, nó đang run rẩy trước sự hiện diện của chủ nhân thực sự.

– “Bà Chúa Không Mặt…” – Phi Vũ gằn giọng, cố giữ cho tâm trí không bị cuốn vào vòng xoáy oán hận đang tỏa ra từ thực thể kia. – “Cuối cùng cũng chịu ló dạng rồi sao? Sau mấy trăm năm núp bóng sau sự thịnh vượng dối trá của họ Trần, bà muốn gì ở tôi?”

Người phụ nữ không mặt nghiêng đầu. Một cử động nhỏ, nhưng mang theo sự tàn phế của xương cốt, những tiếng rắc rắc khô khốc vang lên giữa tĩnh lặng.

– “Ta muốn gì? Ta muốn vị trí… của ngươi. Ta muốn huyết quản… đang mang lời nguyền ấy… phải được trả lại cho lòng đất.”

Cô ta đột ngột đưa tay lên, những ngón tay gầy guộc chạm vào vùng da bằng phẳng trên mặt mình. Tại nơi đáng lẽ là miệng, da thịt bỗng nứt toác ra thành một khe hở dài lởm chởm, bên trong không phải là răng lưỡi con người, mà là một vùng bóng tối sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng.

– “Tổ tiên ngươi đã lột da mặt ta để trấn yểm cột móng của ngôi nhà này. Họ nói rằng, một kẻ không mặt sẽ không bao giờ có thể đi đòi lại công lý ở cõi âm. Họ nói rằng, ta sẽ mãi mãi là nô lệ giữ cửa cho dòng họ Trần giàu sang…”

Tà khí bỗng bùng lên dữ dội, những sợi tóc đen dài của cô ta vươn ra như những sợi xích, cắm phập vào những bức tường bao quanh, khiến đá tảng nứt toác. Một vùng không gian xung quanh cô ta bắt đầu biến dạng, những ảo ảnh về quá khứ hiện về trong tâm trí Phi Vũ.

Anh thấy một cô gái trẻ xinh đẹp trong ngày đại hỷ, nhưng đôi mắt tràn ngập sợ hãi. Anh thấy những gương mặt già nua, ác độc của họ Trần thời đó – những kẻ mang gương mặt đạo mạo nhưng trái tim của cầm thú. Họ đè cô gái xuống, dùng những con dao bằng ngọc sắc lạnh lướt trên gương mặt mỹ lệ kia… Tiếng hét của cô gái không vang ra được vì miệng đã bị nhét đầy chỉ đỏ và bùa chú.

Máu… Máu ngập tràn. Từng lớp da mặt bị bóc tách khi cô vẫn còn tỉnh táo. Họ muốn cô không còn mặt mũi để đầu thai, muốn nỗi oán hận này bị khóa chặt vào viên gạch, sợi tơ để bảo vệ khối tài sản phi pháp của mình.

– “Dừng lại đi!” – Phi Vũ hét lớn, tay anh bấm quyết, chiếc nhẫn ngọc huyết phát ra một luồng hỏa quang đỏ rực che chắn cho anh khỏi những ảo ảnh ấy. – “Sự tàn ác của tổ tiên tôi, tôi đã thấy rõ. Nhưng nợ máu đã đòi bằng mạng của cha tôi, của anh họ tôi, của cả dòng họ Trần đã suy tàn. Tại sao vẫn không buông bỏ?”

Bà Chúa Không Mặt bay tới, tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ trong một chớp mắt, khuôn mặt phẳng lì kia đã ở ngay sát mặt Phi Vũ. Anh có thể cảm nhận được cái lạnh chết chóc phả ra từ vùng da trắng bệch ấy.

– “Buông bỏ? Ngươi đứng ở vị trí của kẻ sống mà nói lời bao dung sao?” – Giọng nói rít lên như gió qua khe cửa. – “Lời nguyền này không chỉ là sự trừng phạt. Nó là ta, và ta là nó. Chừng nào dòng máu hôi hám này còn chảy trong người ngươi, chừng đó ta vẫn còn đói khát.”

Bàn tay cô ta chụp lấy cổ Phi Vũ. Một lực lượng ngàn cân bóp nghẹt lấy thanh quản anh. Điều kỳ lạ là khi tiếp xúc với làn da của anh, những ngón tay khô héo của cô ta bỗng chốc trở nên đầy đặn hơn, mọng máu như vừa mới được hồi sinh.

Chiếc nhẫn ngọc huyết rung lên bần bật, nó đang cố gắng hấp thụ oán khí để phản kích, nhưng dường như lượng oán hận của mấy trăm năm qua là quá lớn. Phi Vũ thấy tầm nhìn của mình mờ đi, những vân gỗ quan tài bắt đầu lan từ cổ lên đến tận mang tai anh. Cơ thể anh đang bị quỷ hóa dưới sự tác động trực tiếp của Bà Chúa.

Trong cơn đau đớn cùng cực, Phi Vũ đột ngột nhận ra một điều. Gương mặt không mặt của cô ta… không phải vì không có, mà vì nó đang được ẩn giấu bên trong mỗi đứa con của họ Trần. Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh chính là một phần ngũ quan của cô ta được nuôi dưỡng qua từng thế hệ.

– “Bà… bà không phải muốn giết tôi…” – Phi Vũ khó khăn thốt lên, tay anh nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của thực thể. – “Bà muốn dùng thân xác này… để lắp lại… gương mặt hoàn chỉnh… phải không?”

Cánh tay của Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Cái khe nứt trên mặt cô ta từ từ khép lại, vùng da phẳng lì ấy rung động dữ dội.

– “Thông minh đấy, đứa cháu đáng thương của kẻ tội đồ.” – Tiếng nói lại vang lên, lần này trầm đục hơn. – “Con nhện trên gáy ngươi chính là đôi mắt của ta. Trái tim ngươi là nơi ta sẽ đặt hơi thở của mình. Khi ngươi tròn 27 tuổi, đó là lúc vỏ bọc này đủ chín muồi để ta tái sinh.”

Phi Vũ cười khẩy, một nụ cười ngạo nghễ dù mặt đã tím tái vì thiếu oxy.

– “Vậy thì bà nhầm rồi. Tôi không phải là vật tế, tôi là kẻ phá thế!”

Anh đột ngột dùng sức lực cuối cùng, không phải để đẩy bà ta ra, mà là để ôm chặt lấy cái thực thể rùng rợn ấy. Chiếc nhẫn ngọc huyết trên tay anh bùng nổ một quầng sáng cực đại. Không phải là hỏa quang để tiêu diệt, mà là “Minh Cảnh Quang” – thứ ánh sáng phản chiếu sự thật.

Xoẹt!

Một tấm gương khổng lồ từ hư không hiện ra ngay sau lưng Bà Chúa Không Mặt. Đó là mảnh gương Minh Cảnh mà Phi Vũ đã thu thập được từ chương trước, giờ đây được anh kích hoạt bằng chính sinh mạng mình.

Trong gương, hình ảnh của Bà Chúa Không Mặt không còn là thực thể không mặt nữa. Cô gái trong gương có một khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt đầy huyết lệ. Và đáng sợ hơn, ngay đối diện cô, hình ảnh của Phi Vũ trong gương cũng đang biến đổi. Anh thấy mình đứng đó trong bộ trang phục của một quan viên thời phong kiến – chính là kẻ đã ra lệnh lột da mặt cô gái năm xưa.

Sự cộng hưởng giữa quá khứ và hiện tại tạo ra một vụ nổ tâm linh kinh hồn. Bà Chúa Không Mặt rú lên một tiếng thét thảm khốc, tiếng thét làm rung chuyển cả làng Cổ Nguyệt, khiến hàng vạn con nhện quỷ đang bò trên mái nhà đều bị vỡ tung xác.

Luồng oán khí màu đen bị hút mạnh vào trong mặt gương. Hình hài không mặt của cô ta bắt đầu bị xé toạc ra từng mảng. Phi Vũ bị đánh bật ra xa, lưng va mạnh vào một cột đá vỡ, ngực nóng hổi như bị xát muối.

– “Trần Phi Vũ! Ngươi không thể thoát được! Lời nguyền này là vĩnh cửu!”

Bóng đen của bà ta tan dần, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn vào cõi sâu thẳm của Cấm Uyển, một bàn tay đen ngòm vẫn kịp lướt qua ngực Phi Vũ, để lại năm vệt cào rỉ máu đen.

Sương mù bắt đầu tản ra, ánh trăng mờ nhạt từ trên cao soi rọi xuống khu vườn đổ nát. Phi Vũ nằm bệt dưới đất, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, chiếc nhẫn ngọc huyết đã nứt ra một đường nhỏ, ánh sáng của nó đã trở nên vô cùng yếu ớt.

Mối đe dọa từ Bà Chúa Không Mặt tạm thời bị đẩy lùi, nhưng anh biết, bà ta chưa chết. Thực thể ấy vốn được sinh ra từ oán hận của dòng họ, chừng nào dòng họ còn tồn tại, bà ta vẫn còn đó. Bà ta chỉ đang rút lui để chuẩn bị cho sự thức tỉnh hoàn toàn vào đêm cuối cùng của tuổi 27.

Linh Chi và Huy từ phía xa chạy tới, hơi thở hổn hển. Nhìn thấy Phi Vũ còn sống, Linh Chi bật khóc, cô quỳ thụp xuống bên cạnh anh.

– “Anh Vũ… anh không sao chứ? Em… em đã thấy một luồng hắc khí cực lớn… em cứ ngỡ…”

Phi Vũ đưa bàn tay run rẩy vuốt tóc cô em họ, đôi mắt anh nhìn về phía bóng tối sâu thẳm nơi Bà Chúa vừa biến mất.

– “Chỉ là mới bắt đầu thôi. Bà ta đã lộ diện diện mạo thật sự. Đó không phải là một linh hồn… đó là một lời nguyền có tri giác.”

Huy đứng bên cạnh, sắc mặt tái mét khi nhìn thấy những vết vân gỗ trên cổ Phi Vũ và năm vệt cào rỉ máu đen trên ngực anh. Anh là một cảnh sát, tin vào logic, nhưng những gì vừa diễn ra đã hoàn toàn đập tan thế giới quan của anh.

– “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Ngôi nhà này… nó đang sụp đổ về mặt tâm linh.” – Huy nhận xét khi thấy những bức tường đá bắt đầu có những tiếng nứt vỡ kỳ lạ.

Phi Vũ gật đầu nhẹ, anh cố gắng đứng dậy với sự dìu dắt của Linh Chi. Khi bước đi, anh liếc nhìn lại phía từ đường. Trong bóng tối, dường như anh vẫn thấy bóng hình hỷ phục đỏ ấy đứng đó, phẳng lì không mặt, lặng lẽ dõi theo từng bước chân của anh.

Bà Chúa Không Mặt đã xuất đầu lộ diện, đồng nghĩa với việc giao kèo giữa họ Trần và quỷ dữ đã đi đến hồi cuối cùng. Mọi quân bài đã lật ngửa. Trần Phi Vũ không còn đường lùi. Anh phải đối mặt với thực tại rằng mình vừa là kẻ cứu chuộc, vừa là đích đến cuối cùng của nỗi hận thù thiên niên kỷ.

– “Đưa tôi đến gặp Cụ Mười…” – Phi Vũ thầm thì. – “Cụ ấy chưa nói cho tôi biết… làm sao để khâu lại gương mặt cho bà ta.”

Gió lạnh lại thổi về, cuốn theo những mảnh lá khô xào xạc trên sân. Ngôi nhà tổ họ Trần chìm vào yên lặng, nhưng trong sự im lặng ấy, người ta như nghe thấy tiếng thì thầm của hàng vạn con nhện đang dệt nên một tấm lưới định mệnh mới, bao trùm lấy số phận của tất cả những người còn lại trong dòng họ bị nguyền rủa này.

Vết bớt hình nhện sau gáy Phi Vũ bỗng dưng cử động một chút, như thể nó vừa mở ra một con mắt mới để nhìn về tương lai đầy máu và nước mắt phía trước.

Chiếc nhẫn ngọc huyết nguội dần, chuyển sang màu đen xỉn của tro tàn. Cuộc chiến thực sự, giờ mới mới bắt đầu vào đêm nay – đêm của sự báo ứng diện đối diện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8